Đơn Giản Là Yêu

Chương 15: Thiên thần áo trắng



Cuộc sống nó có rất nhiều thứ mà ta chưa hề biết . Cũng như tình yêu vậy , cũng có nhiều thứ ta chưa hề biết . Tình yêu như một trò chơi trêu đùa cảm xúc con người .Lúc bắt đầu thì vui vẻ , ngọt ngào biết bao nhiêu thì khi kết thúc nó lại đau đớn , cay đắng bấy nhiêu . Ái My chỉ biết nhìn Di khóc , có lẽ như thế Di sẽ mạnh mẽ lên thêm .

Cô biết Di và Quốc quen nhau được hơn 2 năm , đùng một cái đòi chia tay thì sao không sốc được . Mà tình cảm giữa Di và Quốc đang tiến triển tốt mà sao lại ? Chẳng lẽ vì chữ " tiền " và chữ " danh tiếng " thì có thể vứt bỏ tình cảm của mình đã xây dựng nên sao ? Thiên Quốc là một người bạn trai tốt . Đôi lúc , cô nhìn Quốc quan tâm chăm sóc Di mà khiến cô phải ghen tị . Nhưng không ngờ , hôm nay nghe Di kể lại thấy được bộ mặt thật của anh . Cô không khỏi tức giận dùm Di .

Còn nữa , Vương Kim Vân chẳng phải là diễn viên sao ? Chẳng phải là người hiền lành , tốt bụng , xinh đẹp sao ? Sao lại làm người thứ ba chia cắt hạnh phúc của người ta vậy ? Đường đường là một diễn viên có tiếng mà lại đi chia rẽ tình cảm người ta , thật là không ra gì mà ... Cô phải đòi lại công bằng cho Di mới được , ít nhất cũng phải đáng anh ta " te tua tàn tạ " mới làm cô hả vạ được ...

- Nín đi , khóc thế cũng đủ rồi . Tao sẽ đòi lại công bằng cho mày _ Cô nói trong lòng rất tức giận

- Thôi , mày đòi lại từ ai ? Vương Kim Vân hay Vĩnh Thiên Quốc ?

- Cả hai _ Cô chắc nịch

- Mày và tao chỉ là một tiểu thư thôi , chẳng phải ai to lớn gì mà đòi lại từ Kim Vân và cả Thiên Quốc nữa _ Di

- Yên tâm , tên Thiên Quốc đó tao sẽ xử sau , còn Kim Vân hả , tao sẽ tìm hiểu sau _ My - Mày đi nghỉ đi , tao về căn hộ ngủ , còn làm nhiệm vụ giao thiệp nữa ...

- Mày không ở lại với tao sao ?? _ Di nhìn cô , nước mắt nhoè đi làm mặt Di tèm lem ra

- Vậy tao ở lại thì birthday của mày không có The Prince Ok ? _ Ái My

- Ờ thôi , đi đi _ Di cười

- Ừm , bye ngủ ngon . Mày mà nghĩ đến thằng điên kia , tao sẽ không cho The Prince đến dự sinh nhật _ Ái My cười rồi rời khỏi phòng. Di cũng đi rửa mặt lại xong quay lên giường ngủ . Hôm nay , Di đã quá mệt mỏi .

Ái My xuống nhà chào ba mẹ xong được bác tài trở về The Prince . Tới nơi , cô xuống xe đi vào trong không quên cảm ơn bác tài ... Giờ là 8 giờ 30 chắc họ đều đi diễn hết rồi , nên cô vào nhà tự nhiên , chẳng im lặng khi lúc mới bước đi . Nhưng cô nào biết , khi cô vừa bước xuống xe đã có cặp mắt luôn theo dõi ....

Mở cửa đi vào phòng , cô vội thay đồ sau đó gom một vài bộ đồ nhét vào vali . Cô đặt vali gần cửa , rồi đi xuống kiếm đồ ăn . Cô đói , chỉ khi ở trong nhà cô mới có thể ăn thoải mái được . Cô vừa xuống tới bếp thì giật mình , khi thấy trên bàn toàn những món hải sản thơm ngon , cùng với chai rượu vang , làm tô thêm nét nổi bật của bàn ăn . Còn hoảng hồn hơn khi Tuấn , Lâm và Dương đều ngồi ở đó . Dương nhìn cô nói giọng mỉa mai :

- Phạm Hoàng tiểu thư đây sao ? Chân nhân bất lộ tướng nhỉ ?

- Ngọc My sang đây ngồi đi _ Tuấn khẽ kéo ghế mời cô , cô theo lời Tuấn lại ngồi vào vị trí , đưa mắt khó chịu nhìn Dương

- Sao còn gọi là Ngọc My , phải là Ái My mới đúng _ Dương

- Ái My hay Ngọc My gì không quan trọng. Chẳng phải cả hai là một sao anh ?_ Tuấn nhìn Dương khó chịu

- Ồ , nhưng anh nghĩ quan trọng đấy . Người được ở căn hộ của ta là Trương Hoàng Ngọc My nhưng người lại ngồi trước mặt lại là Ái My tiểu thư giàu có , chẳng phải khác sao ??_ Dương cười thích thú

- Tôi hiểu ý anh . Chờ chút _ Nói rồi cô đứng dậy đi lên lầu , gom hết đồ đạc vào vali , không thiếu thứ gì .

Cô kéo vali đi xuống dưới nhà và kèm theo ba tấm thiệp màu hồng phấn trên tay . Lâm , Tuấn , Dương cũng ngạc nhiên . Chẳng phải Dương chỉ đùa thôi sao ? Sao cô lại tin ? Eo ơi , phiền rồi đây ... Lâm và Tuấn không hẹn cùng đưa ánh mắt tức giận găm vào mắt Dương , Dương khẽ rùng mình , đưa ánh mắt hối lỗi nhìn họ .

- Tôi về , cám ơn mọi người trong thời gian qua . À , đây là thiệp sinh nhật ngày mai của Ái Di , tôi mong mọi người sắp xếp thời gian đến dự _ Ái My chìa ba tấm thiệp trước mặt họ xong quay lưng kéo vali đi

- Chuyện MV tôi thành thật xin lỗi , có lẽ nên ...._ Cô bị chặn lời bởi cái đập bàn của Lâm . Cô giật mình quay lại

- Cô ở lại , không đi đâu hết . Dương viết tự kiểm cho tôi . _ Lâm

- Anh ......_ Cô nhìn Lâm , ánh nhìn nảy lửa của Lâm làm cô giật mình...

Nên đành ngoan ngoan làm theo lời anh , thế là dự tính qua ở với Di tan thành mây khói. Tuấn cười đi lại kéo vali giùm cô lên phòng, cô cũng đi theo . Ở lại chỉ còn mỗi Lâm và Dương . Dương nhìn theo cô , có chút hối lỗi , tức giận , chỉ giỡn thôi mà cô cho là thật , giờ anh đành ngậm ngùi viết tự kiểm .

- Ngày mai , trả bài bài hát mới đó cho tôi , cấm lảm nhãm .Nhớ đi mua quà dự sinh nhật _ Lâm nói rồi đi về phòng , Dương cũng rời theo . Chỉ 10p sau , bàn ăn thịnh soạn biến mất thay vào chỉ là cái bàn trống trơn .... Ngày hôm đó , trôi qua thật tẻ nhạt ....

--------------

Sáng hôm sau , tiếng nhạc du dương nghe êm tai vang ra từ phòng nhạc . Cô vội thức dậy làm VSCN , thay đồ rồi len lén lên phòng nhạc . Cô đứng ngoài cửa nghe bên trong có tiếng đàn và giọng hát ngọt ngào ... Cô khẽ mở nhẹ cánh cửa ra một chút , đủ để đôi mắt của cô nhìn thấy bên trong

Và ..... đập vào mắt cô là ba thiên thần áo trắng . Một người áo vest trắng , mái tóc nâu vuốt keo dựng lên , ánh mắt đen huyền , bàn tay lướt nhẹ trên các phím đàn . Một người cũng bộ vest trắng lịch lãm , mái tóc đen cũng được vuốt keo bóng mượt duỗi dài cụp xuống mi mắt , ánh mắt nâu đục , bàn tay thả lỏng đứng dựa vào góc cây đàn .Còn một người kia , cũng bộ vest trắng đấy , mái tóc vàng trắng được duỗi dài cụp xuống qua mắt che đi một nửa gương mặt thanh tú . Đôi mắt nâu trong veo tuyệt đẹp đang nhìn phía xa xăm nào đó trên bầu trời , hai tay vịn vào thành cửa sổ , cơ thể thả lỏng ... Wow , không hổ danh là The Prince :)))

Tiếng nhạc bắt đầu vang lên từ cây đàn , có lẽ họ đang luyện tập lại trước khi đi diễn .... Từng người từng giọng hát ấm áp , trong veo , lạnh lùng vang lên . Cô đứng nhìn mà như bị cuốn hút bởi giọng hát cùng vẻ đẹp trời cho của họ ...

Có lẽ em đang yên vui giấc nồng ...

Và có lẽ anh nên thôi không nhớ mong ...

Vì một ai đó chẳng cần , cùng bước trên lối mòn ...

Để giờ đây miên man cùng nỗi cô đơn ... ( Lâm hát )

Có chút nắng vương trên môi em hé cười ...

Một chút mưa trên mắt em buồn nhẹ rơi ...

Từng kỉ niệm nay còn đâu vẫn in sâu ...

Trong nơi con tim như ban đầu ... ( Tuấn hát )

Một mình anh lang thang về phía cuối trời ...

Một mình anh với giấc mơ ngày xưa ...

Có khi nào bầu trời lại sáng trong bên nơi ...

Ấm áp những góc phố lá rụng rơi .... ( Dương hát )

Cố níu kéo chút nắng sưởi ấm trong gió ...

Chút mưa vẫn nơi đó cầu vồng kia sao không mang ai kia đến nơi đây ... ( cả 3)

Chiều hoàng hôn buông nhạt nhoà cơn say ... ( Tuấn )

Nhưng người nào đâu hay ... ( Dương )

Rằng con tim anh mãi mãi luôn chờ mong... (Lâm )

Dẫu mưa mãi xa nắng đã biết như thế , vẫn không muốn như thế ...

Màn đêm buông rơi một mình trong bóng tối ( cả 3 )

Lạnh lùng đôi vai nhạt nhoà từ đây... ( Dươg )

Biết người đã đổi thay ... ( Tuấn )

Em ra đi mang theo một chút nắng một chút mưa ...( Lâm )

( Chút nắng chút mưa - Hoàng Tôn )

Rất hay , giọng hát rất ngọt ngào . Cô không kiềm nổi nên vỗ tay một cái làm mọi người chú ý . Lâm khẽ nhíu mày nhìn về cửa , nơi có một cô nhóc đang đứng nghe trộm các anh hát nãy giờ ...

- Ai đấy ?_ Dươg

- Là tôi _ Ái My cúi đầu

- Vào đây _ Dương . Cô khẽ mở cửa bước vào ...

Ái My ngước mặt lên hoảng hồn , bị thu hút liền ngay bởi 3 gương mặt thanh tú điển trai trước mắt . Cô đơ người , nhìn họ . Chưa bao giờ cô thấy họ đẹp đến thế ...

- Này , nhìn đủ chưa nhóc ? _ Tuấn đi lại cốc đầu cô

- Ơ ..._ Cô giật mình khẽ cúi đầu xuống

- Lên đây làm gì ?_ Dương

- Tôi nghe tiếng nhạc nên lên xem thử ... Với lại ... ờ không có gì _ Cô tính hỏi gì đó nhưng thôi cô cúi đầu xuống ...

- Với lại gì ? Nói đi không sao đâu _ Tuấn nhìn Cô

- Tôi định hỏi là không biết các anh có đi sự sinh nhật Di được không ??

- Chúng tôi sẽ .... _ Dương định nói thì bị cắt ngang

- Tối nay chúng tôi phải bay lên Đà Lạt diễn rồi , xin lỗi , chắc không đi được rồi _ Lâm

- Nếu vậy thì thôi , cám ơn . À tôi đi chắc hôm nay về trễ nhé _ Có chút thất vọng khi họ không đi

- Ừm , anh xin lỗi , mà giờ nhóc đi đâu ?_ Tuấn

- Tôi đi sang Vĩnh gia một chuyến

- Làm gì ?_ Tuấn

- Vì chuyện tình cảm của Di ấy mà . Phải xử cho ra lẽ mới được _ Cô chắc nịch

- Vĩnh Thiên Quốc sao ?? Nhóc xử hắn ta ?_ Tuấn cười cười nhìn cô

- Chứ chẳng lẽ xử chị Vĩnh Thiên Như ?_ Cô nói lại

- Ừm , nhóc đi vui vẻ . Bọn anh cũng đi đây _ Tuấn nhìn cô .

- Bye nhazz _ Cô vui vẻ cúi chào ba người rồi quay đi ra ngoài .

- Lâm sao nãy lại bảo không đi ?_ Dương khó hiểu

- Cho cô ta bất ngờ , lên xe rồi nói _ Lâm cười rồi đứng dậy ...

Cả ba cùng đi ra xe ra sân bay , bay lên Đà Lạt diễn như lịch nói ...

- Sao ??? Bất ngờ thế nào ??_ Dương không ngừng hỏi khi đang trên máy bay

- Chúng ta sẽ đến trễ và chuột lỗi bằng bài hát , còn nữa Dương , đóng giả bạn trai Ái Di một ngày đi ._ Lâm nói Dương nhăn nhó phản đối

- Sao chứ ??? Sao lại là mình ?_ Dương

- Anh à , anh có biết Vĩnh Thiên Quốc đang cặp với Vương Kim Vân không ??? _ Tuấn

- Sao ??? _ Dương hơi bất ngờ

- Vì thế , anh Lâm định là kêu anh diễn kịch , một là để Di vui hai là chứng tỏ Quốc bỏ Di là một sai lầm . Còn nữa , bạn trai Di sẽ nổi bật hơn cả cô bạn gái kia của hắn . Tóm lại một câu là chỉ làm Di vui vẻ thôi ... Anh giúp Di coi như giúp My luôn rồi .

- Sao anh phải giúp My ? Cô ta liên quan gì ?_ Dương

- Thôi , được rồi , chỉ cần bây giờ mọi người chuẩn bị diễn tốt kìa .. Chuyện đó sau khi diễn xong bàn kĩ hơn _ Lâm nói

Mọi người im lặng theo đuổi dòng suy nghĩ riêng của mình. Tựa lưng vào ghế ngồi nhắm ngủ cho đến khi máy bay hạ cánh . Ba con người , ba dáng vẻ , ba tính cách . Một thì lạnh lùng , lãng tử . Một thì kiêu ngạo , hào hoa . Một thì ấm áp , dịu dàng ....

Ba vẻ đẹp khác nhau . Mang theo phong thái của những chàng trai trẻ tuổi đầy nhiệt huyết , năng động . Họ đều có chung ước mơ , nguyện vọng là được ca hát ... Họ rất đam mê âm nhạc ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.