Độc Y Xấu Phi

Chương 26: Hạng Quân Nhu khiêu khích




Nhìn Thiếu chủ trên mặt toàn là "Xuân Ý dào dạt", đầu óc Phi Sương xoay chuyển nhanh chóng. Đây là cái tình huống gì? Thiếu chủ đối với nữ tử áo trắng nhất kiến chung tình? Trời ạ! Hắn tuy rằng trước kia ngày đêm đều hy vọng có một vị phu nhân đến "Quản lý" Thiếu chủ nhà mình, nhưng khi thật sự đối mặt với ngày này, trái tim Phi Sương có chút không tiếp thu được.

“Thiếu chủ, phu nhân nàng là khuê nữ nhà ai?” Phi Sương mở miệng nhỏ giọng hỏi.

Phượng Cửu cười lắc đầu. Không phải khuê nữ? Phi Sương cả kinh, vậy chẳng lẽ là nha hoàn? Kỳ thật nha hoàn cũng được... Tuy rằng nha hoàn không có huyết thống cao quý, so sánh cùng Thiếu chủ có chút không tương xứng, nhưng chỉ cần Thiếu chủ thích, Phi Sương hắn chẳng những hai tay, mà hai chân cũng tán thành luôn!

“Thiếu chủ, phía bên nhà phu nhân làm sao? Ngài khi nào thì đi cầu hôn?”

Phượng Cửu lại cười lắc đầu, Phi Sương thế này mới nhận thấy khác thường, thì ra từ nãy giờ Thiếu chủ đang chìm đắm ở trong thế giới say mê của chính mình, hắn chưa từng gặp qua Thiếu chủ "Háo sắc" như vậy.

Xem ra phu nhân rất có sức quyến rũ! Nhiều nữ tử như vậy đều muốn được Thiếu chủ ưu ái, nhưng Thiếu chủ đối với các nàng tránh còn không kịp, không ngờ rằng phu nhân chỉ trong thời gian ngắn ngũi liền bắt được tim Thiếu chủ, thật không thể tin nổi! Trong lòng Phi Sương đánh giá đối với Hạng Quân Vãn lập tức tăng lên nhanh chóng.

Nhìn Phượng Cửu bày ra nụ cười ngây thơ như mối tình đầu, đáy lòng Phi Sương vì chủ tử của mình cảm thấy cao hứng. Nhưng sau đó, vừa nghĩ đến Bàn Long thành, Phi Sương tâm tình lại chìm vào vực sâu.

“Thiếu chủ, lão thái quân sẽ thích phu nhân chứ? Không có bảy cánh hoa tuyết, bệnh của Vân Tranh quận chúa...”

Nhìn Phượng Cửu yêu nghiệt liền từ tháng ba mùa xuân trực tiếp biến thành tháng sáu tuyết bay, Phi Sương nhanh chóng ngậm miệng, ngay cả Ngân hồ trên vai Phượng Cửu cũng cúi đầu chôn ở trong ngực, giống như biết đây là chỗ đau của Phượng Cửu.

Câu nói của Phi Sương, đem Phượng Cửu đang đắm chìm ở trong thế giới tốt đẹp trực tiếp kéo về sự thật, nhìn thấy Phi Sương không dám lên tiếng, một bộ dáng "Ngượng ngùng", Phượng Cửu mắt phượng hẹp dài hơi nhếch lên, gió thổi qua đám tóc rũ trên trán hắn, lộ ra vầng trán trơn bóng như ngọc, “Nữ nhân của ta, chỉ cần ta thích là được!”

Phượng Cửu nghe được câu nói cực kỳ bá đạo này, liền đối với Thiếu chủ của mình sùng bái không thôi. Nam nhân mà, tự nhiên là muốn che chở âu yếm cho nữ nhân của mình! Cho dù Lão thái quân thích Vân Tranh quận chúa, vậy thì thế nào? Là Phượng Cửu cưới vợ, nàng thích Vân Tranh, thì nàng tự đi mà cưới!

Hạng Quân Vãn mò mẩn vào phủ Tướng quân, Phỉ Thúy cư cùng dĩ vãng giống nhau, lãnh thanh, không có hơi người.

Trở lại phòng, châm đèn, Hạng Quân Vãn đem vải thô bao ở trên chân tháo xuống, nội tâm đối với Phượng Cửu thống hận không thôi. Tên khốn kiếp này! Tháo giày của nàng, hại nàng chỉ có thể xé vải trên váy xuống bao vào chân để đi về. Lần sau nàng nhất định khiến cho hắn đẹp mặt!

Quan sát chân, Hạng Quân Vãn mới nhìn rõ ràng vật lạnh lẽo trên chân trái là thứ gì.

Thì ra là một cái vòng chân bằng hoàng kim chạm khắc hình rồng. Nói là vòng chân (lắc chân, ta định dịch là lắc chân), kỳ thật nhìn giống như là vòng tay hơn, bất quá mắt cá chân của nàng tinh tế, cho nên mang vào vừa vặn.

Vòng chân này dùng hoàng kim tạo thành, thủ công cực tốt. Lân rồng dùng những miếng vàng lớn nhỏ nối nhau mà thành, ngay đến râu rồng cũng từng sợi từng sợi rõ ràng. Mắt rồng dùng từ Huyết Kê thạch tạo ra, ở trong miệng rồng còn có một viên Nguyệt Quang thạch.

Hạng Quân Vãn muốn đem vòng chân lấy xuống, nhưng không ngờ rằng vật này tựa như sinh ra ở trên chân nàng, dán sát da thịt, làm sao cũng không gỡ xuống được.

Phượng Cửu khốn kiếp! Hạng Quân Vãn đối với hồng y nam tử ấn tượng càng thêm sâu đậm. Trên chân mang theo vòng, tựa như xiềng xích. Làm sao, hắn còn muốn giam nàng một đời?

Cả đêm, Hạng Quân Vãn đều nghiên cứu cách đem vòng chân lấy xuống, vẫn làm cho đến khi trời hơi sáng, nàng mới buông tha ý niệm này trong đầu. Quên đi, vẫn là để khi nào thấy Phượng Cửu, bắt hắn lấy ra. Hạng Quân Vãn dựa vào gối ngủ, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Không biết qua bao lâu, Hạng Quân Vãn bị một tràng âm thanh ồn ào đánh thức, nàng chậm rãi mở mắt ra, bên tai truyền đến vài giọng nói nữ nhân.

“Hạng Quân Vãn, ngươi cút ra đây cho ta! Trốn ở trong Phỉ Thúy cư thì tính là bản lĩnh gì! Đừng nghĩ rằng ngươi ngày đó thực hiện được ý đồ, ta nói cho ngươi biết! Đây là ở phủ Tướng quân! Nơi này ta là lớn nhất!”

Vừa nghe được giọng nói, Hạng Quân Vãn liền biết người não tê liệt này nhất định là Hạng Quân Nhu bị nuông chìu đến hư hỏng, chỉ có nàng ở phủ Tướng quân mới có thể vô lo vô nghĩ như vậy.

“Lạc Tuyết...” Lười đứng lên, Hạng Quân Vãn gọi Lạc Tuyết. “Hoa mai trận mở ra chưa?”

“Mở rồi ạ!”

“Ừ, ta tiếp tục ngủ, các ngươi luyện công đi.”

Hạng Quân Nhu dẫn mấy người tỷ muội đứng ở cửa Phỉ Thúy cư, ngày đó thua ở trong tay Hạng Quân Vãn, khiến cho Hạng Quân Nhu rất là khó chịu. Nàng ở phủ Tướng quân thói quen hành tẩu, cư nhiên bị một cái phế vật đem ra trêu đùa, điều này khiến cho Hạng Quân Nhu làm sao có thể chịu nổi. Nếu không phải Ngọc phu nhân ngăn chặn, không cho nàng đi tìm Hạng Quân Vãn gây phiền toái, nàng đã sớm lập tức đến đây đánh đập Hạng Quân Vãn cho hết giận .

“Hạng Quân Vãn, mặt trời cũng mọc lên tới đỉnh, ngươi còn không mở cửa, hay là ngươi đêm qua đi vụng trộm?” Hạng Quân Nhu thanh âm bén nhọn, cùng hình tượng tiểu thư yêu kiều của nàng có vẻ khác xa, thật sự là đại sát phong cảnh. Trong phòng, Hạng Quân Vãn lấy bông nhét lỗ tai, nghiêng người lại ngủ tiếp.

“Tiểu thư, nàng không phải đi vụng trộm chứ, chỉ sợ là buổi tối đi vụng trộm với người ta!”

Nha đầu Lục Liễu của Hạng Quân Nhu đi theo phía sau, đón ý nói hùa theo lời nói của nàng. Chủ tớ hai người giọng nói thật lớn, kẻ xướng người hoạ kéo tới một đám người. Ngay cả ba người Hạng Quân Yến đi theo phía sau Hạng Quân Nhu, sau khi nghe lời này cũng che miệng cười khẽ.

“Lục Liễu, ngươi làm sao thông minh như vậy chứ! Ta xem a, nàng chính là đi vụng trộm với người ta đi! Trở thành người bị chồng ruồng bỏ, còn có mặt mũi quay về phủ Tướng quân, nói không chừng là vì nàng vụng trộm với đàn ông nên mới bị Yến vương gia hưu...”

“Xì...” Hạng Quân Văn không nhịn được, trực tiếp cười ra tiếng.

“Két...” Đúng lúc này cửa lớn Phỉ Thúy cư mở ra, ở cửa không có một bóng người, nhìn qua dị thường thần bí.

Nhìn thấy cửa lớn mở ra, Hạng Quân Nhu lắc mông rồi đi vào, những người khác cũng theo sát sau đó, muốn đi vào xem náo nhiệt. Dù sao, trước kia Hạng Quân Vãn chính là "Quả hồng mềm" trong phủ Tướng quân, mọi người đều có thể xem trò cười của nàng, đều có thể khinh thường nàng. Nay, Tứ tiểu thư qua đây muốn nhục nhã Nhị tiểu thư, mặc kệ là các tiểu thư, hay là bọn hạ nhân, cũng không muốn buông tha cơ hội ngàn năm có một này, muốn nhìn một chút náo nhiệt.

Phỉ Thúy cư bị Lạc Tuyết cùng Kinh Hồn thu thập làm sạch sẽ thanh tịnh, thoải mái dễ chịu. Trong sân nhỏ rất im lặng, nhìn không thấy người. Hạng Quân Nhu lại kêu hai tiếng, không có người trả lời, ánh mắt trực tiếp ra hiệu cho Lục Liễu.

“Lục Liễu, ngươi nói thật là đúng! Nói không chừng đó! Gian phu đang ở trong phòng! Chúng ta hôm nay vừa vặn tới! Các ngươi vài người đi bắt kẻ thông dâm đi!”

Bắt kẻ thông dâm, là một vở kịch có nội dung thối nát, nhưng những người đó vừa nghe đến từ "Bắt kẻ thông dâm" này, đều hưng phấn hẳn lên. Ở dưới sự sai bảo của Hạng Quân Nhu, đi ra ba cái nha hoàn, đi thẳng đến phòng Hạng Quân Vãn.

Hạng Quân Nhu khoanh tay đứng ở một bên, chờ xem trò cười của Hạng Quân Vãn. Hôm nay nàng đến là muốn báo thù! Ngày ấy Hạng Quân Vãn khiến cho nàng mất hết mặt mũi, hôm nay, nàng muốn Hạng Quân Vãn trở thành trò cười trong phủ Tướng quân, còn muốn khiến cho những người này đem chuyện "Bắt kẻ thông dâm" lan truyền ra ngoài, khiến cho Hạng Quân Vãn không còn mặt mũi làm người!