Đợi Ta Nhé! Ta Sẽ Trở Về Bên Cạnh Chàng

Chương 24: Bảo vệ phần 2 - Náo loạn



* Nguyệt Tà Cung *

Thanh Long lẫn Chu Tước đang quỳ trước bóng tím ngồi trên chiếc ghế kia

Hai chữ cao cao thượng tại dường như đã không đủ cho cái khí thế bức người

kia.

- Chủ tử, ta có nên đi theo không ???

Đôi mắt nhăm nghiền không mở nhưng cơn giận của người đo khiến cả

Bạch Hổ Huyền Vũ đứng ngoài cũng cảm nhận được. Nội lực của Chủ tử đang tán

loạn cũng có nghĩa Chủ Tử đang tức giận. Chỉ 1 nén nhang sau, không khí

dẫn trở nên an tĩnh, đôi mắt khẽ mở ra phất tay một cái :

- Chuyện đấy ta lo

Chỉ như vậy thôi, bóng dáng 2 người biến mất, chỉ thấy nụ cười của

ai đó bắt đầu nhếch lên tựa như loài hoa bỉ ngạn thâm sâu :

- Chết đi

' Rầm '

Chiếc bàn vỡ vụn không còn mảnh gỗ - Lời cảnh cáo

************************************************

Tây Nam lúc này đang nhìn Trâm Vân Nha Anh trước mặt, khuôn mặt

tức giận đến cực điểm. Đêm qua thật không ngờ cả một nhánh sát thủ dưới

trướng của hắn lại bị giết sạch sẽ tựa như con thú nhỏ không có chút năng

lực phòng vệ trong khi bọn họ là tinh anh trong tinh anh.

- Có biết là người của ai ???

- Là của nhóm người lần trước

Không khí khó thở này bỗng dưng bị giọng nói trong veo ấy đánh vỡ,

Tây Nam lúc này nhìn nàng một lượt sau đó vẫy vẫy cánh tay :

- Tiểu bất điểm lại đây

Nhún vai trước cái tên cũ rích ấy, nàng ngồi xuống rót cho mình ly trà

nhàn nhã nói :

- Mấy năm trước cũng có vụ như thế này. Có lẽ do họ gây ra

Tây Nam gấp chiếc quạt lai nghiền ngẫm một chút rồi nói :

- Sao muội lại nghĩ vậy

- Vì cái này

Chiếc trâm hoa đào không biết từ lúc nào đã có trên mặt bàn, vật này vốn

mấy năm trước sau khi người của họ chết nhiều như vậy mới dừng lại. Thật

không biết tại sao chúng lại giết người của họ ???

Tây Nam nhìn chiếc trâm này rồi cầm lên, vặn cây trâm một xíu, một bức

thư nhỏ được gắn trong ruột trâm rơi ra. Nàng cầm bức thư đó lên :

" Các người phải trả giá cho máu của người đó "

Mặc Tuyết trầm mặc, Tây Nam nghiền ngẫm, thật sự không hiểu tại sao lại

đụng đến vị sát thần này không biết.

- Vân, người gần đây nhất ???

- Dạ theo người và Song đại nhân, bãi săn thú

Nếu nàng nhớ không lầm, khi đó người của Tây Nam cách không xa, tuy

biết có giao đấu nhưng họ cũng không xen tay vào. Nhưng chuyện này thì liên

quan gì ??? Lúc đó chỉ có nàng và Kỳ Song ??? ' Máu' Không phải hôm đó nàng

bị thương ư ??? Họ đứng ngoài .. . vậy Kỳ Song. .. không lẽ nào

Đôi đồng tử bỗng nhiên mở rộng, sau đó vội đứng bật dậy :

- Tây Nam, Kỳ Song làm nhiệm vụ gì ???

Tây Nam lúc này chưa kịp thích ứng mới ngẩng đầu khó hiểu nhìn nàng

liền bị nàng túm cổ gằn giọng :

- Nói

Bị nàng lắc như người chết khiến Tây Nam bực bội hét to :

- Đông Bắc quan tứ phẩm nơi đó, đi từ hôm qua tối nay hạ sát

Mặt nàng tái mét không còn chút huyết sắc nhún một cái biến mất trong

không trung. Tây Nam bị thả ra liền ho khù khụ, não bộ hoạt động . . . chẳng

phải lần trước chỉ có duy nhất Mặc Tuyết bị thương, những người kia không phải

đều không sao. .. .còn chuyện trước kia không phải bọn chúng là kẻ bắt nạt

nàng sao ???

Đầu óc hoạt động xong liền ngay lập tức bật người dậy tung người đuổi

theo. 4 Người còn lại nhìn nhau sau đó cũng biến mất. Chuyện chủ nhân đi

đâu các nàng dù muốn cũng không được đi trừ khi được cho phép, đó là quy

định

***************************************************

Gió như tát vào mặt, cơn gió lúc này gào thét bên tai khiến nàng càng hoảng

loạn hơn. Chân không tự chủ càng ngày càng nhanh hơn, nàng không muốn

người đó biến mất, từ lúc đến thế giới này chỉ duy nhất hăn là khiến nàng không

thể nào rời mắt. Trái tim lại càng siết chặt hơn, nàng đóng cửa trái tim suốt

năm tháng ở đây. Tình yêu phản bội 1 lần đã đủ nhưng nàng lại không biết

từ lúc nàng nhìn thấy hình ảnh con sói cô độc ấy của Kỳ Song, những cử

chỉ nhẹ nhàng,. . . đã in sâu trong nàng. Đó không phải tình anh em như nàng

đã nghĩ mà là trái tim nàng rung động

Dù nàng biết Kỳ Song mạnh nhưng nàng cũng không thể tưởng tượng

được nếu hắn phải đánh với những kẻ mạnh ngang ngửa mình hoặc hơn

đi mới có thể giết sạch những kẻ mạnh kia. Trái tim không khỏi run rẩy

" Kỳ Song, chờ ta chờ ta, ta sẽ đến bên chàng đây "

***********************************8

' bựt "

Kỳ Song mở mắt, dây tay hắn bỗng dưng đứt đôi, Kỳ Song không khỏi

nhíu mày sau đó cất nó trong ngực. Đây là món quà do chính Mặc Tuyết tặng

hắn. Không hiểu vì sao tâm trạng trở nên bất an. Nhưng chỉ nghĩ đến nụ cười

có nhuốm chút màu đen của than củi trên mặt nàng Kỳ Song đã không biết

rằng miệng đã nhếch môi cười khi nào

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.