Đông Cung

Chương 6



Sư gia lui về sau án, thủ thì gì đó bên tai lão huyện thừa nói một chặp.

Sắc mặt Huyện lệnh Vạn Niên thấp thoáng nét khó coi, sau cùng vỗ thước một cái: “Đã là người phụng mệnh hành sự của Kim ngô tướng quân, vậy đi mời Bùi tướng quân đến đây làm chứng xác nhận vậy!”

Cả người tôi nghiêng ngả, chẳng ngờ gã huyện thừa ấy lại xuất chiêu này, trong lòng ngẫm nghĩ hôm nay là ngày Bùi Chiếu phải đi tuần ở Đông Cung, chuyện này đúng là đại náo thật rồi. Nếu như hắn không đến, hoặc sai một kẻ không rõ nguồn gốc đến, tôi thê thảm là cái chắc, lẽ nào phải đánh nhau 1 trận ngay trên công đường ư, rồi sau đó bỏ chạy mất dạng à?

Sau này Bùi Chiếu kể với tôi, tôi mới rõ, gã huyện thừa này mặc dù chỉ là quan thất phẩm, thế nhưng bởi lẽ hoàng thành ngay sát dưới chân thiên tử, đây mới chính là 1 chức vụ vô cùng nan giải, kẻ có thể đảm đương được cái ghế ấy, đều được xem như loại quan lại cáo già bậc nhất. Lão huyện lệnh Vạn niên ấy bị chúng tôi làm loạn 1 hồi, không khép lại được vụ án, nghe nói tôi là người của Bùi Chiếu, liền dứt khoát sai người đi mời Bùi Chiếu đến. Những chuyện bát nháo chốn quan trường này, dù cho Bùi Chiếu có giảng giải cho tôi đến nửa buổi, tôi cũng không tài nào hiểu thấu đáo được.

Vừa khéo hôm nay Bùi Chiếu không phải đi tuần, vừa mời vậy mà đã đến thật.

Hôm nay Bùi Chiếu không vận giáp trụ, chỉ mặc một thân áo bào của võ quan. Xưa nay tôi chưa từng thấy hắn ăn vận như thế, mà xưa nay tôi và hắn cũng chỉ chạm mặt vài lần mà thôi, phần lớn những lúc ấy đều là khi hắn đang tuần trong Đông Cung, chủ yếu là đeo bộ áo giáp nhẹ nhàng. Thế nên lúc hắn bước vào, tôi còn không hề nhận ra. Bởi lẽ hắn khác với thường ngày nhiều quá, cái kiểu nho nhã như thể một thư sinh nhanh nhẹn.

Hắn thấy tôi và A Độ, lại chút cỏn con tỉnh bơ không hề biến sắc. Huyện lệnh Vạn Niên từ sớm đã đứng lên nghênh tiếp, cả mặt giãn ra thành nụ cười: “Kinh động đến tướng quân rồi, âu cũng là vạn bất đắc dĩ.”

“Nghe nói người của ta vô duyên vô cớ xô một đứa trẻ rơi xuống sông, hiển nhiên ta cũng phải đến xem xét.”

“Vâng vâng! Mời Tướng quân ngồi ghế thượng tọa!

“Nơi đây là nha môn huyện Vạn Niên, có lẽ xin đại nhân cứ tiếp tục thẩm tra, bản tướng quân ngồi bên cạnh nghe là được rồi.”

“Vâng vâng!”

Huyện lệnh Vạn Niên truy hỏi nguyên cáo lẫn bị cáo lại từ đầu.

Tôi cảm thấy thật sự thật sự vô vị.

Đặc biệt là nghe lão huyện thừa ấy nói lý: “Con người vốn ích kỷ, ham sống sợ chết, ngươi và đứa trẻ xưa nay không quen biết, lại cũng không biết bơi, thế mà vẫn đi cứu nó, không phải vì chột dạ thì là vì cái gì? Ví như không phải người đẩy, hà cớ gì phải có tật giật mình, đã là có tật giật mình, vậy chuyện ngươi đẩy là không còn nghi ngờ gì nữa!”

Tôi ném cho lão cái nhìn trợn trừng.

Cho đến tận cùng, 2 đứa ranh kia cứ khăng khăng chính tôi đã xô người xuống sông, trong khi tôi vẫn quả quyết phủ nhận.

Lão huyện lệnh đại nhân cố ý hỏi khó Bùi Chiếu: ‘Bùi tướng quân, ngài xem…”

Bùi Chiếu nói: “Ta có thể hỏi 2 đứa trẻ vài lời được không?”

Lão huyện thừa thưa: “Xin mời tướng quân!”

Bủi Chiếu bèn nói: “Vậy xin hãy đưa bé gái này lui ra sau, lấy hoa quả bánh trái cho cô bé ăn, đợi ta hỏi xong anh trai của cô bé, hẵng gọi ra.”

Huyện lệnh đương nhiên đồng ý không ngớt lời, đợi con ranh kia bị dẫn đi rồi, Bùi Chiếu mới hỏi đứa trẻ bị rơi xuống nước: “Ngươi vừa mới nói, ngươi đang nghịch nước ở ven sông, kết quả người này lại đẩy ngươi.”

Thằng bé không hề sợ sệt, chỉ nói: “Đúng ạ.”

“Vậy người này đẩy ngươi từ phía đằng sau à?”

“Đúng ạ”

“Hắn đã đẩy người từ phía đằng sau, sau lưng ngươi lại không hề có mắt, sao biết là hắn đẩy mà không phải là người bên cạnh?”

Thắng nhóc líu lưỡi, mắt đảo một vòng: “Thảo dân nhớ nhầm ạ, hắn đẩy thảo dân từ phía trước, thảo dân ngã ngửa xuống sông ạ.”

“Ồ, thì ra là ngã ngửa xuống sông.” Bùi Chiếu hỏi xong, quay sang nói: “Huyện lệnh đại nhân, xin phép ngày cho người dẫn đứa trẻ này đi thay y phục đi, cả người đều ướt sũng, nếu không thay y phục, chỉ sợ sẽ nhiễm lạnh.”

Huyện lệnh lại sai người dẫn thằng bé đi, Bùi Chiếu đã cho gọi đứa bé gái ban nãy ra trước công đường, chỉ vào tôi hỏi rằng: “Ngươi nhìn xem đây là kẻ đẩy đại ca ngươi xuống sông đúng không?”

“Chính hắn ạ!”

“Vậy đại ca ngươi đang ngồi bên bờ sông, vì sao lại bị người này đẩy?”

“Thì chính hắn đẩy huynh ấy nên huynh ấy mới rơi xuống sông ạ.”

Bùi Chiếu hỏi: “Người ta đẩy vai hay là đẩy lưng đại ca nhà ngươi?”

Con bé nghĩ một hồi, nói chắc nịch rằng: “Hắn đẩy vai đại ca nhà thảo dân ạ”

“Ngươi cứ nhớ cho rõ ràng đã, rốt cuộc là vai hay là lưng?”

Nó do dự một lúc lâu mới bảo: “Cho dù là vai hay lưng thì đại ca nhà thảo dân đang ngồi ở đó, hắn từ đằng sau bước đến đã đẩy huynh ấy một cái rơi xuống sông.”

Bùi Chiếu chắp tay hướng lên trên: “Đại nhân, bổn tướng quân đã hỏi xong, lời khai của hai đứa trẻ này không hề đồng nhất, câu trước không khớp với câu sau, điểm nghi vấn còn rất nhiều, xin đại nhân có phán quyết kỹ càng.”

Sắc mặt lão huyện lệnh từ đầu đã thoắt đỏ thoắt trắng, vội vã thưa: “Tướng quân nói chí phải!” rồi vỗ phách, sai người dẫn thằng bé ra, trách cứ chúng vì sao lại nói dối. Thằng bé thoạt đầu còn chống chế, sau đó huyện lệnh dọa dẫm sẽ đánh đòn nó, nó bật khóc kể bằng hết, vốn cha mẹ nó sống ở ven sông, trường kỳ bày ra thủ đoạn này.

Nó và tiểu muội từ nhỏ đã biết bơi, thường xuyên đóng giả chết đuối để lừa người đến cứu, đợi có người nhảy xuống cứu, liền một mực khẳng định là bị người ta đẩy xuống, đôi phu thê Giả thị kia thừa cơ mà lừa bịp đòi tiền, những người nhảy xuống cứu thường ngậm đắng nuốt cay, tự nhận xui xẻo mà bỏ tiền riêng ra, bởi lẽ phần lớn mọi người đều cảm thấy trẻ con làm sao có thể bịa chuyện được, càng không thể giở loại trò lừa gạt hoang đường này.

Tôi đứng bên, nghe mà cứ chết lặng người, chẳng ngờ trên đời này còn có loại cha mẹ như thế, càng không ngờ trên đời này có loại bịp bợp là thế.

Bùi Chiếu nói: “Bây giờ chân tướng đã rõ, thuộc hạ của ta vì vô tư cứu người mà thành ra kẻ bị hại, quả thực mong đại nhân có phán quyết rõ ràng, bổn tướng quân xin được đưa người về.”

Sắc mặt lão huyện lệnh tỏ vẻ ngượng ngùng: “Xin tùy ý tướng quân.”

Tôi lại nói: “Tiểu dân vẫn có lời muốn thưa.”

Bùi Chiếu liếc nhìn tôi, tôi đã tiến lên trước một bước, nói với gã huyện lệnh: “Ngài vừa mới nói rằng, con người ta vốn ích kỷ, ham sống sợ chết, tiểu dân và đứa trẻ không hề quen biết, lại cũng không biết bơi, nhưng vẫn nhảy xuống cứu đứa bé, không phải là thẹn thì là cái gì? Câu nói này có lẽ không đúng rồi! Tiểu dân liều mình cứu nó, là bởi vì đứa trẻ nhỏ tuổi hơn tiểu dân, tiểu dân tưởng rằng nó sảy chân rơi xuống sông, thế nên mới không kịp nghĩ ngợi gì nhiều. Bảo vệ trẻ nhỏ, cứu người nguy nan, vốn được xem là những đạo lý chính nghĩa. Tiểu dân cũng ham sống, nhưng lại không biết trên đời này lại có kẻ, thấy nguy nan ngay trước mắt còn thờ ơ không ra tay cứu giúp. Thoạt đầu đại nhân hồ đồ phán quyết phạt tiền tiểu dân, há chẳng phải bảo những tấm lòng hảo tâm trong thiên hạ đừng nên lo chuyện bao đồng, sau này liệu còn có ai dám đứng mũi chịu sào, trọng nghĩa cứu người hay không? Tiểu dân không dám nói mình đã làm chuyện kinh thiên động địa ra sao, nhưng dám nói rằng, tiểu dân không hổ thẹn với lòng mình. Nói để ngài rõ, lần này mặc dù gặp phải kẻ bịp bợm, nhưng nếu lần sau lại gặp phải chuyện như thế này, tiểu dân vẫn sẽ ưu tiên cứu người!”

Lúc tôi xoay người bước đi, dân chúng đứng bên ngoài chứng kiến cảnh náo nhiệt lại nổ tiếng vỗ tay, còn có người trầm trồ khen ngợi.

Mặt tôi giãn cười thoải mái, dương dương tự đắc chắp tay cảm tạ với những người vỗ tay tán thưởng.

Bùi Chiếu ngoảnh lại liếc tôi 1 cái, tôi đã le lưỡi rồi vội bước theo sau hắn.

Thì ra hắn cưỡi ngựa đến, tôi thấy ngựa của hắn thần thái cực kì anh tuấn, không cầm được xao động: “Bùi tướng quân, chú ngựa này cho ta mượn cưỡi 1 lúc nhé.”

Ra khỏi công đường rồi nên Bùi Chiếu đối với tôi cũng rất khách sáo, hắn nói: “Bẩm công tử, ngựa này tính tình không được tốt, có lẽ mạc tướng chọn 1 cỗ ngựa khác để người cưỡi….”

Không đợi hắn nói dứt lời, tôi đã tiện chân leo lên yên ngựa, con ngựa vểnh tai khẽ hí, vô cùng dễ bảo. Bùi Chiếu hơi thảng thốt, nói: “Công tử thật bản lĩnh, bản tính con ngựa này khó chiều vô cùng, người bình thường không thể ứng phó được, trừ mạc tướng ra, nó tuyệt đối không để người khác lại gần.”

“Loại ngựa này là do Tây Lương chúng ta cống nạp.” Tôi thoa nhẹ vào gáy ngựa, vỗ về đoạn bờm dài mướt mát của nó bằng lòng yêu thương vô hạn, “Ta ở Tây Lương cũng có một con ngựa nhỏ rất ngoan, bây giờ cũng được tầm 7 tuổi rồi.”

Bùi Chiếu sai người lấy thêm 2 con ngựa nữa, 1 nhường cho A Độ, còn lại hắn tự cưỡi. Tôi thấy động tác hắn phi người lên ngựa, không khỏi thốt ra tiếng tán thưởng. Đàn ông ở Tây Lương chúng tôi rất coi trọng bản lĩnh trên lưng ngựa, Bùi Chiếu vừa bộc lộ, tôi đã biết hắn là một kẻ có năng lực không tồi.

Bởi lẽ trên phố đông đúc, phi ngựa đi không tiện, chỉ có thể nắm dây cương chầm chầm nhích dần lên phía trước. Thượng Kinh phồn hoa náo nhiệt dưới sắc trời thu trong xanh, trên đường người qua người lại, Bùi Chiếu vốn định rong ngựa theo sau tôi và A Độ, nhưng con ngựa của tôi đối với hắn lại thân thiết vô cùng, không nỡ đi nhanh, chẳng mấy mà chúng tôi đã đi ngang hàng. Tôi than vãn: “Hôm nay ta mới được mở rộng tầm mắt, chẳng ngờ trên đời này lại có loại cha mẹ như thế, lại còn có loại bịp bợp kiểu này.”

Bùi Chiếu cười nhạt: “Lòng người nham hiểm đáng sợ, sau này công tử phải đề cao cảnh giác.”

“Nhưng ta chẳng biết đề phòng thế nào.” Tôi nói: “Trong lòng người Thượng Kinh có quá nhiều thứ phức tạp, mà nữ nhi Tây Lương chúng ta tính cách tất thảy đều giống nhau, vui vẻ hay không đều biểu lộ cả trên mặt, bảo ta phải bắt chước người Thượng Kinh, thà giết ta đi còn hơn.”

Bùi Chiếu vẫn cười nhạt nhẽo.

Tôi cảm giác mình dường như đã nói hơi quá lời, liền vồn vã bổ sung thêm 1 câu: “Bùi tướng quân này, ngươi và bọn họ không giống nhau đâu, ngươi là người tốt, ta nhận ra mà.”

“Công tử quá khen rồi.”

Lúc ấy có đợt gió lùa, y phục trên người tôi vốn dĩ đã ướt nhẹp, vừa mới ở nha môn giằng co một hồi, cũng ráo khô được một nửa, nhưng quần áo bên trong vẫn còn ẩm lắm, bị gió thổi qua, rõ là lạnh thấu tim luôn, không kiềm được cái hắt xì.

Bùi Chiếu nói: “Trước mặt có quán trọ, nếu như công tử không chê, mạc tướng xin giúp công tử đi mua vài bộ y phục, đổi sang mặc đồ khô ráo rồi đi tiếp có được không ạ? Thời tiết bây giờ, mặc đồ ẩm chỉ e sẽ ngã bệnh.”

Tôi nhớ ra A Độ cũng đang mặc bộ đồ ướt sũng, liền đồng ý ngay lập tức.

Bùi Chiếu đưa chúng tôi đến quán trọ, đặt một gian chính giữa, qua một lúc, đích thân hắn mang 2 bọc quần áo bước vào, nói: “Mạc tướng đã di tản hết người xung quanh đi rồi, tránh bọn họ dựa vào sơ hở của chúng ta mà nhận ra hành tích. Xin hai vị cứ tự nhiên, mạc tướng ở ngay bên ngoài, có gì xin cứ truyền gọi.”

Lúc hắn ra khỏi ngưỡng cửa, A Độ liền cài then cẩn thận, chúng tôi mở bọc quần áo ra xem, từ áo trong đến áo ngoài thậm chí giầy tất, đều mới cáu, được gấp cẩn thận ngay ngắn. Chúng tôi thay bộ khô ráo xong, A Độ giúp tôi chảy lại tóc. Giờ thì thoải mái rồi.

Tôi mở cửa, gọi một tiếng: ‘Bùi tướng quân.”

Bên ngoài là một dãy hiên, Bùi Chiếu đứng ở tận đầu hành lang. Một lúc không gặp, hắn đã thay bộ thường phục khác, tóc vấn gọn, càng có nét thư sinh. Hắn quay mặt ra ngoài cửa sổ, đoán chừng đang xem xét cảnh vật trên phố. Nghe tiếng tôi gọi, liền ngoái lại, dường như có chút ngơ ngác nhìn tôi và A Độ.

Tôi nghĩ chắc hắn đang suy xét gì đó, bởi lẽ ánh mắt ấy có phần kì lạ. Nhưng mà rất chóng vánh hắn đã chuyển ánh nhìn, hơi cúi mặt, “Mạc tướng hộ tống công tử trở về.”

“Ta vất vả lắm mới chuồn ra được, bây giờ chưa muốn về vội!” Tôi nhoài mình trước cửa sổ, ngắm con phố trải dài tăm tắp mà đầy huyên náo, “Chúng ta đi uống rượu đi, ta biết có 1 chỗ có rượu ngon, uống vào càng sảng khoái.”

“Tại hạ còn có nhiệm vụ khác, mong công tử lượng thứ, mời công tử hãy quay trở về.”

“Hôm nay có phải ngày ngươi đi tuần đâu. Thế nên hôm nay ngươi không phải là Kim ngô tướng quân, ta cũng không phải là Phi cái gì gì đó. Huống hồ ta hôm nay cũng đen đủi lắm rồi, suýt nữa thì bị chết đuối, thêm cái lão quan huyện hồ đồ vu oan giá họa suýt hại chết ta kia. Nếu không đi uống vài chén an ủi thì uất ức lắm.”

Bùi Chiếu thưa: “Để đảm bảo an toàn, xin công tử hãy để mạc tướng được hộ tống người về.”

Tôi nổi giận đùng đùng, nhoài trên cửa sổ, không thèm để ý đến hắn. Ngay lúc đó bụng réo tiếng ùng ục, tôi sực nhớ ra mình nào đã ăn gì từ sáng đến giờ, bụng và lưng dán cả vào nhau rồi. Bởi vì mặt Bùi Chiếu đỏ lựng, nên đoán chừng chắc cũng nghe thấy bụng tôi sôi ọc ọc,. Vốn dĩ hắn đứng cách tôi phải đến một khoảng rộng là vài bước, nhưng nhờ ánh sáng xuyên qua cửa sổ vừa vặn rọi trên khuôn mặt hắn, khiến tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một.

Xưa tay tôi chưa từng thấy một nam tử đại trượng phu lại đi đỏ mặt, không tránh khỏi nảy sinh cảm giác hứng thú. Cười bảo: “Này Bùi tướng quân, bây giờ thì ngươi tình nguyện đưa ta đi ăn chứ?”

Hắn hơi do dự, rồi mới thưa: “Xin vâng.”

Tôi rất không ưa cái giọng điệu đấy của hắn, vừa hờ hững mà lại khách sáo. Có lẽ hắn từng 2 lần cứu tôi thế nên trên thực tế tôi mới vô cùng cảm kích hắn.

Tôi và A Độ đưa hắn đi xuyên qua một ngõ nhỏ chật hẹp, quẹo này ngoặt nọ cuối cùng mới đến được quán rượu củaMễ La.

Mễ La vừa gặp tôi, đã nồng nhiệt xông đến, đống trang sức trên đầu tỷ ấy leng keng lách cách một hồi, chuông vàng trên cổ chân cũng xào xạc vang lên. Mễ La ôm tôi, ngọng ngịu cười nói: “Ta để phần cho muội 2 hũ rượu ngon đấy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.