Đợi Em Nói Yêu Anh

Chương 33: Anh theo dõi em ?




Nàng nào hóng truyện vào điểm danh nào, cho ta chút động lực viết đi ahhh :think:

Cảm ơn @hueyeuthuong và maicuc nhé đã luôn ủng hộ m, chương này và chương sau m viết tặng hai bạn nha :bighug:

"Em uống đi"

"Cảm ơn anh"

Lâm Vũ nhìn cốc cà phê ngay trước mắt mỉm cười rồi tiếp nhận, đưa lên miệng uống một ngụm nhỏ. Cà phê màu nâu sữa chỉ được đựng trong một chiếc cốc nhựa trắng đơn giản, hương vị lại cực kì đậm đà, ngọt đắng vừa phải, hương cà phê ngọt ngào thoang thoảng qua chóp mũi, một làn khói nhẹ từ chiếc cốc cà phê bốc lên cao càng khiến cho gương mặt cô có chút mờ ảo. Dạ Thần ngồi ngay bên cạnh cô, cũng cầm cốc cà phê trong tay nhưng không uống, trong thoáng chốc lại không biết phải mở miệng nói gì

"Anh mua ở đâu vậy"

Cô hỏi

"Ở cửa hàng cà phê đầu ngõ chúng ta vẫn thường mua. Không ngờ nhiều năm như vậy rồi mà cửa hàng ấy vẫn còn bán loại cà phê này"

Anh mỉm cười, đáp lời, ánh mắt thoáng niềm vui khi nhắc đến những kỉ niệm xưa. Còn cô nghe như vậy, tay bất giác xoay tròn cốc cà phê, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay, cũng truyền thẳng đến nội tâm đang có chút rối loạn

"Đúng là vẫn còn bán.."

Ngập ngừng một chút, cô nói tiếp

"Chỉ là hương vị không còn như xưa nữa"

Nói đến đây thì ngừng hẳn, cốc cà phê vẫn xoay tròn trong tay đã có chút nguội. Anh vì lời nói của cô mà có chút sững sờ, không khí cũng vì thế mà trở nên ngượng ngùng trầm mặc. Cô cũng không phải cố tình nói như thế, mà nhiều năm như vậy, tất cả mọi thứ đều đã thay đổi, đó là điều tất nhiên không thể tránh khỏi, cô không còn là cô bé của ngày xưa nữa, một cô bé không ngừng coi anh như thần tượng, như một người thầy, một người anh, một người tri kỉ và cả... một người để cô thương nhớ hằng đêm. Còn anh, có lẽ cũng đã như vậy thay đổi ... .....

Mối tình đầu của cô.....

"Em.... có ổn không".

Giọng nói của anh chậm rãi, có chút ngập ngừng, thậm chí còn pha chút day dứt. Cô cười nhẹ, sao lại phải day dứt chứ, anh đâu làm gì sai. Cô không muốn căng thẳng như thế, cả quá khứ và trong hiện tại, vô vẫn coi anh là một người bạn tốt, một người tri kỉ, mà đương nhiên, giữa bạn bè với nhau, không cần thiết sử dụng đến giọng điệu như thế

"Em vẫn ổn"

Cô thoải mái cười, tất nhiên là vẫn ổn, ăn tốt, ngủ tốt, có anh hai, có ba, có bạn bè bên cạnh. Mặc dù trong một năm đầu, nỗi nhớ về anh vẫn không thể nguôi ngoai

"Em sống rất tốt"

Giống như sợ anh không tin, cô bổ sung thêm, tâm trạng thông thoáng, nụ cười cũng rực rỡ trên môi

"Như vậy, còn vụ tìn đồn đó?"

"Tin đồn?"

Mất một lúc mới nhớ ra anh đang nói đến chuyện gì, cô không khỏi "À" lên một tiếng, uống thêm một ngụm cà phê đã lạnh mới thong thả trả lời

"Vụ đó hả, em đã giải quyết tốt lắm. Không có vấn đề gì đâu. Anh còn không biết em là loại người như thế nào sao, mấy chuyện như vậy sao có thể khiến cho em có chuyện gì được chứ"

Cô lại cười, dường như ngày hôm nay cô cười hơi nhiều, chỉ là trong lòng cũng rất ngạc nhiên, anh ấy như vậy mà tìm hiểu của về chuyện của cô. Dạ Thần cũng cười, anh đương nhiên biết cô không phải loại con gái yếu đuối chỉ biết khóc lóc phó mặc cho số phận, anh đương nhiên biết, vì căn bản, chính sự mạnh mẽ kiên cường của cô mới có thể thu hút anh đến thế, từng ngày khiến cho anh trầm mê. Nghĩ là thế, nhưng mà, nội tâm lại không thể nhịn được vì cô lo lắng, lại vì cô mà thêm đau lòng.

"Anh xin lỗi"

"Anh có ổn không"

Hai người đồng loạt mở miệng, hai câu nói lại khác nhau. Lời xin lỗi của anh khiến cho cô sững sờ, lại khiến cho cô bất giác thở dài

"Anh xin lỗi"

Dạ Thần lặp lại.

"Anh không cần nói xin lỗi em. Hơn nữa, khônh phải bây giờ anh đã trở về rồi sao"

Cô đưa tay còn lại ra trước mặt anh, thoải mái cười cười, hai mắt cong cong như hình trăng non, ánh mắt sáng lấp lánh

"Chúng ta vẫn là bạn. Là bạn thì không phải khách khí như thế"

"Là bạn sao..?"

Anh thầm thì.

"Phải, là bạn. Haiza, lâu lắm anh mới trở về như vậy,em mời anh đi ăn món ngon"

Cô không còn gọi anh là thầy nữa, cũng không có hỏi anh lý do tại sao lại nhiều năm như vậy mới trở về. Dạ Thần chợt cảm thấy, có thể cô còn trách anh, hoặc cũng có thể cô đã không còn quan tâm đến chuyện đó thực sự, dù rằng nghiêng về phía sau nhiều hơn. Là bạn sao? Có lẽ bắt đầu từ bạn cũng tốt lắm, dù sao nhiều năm như vậy, anh hoàn toàn bị cách ly với bên ngoài, cũng không biết cuộc sống của cô trong từng ấy năm như thế nào. Lần này, anh phải hảo hảo tìm hiểu thật tốt. Nghĩ như vậy, anh cũng thoải mái đưa tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, gương mặt điển trai sáng lạn, gật gật đầu

"Được"

Hai người vừa định đứng dậy, điện thoại trong túi áo của cô bỗng chốc reo lên, nhìn thấy tên người gọi đến, ánh mắt cô không khỏi nhu hòa như nước, khóe môi bất giác mỉm cười

"Nhiên nhi, lâu như vậy không có trở về nhà, quên lão già này rồi sao?"

Giọng nói già nua ấm áp từ trong điện thoại truyền ra, pha theo chút giọng điệu ủy khuất khiến cho cô bật cười. Nhắc mới nhớ, dạo này bận rộn công việc như vậy, cô vẫn đến bệnh viện thường xuyên, lại không có đến thăm ba nuôi

"Ba, sao lại nói như vậy chứ"

"Như vậy, tối về ăn một bữa cơm đi. Ta gọi cả anh hai của con rồi"

"Tối nay sao ạ..."

Lâm Vũ quay ra nhìn Dạ Thần cũng đang nghi hoặc nhìn mình, nói vào trong điện thoại một tiếng "Dạ" rồi cụp máy, quay lại có chút áy náy nói với anh

"Ba nuôi của em gọi, ông nói tối sang ăn cơm. Như vậy...."

"Không sao, em cứ đi đi. Cho anh số điện thoại của em, có gì anh sẽ liên lạc sau"

Lâm Vũ gật đầu, hai người trao đổi số điện thoại rồi Lâm Vũ mới rời đi, chỉ là khi cô hỏi số điện thoại mới của anh, anh lại chỉ nói một câu "Anh vẫn dùng số cũ" khiến cho cô giật mình, rõ ràng bao nhiêu năm trước cô đã từng gọi mà không thấy ai nghe máy, cô mới vô tình nghĩ rằng anh đã đổi sang số khác, phương tiện liên lạc duy nhất của hai người cũng cứ thế mất đi. Sau khi ngạc nhiên một chút lại là cười khổ, vấn đề đó, bây giờ có còn quan trọng nữa đâu?

...

"Bác Hà, ba đâu rồi, với cả anh hai nữa, đã về chưa"

Bác Hà nhìn thấy Lâm Vũ thì cười đến sáng lạn, thân thiết kéo tay cô vào bên trong, vừa cười vừa nói

"Cô chủ, lão gia với cậu chủ vẫn chưa về. Cô lên phòng trước đi, khi nào lão gia về tôi sẽ gọi xuống. Còn nữa, hôm nay lão gia còn dặn tôi nấu mấy món mà cô thích ăn nhất đó"

Lâm Vũ cũng không từ chối, cười cười gật đầu rồi bước lên phòng. Cô cũng phải kiểm tra lại chuyện diễn đàn một chút, cô không tin là Diệp Tuyền ở phía kia không có chút phản ứng nào cả. Vừa mở máy tính ra, truy cập vào trang web đã thấy có tín hiệu xâm nhập từ một địa chỉ ip lạ. Ha, xem ra vẫn chưa từ bỏ ý định xóa bài đăng đó đi sao? Cũng phải thôi, nếu như bài đăng đó vẫn còn tồn tại, thêm một người biết, thêm một người bình luận, vụ việc này sẽ chẳng bao giờ chìm xuống. Mặc dù rằng hiệu quả đã đạt được như cô mong muốn như ban đầu, nhưng mà, nếu như Diệp Tuyền kia càng muốn xóa, cô lại càng muốn giữ lại. Đang xem xét một chút lại bất chợt thấy yêu cầu đăng nhập từ địa chỉ lạ kia, cả màn hình bất chợt tự động điều khiển. Lâm Vũ không khỏi cười một tiếng, cũng thật là đúng lúc a, không lẽ lại trùng hợp như vậy, lúc tìm thì không tới, lúc không tìm thì đột ngột tới. Lâm Vũ đặt mười ngón tay lên bàn phím, bàn tay như bay múa, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Muốn xóa đi phải không, như vậy cô liền xóa hết những bài đăng trước kia chuyển thành bài đăng gần đây nhất. Khoan đã, địa chỉ ip này..... Ha, lần này lại nhờ đến hacker của nước ngoài sao, đúng là có chút đầu tư đấy nhỉ. Mười ngón tay tiếp tục gõ xuống, hai hàng lông mày lại càng ngày càng nhíu chặt lại. Cao thủ. Từ cách người này xử lí dữ liệu, chắc chắn không phải là mấy tên hacker nghiệp dư. Đôi môi không khỏi khẽ nhếch lên, trong mắt không có chút lo lắng, có chăng chỉ là sự thú vị khi tìm thấy một đối thủ mạnh. Hai mắt của cô vẫn dán chặt vào màn hình, mười ngón tay không ngừng hoạt động, hai bên giằng co. Cho đến khi trên trán cô xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng nhẹ, Lâm Vũ mới nhẹ nhàng thở ra, nở nụ cười thỏa mãn. Cuối cũng thì cũng giải quyết xong tên kia, chắc hẳn hắn đang tức giận lắm đây. Tuy nhiên, đấu qua đấu lại như vậy, nhìn thì đơn giản lại cực kì mệt mỏi, những hàng chữ chi chít trên màn hình máy tính, cho đến khi cô gõ thêm vài phím mới trở lại màn hình như ban đầu. Lâm Vũ bất giác vươn hai tay lên cao, hai bàn tay đan ngược vào nhau, chớp chớp đôi mắt mệt mỏi lại chợt phát hiện Trình Hạo đứng ở đằng sau cô từ lúc nào. Cô không khỏi giật mình thốt lên

"Anh vào từ lúc nào vậy"

"Anh vào từ lâu rồi, thấy em đang bận nên không mở miệng làm phiền"

Trình Hạo đáp, ánh mắt đảo qua màn hình máy tính vẫn còn bật sáng. Lâm Vũ nghe như vậy chỉ biết "À" một tiếng, nhớ đến chuyện gì đó mà khuôn mặt đột nhiên nóng bừng, đôi môi mím lại, ngượng ngùng không biết nói gì thêm. Kì lạ là, Trình Hạo dường như không để ý đến điều đó, anh chỉ nói thêm một câu

"Xuống ăn cơm thôi, ba đang đợi"

Rồi ngay lập tức bỏ ra ngoài, để lại một bóng lưng cao lớn có chút lạnh lùng. Lâm Vũ không khỏi nhíu mày lần nữa, anh hai hôm nay, hình như có gì đó khang khác với mọi khi, nhưng mà khác ở chỗ nào, cô lại không rõ.

Quanh bàn ăn chỉ có ba người, trên bàn lại có không biết bao nhiêu món ngon, đúng như bác Hà nói, tất cả đều là những món ăn mà cô thích. Chỉ là, rõ ràng không khí trên bàn ăn hôm nay hết sức kì lạ. Trình Mục thì không phải nói, lâu như vậy không được gặp Lâm Vũ, cực kì vui vẻ trò chuyện với cô, hỏi hết từ chuyện này đến chuyện khác, mà Lâm Vũ cũng nhiệt tình trả lời, không ngừng gắp thức ăn cho ông. Điều kì lạ nhất chính là thái độ của Trình Hạo, người vốn mỗi khi dùng cơm, sẽ đều vui vẻ nhìn cô dịu dàng, gắp vào bát cô những món cô thích ăn nhất, ngày hôm nay lại chỉ im lặng ngồi ăn đồ của mình, thi thoảng đáp lại ba nuôi một tiếng, quan trọng nhất là không đánh mắt nhìn cô lấy một lần, chính xác là chỉ một ánh mắt cũng không có. Thái độ này của anh khiến cho cô nghi hoặc, hơn hết lại cực kì bức bối khó chịu. Khuôn mặt lạnh tanh đó là sao vậy, giống như có ai đó nợ anh cái gì vậy. Hơn nữa, nếu như muốn ngượng ngùng, cô mới phải là người ngượng ngùng mới đúng chứ? Còn cả chuyện của Diệp Tuyền hôm đó, cô còn chưa có hỏi anh đâu?

Mặc dù món ăn được nấu rất vừa miệng, Lâm Vũ lại vì thái độ của ai đó mà ăn không được ngon. Mãi cho đến khi bữa cơm kết thúc, Lâm Vũ cũng với Trình Mục nói chuyện thêm một lúc nữa thì cô đưa ông lên phòng nghỉ ngơi, dạo này sức khỏe của ông có vẻ kém đi một chút, rất dễ mệt mỏi. Lâm Vũ đem một dĩa hoa quả ra phòng khách ngồi gọt, nhìn thấy Trình Hạo giống như chăm chú xem ti vi, không để ý đến cô, lại không biết phải mở miệng như thế nào. Đang định mở miệng hỏi liền cảm thấy điện thoại trong túi rung lên, nhìn thoáng qua người gọi tới, lại nhìn thoáng qua Trình Hạo đang ngồi nói chuyện, môi mím lại, đứng dậy đi ra ngoài cửa mới bắt máy

"Em đây"

"Bây giờ sao...."

"Thôi được, đợi em một chút. Em tới liền.. Chỗ đó phải không... được"

"Em định đi đâu"

Vừa mới ngắt máy, quay sang đã thấy Trình Hạo đứng ngay bên cạnh, không khỏi giật mình một chút, một nửa khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, giống như buồn bã, lại giống như tức giận

"Em ra ngoài với bạn một chút"

"Bạn?"

"Phải, một người bạn của em mới từ nước ngoài về"

"Em định đi gặp người đàn ông đó sao"

"Ý anh là sao"

"Hừ, còn không phải là người đàn ông mà chiều nay cùng em thân mật ôm ấp"

Giọng nói của anh giống như có chút chế giễu, Lâm Vũ thì giật mình bật thốt lên

"Anh theo dõi em"

Mặc dù không phải anh cố tình như vậy, anh lại giữ vẻ trầm mặc, nghiễm nhiên coi như thừa nhận. Lâm Vũ thấy anh không nói, nhớ đến thái độ của anh với cô, lại nhớ đến chuyện anh ôm hôn Diệp Tuyền bị cô nhìn thấy, không hiểu sao chẳng buồn giải thích, quay người muốn rời đi.

"Em còn muốn đi"

Anh nắm lấy cổ tay của cô, lực đạo mạnh mẽ giống như muốn đem cổ tay cô bẻ gãy

"Em đi đâu là chuyện của em, không cần anh quản"

Cô bị đau, tức giận hét lên một tiếng, muốn vùng khỏi tay anh. Anh thấy như vậy, không hiểu sao thấy một dòng máu nóng trào lên, không kịp suy nghĩ liền đẩy mạnh cô vào tường, một tay nắm lấy cổ tay của cô đặt lên trên đầu, một tay khác chống vào tường, giam cô vào trong khoảng không của riêng mình, không cho rời đi......