Đơn Giản Là Yêu

Chương 3: Xa cách




>

- Ai đấy ? Ra ngay _ Mẹ Nó lật đật đi từ trong ra mở cửa 

- Dạ cháu Ái Di ạ , cháu muốn gặp Ngọc My _ Di

- Nó đang ở trên phòng , cháu vào trong ngồi , bác có chuyện muốn nói với cả hai đứa _ Mẹ Nó

- My ơi , xuống đây , Di ghé chơi kìa _ Mẹ Nó nói vọng lên , Nó vội chạy xuống ....

- Ta có chuyện muốn nói _ Sau khi mời Di vào nhà , mẹ Nó ôn tồn nói

- Sắp tới , ta và cả bố con sẽ qua Paris định cư _ Mẹ Nó

- Định định cư sao ???_ Nó

- Ừm , con ở lại học xong lớp 12 rồi mẹ sẽ làm thủ tục con sang Paris nhé _ Mẹ Nó

- Di , cháu thay Bác lâu lâu qua canh chừng Nó nhé _Mẹ 

- Con không quậy đâu , mẹ yên tâm , con sẽ nhớ bố mẹ đấy _ Nó 

- Ừm , mẹ cũng sẽ nhớ con , ráng học tốt nhé !_ Mẹ nó

- Vâng , mẹ mẹ cho con với Di đi chơi tí nhé _ Nó 

- Ừm , đi sớm về sớm 

Đơn giản là Nó không muốn thấy bố mẹ Nó đi , Nó muốn khi đi chơi về là bố mẹ Nó đã đi , cũng phải thôi , Nó yêu bố mẹ Nó lắm , nhưng cũng phải để cho bố mẹ Nó có khoảng thời gian riêng chứ ... Nó kéo Di đi , Di chỉ biết nhìn Nó . Di biết Nó rất buồn nhưng đành phải để Nó vậy thôi , rồi Nó sẽ nhanh vui lại .... Di và Nó dừng lại tại 1 quán nước . 

- Hai em dùng gì ?

- Cho em ly cappuchino và sữa tươi _ Di 

10' chị phục vụ bưng ra , Di đẩy ly cappuchino về phía Nó , Nó nhìn Di rồi cười ... 

- Sáng cúp học , các thầy cô nhắc mày quá trời , còn nữa hotboy Tiến Minh và hội trưởng Tiến Vũ nhắc mày á .... _ Di

- 2 anh em họ kím tao làm gì ???

- Không biết nữa _ Di

- Sáng ... tao gặp The Prince _ Nó lưỡng lự nhưng rồi cũng nói cho Di nghe

- Sao ??? Thiệc chứ ??_ Di

- Ừm , không sai _ Nó 

- Mà thôi đừng nhắc tới _ Nó nhâm nhi ly nước rồi nhìn ra ngoài cửa sổ , suy nghĩ gì đó rất sâu xa .... 

" Không biết ba mẹ mình thế nào nhỉ , anh Hải sống ra sao ở thế giới bên kia ?? "

- Ê , ê , tư tưởng gì thế ?_ Di đụng vào người Nó làm Nó giật mình 

- Không có gì , uống đi rồi về , có lẽ bố mẹ tao đj rồi _ Nó nói khẽ có giọt nước mắt lăn dài trên má ... Nó buồn vì phải xa bố mẹ , tận 2 năm mới có thể gặp lại ....Nó lại tiếp tục nhâm nhi ly cappuchino ấy ... Sau đó , Nó vẫn không về mà cùng Di đi muasắm ..... Nó muốn gạt bỏ hết mọi thứ , thoáng chốc Nó nhớ Hải , anh ấy rất thương Nó , Nó nhớ ba mẹ mình ... Vừa đi vừa suy nghĩ Nó lại đụng phải một người .... Nó không té , nhưng chỉ biết cúi gằm mặt xuống ...

- Xin ... xin lỗi 

- Ơ , không sao 

- Này cô bé , ngẩng mặt lên đi , anh đâu bắt lỗi em 

Nó ngẩng mặt lên và không khỏi ngạc nhiên xen lẫn chút khó chịu , trời ạ , người Nó đụng phải là Tiến Vũ - hội trưởng trường Nó  ... Hắn và Tiến Minh đang đi chung ... Thấy Nó Vũ và Minh đều chạy lại hỏi han đồ ...

- Ủa , là em sao , sao sáng nay khôg đi học _ Minh

- ... không thích _ Nó 

- Cỏ vẻ như là cô nhóc đây đang muốn chịu hình phạt rồi _ Vũ lạnh lùng 

- Muốn phạt gì thì mai phạt _ Nó

- Ôi , nhóc hôm nay bị gì à ?_ Vũ không khỏi ngạc nhiên trước thái độ ủ rũ của Nó . 

- Đây là supermarket không phải School _ Nó

- Ơ , xin lỗi hai anh , hôm nay My Nó không vui _ Di chen vào 

- Em sao thế ?_Vũ

- Không sao cả , tôi muốn về , mong hai bạn đây tránh đường _ Nó lách sang một bên rồi thong thả bước đi chưa kịp để Vũ và Minh ý kiến gì ... Di cũng nhanh chóng đi theo ... Thế rồi quãng đường đi cả 2 đều im lặng ,họ về nhà  ... Và giờ đây tâm trạng Nó càng thêm nặng trĩu ... Bố mẹ Nó đã đi ... Nó chưa mở cửa vào nhưng Nó cảm nhận được , giọt nước mắt ấy lần nữa lại rơi ... Nó sẽ phải sống một mình sao ? 

Bỗng nhiên từ đâu có người chạy đến bên cạnh Nó , nhìn Nó rồi anh lấy tay xoa đầu Nó . Nó giật mình , quay mặt lại và lại chạm phải gương mặt cũ , cũ nhưng vẫn đẹp , đẹp lộng lẫy trong 10 năm nay .... 

- Minh ... Minh Tuấn _ Cô khẽ gọi , giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi ... Cô vui vì có thể gặp lại bạn nhưng có lẽ cô nên né vì không muốn liên lụy đến anh ....

- Tưởng quên anh luôn rồi chứ ?_ Tuấn đang đứng trước mặt Nó ... 

- Hihi .... vào nhà chơi _ Nó nín rồi mời Tuấn vào nhà . Tuấn không ngại , bước vào nhưng Nó vẫn đứng ngoài quan sát , xem xem là có tên phóng viên nào không rồi mới bước vào vì Nó chẳng ưa việc nổi tiếng ....

Nó rót nước mời Tuấn uống , rồi Nó ngồi đối diện Tuấn , nhưng chưa kịp để Nó ngồi Tuấn lại bày lại trò cũ " hành hạ " Nó ...

- Không , tớ muốn uống càphê 

- Vậy chờ tí , Nó vào trong pha cà phê cho Tuấn . Tuấn nhìn theo dáng Nó , vẫn ngu ngơ như ngày nào .... Tuấn khẽ cười ...

- Nè , uống đi _ Nó đem ra trước mặt Tuấn , Tuấn lại không hài lòng .

- Sao khách tới nhà mà không có bánh trái gì thế ?_ Tuấn lại hành hạ Nó . Thế là Nó lật đật chạy vào trong đem bánh ra và lại chạy vào trong gọt trái cây ... Vừa gọt Nó vừa suy nghĩ lung tung và kết quả ...

- Aaaa _ Nó la lên , Nó gọt trúng tay chảy máu .

Tuấn nghe tiếng la nên chạy vào xem ... Anh khẽ cười lắc đầu nhìn Nó  , hình như Nó có chuyện buồn , giờ anh mới nhận ra ... Anh nhanh chóng lấy băng keo cá nhân rửa sạch vết thương rồi băng lại cho Nó , kéo Nó ra ngoài phòng khách , anh quay lại bếp dọn dẹp sạch phụ Nó . Nó cũng thoáng thấy xấu hổ , ai đời để khách dọn dẹp phòng bếp chứ , Nó nghĩ vậy nên chạy xuống định phụ nhưng Tuấn đã làm xong ... Tuấn vẫn như ngày nào , không thay đổi , vẫn ân cần , cẩn thận tỉ mỉ ... Cô nhìn anh khẽ cười , quả nhiên người bạn ngày nào của cô đã trở về . Cô dần thấy vui vui trong lòng nhưng vẫn có chút bất an .... Hình như " cơ hội " " nổi tiếng " đang đến với Nó rồi ....

***********************

( GÓP Ý NHAZZ M.N )