Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Chương 33: Sai lầm trên bàn rượu



Vũ Đạo nín cười để tôi kéo đi, cuối cùng cũng đến được cửa nhà, tôi thở phào một hơi. Mỗi lần đụng phải bà Trương ở cổng là tôi đều có cảm giác mệt mỏi như chạy tám trăm mét vậy. Mẹ thấy tôi dẫn một người đàn ông về nhà, bà nhíu mắt nhìn tôi, hét lên bảo bố tôi đang ngồi trên sô pha lại mà xem Thượng đế!

Tôi vội vàng giải thích: “Đây là thầy hướng dẫn của lớp con, thầy Võ, thầy ấy đến thăm nhà.”

Vũ Đạo lại tiếp lời, đúng mực nói: “Cháu tên là Võ Thụ, cháu là em trai của người hôm qua đến thăm các bác, bác sĩ Võ Sử (Á, thì ra bác sĩ Trương không phải là bác sĩ Trương, mà là ‘thầy mo’*), đồng thời cũng là thầy giáo của Vưu Dung, đột nhiên được Vưu Dung mời đến nhà làm khách thế này, mong là không đường đột quá.”

(Tên thật của bs Trương là Võ Sử, phiên âm Wǔshǐ, đọc hao hao giống từ Vu sư, phiên âm Wūshī, nghĩa là thầy mo, thầy phù thủy, người dịch chú thích.)

Ê, cầm thú kia sao anh lại nói năng thất thường như vậy hả! Cái gì mà ‘đột nhiên được mời đến’ chứ, không phải tự anh yêu cầu sao?

“Không phải đã nói rõ là đến thăm nhà sao?” Tôi cuống lên.

“Lúc đầu tôi nói là ‘Nếu em thấy ngại, vậy tôi nói là mình đến thăm nhà nhé.’, nhưng vừa rồi tôi không thấy em có chút ngại ngùng nào hết mà!” Vũ Đạo chậm rãi thuật lại lý do.

“Anh, cái đồ…. Cầm thú! Đã là Cầm thú đến nhà ta thì, đóng cửa thả chó!” Dù sao bây giờ đã là địa bàn của tôi, tôi làm chủ.

Con chó lại thật sự phối hợp với tôi, nó lập tức xông lên, có điều là lao vào lòng Vũ Đạo rồi liếm mặt hắn! Á… cái con chó phản bội này, uổng công tao nuôi mày nhiều năm như vậy!

(Chó: Anh ta là ân nhân của tôi, những ngày ở nhà bác sĩ Trương, anh ta chính là Giê su của tôi, là Đấng cứu thế đấy! Cô nhanh nhanh mà lấy chồng đi, tôi không hi vọng cô tiếp tục nuôi tôi đâu! (nhìn nhìn bố Vưu Dung), tôi sống bao nhiêu năm qua cũng chẳng dễ dàng gì rồi!)

Tôi tóm con chó từ trong lòng Vũ Đạo ném sang một bên. Lúc này cuối cùng mẹ tôi cũng lên tiếng:

“Thì ra Cầm thú là cậu ta đó sao? Ngưỡng mộ đã lâu!”

Vũ Đạo lễ phép tiếp lời: “Cháu thật sự không dám nhận ạ! Thực ra cháu vẫn chưa ‘cầm thú’ đến lệnh thiên kim, đây là biệt danh em ấy tự đặt cho cháu thôi ạ!”

“Biệt danh cái đầu anh!” Tôi sắp bị cái tên cầm thú này bức điên rồi! Anh ta cứ đến nhà tôi rồi phá hỏng hết cả trận địa! Ngày đầu tiên thì bị anh ta lừa bơi ở hồ, sau đó lại đặt cho tôi cái biệt danh ‘ngực to’, anh còn ngại mình không đủ cầm thú sao!

“Thì ra cái tên đấy là do con đặt à!” Mắt mẹ tôi lóe sáng, hình như vô cùng vui vẻ, bà nhiệt tình mời Vũ Đạo vào nhà. Xong rồi, cầm thú giống như đã tìm được tên của kẻ đầu sỏ…. Mẹ tôi đã tán thưởng anh ta rồi!

Thế gian ơi, từ nay mày mất đi ánh sáng rồi!

Tôi cũng định đi theo vào nhà, lại nghe mẹ nói: “Vưu Dung, nhà có khách đến, đi đến tiệm Holiland mua cái bánh ga tô về đây!”

“Không phải chứ, còn mua ga tô cho anh ta sao? Xa như vậy cơ mà, để bố đi đi!” Cầm thú dựa vào cái gì mà đòi làm khách quý ở nhà tôi chứ? Dựa vào cái gì mà tôi phải đi mua bánh cho anh ta?

Bố vừa gật đầu, định thay đồ thì đột nhiên mẹ lườm ông một cái, bố lại vội vàng ngồi xuống, bất đắc dĩ nói: “Con gái à, bệnh đau chân của bố hôm nay lại tái phát, con vẫn nên đi thì hơn!” (Nếu bố mà đi, cho dù chân không bị tái phát thì có lẽ lúc về cũng có thể bị mẹ con đánh đến mức tái phát đấy!)

Bố à, không phải là con không muốn đi, mà ngoài cổng có một bà Trương đấy, đó là một bà cụ còn hung hãn hơn cả sài lang hổ báo đấy! Nỗi đau tinh thần bà ấy gây ra cho con không ít hơn sự uy hiếp thể xác mà mẹ làm với bố đâu! Bố cũng phải hiểu con chứ!

Bố con tôi ai oán nhìn nhau, giao lưu ánh mắt trong vô hình. Sau đó tôi kéo bố, nhỏ giọng tranh luận với ông.

“Con gái à, con vẫn còn trẻ, bố sắp già rụng răng rồi, con thương xót cho bố đi mà, bố rất có thể sẽ bị tra tấn cả về thể xác và tinh thần đấy!”

“Bố à, muốn trách thì bố cũng chỉ có thể tự trách mình thôi! Ai bảo bố hồi đầu không sinh cho con một cậu em chứ, một là có thể chống lại chế độ độc tài của mẹ, hai là gặp phải tình hình hiện tại thì có thể bảo nó đi mua!”

“Không phải bố không đóng góp em trai cho con, thực ra là sau khi sinh con xong, bố phát hiện người mà nhà ta giáo dục ra tuyệt đối không thể đứng ở trận địa của mình, vậy nên bố cũng hoàn toàn từ bỏ luôn!”

“Bố sớm nên tách ra độc lập khỏi mẹ chứ, vậy nên kết quả hôm nay cũng là do tự bố tạo thành thôi!”

“Không phải bố chưa từng nghĩ đến, một là sợ bỏ đi mà không thành công ngược lại sẽ bị chìm trong tai họa, hai là bố không nỡ bỏ đứa con gái như con, nhưng bố dẫn con theo, có lẽ có con đi cùng, ngoài mẹ ruột con, chắc cũng chẳng có người phụ nữ nào dám nuôi con! Con gái à, bố hoàn toàn là vì con cả đấy!”

Bố à, coi như bố lợi hại đi, xoay tới xoay lui lại đổ vấy trách nhiệm lên đầu con! Quả nhiên là điêu dân được bồi dưỡng trường kỳ trong chế độ độc tài của mẹ mà!

Mẹ thấy tôi và bố cẫn chụm đầu ở đó thì mất kiên nhẫn nói: “Hai người lẩm bẩm cái gì đó, Vưu Dung đi mua bánh đi! Bố Vưu Dung rót ít trà cho Tiểu Võ đi.”

Ầy, ở trong nhà cũng không trốn được việc châm trà bưng nước, còn chẳng bằng đi ra ngoài ‘mắt không thấy, tâm không phiền’, vậy nên tôi liền đi ra cổng.

Lúc quay về đã thấy một bàn thức ăn thịnh soạn, còn mẹ tôi và Vũ Đạo cũng đang nói chuyện rất vui vẻ, không biết vừa rồi bọn họ nói đến việc gì nữa, sao tôi có cảm giác càng lúc họ càng thân thiện vậy nhỉ. Vũ Đạo thấy tôi về, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy ý tứ. Còn khiêu khích à? Cơm chùa cũng ăn tận nhà người ta rồi, đối với tên cầm thú trong đám cầm thú này thì không thể lơ là được, đúng là biết vậy đã chẳng đồng ý để anh ta chọn thời gian và địa điểm.

Tôi vừa đặt bánh xuống, mông còn chưa chạm ghế thì đã nghe thấy mẹ nói: “Vưu Dung, đi với bố xuống tầng mua ít rượu về đây!”

Không phải chứ, cầm thú kia, ở trong địa bàn của tôi mà anh vẫn được đằng chân lân đằng đầu à, đừng tưởng rằng anh làm cho mẹ tôi vui thì có thể dẫm lên đầu tôi nhé! Tôi tức tối chỉ vào mũi Vũ Đạo, còn chưa kịp mắng nhiếc thì đã bị bố kéo ra khỏi nhà.

Ra đến cổng, tôi oán hận bố, bố khuyên giải: “Mẹ con từ hôm qua sau khi gặp được cậu bác sĩ Võ kia thì tâm tình rất tốt, hôm nay lại gặp được bạn rượu có thể uống vài ly với bà ấy, lâu lắm rồi không thấy bà ấy vui như vậy.”

Sao tôi lại thấy ngày nào mẹ tôi cũng vui nhỉ?

“Nhà mình không phải có rất nhiều rượu sao? Sao lại vẫn phải mua vậy bố?”

“Hôm qua cậu bác sĩ Võ kia đến, cậu ta tiện thể uống với mẹ con một ít, rồi hết luôn!”

“Tiện thể uống một ít?” Tôi cao giọng, “Chỗ đó cũng là một rương rượu đấy!”

Cái tên thầy mo kia quả nhiên không phải là bác sĩ, một chút ý thức về sức khỏe cũng không có!

“Vì vậy, hôm nay mẹ con vừa nghe thấy khẩu khí của thầy giáo Võ kia, cậu ta gần như còn biết uống hơn cả bác sĩ Võ, bà ấy vui vẻ lắm. Hơn nữa con cũng về rồi, thế này, có lẽ ít nhất phải mua hai vại, vậy nên bà ấy mới bảo chúng ta cùng đi mua rượu về đấy!”

Tôi câm nín, đúng là tôi đã rước tai họa về nhà rồi! Tôi cảm giác hôm nay chính là ngày tận cùng của thế giới, địa cầu và sao chổi va vào nhau!

Bác sĩ Trương ơi, à không, bác sĩ Võ ơi, nhà anh thiếu rượu sao? Ầy, vì sao tôi lại không sớm nghĩ đến việc Vũ Đạo và bác sĩ Trương, hai người họ đều biến thái như vậy thì chắc chắn là anh em mới đúng, đúng là không phải người một nhà thì không vào chung một cửa mà! Ngàn vạn lần đừng mang hơi thở biến thái của nhà các anh đến nhà tôi nhé! (Thực ra những cái biến thái của bác sĩ Trương bọn họ chỉ bị hấp dẫn bởi sự biến thái tương tự của nhà cô thôi mà!)

Thu dọn một chập, cuối cùng mông tôi cũng chạm được đến ghế, tôi hậm hực trừng mắt nhìn Vũ Đạo, anh ta nghiêng mặt nhìn tôi cười làm cho tôi lại phừng lửa lên. Nhìn chỗ rượu tôi vừa cực khổ khuân về, tôi tức giận nghĩ, hôm nay anh phải say chết tại trận, xem tôi chuốc chết anh này!

Tôi đi đến đạo đức giả kính rượu Vũ Đạo: “Thầy Võ, cảm ơn thầy hôm nay đã ghé tệ xá!”

Vũ Đạo híp mắt, trong nháy mắt tôi có cảm giác đã bị anh ta nhìn thấu tâm can. Vũ Đạo khách khí nói: “Tiểu Dung, đây là lần đầu tiên em mời rượu tôi đấy. Một ly làm sao đủ, thế nào cũng phải ba ly mới đúng chứ, không phải sao?”

Vũ Đạo nheo mắt nhìn tôi, tim tôi ngược lại đập thình thịch, là anh ta thật sự không nhìn thấu ý đồ của tôi, hay là anh ta có quỷ kế khác vậy?

Mẹ vừa rót đầy ba ly rượu cho bọn tôi, vừa nói: “Thầy Võ nói đúng lắm, ba ly mới được!”

Bố nhỏ giọng thởi dài một tiếng.

Con nói này mẹ ơi, điện thoại tốn tiền còn rượu thì không sao, mẹ rót cho con một ly thôi được không, đừng đến con mà cũng phải ba ly chứ, mẹ rốt cục đứng về phía ai hả?

Tôi và Vũ Đạo hai người sảng khoái rót ba ly vào bụng, vừa ngồi xuống đã phát hiện ba ly rỗng của tôi và Vũ Đạo đã bị mẹ rót đầy trong lúc chúng tôi đang uống. Mẹ à, mẹ quay súng bắn quân mình sao! Lúc này chợt nghe mẹ tôi nói: “Uống xong, chúng ta lại uống rượu vang Pháp với vang Karma Waters của Nga nhé!”

“Nhà mình mua mấy thứ đó lúc nào vậy mẹ?” Lúc này tôi nhìn theo ánh mắt của mẹ mới thấy hai chai rượu vang.

“Tiểu Võ khách khí quá, nói lần đầu tiên đến nhà chúng ta không biết mang theo gì nên lấy hai chai rượu từ nước ngoài mang về đến làm quà đấy!”

Vũ Đạo thấy tôi buồn bực, “Mẹ chúng ta là ‘Tửu thần’, tôi vụng về tặng hai chai rượu, sợ không có thành ý!”

Đừng có gọi mẹ của tôi là mẹ chúng ta, tôi không thoải mái đâu! Hơn nữa, anh giấu rượu chỗ nào vậy? Trên đường đi tôi có nhìn thấy đâu? Không hổ danh là em trai mèo máy!

Vũ Đạo kế đó lại uống với mẹ tôi một ly, bố tôi vì không biết uống rượu nên chiến trường chủ yếu chỉ có hai mẹ con tôi và Vũ Đạo. Mẹ còn nhìn xung quanh gắp thức ăn cho Vũ Đạo.

Chuốc rượu thì phải gấp! Không đợi anh ta ăn, tôi lại nói: “Thầy Võ, chúng ta uống thêm một ly, cảm ơn thầy từ trước đến nay vẫn luôn đặc biệt chiếu cố đến em ở trường!” Lúc nói đến hai từ ‘đặc biệt’, chữ được phun ra từ kẽ răng đấy.

“Tiểu Dung, đừng khách sáo! Đó đều là những chuyện mà công việc tôi phải làm thôi mà!” Vũ Đạo dường như một lời nhiều ý, hai chữ ‘công việc’ phát âm gần giống với ‘bản chất’ mà*!

(Công việc 本职 : Běnzhí, đọc giống 本质: Běnzhí : bản chất)

Hừm, cuối cùng cũng thừa nhận diện mạo và bản chất của cầm thú nhà anh rồi!

Lại một hơi uống cạn, tôi tiếp tục rót đầy rượu cho Vũ Đạo, Vũ Đạo hài lòng nhìn tôi cười cảm ơn, chẳng có chút giác ngộ bị người ta chuốc say cả.

Không biết qua mấy hồi rượu, có điều lúc này tình hình dần có thay đổi, từ việc tôi bắt đầu mời rượu rót rượu, giờ ngược lại thành Vũ Đạo mời rượu rót rượu cho tôi. Lờ mờ nhớ lại bố tôi từng khuyên can tôi một lần, nhưng bị mẹ trừng mắt đuổi đi. Giây cuối cùng tôi nhắm mắt ngã xuống, mơ hồ nhìn thấy rượu vang trên bàn vẫn chưa đụng tới, trong cái đầu hỗn độn của tôi chợt lóe lên một ý thức, hình như mình bị trúng kế rồi! Sau đó, tôi bất tỉnh nhân sự!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.