Đơn Giản Là Yêu

Chương 14: Thích anh ? đã từng



Dành cho em ngàn câu ca và thương yêu đó

Dành cho em tia nắng ấm cùng bao cơn gió

Dành cho em dành cho em niềm đam mê tuyệt vời

Mà anh muốn nắm lấy trong giấc mơ

- Alo ??

- Alo , Ái My hả con ?

- Dạ vâng , mẹ hả ?

- Ừm , Di nó bảo kêu mẹ nói với con là hôm nay ngủ chung với nó, nó buồn

- Ok , con về ngay đây ạ

- Ừm , bye con

- Bye mẹ

Ái My tắt máy , suy nghĩ vẫn vơ thơ thẩn một lúc . Cô nhìn lên bầu trời đen qua khung cửa kính của quán , cô thấy được một ngôi sao nhỏ bé đang cố phát huy hết năng lực lấp lánh của mình để làm mình nổi bật trên nền đen của bầu trời . Cô nhớ papa và mami của cô , caca của cô nữa chứ . Họ đã bỏ cô đi xa hơn 10 năm nay rồi , sao họ không dẫn cô đi theo ? Sao lại để cô ở đây một mình ?

>

Cách cửa quán đẩy vào , một chàng trai lãng tử , khuôn mặt không chút tì vết , mái tóc nâu đen đỏ lai lai rất đẹp , khoác trên mình chiếc áo sơ mi , quần jeans dài , bước vào . Ánh mắt chàng trai đảo một lượt khách trong quán , để tìm bàn trống nhưng ánh mắt của anh lại dừng lại trên người cô . Anh bước tới gần và ngồi xuống khiến cô giật mình

- Ngọc ... à không Ái My tiểu thư

- Lại là cậu ...

- Anh ... anh muốn nói chuyện với em .... hãy nghe anh giải thích .

- Được , nói đi

- Chuyện hôm đó anh thực sự xin lỗi em nhiều lắm , lí ra muốn chia tay anh không nên làm vậy , anh xin lỗi . Anh cũng chỉ muốn tốt cho em thôi .

- Hết chưa ? Nếu đã giải thích xong vậy tôi đi _ Cô toan đứng dậy quay lưng bước đi

- Khoan _ Minh gọi cô khựng lại im lặng nghe anh nói

- Anh có một câu muốn hỏi

- Em .... em đã từng thích anh chưa dù chỉ 1s _ Minh nói chất giọng có chút buồn . Minh hy vọng câu trả lời là " chưa " để anh không phải hối hận về việc đã làm ... Cô im lặng suy nghĩ , hít một hơi thật sau cô buông lại một câu rồi tiếp tục đi :

- Thích anh ? Đã từng . Hôm tôi nhận ra tình cảm của mình cũng là hôm anh hôn cô bé ấy

Minh nghe lời cô nói như đang rơi xuống vực thẳm không đáy . Sao ?? Cô nói sao ? Cô đã từng thích anh sao ? Ngay ngày hôm đó sao ? Sao ông trời lại đối xử với anh như vậy ? Sao không để cô thích anh trước cái ngày định mệnh đó ? Anh phải làm sao ? Buông tay ??? Anh sẽ buông tay cô ra sao ? Anh có làm được không ? Cô vừa rời đi , anh cũng đứng lên và đi. Cô đi bộ một đoạn đường dài từ quán Mouse đến biệt thự Phạm Hoàng gia ....

>

- Chào Ái My tiểu thư _ Quản gia

- Chào bác , ba mẹ cháu và Ái Di có ở trong không ?_ Cô

- Dạ có , Ái Di tiểu thư lúc nãy uống rượu say mèm về nhà đó , tiểu thư nên xem sao ạ _ Quản gia

- Ok , cháu vào , chào bác

Cô đi vào nhà , quản gia nhìn theo cô . Khẽ mỉm cười mấp máy :" Ái My tiểu thư thật lễ phép " , rồi đóng cửa và đi vào theo sau .

Cô vào nhà , thì thấy ba mẹ Di đang ngồi trên sopha như đang đợi cô . Thấy cô , mẹ Di vẫy tay kêu cô vào ghế , cô ngoan ngoãn nghe theo .

- Mẹ , Di sao rồi _ Cô lo lắng

- * thở dài * chắc nó còn say lắm . Ta và ba con hết cách , con nên khuyên nó .

- Mà Di bị sao thế ?

- Tình cảm đó , ba đã cảnh cáo trước là thằng Quốc không tốt rồi , nó không nghe ba

- Quốc ??? Vĩnh Thiên Quốc ?

- Ừm , con khuyên nó giùm ta . À , đây là thẻ ATM con giữ lấy mà xài _ Mẹ cô mở ví lấy ra 1 cái thẻ ATM

- Con được ba mẹ nhận nuôi , dẫn đi ăn , mua sắm rồi . Sao con có thể nhận chứ ?_ Cô từ chối

- Con đã là con gái của ta , con không được khánh sáo . Cứ nhận lấy đi , cứ coi như quà chào mừng con vậy . Trong đây có 20 triệu , con giữ xài , cứ mỗi tháng ta sẽ cho con thêm 10 triệu vào nữa ...._ Mẹ

- Nhiều quá , sao con sử dụng hết được . Con xin phép bố mẹ cho con trích ít tiền ra góp từ thiện nha ?

- Ok , con tốt lắm . Thôi con lên khuyên nó rồi hai đứa nghỉ ngơi đi . Ba mẹ cũng đi nghỉ đây _ Mẹ Di xoa đầu cô

- Vâng , chào ba mẹ , ba mẹ ngủ ngon _ Cô nói rồi đứng dậy đi lên lầu

Ông bà Phạm Hoàng nhìn theo cô , khẽ mỉm cười ...

---------------------

>

- Ai đấy , phải anh Quốc không ?_ Di

- Không , là tao , Ái My _ Cô từ từ tập làm quen với cái tên Ái My

- Vào đi _ Di yểu xìu

Ái My mở cửa đi vào , Ái Di đang ngồi trên giường nhìn ra cửa sổ , có vẻ đã tỉnh táo hơn , chắc giải rượu rồi nhưng gương mặt vẫn ủ rũ , buồn bã, đau đớn....

- Mày làm sao đấy ? Vì thằng điên kia sao ?

- Anh Quốc chia tay tao rồi mày ơi , tao phải làm sao ? 2 năm lận đấy ._ Di nói nước mắt khẽ rơi , cô nhìn Di đầy chua xót

- Tại sao chia tay ?

- Anh ấy nói tao không xứng làm bạn gái anh ấy . Tuy tao giàu thật nhưng không xứng đáng , toàn dựa dẫm vào gia đình không hà . Anh ấy nói , bồ mới của anh ấy tự lập nên sự nghiệp , danh tiếng lẫy lừng nên cô ta mới xứng _ Di buồn bã kể lại

- Bồ hắn là ai ?

- Vương Kim Vân . Là chị ấy _ Di

- Gì ??? Diễn viên sao ?

- Ừm . Tao phải làm sao ??? Tao ... tao rất yêu anh ấy ...

- Mày dẹp ngay cái thứ đó , Quốc không đáng để mày yêu . Mày không được suy sụp , phải đứng lên chứng minh cho hắn thấy hắn mới không xứng làm bạn trai của mày ...._ Ái My

- Tao .... tao không đấu lại chị ấy đâu

- Mày luyến tiếc chi tên Quốc đó ? Sẽ có nhiều người xứng đáng hơn . Nghe tao , tao sẽ luôn ở bên mày . Tự tin và đứng lên bước tiếp _ Cô an ủi Di , cô lại ôm Di vào lòng cho nước mắt Di cứ rơi . Rơi nhiều rồi cũng sẽ cạn , đến lúc nước mắt hoá đá thì không rơi được nữa . Lúc đó Di sẽ mạnh mẽ lên. Cô như người chị luôn quan tâm an ủi Di lúc Di cần , đúng là cho cô làm con nhà họ Phạm Hoàng thì không bao giờ sai .....

- Cho tao khóc hết đêm nay , mai tao sẽ mạnh mẽ lên _ Di yêu ớt nói trong nước mắt

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.