Đợi Ta Nhé! Ta Sẽ Trở Về Bên Cạnh Chàng

Chương 32: Không còn hận



- Các ngươi còn làm thế thì sao tiểu bạch dám tỉnh ?????

Tây Nam bước vô với chén thuốc đang nghi ngút nhìn 2 kẻ đang dương súng

kia không khỏi ngán ngẩm. Tuy nhiên đối với Hỏa Nhã,Tây Nam không khỏi có chút

hứng thú. Thật không ngờ kẻ này lại là chủ nhân của 4 người kia, tuy được kể qua

nhưng Tây Nam không khỏi bật ngón cái lên. Cuối cùng tên Kỳ Song này cũng

có đối thủ tầm cỡ rồi thật hả dạ mà.

Hỏa Nhã nhìn kẻ đang cầm chén thuốc kia khẽ nhíu mày, trong báo cáo

cũng có nhắc đến hắn - Tây Nam. Không chỉ nắm giữ 1 trong 4 nhóm sát thủ

quan trọng của tổ chức sát thủ lại còn có thân phận kì bí như Kỳ Song khiến

Hỏa Nhã không khỏi để tâm. Tuy nhiên hắn lại đối rất tốt với Mặc Tuyết nên

hắn cũng mắt nhắm mắt mở mà không động thủ. Chắp tay với Tây Nam, Hỏa

Nhã nở nụ cười tự tiếu phi tiếu của mình :

- Thật không ngờ lại được gặp Thiên Sát như thế này ta đây không khỏi

ngạc nhiên.

Thiên Sát là tên gọi khác của Tây Nam bởi sát thủ sẽ có mật danh riêng

Thật không ngờ ngay cả cái này hắn cũng nắm được khiến Tây Nam lại càng

coi trọng Hỏa Nhã hơn.

- Thật không dám

- Xong rồi thì ngươi đi đi

Bấy giờ Kỳ Song mới lên tiếng khiến Tây Nam càng thêm sửng sốt, thật

không ngờ Kỳ Song lại đuổi hắn đi khiến Tây Nam càng tò mò hơn về quan hệ

của 3 người.

- Ta . . .

Hỏa Nhã đang tính nói lại thì nghe tiếng khụ khụ trên giường, chỉ độngt

tĩnh nhỏ vậy thôi cũng đủ lôi kéo ánh mắt của Tây Nam lẫn Kỳ Song bên kia. Cả

3 liền vội lao đến bên giường Mặc Tuyết.

Lúc bấy giờ Mặc Tuyết đã mơ, mơ về kiếp trước của mình cũng mơ về cái

chết của gia đình mình. Nhưng khi lao vào biển lửa kia, nàng đã nhìn thấy một

người đang đứng kia dưới gốc cây anh đào đưa tay về phía nàng. Không biết từ

bao giờ nàng đã khóc, sao người ấy lại thân thuộc vậy. Là ai đang gọi nàng, là ai??

- Tuyết

- Bé con

- Tuyết

Giọng nói ấy đang gọi, nàng nghe theo tiếng gọi liền mở dần đôi mắt ra. . .

nhưng sao đen như mực vậy.

- Ai vậy ??? Kỳ Song ??? Tây Nam ??? Hỏa nhã ????

Ba người vốn đang vui mừng vì Mặc Tuyết tỉnh dậy bị câu hỏi của nàng làm

cho sững sờ.

Bàn tay nàng lần mò trên giường liền túm được cánh tay ai đó, hình như của

Tây Nam thì phải. Nhưng sao nàng không thấy gì vậy????

- Tây Nam đấy à??? Ta còn tưởng là ai nữa chứ.

- Đó là tay ta

- À.. . thì ra là của Hỏa Nhã. Huynh khỏe chưa???

Nhìn nàng không thể phân biệt, ánh mắt không chút tiêu cự khiến cả ba

không khỏi đau lòng. Mặc Tuyết bì mù, không nhìn thấy gì ư??????? Chỉ là một

giấc ngủ thôi mà, tại sao nàng ấy lại phải khổ sở như vậy.

Rầm

- Tại ngươi, nếu lần đó ngươi không xuất hiện thì nàng đã không như vậy

Kỳ Song lao vô túm lấy cổ áo Hỏa Nhã xô vào tường, vết thương trên người bị

xé toạc ra khiến máu chảy thấm áo. Nhưng bây giờ trong mắt Hỏa Nhã chỉ có

người con gái kia mà thôi.

- Tâm bệnh

Tây Nam bắt mạch cho nàng xong liền nói một câu khiến 2 người kia im lặng.

Không phải do bệnh tật mà là tâm bệnh???

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.