Đồi Gió Hú

Chương 2: Lockwood nghỉ đêm tại Đỉnh Gió Hú



Khi mọi người đã ăn xong, tôi rảo bước đến bên khung cửa sở để xem thời tiết ra sao. Thật là một cảnh tượng buồn thảm. Bóng tối buông xuống quá sớm, và gió thổi những bông tuyết quay cuồng lồng lộn khiến đồi núi và bầu trời không còn trông thấy đâu nữa.

- Tôi không thể về nhà vào lúc này nếu không có người dẫn đường - Tôi nói - Tôi biết làm gì đây?

ông Heathcliff làm như không nghe thấy câu tôi vừa nói. ông điềm nhiên chỉ vẽ cho Hareton cách lùa đàn cừu về nơi an toàn.

- Tôi phải làm gì đây? - Tôi hỏi lại, mỗi lúc một thêm bực mình.

Vẫn không có lời đáp, và khi đưa mắt nhìn quanh, tôi chỉ thấy Joseph bước vào mang theo bữa ăn cho lũ chó; còn cô Heathcliff thì đang cúi mình trên đống lửa. Joseph nhìn quanh phòng rồi lên tiếng, giọng lạc đi:

- Sao lại có thể đứng đực ra đấy trong khi mọi người đang bận rộn? Nhưng đã vô tích sự thế kia thì có nói cũng vô ích thôi, vì người như thế sẽ không bao giờ khá lên được. Trước sau gì thì cũng về với ác quỷ như mẹ thôi.

Nghĩ là lão ta đang nói với mình tôi giận dữ quay lại toan đá lão ra khỏi cửa. Tôi dừng lại khi thấy cô Heathcliff lên tiếng:

- Cái lão già đạo đức giả khủng khiếp - Nàng đốp chát - Lão không sợ ác quỷ bắt đi mỗi khi nhắc đến tên nó ư? Để ta cho lão biết ta đã tiến bộ trong việc nghiên cứu ma thuật đến mức nào.

Cô lấy từ trên giá xuống một quyển sách.

- Để ta xin quỷ một đặc ân là bắt lấy lão. Con bò lông đỏ đâu phải ngẫu nhiên mà chết và chứng thấp khớp của lão cũng không phải ngẫu nhiên mà trời ban cho đâu.

- ôi, thật là độc ác xấu xa! - Lão già hổn hển nói - Xin Chúa cứu lấy chúng con thoát khỏi điều ác.

Cô gái quắc mắt, vờ ra vẻ căm thù, và Joseph run lên vì kinh hãi, vội vã bỏ chạy, miệng lâm râm cầu nguyện. Đến đây, tôi cố làm cho cô thiếu phụ lưu ý đến nỗi khó khăn của tôi.

- Thưa bà Heathcliff, xin bà thứ lỗi cho vì tội quấy rầy bà, nhưng tôi phải làm thế nào để về được nhà mình đây?

- Cứ theo con đường ban nãy ông đã đi để tới đây. - Cô chủ trả lời gọn lỏn trong khi lựa chỗ ngồi cho thoải mái để đọc sách.

- Thế nếu cô hay tin tôi chết vùi trong tuyết, lương tâm cô không nhủ thầm với cô rằng việc đó có phần nào tại cô sao?

- Sao lại thế được? Tôi không thể đi cùng với ông. Họ không bao giờ cho phép tôi đi quá bức tường rào quanh khu vườn.

- Cô ấy ạ, nhưng tôi đâu có xin cô đi cùng - Tôi đáp - Chẳng lẽ không có một tên gia nhân nào có thể đi với tôi sao?

- Chẳng có tên nào hết. - Cô ta đáp gọn.

- Vậy thì tôi phải nghỉ đêm lại đây thôi - Tôi kết luận.

- Tôi hy vọng đây sẽ là một bài học để ông đừng liều lĩnh đi vẩn vơ trên những ngọn đồi này nữa - Giọng nói nghiêm nghị của ông Heathcliff vang lên từ phía cửa bếp - Ở đây tôi không có phòng nào cho khách cả. Nhưng ông có thể ngủ chung với Hareton hay Joseph.

- Tôi có thể ngủ trên một chiếc ghế trong phòng này. - Tôi đáp.

- Không, không! Tôi không cho phép người lạ được tha thẩn đi lại nơi đây, khi tôi không có mặt - ông chủ nhà thô lỗ nói.

Sự sỉ nhục cuối cùng này làm tôi mất hết kiên nhẫn. Tôi đẩy ông Heathcliff sang một bên, rồi lao qua nhà bếp, ra đến sân. Trời tối đến nỗi tôi không thấy được lối ra. Joseph đang ở trong một căn nhà kho gần đó, vắt sữa bò dưới ánh sáng tỏa ra từ một ngọn đèn lồng. Tôi giật lấy ngọn đèn của lão và vừa kêu to là tôi sẽ gửi trả, vừa chạy tới cánh cổng gần nhất.

- ông chủ, ông chủ, hắn ăn cắp ngọn đèn lồng. - Lão già vừa la lên, vừa đuổi theo tôi - ê, chó! ê, Gnasher! ê, Wolf! Giữ lấy hắn, bắt lấy hắn!

Khi tôi mở cổng, hai con chó to lớn lao lên cổ tôi và xô tôi ngã. Tiếng Heathcliff và Hareton cười vang chỉ làm tôi thêm cáu tiết. May thay, hai con vật nọ không hề cắn tôi, mà chỉ đứng canh chừng, ngăn không cho tôi đứng dậy. Tôi phải nằm đấy cho đến khi ông Heathcliff gọi lũ chó đứng ra.

Giận run lên, tôi ra lệnh cho ông Heathcliff để tôi đi ra ngay lập tức. Tôi nói một cách giận dữ đến mức mũi tôi chảy cả máu cam, nhưng ông Heathcliff vẫn cứ cười trong khi tôi la lối. Bấy giờ, Zillah, chị quản gia hôm trước đã cứu tôi, chạy ra xem có chuyện gì mà ầm ĩ thế. Chị nghĩ là bọn họ tấn công tôi, và không dám chỉ trích ông chủ nên chị ta quay sang gã thanh niên:

- Chà, cậu Earnshaw, rồi sẽ còn xảy ra những gì nữa đây? - Chị ta kêu lên - Chẳng lẽ ta lại giết người ngay trên bậc cửa nhà ta sao? Nhìn ông khách tội nghiệp kia kìa, ông ta đang ngạt thở. Lại đây, thưa ông, rồi tôi sẽ chữa cho ông đỡ ngaỵ

Nói rồi, bất thình lình chị ta hắt một ca nước lạnh như đá xuống cổ tôi rồi kéo tôi vào bếp. ông Heathcliff theo sau. Vẻ hoan hỉ cũng tan biến nhanh chóng như lúc nó đã bừng lên. ông ta thấy tôi choáng váng gần như đã lả đi, bèn ra bảo Zillah lấy cho tôi một cốc brandy, rồi biến mất vào trong chính sảnh.

Một lúc sau, khi thấy tôi đã khá hơn, Zillah dẫn tôi lên lầu.

- Đừng có làm ồn đấy - Chị cảnh cáo - ông chủ có những ý nghĩ kỳ quặc về căn phòng ngủ nơi ông sắp nghỉ lại và ông ấy không bao giờ để cho ai ở đấy, nếu có thể tránh được.

Sau khi đã vào đến bên trong, tôi cẩn thận khóa cửa phòng và đưa mắt nhìn quanh. Căn phòng bày biện rất ít đồ đạc, nếu không kể cái giường rộng, hai bên có ván che, kê phía dưới cửa sổ. Tôi kéo mấy tấm ván che hai bên ra, rồi trèo vào giường. Tôi đốt nến cho sáng và khi đóng mấy tấm ván che lại, tôi cảm thấy được an toàn, không phải sợ ông Heathcliff hay bất cứ ai khác.

Bên dưới khung cửa sổ có một cái giá. Tôi đặt cây nến lên giá. Trong một góc giá có vài quyển sách, và phần còn lại thì chi chít những chữ được khắc trên lớp sơn. Những dòng chữ ấy là một cái tên khắc bằng đủ các kiểu chữ lớn, nhỏ - Catherine Earnshaw - rồi cứ lặp đi lặp lại - Catherine Earnshaw - đôi chỗ lại thấy viết Catherine Heathcliff hoặc Catherine Linton.

Tôi vừa tựa đầu vào gờ cửa sổ, vừa đánh vần mấy cái tên lặp đi lặp lại, Catherine, Catherine Earnshaw, Heathcliff, Linton, mãi cho tới lúc mắt tôi ríu lại và tôi chìm vào giấc ngủ, óc vẫn còn lởn vởn những dòng chữ trắng lóa và bầu không khí tràn ngập những tên Catherinẹ

Khi tôi tỉnh lại thì thấy cây nến đã ngả vào bìa một trong những quyển sách và cái buồng nồng nặc mùi da cháy. Tôi bắt đầu xem xét mấy quyển sách. Một quyển là nhật ký được viết bằng một nét chữ non nớt, nguệch ngoạc. Trên một trang có một bức biếm họa giễu ông bạn Joseph của tôi, được vẽ rất khéo. Tôi quyết định đọc quyển nhật ký này và tìm hiểu về nàng Catherine không quen biết kia càng nhiều càng tốt.

“Một ngày chủ nhật thật kinh khủng”, đoạn nhật ký được mở đầu như vậy, “ước gì cha mình còn sống. Hindley thật đáng ghét, và anh ấy đối xử với Heathcliff thật tàn tệ. Heathcliff và tôi sẽ nổi loạn”.

Tiếp theo là những đoạn ghi chép cặn kẽ về cách của Hindley ngược đãi Heathcliff và mấy trang nhật ký của ngày hôm đó kết thúc ở đoạn: “Tôi đang ngồi dây viết nhật ký, nhưng Heathcliff cứ sốt ruột và nói chúng tôi nên ra ngoài vùng đồng hoang chạy nhảy. Một ý kiến tuyệt vời, vì chúng tôi thấy không đâu lạnh lẽo và ẩm ướt hoằn ở trong gian bếp phía sau nhà này”.

Phần tiếp cuốn nhật ký sau đó mấy hôm lại ghi: “Tôi không bao giờ ngờ rằng Hindley lại làm tôi khóc ghê thế”, nàng viết. “Đầu tôi đau nhức, nhưng tôi vẫn không sao nói được. Tội nghiệp Heathcliff. Hindley nói cậu ấy là một tên digan và không cho cậu ấy ăn cùng chúng tôi. Anh ấy dọa sẽ tống cổ cậu ấy ra khỏi nhà, nếu chúng tôi trái lệnh”.

Tôi bắt đầu ngủ gà ngủ gật trong khi đọc, rồi rốt cuộc ngả hẳn xuống giường và bắt đầu chiêm bao. Tôi chợt tỉnh hẳn và nhớ ra rằng mình đang ở trong một căn phòng lạ. Bên ngoài, tôi có thể nghe thấy tiếng gió rít qua các góc nhà, cuốn theo từng mảng tuyết. Một cành linh sam đập lách cách vào tấm kính cửa sổ. Tiếng động làm tôi khó chịu đến nỗi tôi tìm cách mở toang cánh cửa sổ, nhưng nó đã bị khóa. Quyết tâm bẻ gãy cho được cành cây ấy, tôi dùng khớp ngón tay đập vỡ tấm kính. “Mình phải làm cho nó thôi đập vào cửa sổ mới được “. Tôi vừa lẩm bẩm vừa với tay ra.

Thay vì nắm lấy cành cây kia, mấy ngón tay tôi lại nắm phải mấy ngón tay của một bàn tay lạnh như băng. Một nỗi kinh hãi tột độ trỗi dậy trong tôi. Tôi cố rụt cánh tay về, nhưng bàn tay nọ cứ bám chặt lấy, và một giọng thê lương, nức nở thốt lên:

- Cho tôi vào! Cho tôi vào với!

- Ngươi là ai? - Tôi vừa hỏi, vừa cố rụt tay lại.

- Catherine Linton. Tôi là Catherin Linton. - Giọng nói đáp lại - Tôi đã về đến nhà. Tôi đã bị lạc trên vùng đồng hoang.

Trong lúc giọng nói đó vang lên, tôi thấy một khuôn mặt trẻ thơ nhìn qua cửa sổ. Nỗi kinh hoàng khiến tôi trở nên tàn nhẫn. Thấy mình không thể gỡ tay ra khỏi cái sinh linh ấy, tôi kéo cổ tay nó đến bên tấm kính cửa sổ bị vỡ, cứa đi cứa lại cho đến lúc máu chảy thấm đẫm tấm vải trải giường. Tuy vậy, nó vẫn kêu: “Cho tôi vào với!”, và cứ níu chặt mãi, khiến tôi phát điên lên vì sợ.

- Làm sao ta có thể cho ngươi vào? - Rốt cuộc tôi nói - Buông tay ra, nếu ngươi muốn ta để cho ngươi vào.

Mấy ngón tay lạnh như băng nới lỏng ra và tôi giật tay lại, rồi vội vã chồng mấy quyển sách lên, chặn chỗ hở trên cửa sổ. Xong, tôi đưa tay lên bịt tai để khỏi nghe thấy những lời van nài.

Tôi cứ bịt tai như thế hẳn phải đến một khắc đồng hồ, nhưng khi tôi lại lắng tai nghe thì tiếng kêu ảo não ấy vẫn cứ rên rỉ: “Cho tôi vào với!”.

- Đi đi! - Tôi hét lên - Ta sẽ không bao giờ cho ngươi vào dù ngươi có van xin đến hai mươi năm đi chăng nữa!

- Nhưng đã hai mươi năm rồi đấy - giọng nói rên rỉ - Hai mươi năm. Tôi đã phải lang thang suốt hai mươi năm ròng.

Có tiếng cào khẽ ở bên ngoài, và chồng sách xê dịch như thể đang bị đẩy tới. Tôi cố chồm dậy, nhưng cứ lặng người đi vì sợ. Tôi hét to lên trong nỗi kinh hoàng.

Ngay lập tức, tôi nghe thấy có tiếng bước chân đang tiến về phòng tôi và cánh cửa bật mở. Tôi ngồi đó, run rẩy lau mồ hôi trán. Rốt cục, tôi nghe thấy một tiếng thì thầm ngoài ngưỡng cửa:

- Có ai trong ấy không? - ông Heathcliff nói, rõ ràng không chờ đợi một câu trả lời. Tôi sợ rằng ông ta có thể lùng sục thêm, nên tôi quay lại, mở mấy tấm ván che giường ra. Tôi không bao giờ quên được sức tác động của việc đó đối với ông ấy.

ông ta đứng gần lối vào, cây nến nhỏ từng giọt sáp nóng hổi xuống mấy ngón tay, mặt ông ta trắng bệch như bức tường ở sau lưng ông. Tiếng cọt kẹt đầu tiên của mấy miếng ván gỗ làm ông ta hoảng hốt như bị điện giật. Cây nến văng khỏi tay ông, và ông bối rối đến mức khó khăn lắm mới nhặt được nó lên.

- Chỉ là khách trọ của ông thôi, thưa ông - Tôi thốt lên - Chẳng may tôi đã la hét vì phải một cơn ác mộng kinh hoàng. Tôi xin lỗi đã làm phiền ông.

- ông Lockwood! - ông ta vừa nói vừa đặt ngọn nến lên một chiếc ghế - Thế ai đã dẫn ông vào phòng này? - ông hỏi, ấn mạnh ngón tay vào hai lòng bàn taỵ - Ai vậy? Tôi sẽ tống cổ nó ra khỏi nhà này ngaỵ

- Đó là chị gia nhân Zillah của ông - Tôi nói trong lúc đứng dậy ra khỏi giường và nhanh chóng mặc quần áo - Tôi chẳng thèm bận tâm nếu ông đuổi chị ta đi, ông Heathcliff ạ. Chị ta đáng bị như thế. Chỗ này có ma, nó đầy những ác quỷ và ma quái.

- ông nói vậy là thế nào? - Heathcliff hỏi - Và sao ông lại ngồi đây? Bây giờ, một khi ông đã ở đây thì ông cứ nằm xuống, ngủ tiếp cho hết đêm. Nhưng vì Chúa, xin ông đừng tái diễn cái trò huyên náo khủng khiếp ấy nữa. Không gì có thể bào chữa được cho việc này, trừ phi ông bị cắt tiết.

- Ví thử cái con ma nhỏ bé đó chui vào được qua lối cửa sổ thì nó đã bóp cổ tôi rồi - Tôi đáp - Cái cô ả Catherine Linton hay Earnshaw gì đó ắt hẳn phải là một oan hồn đầy tội lỗi. Cô ta nói với tôi rằng cô ta đã lang thang vất vưởng trên trái đất hai mươi năm naỵ Đấy là một hình phạt thích đáng cho những tội lỗi của cô ta, tôi dám chắc thế.

Vừa dứt lời, tôi chợt nhớ lại Catherine đã thường xuyên viết tên Heathcliff trong cuốn nhật ký của nàng. Tôi cố giải thích:

- Thưa ông! Sự thực là tôi đã dành phần đầu đêm nay để đánh vần cái tên được khắc trên cửa sổ này. Đó là một việc đơn điệu, cốt để dễ ngủ, giống như...

- ông nói vậy với tôi là có ý gì? - ông Heathcliff gầm lên dữ tợn - Sao ông dám nói thế ngay dưới mái nhà tôi? Lạy Chúa, ông hóa điên rồi nên mới dám nói năng vậy! - ông ta cuồng dại đập vào trán mình.

Bỗng ông ta ngước nhìn lên và tôi ngỡ trông thấy ông ta rơm rớm nước mắt.

- ông Lockwood, ông có thể đến phòng tôi. Chớ có ra sân vì chó đã được tháo xích, thả rông ngoài ấy, còn con Gnasher thì ở trong chính sảnh. Nhưng ông cứ ra đi, vài phút nữa tôi sẽ tới với ông.

Tôi rời phòng, nhưng không biết rõ lối đi trong nhà, nên đành nán lại gần ngưỡng cửa đợi vị gia chủ của tôi, lúc bấy giờ trông có vẻ như đã mất hết sự tỉnh táo. ông ta nằm trên giường, giật cánh cửa sổ mở tung ra, vừa giật vừa khóc òa lên.

- Vào đi, em vào đi, - ông ta nức nở - Catherine, xin em lại đây! ôi, lại đây một lần nữa đi em! ôi, hỡi người yêu dấu của lòng ta, hãy nghe anh lần này! Catherine, xin em lại đây!

Nhưng cái hồn ma ấy không đáp lại và không tỏ một dấu hiệu nào là đang hiện diện ở đó. Gió và tuyết từ ngoài cửa sổ vào và thổi tắt ngọn nến. ông chủ nhà kêu than thống thiết đến nỗi tôi phải rời xa chỗ ngưỡng cửa và giận mình đã kể với ông ta về cơn ác mộng.

Tôi thận trọng đi xuống nhà dưới và thấy mình đang đứng trong bếp. Ở đây tôi có thể châm lại cây nến nhờ đống tro đỏ rực trong lò sưởi. Một con mèo xám nhổm dậy, chào tôi bằng một tiếng “ngao” ảo não. Tôi nằm xuống một băng ghế gỗ, cố nghỉ một chút.

Vài giờ sau, khi tôi còn đang nằm như vậy thì Joseph vào quấy quả. Lão từ phòng ngủ trên gác xép xuống đây. Lão ta không nói gì, chỉ thong thả rít tẩu thuốc, rồi bỏ đi cũng trịnh trọng như lúc bước vào.

Lúc này tôi nghe thấy một tiếng chân trẻ trung hơn. Tôi toan cất tiếng chào nhưng lại thôi ngaỵ Hareton Earnshaw đang chào đón buổi sáng bằng những lời nguyền rủa. Anh ta cầm lên một cái xẻng đế hốt tuyết chắn ngang lối đi. Tôi ngồi dậy đi theo anh ta, nhưng anh ta chỉ về phía một cái cửa ở phía trong, ra hiệu là tôi nên đi theo lối đó. Tôi thấy mình lại ở trong chính sảnh. Cánh phụ nữ đã tụ tập ở đó. Zillah đang dùng ống bể để thổi lửa trong lò sưởi trong khi cô Heathcliff thì đang đọc sách dưới ánh lửa.

Tôi ngạc nhiên thấy Heathcliff cũng có mặt ở đấy. ông ta đứng bên lò sưởi quay lưng về phía tôi; ông ta vừa quát mắng chị Zillah tội nghiệp một trận tơi bời.

- Còn cô, cô là đồ vô tích sự - Lúc này ông ta lên tiếng, quay sang cô con dâu - Cô lại ngồi không rồi. Tất cả những đứa khác thì làm lụng để kiếm ăn, còn cô thì sống nhờ vào lòng từ thiện của tôi. Cất quyển sách ấy đi, cô nghe không? Cô sẽ phải trả giá về cái tội lúc nào cũng làm cho tôi gai mắt.

- Tôi sẽ cất quyển sách của tôi đi vì ông có thể buộc tôi phải làm thế - Người thiếu phụ trẻ nói, gấp quyển sách lại và ném nó lên một chiếc ghế - Nhưng tôi sẽ không làm bất cứ một việc gì mà tôi không thích.

Heathcliff giơ cánh tay lên toan giáng xuống, nhưng cô gái đã nhanh nhẹn nhảy tránh ra chỗ khác và bĩu môi khinh bỉ. Bấy giờ tôi bước lại lò sưởi nên Heathcliff bèn đút tay vào túi. Cô Heathcliff lại ngồi xuống. Lần này cô ngồi xuống ở một chiếc ghế bên kia. Tôi từ chối không ăn điểm tâm cùng họ, và ngay khi trời đủ sáng tôi liền bước ra ngoài, nơi khí trời quang đãng, yên tĩnh và lạnh giá.

Vị chủ nhà của tôi lớn tiếng gọi tôi dừng lại khi tôi vừa đến cuối vườn và tình nguyện đi cùng tôi qua vùng đồng hoang. Tôi mừng là có ông ta đưa đi, vì tuyết rơi đã làm mặt đất đổi thay không thể nhận ra được và tôi không biết đi theo lối nào. Dọc đường chúng tôi trò chuyện rất ít và chia tay nhau trước lối vào vườn hoa ấp Thrushcross. Mặc dù đến lúc này thì tôi đã biết đường, nhưng phải tới giữa trưa tôi mới về lại được ấp.

Bà Dean, người quản gia của tôi rất lo lắng cho tôi. Bà ta còn lo lắng hơn nữa vì kết quả cuộc phiêu lưu của tôi là tôi bị cảm lạnh và sốt cao, buộc phải nằm lì trong phòng một thời gian.

Khi tôi đã thấy trong người khá hơn, tôi hỏi chuyện bà Dean về mấy người láng giềng của tôi ở bên Đỉnh Gió Hú. Bà ta rất sung sướng được kể chuyện cho tôi vì bà ta đã lớn lên ở đấy, tuy đã mười tám năm nay bà sống ở ấy Thrushcross.

Tôi đã thuê ấp Thrushcross để làm nơi sống ẩn dật, tránh xa mọi người, giờ đây tôi thấy mình rất háo hức muốn nghe mọi chuyện, càng nhiều càng tốt về người đàn ông kỳ quặc sống cách chỗ tôi bốn dặm.

Suốt mấy tuần tiếp theo đó, tôi không thể ra khỏi nhà được, còn bà Dean thì lần lượt kể cho tôi nghe câu chuyện. Tôi sẽ ghi lại câu chuyện ấy trong lúc bà kể.

From Ngạo:

Đây là một câu truyện nổi tiếng mà Ngạo đã xem qua cách đây 2 năm, khởi đầu thì hơi... buồn ngủ 1 tý nhưng càng về sau thì lại càng bị cuốn vào, đến nỗi thuộc cả một số lời thoại của nhân vật chính.

Một tình yêu nóng cháy, đam mê nhưng: "Trời ơi, tôi có thể tha thứ cho em nhưng làm sao tôi có thể tha thứ cho kẻ giết người tôi yêu"... trong tác phẩm là thù, là hận, là thủ đoạn, là ghen tuông nhưng tất cả vì "Tôi quá yêu em"

Một mối tình, một kiếp hận, để rồi tất cả khép lại bằng một nụ hôn - một mối tình mới chớm nở.

Phả phệ các nhân vật chính trong "Đồi Gió Hú"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.