Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Chương 11: Tin đồn xuất hiện



Sáng thứ năm, lúc kéo rèm cửa sổ ra tôi mới phát hiện đêm qua trời đổ mưa nhè nhẹ. Lúc Tiểu Dư quay lại còn hắt xì một cái, cô ấy cứ phàn nàn thời tiết trở lạnh đột ngột. Lúc cô ấy đưa tôi tấm thẻ điểm danh, Giả Họa cầm lấy, nói: “Thứ sáu mình điểm danh cho!”

Tiểu Dư vừa cầm chậu rửa mặt vừa nói: “Thầy giáo Trương Văn của các cậu hôm nay mặt mũi bầm dập, như bị đánh ấy. Còn dạy Không thủ đạo cơ đấy, rốt cục là có biết hay không vậy, bị người ta đánh thành ra như thế cơ mà!”

“Có lẽ nửa đêm thầy ấy đi hành hung không được nên bị hành hung lại! Aiz, đáng tiếc lúc này không phải Vũ Đạo bị đánh thành như vậy!” Nói đến Vũ Đạo, tôi liền nghiến răng nghiến lợi, những người khác trong ký túc xá đều thở dài.

Đường đến lớp học đi qua bệnh viện của trường, không ngờ đụng trúng thầy Trương Văn và bác sĩ Trương ở cửa. Bác sĩ Trương nhìn thấy tôi từ xa đã mỉm cười.

“Anh ta chính là thầy bói Trương đó hả?” Tiểu Dư dìu tôi nhỏ giọng hỏi.

Thấy tôi gật đầu, cô mới bùi ngùi nói: “Đại tiên đẹp trai thật!”

Chúng tôi dừng lại trước cửa bệnh viện, bác sĩ Trương tươi cười như hoa, hỏi: “Tiểu Vưu, đi đâu vậy em?”

“Chào bác sĩ Trương, bọn em đi đến lớp ạ!” Vừa nhìn thấy trai đẹp, tâm trạng của bổn tiểu thư liền tươi sáng hẳn. Có điều thầy Trương Văn đứng bên cạnh bác sĩ Trương đôi mắt lại rất hung dữ, anh ta u ám nói: “Em chính là ‘Ngực’… Vưu Dung hả, em là sinh viên của tôi đây mà.”

Thấy tôi gật đầu, anh ta đánh giá tôi một lượt: “Tiết học đầu tiên, sao tôi lại không chú ý đến em nhỉ! Em….”

Bác sĩ Trương liền đứng chắn trước người thầy Trương Văn, trưng ra nụ cười quyến rũ chết người, hỏi tôi: “Tiểu Vưu, chân sắp khỏi chưa em?”

Sau đó đột nhiên anh ta ghé sát mặt vào tôi, dọa tôi giật nảy người, rồi nhíu mày nói: “Gần đây tình duyên cực thịnh nhỉ! Có điều vận tình duyên mà tôi xem trúng lại u ám rồi.”

“Bác sĩ Trương anh đoán không đúng gì cả, đến tận hôm nay em vẫn chưa gặp được mảnh tình nào cả.”

Bác sĩ Trương cười bí ẩn, “Thứ hai đến bệnh viện một chuyến, tôi kiểm tra lại cái chân cho em.”

“Được ạ! Tạm biệt bác sĩ Trương! Tạm biệt thầy Trương!” Tôi vội vàng chào bác sĩ Trương, thực ra là vì thái độ trên khuôn mặt bị đánh bầm dập của thầy Trương Văn càng lúc càng khủng bố.

“Thật ra nhìn kĩ thì thầy Trương Văn cũng không xấu, chẳng qua là lúc này bị đánh thành đầu heo mà thôi. Đúng rồi, thứ hai mình đi với cậu đến gặp bác sĩ Trương, để anh ấy xem tình duyên của mình đang ở đâu nhé.” Vừa đi, cái tính phong lưu gian tà của Tiểu Dư lại trỗi dậy.

Chúng tôi nhanh chóng đi đến tòa nhà khoa Lý, hôm nay là giờ Cơ học của thầy Lý Giản, không dám chậm trễ, chúng tôi cắm đầu chạy vào trong lớp. Gặp mấy cậu nam sinh, thật ra không có ai dám nói trước mặt, bọn họ chỉ nhìn vào ngực tôi, sau đó mặt mày nhăn nhó vì nín cười vội vàng chạy đi, điều này ngược lại làm tôi càng thêm bốc hỏa. Việc khiến tôi vui mừng là, lúc hai người Viên Duyệt và Vương Cát đi qua, Viên Duyệt chủ động chào hỏi tôi, mặc dù chỉ là mấy câu hỏi han ngắn ngủi nhưng cũng khiến tôi cảm thấy biết ơn. Anh chàng duyên số của tôi là cậu ta chăng?

Vừa vào giảng đường, tôi nghe thấy mấy nam sinh lớp khác ở hàng ghế sau thảo luận:

“Chẳng trách lại kéo như vậy, cũng chẳng cần hình tượng, thì ra người ta không lo buồn gì, có ‘hôn phu ấu thơ’ đợi rồi mà!”

Tôi sững người, nhìn sang Tiểu Dư, còn đám nam sinh kia thấy tôi đến thì im bặt. Sau khi ngồi xuống, Tiểu Dư giải thích: “Hôm qua mình chỉ nói đùa với mấy đứa con gái phòng đối diện thôi.”

Thực hành đến hôm nay, tôi đã không còn sợ những lời bàn tán của người khác, tôi chỉ sợ Viên Duyệt hiểu nhầm. Ngoái đầu nhìn Viên Duyệt, tôi không thấy cậu ấy có bất kỳ thái độ nào.

Bốn tiết học buổi sáng trôi qua, giáo sư Lý Giản vừa rời đi, tôi đã nhìn thấy một nam sinh xách theo một bọc vải ở cửa, gọi tôi: “Vưu Dung!”

Cậu ta gọi như vậy, dĩ nhiên là đã thu hút những cái liếc mắt của nam sinh toàn khoa. Thì ra là cậu bạn thân Trần Tùng đang học trong Viện Khoa học Công nghệ. Tôi vội vàng rời khỏi giảng đường, kéo cậu ta ra một góc.

“Sao anh lại tìm đến tận đây vậy?”

“Lưu Vũ gọi điện bảo anh là em bị thương, anh vừa đến ký túc xá thì em không có đó nên anh đến khoa tìm. Một thầy giáo trẻ tuổi đeo mắt kính nói là em đang học ở đây.” Trần Tùng ra hiệu rồi đặt bọc vải xuống, “Đây là quần áo, mẹ chúng ta nói em không mang theo quần áo mùa thu nên bảo anh mang qua.”

Lúc này rất nhiều sinh viên lũ lượt rời khỏi giảng đường, tôi vội vàng kéo Trần Tùng từ đầu kia cầu thang ra khỏi tòa nhà khoa.

“Vốn dĩ mọi người tính mười một sẽ tụ tập một bữa, có điều anh nói với mấy đứa là em Chín Điên* bị bong gân rồi nên hai ngày tới đây mấy đứa học trong thành phố này sẽ đến thăm em. Chu Lễ ở Cát Lâm mấy ngày nay hình như thi cử gì đó, tối nay anh sẽ gọi điện cho nó.”

“Đại ca à! Không cần đâu! Mẹ mình nói em phải khiêm tốn!” Còn lo tôi chưa đủ khiến người khác chú ý sao!

“Mẹ chúng ta nghĩ kiểu gì vậy! Việc này có thể làm được sao?”

“….”

(Giải thích: ‘em Chín Điên’, nguyên văn là 疯九妹: Phong cửu muội, phong này có nghĩa là điên. Ý nói, bạn Dung có 8 người bạn thân, cô ấy là người thứ 9, tên này là tên gọi thân mật của 8 anh chàng kia đặt cho Vưu Dung.)

Tôi quay về ký túc xá, Tiểu Dư báo cho tôi một tin buồn: “Nam sinh khoa chúng ta đã truyền nhau rằng, cậu không chỉ được định hôn từ tấm bé, mà còn ‘một chân đạp hai thuyền’*. Mấy đứa nó thấy kiểu con gái như cậu mà cũng có thị trường đến thế, đúng là khiến bọn nó có cảm giác thói đời thất thường, rồi tính nghiêm trọng của xu hướng mất cân bằng tỉ lệ nam nữ.”

Mẹ nó chứ! Tôi có con trai theo đuổi thì thói đời thất thường sao? Vậy nếu tôi nói với chúng nó đấy là các anh của tôi, có phải chúng nó sẽ cảm thấy thế giới lại tái sinh và có hi vọng không? Chẳng quan tâm đến kẻ khác nữa, không được, tôi phải tìm cơ hội để giải thích rõ ràng với Viên Duyệt, cứu vớt lại hình tượng thơ ngây của mình! Máu dồn lên não, không thể đợi được nữa, bây giờ phải đi thôi.

(Một chân đạp hai thuyền: lăng nhăng)

*

Đi đến ký túc xá nam sinh phía sau, lúc bước vào cửa tôi bị bảo vệ nhìn thấy, ông quan tâm hỏi tôi:

“Chân sao vậy cháu?”

“Bị bong gân ạ, qua hai ngày nữa là khỏi thôi ạ!” Tôi mỉm cười nói rồi chạy thẳng vào phòng 108 của Viên Duyệt. Sau khi gõ cửa bước vào, không ngờ Viên Duyệt không có ở đó, Vương Cát ở cùng phòng hỏi tôi: “Có chuyện gì không?”

Tôi vội vàng nói: “Giả Họa và Phạm Thái nhờ mình đến lĩnh học bổng tháng này.”

“Chân của cậu khỏi nhanh thật, bọn họ không tự đến à?” Vương Cát mặc dù có chút nghi ngờ, nhưng vẫn lấy tiền đưa tôi.

“Ừm, đúng rồi, sao Viên Duyệt không có đây?” Tôi cố gắng giả vờ vô tình hỏi, nhưng chuyển đề tài còn cứng nhắc quá, Vương Cát ngừng lại, trả lời: “Chiều nay không có tiết học, cậu ấy đi CS rồi!”

Lớp mấy rồi còn DB táo bón! Đi vệ sinh cũng phải đợi chiều không có tiết học sao?*

(VC nói là đi CS, bạn Vưu hiểu thành đi 厕所: đi vệ sinh)

“Vậy mình ở đây đợi cậu ấy!”

(Chú thích của tác giả: DB ở Đức là chỉ Deutsche Bahn, tên viết tắt của đường sắt Đức, ở Đức tôi sợ nói thành ‘đại tiện’ bị người ta mắng. Nhưng mà bây giờ tôi về nước rồi!! Ha ha ha)

“Có thể cậu ấy phải lên lớp học tối trước rồi mới về đấy.”

“Đi vệ sinh mà cũng phải lâu như vậy sao?” Cuối cùng tôi không nhịn được nữa bèn hỏi.

“CS không phải là ‘đi vệ sinh’!” Vương Cát cười thành tiếng.

“Vậy chẳng lẽ là…. ‘ăn phân’?”*

(Chú thích: 吃屎: Chī shǐ: ăn phân)

Những người cùng chung phòng với bọn họ cười ầm lên, trong đó có một cậu sinh viên ôm bụng giải thích: “Đấy là tên của một game online!”

Tôi xấu hổ vội vàng cảm ơn rồi rời khỏi đó, sau khi đóng cửa loáng thoáng nghe thấy có một nam sinh trong phòng cảm khái: “Giống như phương trình vũ trụ, khiến người ta không sao giải thích được! Không thưởng thức nổi cái hay của cô nàng này.”

*

Buổi chiều Lữ Xuyên từ Đại học Thiên Tân đến thăm tôi, tôi nhớ lúc trước khi hỏi mấy cậu ấy CS là cái gì, chính cậu ta đã giải thích với tôi từ đấy có nghĩa là ‘nhà vệ sinh’! Sau khi cậu ta bị tôi đánh cho một trận tơi tả, tôi cẩn thận xin cậu ấy thỉnh giáo về CS, rồi bảo cậu ta dẫn tôi ra quán cà phê internet dạy suốt cả chiều, cuối cùng cũng xong.

Buổi tối, chạy vội đến lớp tiếng anh, đại khái là chiều chơi hơi mệt, lúc thực hành nghe, tôi nghe như tiếng chim, tôi buồn ngủ gật gù liên tục, cuối cùng không chịu được nữa ngủ luôn. Đột nhiên, cảm thấy chân nhói đau nên tôi lập tức tỉnh táo, Tiểu Dư đang trừng mắt véo tôi, Phạm Thái lại nhỏ giọng nói: “Gọi cậu trả lời kìa.”

Tôi vội vàng đứng bật dậy, thầy giáo tiếng anh tức giận lặp lại câu hỏi, “ABC là viết tắt của cái gì?”

Không ngờ thầy giáo tiếng anh cũng chơi cái trò mắng người kín đáo này! Xem như thầy hỏi đúng người rồi, hừm, đây chính là sở trường của em, tôi không hề do dự, lớn tiếng trả lời:

“Là viết tắt của từ ‘Ah, đồ ngu!’ ạ!”

Đột nhiên, cả lớp cười ầm lên.

Gì đây, thầy giáo tiếng anh mặt mày đen thui bỗng trắng bệch? Thầy giáo quay người, hung hăng viết lên bảng đen ‘American Broadcasting Company’ (Công ty phát thanh truyền hình Mỹ).”

(Ghi chú: Cái từ ABC đó nhanh chóng trở thành một tác phẩm điển hình được lưu truyền rộng rãi của tôi! Thỉnh thoảng cũng được bạn cùng phòng coi là cách gọi tắt lúc hô tên tôi.)

Buổi tối, nhận được điện thoại của Chu Lễ học tại Đại học Cát Lâm.

“Anh vừa từ phòng tự học về ký túc xá thì nhận được điện thoại của Trần Tùng, nó nói em bị bong gân.”

“Từ lúc nào mà anh chăm chỉ vậy hả!”

“Thứ hai anh có bài thi chuyên ngành, tương đối quan trọng. Bị bong gân có nghiêm trọng không?”

“Nghiêm trọng! Có điều nếu như anh mang quà gì từ Đông Bắc về, có lẽ em có thể khỏi nhanh hơn chút chút!” Tôi nói đùa.

“Nếu thứ hai anh không có bài thi, anh….” Chu Lễ vừa nói được một nửa, tôi thấy Tiểu Dư đi vào, trong lòng vui vẻ, vội vàng nói với Chu Lễ: “Cứ như vậy đi, anh ôn bài cẩn thận nhé, bye bye!”

Nói xong, tôi liền gác máy.

Tôi nhìn vẻ mặt tươi cười của Tiểu Dư là đã biết chuyện tôi nhờ, cô ấy nhất định đã giúp tôi làm xong. Quả nhiên không ngoài dự đoán, Tiểu Dư kể cho tôi nghe bản tin mà mình nghe ngóng được về vụ CS của Viên Duyệt.

Tôi thích thú nằm trên giường, nghĩ thầm ngày mai sẽ là một ngày tươi đẹp, giống như mức độ của tiết tiếng anh đối với tôi mà nói thì chẳng giải quyết được vấn đề gì, điều quan trọng nhất là, một ngày nay tôi không gặp Vũ Đạo, hơn nữa còn có tiến triển với Viên Duyệt, mặc dù chỉ là một chút ít. Quả nhiên, con người chỉ cần sống thì vĩnh viễn có hi vọng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.