Đời Người Bình Thản

Chương 51-2



"Em. . . Quên đi ." Diệp Thiên Nhiên xoa xoa lỗ tai, hét to như vậy, lỗ tai cũng muốn điếc. "Dù sao Phương Phương không có tình cảm với Tiểu Vũ, chuyện này đến đây chấm dứt. Anh nghĩ Tiểu Vũ cũng không muốn người khác biết chuyện này." Chuyện này xem như quên đi, bọn họ không cần vì chuyện như vậy mà ầm ĩ.

"Em sẽ không nói." Mạnh Yên vội vàng đồng ý giữ bí mật, chuyện này truyền ra ảnh hưởng không tốt, huống chi Giang Vũ đang học trung học, không thể phân tâm. Hoặc ví dụ Giang Vũ chậm chạp không chịu bày tỏ cũng vì nguyên nhân này đi.

"Đừng nói chuyện người khác nữa." Diệp Thiên Nhiên nói sang chuyện khác, "Chú Mạnh có nhắc lại chuyện hôm đó không?" Mặc dù Mạnh Yên đã kể, nhưng anh vẫn có chút không yên lòng.

"Không có, ba em bận rộn đến mức không thấy bóng dáng, buổi sáng ba em đã ra ngoài, em ngủ thiếp đi ba còn chưa trở về. Hoàn toàn không gặp mặt." Mạnh Yên suy nghĩ về phương diện kia, rất lạc quan, "Có thể ba em không thấy."

"Vậy thì tốt." Diệp Thiên Nhiên nói thì nói như thế, trong lòng lại lướt qua một tia lo lắng, nếu như Mạnh Ngọc Cương làm rõ chuyện này, anh cũng có thể tranh thủ, nhân cơ hội này công khai quan hệ với Mạnh Yên cho hai nhà họ Mạnh và Giang biết. Hôm nay như vậy lại chỉ có thể lén lén lút lút, không thể quang minh chính đại nói yêu nhau.

Mạnh Yên hớn hở nói, "Cuối tuần em mang đồ ăn mẹ nấu cho anh ăn."

"Mang nhiều chút." Diệp Thiên Nhiên thèm thuồng, đồ ăn Lý Thiến nấu có hương vị ở nhà ngon hơn đồ ăn trong tiệm cơm.

"Da mặt thật dày." Mạnh Yên giễu cợt anh.

Diệp Thiên Nhiên không đỏ mặt chút nào, hùng hồn nói, "Cha mẹ vợ nấu đồ ăn cho con rể ăn là chuyện hiển nhiên."

"Anh. . . Anh thật không biết xấu hổ." Ngược lại khiến mặt Mạnh Yên đỏ bừng.

Bên đầu điện thoại truyền đến tiếng cười lớn của anh, chọc Mạnh Yêu tức giận.

Mùa xuân lúc Diệp Thiên Nhiên trở về nhà mừng năm mới, khiến Mạnh Yên buồn rầu mấy ngày, nhưng có Phương Phương và Giang Vũ làm bạn rất nhanh khôi phục tâm tình vùi đầu vào sự nghiệp điên cuồng ăn uống.

Giang Vũ cũng không có gì khác thường, giống như thái độ ngày hôm đó là một giấc mơ, tỉnh lại thì đã không còn dấu vết gì.

Thấy cậu như vậy, Mạnh Yên lại cảm thấy may mắn lần trước mình không nhiều chuyện, nếu không hôm nay sẽ rất khó coi.

Năm nay là lần đầu tiên cả nhà Mạnh Yên không về quê, Lý Thiến đỡ lo không ít, không cần tốn tâm tư chuẩn bị quà tặng.

Về phần Mạnh Ngọc Cương len lén trở về nhà, mua chút thuốc bổ cho bà nội, Lý Thiến cũng làm như không biết mở một mắt nhắm một mắt.

Giao thừa, nhà họ Giang và nhà họ Mạnh đến khách sạn thuê phòng lớn, cùng nhau mừng năm mới.

Đồ ăn rất phong phú, đều là món ăn hiếm khi được ăn, Giang Hải Thiên gắp cho mỗi người một phần bào ngư, nhưng Mạnh Yên ăn chưa cảm thấy có mùi vị gì, hỏi những người khác, bọn họ cũng mờ mịt. Chẳng qua cũng coi như mở rộng tầm mắt, sau này có người nói tới bào ngư, cô cũng có thể hời hợt nói một câu, "Tớ cũng ăn rồi, nhưng mà cũng không có gì ngon." d:d"l?q<d

Mạnh Yên lại cảm thấy hứng thú với món Phật nhảy tường, đã từng đọc qua sách vở, lần này cần phải thử mới được, trước nhấp một hớp canh, quả nhiên tràn ngập mùi thơm.

"Ăn ngon không?" Trên gương mặt Lý Thiến đầy vẻ dịu dàng, chưa từng thấy con gái vui vẻ mừng năm mới như vậy.

Mạnh Yên không nhịn được gật đầu, chỉ lo vùi đầu ăn.

Lý Thiến không khỏi cười, múc đầy một chén nhỏ cho con gái.

"Mẹ, mẹ cũng ăn đi." Cuối cùng Mạnh Yên cũng ngẩng đầu lên khỏi chén.

"Mẹ thích ăn rau." Lý Thiến khẽ lắc đầu.

"Nếm thử mùi vị một chút, ăn rất ngon." Mạnh Yên không khỏi khuyên nhủ, "Ở nhà để làm được món này không dễ, chỉ có thể nếm thử ở khách sạn thôi."

"Thích thì ăn nhiều một chút, lần sau lại dẫn con đến đây." Lý Thiến thấy con gái thích, trong lòng cũng rất vui vẻ.

"Cảm ơn mẹ." Tâm tình Mạnh Yên cực kỳ tốt, không cần phải ăn bữa cơm chán ngắt với bà nội và nhà bác cả, ăn món gì ngon cũng không đến lượt mình. Còn phải nghe bọn họ mỉa mai, vậy thì thật là một sự hành hạ. Hôm nay rốt cuộc cũng thoát khỏi, thật tốt quá, có thể ăn cơm với người nhà và bạn bè mình thích, thật là tốt!

Một bàn lớn vừa ăn vừa nói cười, tâm tình cũng rất vui vẻ. Ông nội Giang cũng phá lệ cùng con trai và Mạnh Ngọc Cương uống mấy ly rượu nho, uống đến mức mặt đỏ ửng. ;d_d+l}q|d<

Mà mẹ Phương Phương gắp thức ăn giúp bà nội Giang, không khí hòa thuận.

Ăn xong, người lớn vẫn còn đang uống rượu, ba đứa bé ngồi không yên nằm sấp đến cửa sổ nhìn cảnh đêm. Bên ngoài pháo hoa chung quanh tản ra, lộng lẫy vô cùng, đẹp không tả xiết.

"Mau nhìn bên đó." Phương Phương vui mừng kêu lên.

Một đóa pháo hoa trên không trung hóa thành đám mây nhiều màu, chiếu sáng cả bầu trời đêm.

"Thật đẹp." Mạnh Yên nhìn ngây người, trong miệng tự lẩm bẩm. Máy BP trong túi lại rung lên, cô đút tay vào túi thật nhanh, chợt dừng lại động tác, liếc nhìn mọi người xung quanh. Lấy cớ đến phòng vệ sinh chạy ra khỏi phòng bao.

Trong tin nhắn chỉ có tám chữ: Năm mới vui vẻ, anh rất nhớ em.

Trong lúc đó, tất cả sự rực rỡ phồn hoa đột nhiên có tiếc nuối, Mạnh Yên cảm giác lòng mình trống rỗng, không có người mình yêu bên cạnh, không thể cùng nhau xem pháo hoa. ^d!d@l#q$d%

Cô trả lời lại 10 chữ: Em chờ anh trở về cùng mừng lễ tình nhân ! Nắm chặt máy nhắn tin trong lòng bàn tay, nhắm mắt lại nhớ về người phương xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.