Đôi Cánh Mà Tôi Muốn Có

Chương 73



Sáng sớm ngày hôm sau. Thượng Quan Thập từ từ tỉnh lại. Khi cậu hồi tưởng lại chuyện phát sinh ngày hôm qua, cậu bỗng nhiên ngồi dậy. Thế nhưng, hông của cậu còn chưa có cong được ba mươi độ, liền có một trận cảm giác co rút đau đớn truyền đến. Bất đắc dĩ, cậu đành phải lại nằm xuống.

Thượng Quan Thập nhớ mang máng có người cứu cậu, thế nhưng chuyện xảy ra sau đó, cậu có cố nhớ lại cũng không ra. Cậu lắc lắc đầu của mình, theo bản năng nhìn về phía bên giường. Cậu phát hiện Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm đều đang gục ở chỗ này. Trong nháy mắt, một trận cảm động nảy lên trong lòng, nước mắt ức chế không được rốt cuộc tràn mi mà ra, thấm ướt gối đầu bên tai.

Hiên Viên Diệu tỉnh lại trước tiên, sau khi nhìn thấy Thượng Quan Thập đang khóc, hắn sốt ruột mà quan tâm nói: “Thập! Làm sao vậy? Có phải nơi nào đau hay không?”

Thượng Quan Thập lắc lắc đầu, nước mắt chảy càng nhiều. Lúc này, Nam Cung Diễm cũng đã tỉnh lại. Nhìn thấy tình hình này, bọn họ lập tức mang theo vẻ mặt lo lắng, mỗi người một bên đỡ Thượng Quan Thập dậy.

“Là chỗ nào đau sao? Gã lang băm chết tiệt kia! Hắn không phải nói không có gì trở ngại sao?” Nam Cung Diễm phát giận lên người bác sĩ đáng thương tối hôm qua kia.

“Tôi… không có việc gì, tôi chỉ là cảm động thôi! Cám ơn! Vô cùng cám ơn!” Sau khi nói xong những lời này, Thượng Quan Thập liền dùng hai tay che mặt mình, bắt đầu lên tiếng khóc lớn. Giờ khắc này, cậu cuối cùng cũng hiểu rõ, ngụy trang của cậu mười mấy năm qua rốt cuộc bị hai người kia xé rách. Ở trước mặt bọn họ, cậu không cần lại che giấu chính mình nữa, cậu có thể yên tâm đi ỷ lại vào bọn họ, đi tin tưởng bọn họ. Bởi vì bọn họ tuyệt đối sẽ không phản bội cậu, cũng sẽ không vứt bỏ cậu mà đi. Vì thế cậu muốn khóc, muốn lớn tiếng khóc, vì quá khứ sắp từ biệt mà khóc. Thì ra, ỷ lại cùng bị ỷ lại đều là một loại hạnh phúc…

Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm tựa hồ cảm nhận được tâm tình của Thượng Quan Thập lúc này, bọn họ cũng không nói lời nào, chỉ là cùng nhau ôm Thượng Quan Thập, cùng nhau nói tạm biệt với thế giới khép kín của cậu.

Hồi lâu, Thượng Quan Thập ngưng khóc. Nhìn thấy cậu ánh mắt đỏ hồng, Nam Cung Diễm do dự hỏi: “Thập, cậu còn nhớ rõ… nhớ rõ chuyện ngày hôm qua không?”

“…” Thượng Quan Thập cau mày suy nghĩ một hồi, sau đó cậu buồn rầu đáp lại: “Trí nhớ của tôi chỉ có trước khi tôi bị Hắc Ưng đánh bất tỉnh, còn sau đó xảy ra chuyện gì tôi không có ấn tượng…” Nói tới đây, Thượng Quan Thập bởi vì nhớ tới khuôn mặt dữ tợn của Hắc Ưng mà run run một cái.

Nam Cung Diễm vội vàng ôm chặt cậu, an ủi: “Không có việc gì, yên tâm! Hắc Ưng sẽ không còn tới tìm cậu nữa!”

Bởi vì tín nhiệm, Thượng Quan Thập tin tưởng lời nói của bọn họ. Vì thế, cậu hỏi tiếp: “Tả Dực và Hữu Dực biết tôi không sao chưa? Sau ngày hôm qua, có phát sinh cái gì không? ‘Mị hoặc’ trong cơ thể tôi là lang băm mà các anh nói kia giải sao? Còn có, quần áo của tôi cũng là các anh đổi à?”

Câu hỏi liên tiếp của Thượng Quan Thập giống như bom dù, không ngừng nổ tung bốn phía Nam Cung Diễm. Liên tiếp nổ đến mức hắn linh hồn xuất khiếu, mất hồn mất vía. Mà Thượng Quan Thập thì lại là khuôn mặt dấu chấm hỏi nhìn Nam Cung Diễm, tràn đầy không hiểu.

“Tả Dực cùng Hữu Dực và mọi người bọn họ, buổi chiều sẽ tới. Về phần chuyện đã xảy ra sau đó, đã là chuyện quá khứ, không cần đề cập tới! Trái lại bộ dáng cậu bây giờ vết thương đầy người, hai đứa nhóc nhìn thấy, không khóc như mưa mới là lạ! Vì thế bọn tôi thay áo ngủ kín cho cậu, ít nhất có thể lừa dối qua cửa. Không nghĩ nhiều như thế! Đến, uống nước đi! Cậu tối hôm qua thế nhưng sốt cả một đêm, bây giờ cần bổ sung một chút lượng nước nha!” Hiên Viên Diệu hợp thời mà khéo léo kéo đề tài nói chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.