Đôi Cánh Mà Tôi Muốn Có

Chương 68



Hai người kia kinh ngạc quay đầu lại. Khi bọn hắn nhìn thấy đoàn người Hiên Viên Long Nhật bọn họ, mỗi người mang súng đứng ở phía sau hai người bọn hắn, lập tức song song quỳ xuống, không ngừng xin tha.

“Xin đừng nổ súng, không nên giết bọn tôi, chuyện không liên quan tới chúng tôi! Đều là anh cả ép bọn tôi! Thật sự chuyện không liên quan tới chúng tôi…”

Nghe được trong kho hàng truyền đến tiếng roi rõ ràng có thể phân rõ, Nam Cung Diễm một cước đá văng hai tên đàn em đã mất hồn mất vía kia. Hắn không để ý ánh mắt ngăn lại của Hiên Viên Long Nhật cùng với Hiên Viên Diệu, dẫn đầu đẩy cửa chính nhà kho ra.

Một tiếng “rầm”, cánh cửa cũ nát bị Nam Cung Diễm một cước đá văng. Bụi đất bay lên, một mảnh dày đặc. Khi hắn rốt cuộc thấy rõ tình cảnh trước mặt, trong nháy mắt, Nam Cung Diễm giống như ma quỷ hóa thân địa ngục, sắc mặt dữ tợn đáng sợ. Ánh mắt đỏ tươi của hắn phẫn nộ nhìn về phía Hắc Ưng đang cầm trong tay roi da, tựa như một giây sau, Hắc Ưng sẽ bị hắn xé rách tan tành.

Hiên Viên Diệu cùng với Hiên Viên Long Nhật bọn họ theo sau vào, cũng giống như núi lửa phun trào, khói đặc nổi lên bốn phía, ánh lửa ngút trời.

Hắc Ưng kinh ngạc nhìn về phía người tới, kinh nghiệm xã hội đen hằng năm nói cho hắn biết, nguy hiểm đã tới gần. Ngay sau đó hắn nhanh chóng dùng roi da siết cổ Thượng Quan Thập, hung tợn nói: “Bọn mày đừng tới đây! Nếu bọn mày muốn nó sống sót, để đàn em của tao lái một chiếc xe vào đây. Nếu không tao sẽ đẩy khối băng này ra, như thế, thằng đĩ này liền chết chắc! Bọn mày suy nghĩ đi! Là để cho thằng đĩ này chôn cùng, hay là bọn mày thả tao, chọn một đi!”

Nhìn Thượng Quan Thập hấp hối trong lòng Hắc Ưng, Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung tim đau rỉ máu! Bọn họ nói cho chính mình: Thà rằng thả ma quỷ kia, cũng không thể để cho Thập có bất kỳ nguy hiểm gì. Vì thế, Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm trao đổi một ánh mắt. Sau đó, Nam Cung Diễm đang chuẩn bị đi ra ngoài lái xe, Hiên Viên Long Nhật dùng ánh mắt của mình ngăn hắn lại: Dù cho anh thả Hắc Ưng, Thượng Quan Thập cũng không thể sống! Tin em, em có biện pháp!

Trong nháy mắt ra hiệu của Hiên Viên Long Nhật, hắn ngay ở phía sau mình làm một cái ra dấu tay với một trong những đồng nghiệp của hắn. Lập tức sau một tiếng súng “pằng”, Hắc Ưng ôm tay phải nắm roi, suy sụp quỳ xuống đất, mặt đất một mảnh màu đỏ.

Trông thấy thế cục đã được nắm giữ. Nam Cung Diễm tức giận khí thế chạy đến phía Hắc Ưng, một trận quyền đấm cước đá với gã, bỏ đá xuống giếng tiêu chuẩn. Mà Hiên Viên Diệu thì nhanh chóng chạy tới bên người Thượng Quan Thập. Khi hắn nhìn thấy bộ ngực Thượng Quan Thập khẽ phập phồng, hắn rốt cuộc buông được tảng đá lớn trong lòng. Thật tốt quá! Thập còn sống!

Hiên Viên Diệu thật cẩn thận cởi hai tay bị trói cao, cùng với sợi dây thừng mảnh trên cổ kia của Thượng Quan Thập. Sau đó, hắn liền nhẹ nhàng ôm Thượng Quan Thập vào trong lòng mình, cẩn thận kiểm tra. Bởi đụng chạm, thân thể Thượng Quan Thập vì đau đớn mà khẽ run rẩy. Hiên Viên Diệu bắt đầu trở nên không biết làm sao, hắn đành phải run rẩy giải thích với Thượng Quan Thập đã nửa hôn mê: “Tôi biết cậu rất đau… Thế nhưng… cậu nhịn một chút… Để cho tôi xem thử vết thương của cậu, có được không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.