Đôi Cánh Mà Tôi Muốn Có

Chương 72



Hiên Viên Long Nhật dựa vào ô tô, vừa phun vòng khói, vừa chờ ba người đang chăm chỉ cày cấy trong kho hàng. Trong óc của hắn còn thiên mã hành không nghĩ: Không biết Thập còn có thể mang thai hay không a! Nếu như anh cả bọn họ lần này lại gieo giống thành công, mình không phải lại sẽ thêm mấy đứa cháu đáng yêu sao? Trời ạ! Vừa nghĩ tới lại có mấy quỷ nhỏ đáng yêu, gọi mình chú, mình cũng sắp muốn hôn mê rồi!

Nam Cung Phong đột nhiên xuất hiện cắt ngang ảo tưởng của Hiên Viên Long Nhật: “Long Nhật, sao chỉ một mình chú? Diễm bọn họ đâu?”. Nam Cung Phong vừa lo lắng, vừa muốn bước vào trong kho hàng xem kết quả.

“Anh hai, anh cả đâu?” Hiên Viên Liệt đi theo Nam Cung Phong, cũng muốn đi xem nguyên do.

“Anh Phong, Liệt, đừng nói tôi chưa nhắc nhở mấy người nha! Anh cả ba người bọn họ đang bề bộn bên trong a! Đến giờ, bọn họ tự nhiên sẽ đi ra, mấy người cũng không nên đi quấy rầy chuyện tốt của bọn họ!” Hiên Viên Long Nhật trộm cười ngăn cản Nam Cung Phong cùng Hiên Viên Liệt.

“…” Nghe xong lời nói có ý nghĩa ám chỉ mạnh mẽ của Hiên Viên Long Nhật, Nam Cung Phong không mở miệng nói chuyện nữa. Hắn chỉ là đi đến bên cạnh xe, cũng châm một điếu thuốc lá, bắt đầu nuốt mây phun khói. Mà Hiên Viên Liệt thì lại là đứng ở một bên, bấm di động báo bình an về nhà.

Mà Giang Hoa ở bên cạnh nhưng cũng không có hưởng thụ như bọn họ. Hắn mang hối hận cùng tự trách ép buộc chính hắn mở miệng hỏi: “Thập… cậu ấy có ổn không?”

Hiên Viên Long Nhật mang theo ánh mắt ý tứ khiển trách nặng nề liếc Giang Hoa một cái. Sau đó, hắn chậm rãi phun ra một ngụm khói trắng, không chút để ý đáp: “Nhờ anh ban tặng, Thập rơi vào trong tay loại người cặn bã như vậy còn có thể còn có thể ổn sao? Không chết cũng đã rất may mắn rồi!”

Sau khi nói xong những lời này, Hiên Viên Long Nhật liền phun ra điếu thuốc trong miệng, cũng dùng chân nghiền mấy cái trên mặt đất. Trong nháy mắt kia, Giang Hoa dường như nhìn thấy Hiên Viên Long Nhật nghiền không phải là điếu thuốc mà là chính hắn.

Giang Hoa cũng không nói nữa, hắn chỉ là ôm tình cảm phức tạp đứng ở một bên. Hắn ngửa đầu nhìn trời xanh, bức nước mắt tràn mi ra vào trong. Hắn biết, hắn lần này chẳng những vĩnh viễn mất đi tư cách có được Thượng Quan Thập, hơn nữa còn mất đi tín nhiệm cùng tình bạn bè của mọi người đối với hắn.

Qua hồi lâu, một tiếng “két”, cửa nhà kho cuối cùng cũng được mở ra. Hiên Viên Diệu ôm Thượng Quan Thập đang mê man đi ra. Hiên Viên Long Nhật, Nam Cung Phong cùng với Hiên Viên Liệt lập tức đón, chỉ lưu lại Giang Hoa một mình cô độc đứng tại chỗ, không biết làm sao.

Giang Hoa không dám tiến lên, hắn chỉ là xa xa, tràn ngập áy náy ngóng nhìn. Bởi vì hắn thấy được vệt dây nhìn thấy mà giật mình trên cổ Thượng Quan Thập kia, hắn cũng thấy được vết máu loang lổ trên bàn tay Thượng Quan Thập. Mà này đó mới chỉ là những gì hắn thấy được thôi. Hắn sâu sắc biết vết thương trên người Thượng Quan Thập tuyệt đối không chỉ có ngần này. Từ sắc mặt phát xanh, cùng với đôi môi tái nhợt của cậu cũng có thể thấy được, hẳn là còn có rất nhiều, rất nhiều.

Nam Cung Diễm sau khi nhìn thấy Giang Hoa, nhanh chóng chạy tới, một quyền mạnh đánh vào bụng Giang Hoa. Sau đó, hắn lạnh lùng nói: “Một quyền này là mày nợ Thập!”. Nói xong, Nam Cung Diễm cũng không quay đầu lại mà đi.

Mà Hiên Viên Diệu thì ôm Thập đi qua người hắn, y chỉ là lạnh nhạt Giang Hoa một cái, cũng không nói lời nào, liền trực tiếp lên xe. Sau đó, hai chiếc xe hơi phát động, cuốn bụi rời đi.

Giang Hoa ôm bụng, nhìn về phương hướng ô tô biến mất, rất lâu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh. Lúc này đây, hắn rốt cuộc không thể nhịn xuống áy náy cùng đau đớn mãnh liệt trong lòng, nước mắt hối hận tràn mi mà ra…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.