Đơn Giản Là Yêu

Chương 11: Giấc mơ thứ hai



19 : PM

Màn đêm buông xuống , trời bắt đầu mưa nặng hạt . Thời tiết đột nhiên lạnh làm con người ta không thể nào nhanh chóng thích ứng ... Ngọc My muốn đi mua quà trước cho Di nên khi nãy đã bảo Di về nhà trước ...Đi mấy vòng quanh parkson mà vẫn chưa có món nào ưng ý hết . Cũng đúng thôi , nhà Di giàu mà nên thứ gì mà chẳng có ... Đành đi về nhà tay không , suy nghĩ làm quà cho Di sau vậy ... Đang đi thì mưa , người cô ướt sũng , xui xẻo là đi tới đâu cũng chẳng có chỗ đục mưa , vả lại còn quên mang áo mưa theo mới đau ... Cô cảm thấy và khó chịu, lê từng bước từng bước nặng nề suốt con đường dài thêng thang phía trước .. Mưa ngày 1 nặng hơn , cái lạnh lúc nãy như được tiếp thêm sức làm lạnh hơn nữa , từ từ thấm đều vào cơ thể cô ... Đi một lúc cô

khó chịu , nhức đầu , choáng ... Bước vài bước lại bị té .... Đi được một khoảng , cò ngất dưới mưa , ánh mắt cố nhìn đâu đó như muốn kêu giúp đỡ nhưng mà không được , trước lúc cô ngất xỉu , trong đầu cô xuất hiện một loạt hình ảnh rồi nhanh chóng biến mất ... Mưa tầm tã thế này ? Ai sẽ cứu cô ? Liệu cô có bị gì không ? .....

Cô mơ màng , cô đi đến 1 căn phòng nhỏ . Bên trong toàn là những món đồ chơi của em bé , bao phủ xung quanh là một màu xanh biển tuyệt đẹp , giữa phòng là 1 cô bé & cậu nhóc đang cặm cụi hí hoáy vẽ vào tờ giấy ...

- Anh Hải , anh vẽ gì vậy ?_ Cô bé

- Anh vẽ gia đình mình _ Cậu nhóc

- Vậy sao ?? Anh có vẽ em không ?_ Cô bé

- Đương nhiên là ... không rồi _ Cậu bé cười

- Sao anh không vẽ em ??_ Cô bé

- Em xấu xí quá nên anh không vẽ đâu ... lêulêu ... mà em vẽ gì vậy ?_ Cậu bé

- Hứ , không chơi với hai nữa . Em vẽ cảnh đẹp _ Cô bé

- Cảnh gì ??_ Cậu bé

- Tháp Eiffel Paris _ Cô bé

- Đâu đưa anh coi _ Cậu nhóc lấy tờ giấy cô bé vẽ xem , cậu nhóc tròn mắt nhìn cô bé , tuy nó ngoằn nghèo không như mẫu nhưng đó là cả 1 tâm quyết của cô bé .. Cậu nhóc xoa đầu cô bé cười

- Vẽ đẹp lắm , sao em lại vẽ tháp Eiffel ?_ Cậu nhóc

- Em ước sau này sẽ được đi Paris đứng ngắm nhìn tháp Eiffel ạ _ Cô bé

- Vậy sao ??_ Cậu nhóc

- Anh Hải ơi , sau này lớn lên anh dẫn em đi Paris nha _ Cô bé

- Ok , nếu em hứa em sẽ học giỏi anh sẽ dẫn em đi _ Cậu nhóc

- Em hứa , anh ơi mình đi ăn kem đi , em thèm quá _ Cô bé ngồi bật dậy dẹp đồ qua 1 bên xong kéo cậu bé chạy ra khỏi phòng ... Tình cảm anh em giữa cả 2 quá sâu nặng vậy mà ông trời nhẫn tâm cướp mất anh trai yêu quý của Nó

Ngọc My tỉnh lại sau giấc mộng ấy , ngồi dậy nhưng đầu vẫn còn choáng , đưa tay lên trán thấy bị sốt .. Cô nhìn khắp phòng , căn phòng rất rộng với gam màu nâu sáng như phòng của con trai ( phòng con trai mà ^°^) ... Cô định bước xuống giường thì có người từ ngoài bước vào ...

- Em tỉnh rồi à ?_ Giọng nói quen thuộc vang lên ... Đập vào mắt cô là hai anh em Tiến Vũ - Tiến Minh

- Xin chào , cho tôi hỏi sao tôi lại ở đây ?_ Cô khó chịu khi gặp anh em Minh

- Em bị ngất giữa đường , may mà anh Vũ chạy ngang qua thấy nên đưa em về , em bị sốt đấy nằm xuống nghỉ ngơi đi _ Minh tiến lại chỗ cô

- À , vâng cám ơn Đại thiếu gia Tiến Vũ , xin lỗi đã làm phiền hai thiếu gia . Xin phép cho tôi về _ Cô

- Em biết mấy giờ rồi không mà đòi về ?? _ Minh

- Đã là 22h30 rồi _ Vũ nhìn đồng hồ nói

- Sao ??_ Cô chẳg tin là mình nghe gì nữa

- Em đã ngất khá lâu đấy , em nên nghỉ ngơi , mai anh đưa em tới trường _ Minh

- Xin lỗi nhị thiếu gia tôi không muốn làm phiền ngài ạ _ Cô

- Em giận anh sao ??_Minh

- Tôi nào có ?_ Cô

- Anh xin lỗi vì chuyện hôm đó _ Minh

- Xin lỗi , chuyện qua rồi tôi không muốn nghe nhắc lại . À ,xin lỗi thiếu gia cho tôi xin lại điện thoại của mình được không ??_ Cô

- Điện thoại của em bị hư rồi _ Vũ nói như sét đánh ngang tai cô . Trời ạ , ngày đầu tiên mà đã vi phạm nội qui rồi có nước chết ... Nhưng mà cũng may , có thể vi phạm vậy anh sẽ mời đi khỏi căn hộ ... Như thế không phải quá sung sướng sao ...

- Vậy có thể đưa tôi về được không ? _ Muốn thoát khỏi The Prince lắm nhưng mà chẳng hiểu sao lại muốn quay trở về đấy ... Có lẽ khi trưa đã thích với cái nệm êm ái ấy rồi , giờ nằm chỗ lạ nên chẳng quen ...

- Không , mai tôi đưa em về , giờ thì ngủ đi _ Vũ , Minh bước ra khỏi phòng ..

Nó nhìn khắp xung quanh rồi nằm xuống chùm mền lại suy nghĩ . My lo lắng , sợ là mọi người sẽ la mắng cô té tát luôn ... Còn nữa , nếu bị đuổi đi thì đi đâu ? Không lẽ mặt dày tới nhà Di nhờ vã nữa ? Không thể nào được , Di đối xử tốt với cô quá rồi , làm phiền Di quá cũng ngại ... Suy nghĩ tới , suy nghĩ lui cuối cùng cô cũng khép lại dòng suy nghĩ rồi chìm vào giấc ngủ ...

Phía The Prince thì chạy đi kím cô khắp căn hộ , gọi cho cô thì bị khoá máy .. Mọi người lo lắng vô cùng , nhưng giờ gần 23h rồi cô có thể đi đâu được chứ ?

- Không lẽ qua nhà Di ?_ Tuấn đột nhiên thốt lên

- Di , phải rồi , gọi qua xem sao ?_ Dương

- Ok_ Tuấn không ngại trời tối mà vẫn gọi cho Di hỏi thăm .. Và Di cho biết đã chia tay với cô trước đó rồi nên không biết ... Nghe Tuấn lo lắng cho cô vậy cũng làm Di hồi hộp lo lắng theo .....

- Cô ta đi đâu được chứ ??_ Dương ngồi xuống ghế mặt nhăn nhó

- Không lẽ định trốn sao ?_ Lâm lên tiếng

- Trốn ? Không thể nào đâu _ Tuấn

>

- Alo ? _ Tuấn

- Cho hỏi phải nhóm nhạc The Prince không ạ ?_ Đầu dây bên kia

- Vâng , có gì không ạ ?_ Tuấn

- Tôi là Tiến Vũ đây , hiện giờ Ngọc My đang ở chỗ tôi _ Vũ

- À , thì ra là vậy , cô ấy có sao không ?_ Tuấn

- Không sao , vì dầm mưa sốt rồi ngất nên khi tỉnh lại đã là 22h30 rồi , tôi sợ mọi người lo lắng nên thông báo _ Vũ

- Vâng , cám ơn _ Tuấn

- Xin chào, mai cô ấy sẽ về The Prince sớm , xin lỗi đã làm phiền , tạm biệt , ngủ ngon _ Vũ

- Cám ơn , ngủ ngon _ Tuấn cúp máy rồi quay sang kể cho Lâm & Dương nghe .

Mọi người thở phào nhẹ được 1 phần rồi nhưng sao trong lòng cả 3 người lại lo lắng cho cô không yên ... Không biết sốt có nặng không ? Sức khoẻ đỡ hơn chưa nữa ? Suy nghĩ im lặng 1 lúc rồi họ cũng đi nghỉ ngơi ... Màn đêm mịch mù bủa vây khắp bầu trời .. Dư âm cái lạnh của cơn mưa khi nãy làm cho con người ta khi ngủ cảm thấy dễ chịu , thoải mái ....

---------------------------------

4 : AM

Ngọc My vươn vai ngồi dậy mở đèn , rửa mặt , thay bộ đồ ngủ hôm qua được người hầu thay giùm bằng bộ đồ học sinh ướt sũng ngày hôm qua lại , lấy lại cặp rồi rón rén ra khỏi phòng ... Cô ôm cặp bỏ chạy ra ngoài cổng , tìm cách leo rào ra ngoài ... Khi leo ra được ngoài thì tay bị trầy mấy đường , chân cũng không kém ... Leo ra được ngoài , cô bỏ chạy 1 mạch , rồi dừng thở dốc và tiếp tục đi bộ ... Hướng đến căn hộ của The Prince ... Bầu trời vẫn còn y nguyên mãn tối , cái se se lạnh vẫn còn đi kiểu này không khỏi rùng mình ... Đường xá giờ này cũng vắng tanh , chẳng còn tấp nập như buổi chiều ... Nhưng đi thế này khiến người ta cảm thấy dễ chịu ...

Đi được một lúc cuối cùng cũng tới nơi ... Và giờ đã là 5 giờ sáng , My rón rén bước vào như khi nãy rón rén bước ra ... Và chắc là chuyện cô về cũng không ai biết .. Cô đi nhè nhẹ lên lầu , nhưng lúc xô vào nhà thì vô tình Lâm đã thấy , Lâm cố tình im lặng trong phòng xem cô định làm gì ... Cô nhè nhẹ bước vào phòng , đóng cửa cũng nhẹ sở phá giấc ngủ của mọi người . Cô vào thay lại bộ đồ đi học khác , chuẩn bị cặp vở , đầu cô cứ ong ong như vậy nhưng cô vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ , khoẻ khoắn .. Cô đi xuống nấu bữa sáng cho mọi người xem như chuộc lỗi .. Nhưng chẳng may vì bước xuống bếp đã gặp Lâm , Lâm đang pha sữa ... Cô cũng tự nhiên tiến lại tủ lạnh lấy trứng ra , Cô định làm món ốp la cho mọi người ...

- Chào cô _ Lâm mở lời trước , tay vẫn khuấy ly sữa

- À ... à vâng chào anh Vin _ Cô giật mình

- Cô mới ngủ dậy ?_ Anh cố ý hỏi mặc dù anh biết chuyện hôm qua

- À , vâng mới ngủ dậy ._ Cô nghĩ là anh chưa biết cô đến chỗ Vũ thì cũng hay mắc công lại có chuyện nên trả lời đại

- Khoẻ chứ ?_ Anh đem ly sữa ra bàn

- Ý anh là ?_ Cô ngạc nhiên . Sao anh biết cô không khoẻ ?

- Hôm qua , cô đến IL sao ?_ Anh dửng dưng nhìn cô

- Ơ... ơ tôi xin lỗi , tôi không cố ý đến đó , xin lỗi _ Cô cúi mặt xuống

- Ừm , tôi biết , thôi , cô uống sữa đi _ Anh đẩy ly sữa về chỗ cô . Cô tròn mắt nhìn anh ....

- Anh pha cho tôi sao ? Cám ơn _ Cô cầm ly sữa lên uống hết rồi cười

- Cô không khoẻ nên để đó đi , sáng đi ăn ở ngoài là được _ Anh

- Dạ , tôi xin lỗi , để hôm sau tôi nấu_ Đúng là cô vẫn còn mệt nhưng vẫn cố làm để vui lòng mọi người mà chẳng cần màng đến sức khoẻ của mình.. Gian bếp bỗng nhiên im lặng , anh và cô bốn mắt nhìn nhau đầy ngượng ngùng ... Sự im lặng luôn bao trùm lấy cả 2 ... Đột nhiên cùng lúc này , trong đầu anh và cô xoẹt qua những hình ảnh rồi lại biến mất trong hư vô ... Hình ảnh đó là gì ?? Sao cứ bám lấy cô và anh như thế ??

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.