Đôi Cánh Mà Tôi Muốn Có

Chương 76



“Cha, chẳng lẽ chúng con không phải có em gái hay em trai sao?” Tả Dực nghiêng, vẻ mặt biểu tình nghi ngờ.

Ầm một cái, khuôn mặt Thượng Quan Thập toàn bộ đỏ. Cậu tùy ý cầm lấy một cái bánh mì, ra vẻ trấn tĩnh nói: “Sao có thể a? Cha lại không có cái đó… Thật là, trẻ con các con đang suy nghĩ gì thế! Ăn cơm, nhanh ăn cơm đi!”

“Không đúng a! Thập, lần trước anh trúng ‘Mị Hoặc’, không phải anh cả và anh Diễm giúp anh giải sao? Thật đáng tiếc nha! Em còn tưởng rằng lại thêm đứa nhóc đầu để chỏm gọi em là chú chứ!” Hiên Viên Liệt tùy tiện nói ở một bên.

“Bịch!” Bánh mì trong tay Thượng Quan Thập cuối cùng rơi tự do, cậu chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt giống như băng bắn thẳng đến Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm, lạnh lùng nói: “Hừ! Các anh cùng nhau lừa tôi! Thì ra, ‘Mị Hoặc’ không phải tên lang băm kia giải…”

“…” Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm tự giác đuối lý, không lời nào để nói, thác mồ hôi đổ xuống. Trong lòng đồng thời nghĩ: Xong rồi, Thập thật sự nổi giận rồi. Chúng ta sao lại xui xẻo như vậy chứ? Bình thường mua xổ số cũng không chuẩn như thế, sao mới một lần đã trúng giải nhất rồi?

Người khác chỉ cảm thấy ‘Gió bắc kia thổi, hoa tuyết kia bay’, thì ra mùa đông đã tới. Bọn họ không lòng dạ nào cầu nguyện thay cho hai đương sự kia. Người có liên quan đều chỉ cúi đầu đào cơm trắng trong bát, chờ sự mở màn của trò hay.

“Thập…” Hiên Viên Diệu chuẩn bị mở miệng giải thích, lại bị câu Thượng Quan Thập nói ra cắt ngang.

“Các anh vì sao không mang bao? Rõ ràng biết tôi không phải một đàn ông bình thường, vì sao không mang bao?”

Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm lập tức cứng đờ trên ghế. May mắn, thì ra Thập không phải giận chúng ta chạm vào cậu ấy a! Có điều dưới loại tình huống đó, chúng tôi đào đâu ra bao cao su chứ! Làm sao bây giờ? Thập vẫn là rất tức giận!

Mà những người khác có thể nói là dở khóc dở cười, trợn mắt há hốc mồm. Thậm chí, Hiên Viên Liệt đã cả người và ghế ngã xuống đất.

Vì thế, trên bàn cơm xuất hiện một màn như thế này:

Hiên Viên Diệu, Nam Cung Diễm cùng với Thượng Quan ở một bên kịch liệt triển khai, lấy ‘có mang bao cao su hay không’ làm chủ đề biện luận hội. Bên bảo vệ Thượng Quan Thập có thể nói là lời lẽ nghiêm khắc kịch liệt, hùng hổ dọa người. Mà bên phản biện Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm có thể nói là á khẩu vô ngôn, liên tiếp tháo lui.

Đối diện Thượng Quan Thập bọn họ, ba Hiên Viên cùng ba Nam Cung, bọn họ lại bắt đầu một vòng cạnh tranh mới. Bọn họ chính vì cục cưng nhỏ còn chưa có chẩn đoán chính xác, rốt cuộc là của nhà ai mà tranh. Còn Nam Cung Ngữ cùng với mẹ Hiên Viên bên cạnh bọn họ lại không đếm xỉa đến trận cãi lộn của hai lão già, bắt đầu hội thảo luận về giới tính của cục cưng. Giáo sư Lương bên cạnh hai người thì vẻ mặt vui sướng nghĩ: Từ sau lần sinh con trước, ông Giang đã làm phẫu thuật tử cung cho tiểu Thập. Thật tốt quá! Lần này sẽ không lại có nguy hiểm nữa!

Bên kia bàn ăn, Hiên Viên Long ngồi xổm bên cạnh Hiên Viên Liệt, nhằm vào vấn đề số lượng cục cưng, mà triển khai thảo luận kịch liệt. Còn Nam Cung Phong thì một mình chìm đắm trong ý tưởng tương lai: Lại có cháu, mình nên tặng quà tặng gì thì tốt đây?

Dưới cảnh náo nhiệt như thế này, chỉ có hai đứa nhóc rầu rĩ không vui tránh ở dưới cái bàn thì thầm lẫn nhau, trách mắng lẫn nhau.

“Anh Đều là chủ ý hay của anh! Lần này mẹ cũng không còn là của hai đứa chúng mình nữa rồi!”

“Em còn không phải có phần à! Có điều, chúng mình về sau có thể làm nhiễu bọn họ a! Chúng mình nhưng là Tả Dực và Hữu Dực độc nhất vô nhị mà!”

“Đúng nha! Ừ! Cứ làm như thế! Nhất định tìm cơ hội quấy rầy bọn họ. Bất luận bọn họ làm gì, chúng mình đều chêm vào một cước. Oa! Chỉ cần vừa nghĩ tới, khuôn mặt đen sì của hai ông ba ngốc kia, em là cực kỳ chờ mong nha!

“Hắc hắc! Anh nói là đúng mà! Bọn họ cũng chớ xem thường chúng mình a!”

Dưới cái bàn mà mọi người không chú ý, hai tiểu ác ma nhìn nhau cười, sương mù màu đen nhanh chóng lan tràn. Tương lai thật đúng là đáng giá chờ mong a…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.