Đôi Cánh Mà Tôi Muốn Có

Chương 13



“Ừ! Là tôi…” Nam Cung Diễm nhìn người trước mắt cơ hồ nét động lòng người vẫn không có gì thay đổi, nén tình cảm mãnh liệt trong lòng xuống, mỉm cười trả lời.

“…” Thượng Quan Thập không muốn nói thêm, duy trì im lặng, ánh mắt phân tán. Cậu không dám nhìn hướng Nam Cung Diễm, cậu sợ, sợ Nam Cung Diễm sẽ từ diện mạo đứa con nhìn ra chút gì. Bởi vì bọn họ thật sự là quá giống nhau! Lúc này cậu chỉ hy vọng người trước mặt này nhanh biến mất một chút là được.

Dựa vào cảm ứng mẫu tử liên tâm, Tả Dực cùng Hữu Dực đồng thời cảm nhận được cảm giác sợ hãi của cha. Thế là hai đứa bọn chúng len lén trao đổi ánh mắt một cái, Hữu Dực không vui nói: “Cha! Đi thôi! Con với anh đều bụng đói xẹp lép rồi! Cha không phải còn muốn đi tảo mộ bà nội sao! Nhanh lên đi! Chú Giang còn đang ở bãi đỗ xe chờ chúng ta đấy!”

Tiếng nói không vui của Hữu Dực, đúng lúc cho Thượng Quan Thập một lý do để rời đi. Cậu lập tức thở dài một hơi, mỉm cười nói với Hữu Dực: “Hữu Dực, con trước tiên nói tiếng cảm ơn với chú này, sau đó chúng ta đi!”, dù sao hắn cũng là ba của con a! Câu này chỉ là trong đầu Thượng Quan Thập mà không thể nói ra.

Thượng Quan Hữu Dực phụng phịu, hắn không phải là một trong hai người đàn ông không có trách nhiệm kia sao? Mình vì sao phải nói cám ơn chứ! Có điều sau khi bé thấy ánh mắt nghiêm khắc của cha, thỏa hiệp nhìn về phía Nam Cung Diễm, lòng mặc dù không muốn vẫn nhỏ giọng miễn cưỡng nói hai chữ “Cám ơn”.

Nam Cung Diễm mỉm cười nhìn đứa bé trai đang giận dỗi này. A! Làm sao lại quen mắt như thế chứ! Còn đứa kia, cũng thực quen mặt a! Hai đứa bọn chúng là sinh đôi, sao lại không giống nhau vậy? Nam Cung Diễm cúi đầu yên lặng suy nghĩ, không nhận ra hai đứa bé trai kia đã kéo người cha thân yêu của bọn chúng đi.

“Này, cậu xem, cậu xem, người đàn ông này trông giống hệt đứa con của bác sĩ Thượng Quan a! Quả thực là phiên bản người lớn của Hữu Dực nha! Dù cho nói là ba của Hữu Dực cũng không có gì kỳ lạ!”

“Đúng a! Đúng a! Giống y hệt nha! Quả thực giống như đúc từ một khuôn mà ra!”

Một đám nữ y tá tình cờ nhìn thấy sôi nổi bàn luận.

Tiếng bàn luận đột nhiên truyền tới cắt ngang suy nghĩ của Nam Cung Diễm. Đại não hắn lập tức có phản ứng, đúng, đứa bé trai ban nãy rõ ràng giống hắn đi! Mà đứa kia không phải là giống Hiên Viên Diệu sao! Hắn tại sao lại ngu ngốc như thế chứ?… Khoan đã, nếu hắn nhớ không lầm, lúc bọn nó ở trong phòng khám gọi chính là mẹ, lúc hắn ở đó lại gọi là cha. Hơn nữa… bọn nó lại khác nhau giống hắn và Hiên Viên Diệu như vậy. Đây là liên quan đến nhau như thế nào? Còn bác sĩ Giang Kiến Quỷ kia mà hai đứa nhóc đó nhắc tới nữa! Không được, hắn phải đi xác nhận lại thử xem. Lúc Nam Cung Diễm suy nghĩ xong, ngẩng đầu lần nữa, khi muốn nhìn lại bộ dáng đã nhung nhớ suốt 8 năm, một mảnh trống trơn, ba cha con trên hành lang đã biến mất không còn dấu vết.

Nam Cung Diễm nhìn hành lang vắng vẻ, dựa vào trình độ y học mười mấy năm, hắn cảm nhận được tính nghiêm trọng của chuyện này. Ngay sau đó hắn lôi di động ra, bấm một dãy số quen thuộc, tiếng nói trầm thấp mà thuần hậu truyền đến.

[Diễm! Có chuyện gì?]

“Tôi đã tìm được Thượng Quan Thập! Cậu ấy làm việc ngay tại bệnh viện trực thuộc đại học Nhân Hòa. Anh không cần tìm nữa!”

[Cậu ấy có khỏe không?]

“Khỏe! Có một cặp sinh đôi… Diệu, sự tình không chỉ đơn giản như vậy! Anh bảo Hiên Viên Long Nhật cẩn thận điều tra chuyện đấy. Đúng rồi, còn có một người tên là Giang Hoa! Cũng tra tra. Tốt nhất là nhanh một chút!”

[Tôi lập tức liên lạc cho Long Nhật…]

“Tôi còn có việc, tôi cúp máy trước!”

Nam Cung Diễm cúp di động. Hắn nhớ đứa bé trai tên Hữu Dực đã nói, chú Giang đang ở bãi đỗ xe chờ bọn  họ. Bọn họ chắc chắn muốn đi ra cửa. Hừ! Hắn thật muốn xem cái người họ Giang tên Hoa kia là thần thánh phương nào. Nghĩ nghĩ, Nam Cung Diễm rất nhanh đi hướng bãi đỗ xe, xác định phương án tác chiến, quyết định bám theo điều tra.

Mà Hiên Viên Diệu ở đầu dây bên kia đang cầm di động “tít tít tít…” mà ngẩn người. Sinh đôi? Cậu ấy làm sao có thể kết hôn? Cậu ấy không biết hắn đã đợi cậu ấy gần mười năm sao? Cậu ấy làm sao có thể? Không được, mặc kệ vợ cậu ấy là ai, hắn đều phải đoạt lấy cậu ấy! Cậu ấy là người của Hiên Viên Diệu hắn! Ngoại trừ Nam Cung Diễm ra, bất luận kẻ nào, hắn cũng sẽ không thỏa hiệp! Một đạo tinh quang lạnh lẽo xẹt qua đôi mắt ưng, một thương nhân khát máu lại xuất hiện. Hiên Viên Diệu quyết đoán nối máy với số di động của Hiên Viên Long Nhật.

[Anh, có chuyện gì vậy? Em đang bề bộn nhiều việc!]

“Giúp tôi điều tra Thượng Quan Thập và Giang Hoa. Nhất là Thượng Quan Thập, tôi muốn tài liệu chi tiết. Chỉ trong hai ngày!”

[Nhận! Chúng em chính là công ty điều tra thông tin Long Đằng! Một ngày là xong, ngày mai trước 6 giờ, em sẽ cho anh đáp án.]

“Được, tôi chờ tin tức của chú.”

Thượng Quan Thập, tôi để cậu trở lại bên cạnh chúng tôi! Cậu chỉ có thể lựa chọn giữa tôi và Nam Cung Diễm, không phải tùy theo cậu! Một mạt cười ngấm ngầm nổi lên nơi khóe miệng Hiên Viên Diệu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.