Đồng Đạo

Chương 2



Người dịch: Nguyễn Bá Long

Nhà xuất bản: NXB Văn học

Shared by: AshuraYasha -

Trung tâm Rio.

Trong một văn phòng nhỏ gọn trên tầng mười của ngôi nhà cao tầng, Eva Miranda nắm chặt chiếc điện thoại bằng cả hai tay và chậm rãi nhắc lại những lời mà nàng vừa được nghe. Cú báo động bí mật đã dẫn tới sự hiện diện của nhân viên bảo vệ. Danilo Silva không có nhà, nhưng xe của hắn vẫn ở đó và cửa nhà vẫn khóa.

Có ai đó đã vào nhà, và đó không thể là một cú báo động nhầm bởi vì hệ thống bảo vệ vẫn đang hoạt động khi người của hãng bảo vệ tới.

Còn Danilo vẫn bặt vô âm tín.

Có lẽ là hắn ta đi chạy và quên mất cái việc phải làm thường lệ. Theo báo cáo của nhân viên bảo vệ thì cú báo động bí mật kia đã được kích hoạt cách đó một giờ mười phút. Nhưng Danilo chỉ chạy chưa đầy một giờ - sáu dặm với tốc độ bảy đến tám phút một dặm, thì tối đa là năm mươi phút. Không có ngoại lệ. Nàng biết hắn lắm.

Nàng gọi về nhà hắn ở phố Tiradentes, không có ai trả lời. Nàng gọi vào chiếc máy di dộng mà đôi khi hắn giữ ở bên mình,cũng không có ai nhận.

Cách đây ba tháng, hắn đã vô tình ngắt hệ thống bảo vệ và vụ đó đã làm cho cả hai bị một phen sợ hãi. Thế nhưng một cú điện thoại ngắn gọn là đủ dể làm sáng tỏ vấn đề.

Hắn rất thận trọng với hệ thống bảo vệ và không thể nào cẩu thả được. Bỏi nó quá quan trọng.

Nàng lại phôn cú nữa, và kết quả vẫn thế. Nàng tự nhủ chắc phải có một lý do nào đó cho chuyện này.

Nàng quay số máy của cái căn hộ ở Curitiba, một thành phố có một triệu rưỡi dân cư, và là thủ phủ của bang Paraná. Theo hai người thì chỉ có họ biết với nhau về căn hộ này. Nó được thuê dưới một cái tên khác, được dùng làm nhà kho và cho những cuộc gặp lúc này lúc khác. Đôi khi họ nghỉ cuối tuần ở đó, nhưng không đủ thường xuyên để làm vừa lòng Eva.

Nàng không chờ đợi một câu trả lời từ căn hộ này, và quả nhiên là thế. Danilo sẽ không tới đó mà lại không báo cho nàng biết trước.

Sau khi đã gọi tất cả những số máy có thể, nàng bước ra khóa cửa phòng, đứng dựa vào cánh cửa, mắt nhắm lại, vẫn có thể nghe thấy tiếng các cộng sự và các thư ký ở bên ngoài. Hãng luật này hiện có ba mươi ba luật sư, là hãng lớn thứ hai ở Rio, với một chi nhánh ở São Panlo và một chi nhánh ở New York. Tiếng điện thoại, tiếng máy fax, máy photocopy hòa quyện vào nhau như thể một dàn đồng ca.

Ở tuổi ba mươi mốt, nàng là một cộng sự đầy kinh nghiệm của hãng; quá quen thuộc với những giờ làm việc kéo dài và cả vào những ngày thứ bảy. Hãng thuộc về mười bốn cổ đông nhưng chỉ có hai trong số đó là phụ nữ, và nàng đã có những kế hoạch để thay đổi tỉ lệ đó. Mười trong số mười chín người cộng sự là phụ nữ, điều cho thấy là ở Braxin, cũng như ở Mỹ, phụ nữ đang thích thú đi vào nghề này. Nàng đã học luật tại Đại học Thiên chúa giáo ở Rio, một trong những trường khá tốt, theo ý nàng. Cha nàng vẫn đang giảng dạy triết học ở đó.

Ông kiên quyết đòi nàng theo học luật ở Đại học Georgetown sau khi học xong luật ở Rio. Ông rất mê tín trường này. Uy tín của ông, cùng với những bài viết đầy ấn tượng, vẻ đẹp choáng váng và thứ tiếng Anh thuần thục của nàng khiến cho việc tìm một chỗ làm tốt nhất ở một hãng hàng đầu trở nên khá dễ dàng.

Nàng dừng lại bên cửa sổ và tự nhủ mình bình tĩnh. Thời giờ đột nhiên trở nên cấp bách. Hàng loạt bước đi sắp tới đòi hỏi một bộ óc vững vàng. Rồi thì nàng cũng sẽ phải biến đi. Có một cuộc hẹn sau ba mươi phút nữa, nhưng nó sẽ phải được hoãn lại.

Tập hồ sơ đó được khóa chặt trong một cái ngăn chống cháy nhỏ. Nàng lấy nó ra và đọc lại bản chỉ dẫn; những chỉ dẫn mà nàng và Danilo đã rà đi rà lại nhiều lần.

Hắn biết là họ sẽ tìm ra hắn.

Eva đã cố tình không nghĩ tới khả năng này.

Đầu óc nàng nghĩ lan man trong nỗi lo lắng cho sự an toàn của hắn. Chuông điện thoại vang lên làm nàng giật mình.

Không phải Danilo. Thư ký của nàng báo là có một khách hàng đang đợi. Vị khách này đến hơi sớm.

Nàng yêu cầu xin lỗi khách, khất một cái hẹn khác và đề nghị không làm phiền nàng nữa.

Số tiền đó hiện đang được để ở hai nơi: một nhà băng ở Panama, và một công ty tài chính hải ngoại ở Bermuda. Bản fax đầu tiên của nàng yêu cầu chuyển ngay tiền ra khỏi Panama, tới một nhà băng ở Antigua. Bản fax thứ hai chia số tiền này vào ba nhà băng ỏ Grand Cayman. Bản thứ ba chuyển tiền từ Bermuda tới Bahamas.

Lúc này là gần hai giờ ở Rio. Các nhà băng châu Âu đã đóng cửa, bởi vậy nàng sẽ buộc phải chuyển tiền loanh quanh ở vùng Caribê trong ít giờ tới cho đến khi các nhà băng khác trên thế giới mở cửa.

Những chỉ dẫn của Danilo khá rõ ràng nhưng cũng rất chung chung. Các chi tiết được để tùy ý nàng. Những vụ chuyển tiền đầu tiên là do Eva quyết định. Nàng đã tính để nhà băng nào được nhận bao nhiêu tiền. Nàng đã lập một danh sách các công ty ma để giấu tiền dưới những cái tên đó; một danh sách mà Danilo chưa bao giờ nhìn thấy. Nàng chia ra, nhập vào, tính toán các ngả chuyển tiền. Đó là một bài tập mà họ đã nhiều lần ôn lại, nhưng chưa bao giờ có tình huống cụ thể.

Danilo không thể biết tiền đã được chuyển đi đâu. Chỉ nàng biết. Nàng là người có đầu óc mê say trong lĩnh vực này và vào lúc này, trong hoàn cảnh này, nàng quyết định chuyển tiền vì thấy đó là việc thích hợp. Chuyên môn của nàng là luật thương mại. Hầu hết các thân chủ của nàng đều là các nhà doanh nghiệp Braxin. những người muốn đẩy mạnh xuất khẩu sang Mỹ và Canada. Nàng hiểu biết về thị trường, tiền tệ và hoạt động ngân hàng của nước ngoài. Cái mà nàng không biết là việc chuyển tiền lòng vòng quanh thế giới thì lại do Danilo đã dạy nàng.

Nàng liên tục nhìn đồng hồ. Hơn một giờ đã qua đi kể từ lúc có cú điện thoại từ Ponta Porã.

Trong khi một bản fax đang từ trong máy trườn ra thì chuông điện thoại lại vang lên. Sau cùng thì chắc chắn đó phải là Danilo, với một câu chuyện điên rồ nào đó và tất cả chuyện này đều là vớ vẩn cả. Có lẽ chỉ là một cuộc tập dượt để kiểm tra khả năng xử lý của nàng trong điều kiện phải chịu sức ép. Thế nhưng, hắn đâu phải thứ người đùa cợt.

Hóa ra là một trong số các cổ đông của hãng, phiền lòng về việc nàng lại chậm trễ với một cuộc gặp nữa. Nàng xin lỗi với những lời lẽ ngắn gọn và trở lại bên chiếc máy fax.

Sức ép tăng lên với từng phút trôi qua, vẫn không hề có tin tức gì từ Danilo. Các cú phôn liên tục của nàng đều không được trả lời. Nếu thực sự là họ đã tìm được hắn thì họ sẽ chẳng chịu chờ lâu để bắt hắn phải mở miệng. Đó là điều mà hắn sợ nhất. Đó cũng là lý do vì sao nàng phải cao bay xa chạy.

Một giờ rưỡi trôi qua. Sự thật đè nặng lên đôi vai nàng. Danilo mất tích, và hắn sẽ không bao giờ đi đâu mà không gọi báo cho nàng trước. Hắn đã tính toán những di chuyển rất thận trọng, luôn luôn sợ bị bám theo. Giờ đây thì cơn ác mộng khủng khiếp nhất của họ đang trở thành sự thật.

Tại một buồng điện thoại công cộng dưới gian đại sảnh của tòa nhà, Eva gọi hai cú. Cú thứ nhất là cho người quản lý nhà để xem có ai tới căn hộ của nàng ở Leblon, khu Nam Rio, nơi mà những ngưòi giàu có sinh sống và những người đẹp lui tới chơi bời. Câu trả lời là không, nhưng người quản lý nói sẽ để mắt tới mọi chuyện. Cú thứ hai là tới văn phòng của Cục điều tra Liên bang Mỹ (FBI) ỏ Biloxi, Mississippi. Bằng một giọng bình thản nhất có thể được cùng với sự cố gắng nhất để nói thứ tiếng Anh của người Mỹ, nàng giải thích rằng có chuyện khẩn cấp. Nàng chờ đợi, biết rõ rằng từ giây phút này trở đi là không thể nào còn quay lại được nữa.

“Xin chào,” một tiếng nói vang lên như thể chỉ cách có một góc phố vậy.

“Nhân viên dặc biệt Joshua Cutter phải không?”

“Phải"

Nàng thoáng dừng lại. “Có phải ông phụ trách vụ Patrick Lanigan không?” Nàng biết rõ là đúng như vậy.

Phía đầu dây kia ngập ngừng. “Phải. Ai vậy ?"

Họ sẽ lần theo cú điện thoại này tới Rio, và điều đó phải mất chừng ba phút. Rồi việc tìm kiếm của họ sẽ chìm ngập trong cái thành phố mười triệu dân này. Thế nhưng, nàng vẫn nhìn quanh sợ hãi.

“Tôi gọi từ Braxin,” nàng nói theo kịch bản có sẵn. “Họ đã bắt Patrick.”

“Ai hả ?” Cutter hỏi.

“Tôi sẽ cho ông một cái tên.”

“Tôi nghe đây,” Cutter nói, giọng ông ta đột nhiên trở nên khẩn trương.

“Jack Stephano. Ông có biết không ?”

Một thoáng dừng trong khi Cutter cố ghi lại cái tên. “Không. Ông ta là ai thế ?.”

“Một thám tử tư ở Oasinhtơn. ông ta đã săn lùng Patrick suốt bốn năm qua.”

“Và bà nói là ông ta đã tìm ra hắn phải không?”

"Đúng vậy. Người của ông ta đã tìm thấy hắn.”

“Ở đâu?”

“Ở đây. Braxin.”

“Khi nào?”

“Hôm nay. Và tôi nghĩ là họ sẽ giết hắn mất.”

Cutter cân nhắc điều này trong một giây, rồi hỏi tiếp, “Bà có thể cho tôi biết thêm gì nữa không?”

Nàng cho ông ta số điện thoại của Stephano ở Oasinhtơn D.C, rồi gác máy và rời khỏi tòa nhà.

Guy thận trọng lật từng trang giấy tờ thu được từ nhà của Danny Boy, và kinh ngạc vì chẳng hề thấy một dấu vết gì. Một thông báo hàng tháng của một nhà băng địa phương liệt kê bảng thanh toán chừng ba nghìn đôla, không hề mảy may là điều họ trông đợi. Khoản tiền gửi duy nhất là một nghìn tám trăm đôla, các khoản vào bên có trong tháng thì chưa đầy một nghìn. Danny Boy sống hoàn toàn thanh đạm. Các hóa đơn tiền điện và điện thoại của hắn chưa trả nhưng chưa quá hạn. Chừng một chục hóa đơn các khoản nhỏ khác được đánh dấu đã trả.

Một trong số những người của Guy đã kiểm tra tất cả các số điện thoại trong danh sách của Danny Boy nhưng không tìm được điều gì hấp dẫn cả. Một người khác rà soát lại cái ổ cứng của chiếc máy tính của hắn và nhanh chóng thấy rằng Danny Boy không phải là một tay trộm điện tử cao siêu gì. Có một bài viết dài về những cuộc phiêu lưu của hắn ở vùng rừng rậm Braxin.

Câu chuyện mới nhất đã cách đây gần một năm.

Nhưng chính việc có rất ít giấy tờ thế này lại là điều rất đáng ngờ. Chỉ có một thông báo của nhà băng thôi ư ? Trên đời này làm gì có ai lại giữ có mỗi bản thông báo mới nhất của nhà băng ở trong nhà? Tháng trước thì sao? Danny Boy phải có một cái kho đâu đó, cách xa nơi ở của hắn. Điều đó hoàn toàn phù hợp với một kẻ đang phải trốn tránh.

Vào lúc chập tối Danny Boy, vẫn còn đang bất tỉnh, đã bị lột hết quần áo, chỉ trừ lại có đồ lót. Đôi giày chạy bẩn thỉu cùng đôi tất đẫm mồ hôi được lột ra, làm lộ rõ đôi chân hoàn toàn trắng trẻo. Nước da màu sẫm mới của hắn chỉ là thứ của rởm. Hắn được đặt nằm lên trên một tấm ván mỏng chừng ba phân ngay cạnh chiếc giường. Trên tấm ván khoét sẵn những cái lỗ, và cổ tay, cổ chân hắn bị trói ghì xuống tấm ván bằng những sợi dây nilông. Một dải băng keo đen sì giữ chặt ngang trán hắn. Một cái túi kiểu để tiếp nước được treo lủng lẳng ngay phía trên mặt hắn, với cái ống dẫn ngoằn nghèo được trích vào ven ở cổ tay trái.

Hắn giật nảy người vì một mũi tiêm nữa; mũi tiêm này là để đánh thức hắn dậy. Tiếng thở nặng nhọc của hắn trở nên nhanh hơn và rồi hắn mở cặp mắt đỏ lừ, thất thần, nhìn hồi lâu vào cái túi. Tay bác sĩ người Braxin vào cuộc, và không hề nói một lời, chọc kim vào cánh tay trái của Danny Boy. Đó là một thứ chất kích thích đôi khi được dùng để buộc người ta phải nói. Nó rất có hiệu quả khi mà đối tượng có điều gì đó phải thú nhận.

Mười phút trôi qua. Hắn cố ngoái đầu, nhưng không được. Hắn chỉ nhìn được sang mỗi bên một chút ít. Căn phòng tối om trừ một ngọn đèn nhỏ đâu đó ở phía sau hắn.

Cánh cửa mở ra rồi khép lại. Guy một mình bước vào. Anh ta đi thẳng tới chỗ Danny Boy, đặt tay lên mép tấm ván và lên tiếng, “Xin chào, Patrick.”

Patrick nhắm mắt lại. Giờ đây không còn Danilo Silva nữa, mãi mãi không còn. Một người bạn cũ thân thiết đã không còn nữa, vậy đó. Cuộc sống đơn giản trên phố Tiradentes đã nhạt nhòa đi cùng với Danilo; sự mai danh ẩn tích của hắn cũng đã biến mất cùng với cái lời chào kia.

Trong bốn năm qua, hắn đã thường mường tượng cái cảm giác khi họ tóm được hắn. Liệu đó sẽ là một cảm giác được giải thoát ? Hay công lý ? Liệu có chút cảm giác hồi hộp như sắp được trở về nhà ngồi nghe nhạc không?

Dứt khoát là không. Lúc này, Patrick hoàn toàn khiếp sợ. Gần như trần truồng và bị trói ghì xuống như một con vật. Hắn biết mình sẽ không thể nào chịu nổi mấy giờ đồng hồ sắp tới.

"Anh có nghe thấy tôi nói không, Patrick ?” Guy cúi xuông hỏi. và Patrick mỉm cười, không phải là vì hắn muốn cười mà là bởi vì cái cảm giác buồn cười nào đó mà hắn không thể nào kiềm chế được.

Guy nhận thấy rằng liều thuốc đã bắt đầu có công hiệu. Đó là một thứ chất kích thích phải được dùng rất đúng liều lượng. Cực kỳ khó khăn để xác định mức tỉnh táo thích hợp cho một cuộc thẩm vấn. Một liều quá nhỏ thì sức kháng cự của đối tượng sẽ không bị bẻ gãy. Hơi quá một chút thì đối tượng lập tức ngất đi.

Cánh cửa mở ra rồi lại khép vào. Một người Mỹ nữa bước vào phòng để nghe, nhưng Patrick không thể nhìn thấy người đó

“Anh đã ngủ ba ngày rồi, Patrick,” Guy nói. Thực ra mới chỉ gần năm giờ, nhưng làm sao mà Patrick có thể biết được điều đó. “Anh có đói hay khát không đấy?”

“Khát,” Patrick đáp.

Guy mở nắp một chai nước khoáng và cẩn thận kê vào miệng Patrick.

“Cảm ơn,” hắn nói, rồi mỉm cười.

“Anh có đói không?” Guy hỏi lại.

“Không. Anh muốn gì?”

Guy chậm rãi để chai nước khoáng lên mặt bàn và kề gần lại khuôn mặt Patrick. “Hãy giải quyết chuyện này trước đã, Patrick. Trong khi anh ngủ, chúng tôi đã lấy dấu vân tay của anh. Chúng tôi biết chính xác anh là ai. bởi vậy chúng ta có thể bỏ qua chuyện loanh quanh ban đầu được chứ?”

“Tôi là ai?” Patrick hỏi với một nụ cười ngơ ngẩn.

“Patrick Lanigan.”

“Từ đâu tới?”

“Biloxi, Mississippi. Sinh ra ở New Orleans. Học luật ở Tulane. Có vợ, một con gái sáu tuổi. Mất tích bốn năm nay.”

“Tuyệt vời. Đúng là tôi.”

“Nói đi, Patrick, anh đã chứng kiến tang lễ của chính mình phải không?”

“Đó là một tội ư?”

“Không. Người ta đồn vậy.”

“Phải. Tôi đã chứng kiến. Tôi đã xúc động với buổi tang lễ đó. Không biết rằng mình có nhiều bạn đến thế.”

“Hay lắm. Anh lánh mặt ở đâu sau đó.”

“Chỗ này chỗ khác.”

Một cái bóng xuất hiện từ phía bên trái và một bàn tay đưa ra điều chỉnh chiếc van ở đáy cái túi. “Gì thế?” Patrick hỏi.

“Một thằng cha vớ vẩn,” Guy đáp, hất hàm về phía người đàn ông lại đang đứng lùi về phía góc phòng.

“Chỗ tiền đó đâu, Patrick?” Guy hỏi với một nụ cười.

“Tiền nào ?”

“Chỗ tiền mà anh cuỗm đi ấy.”

“Ồ, chỗ tiền đó,” Patrick nói và thở dài. Mắt hắn đột nhiên nhắm lại và thân thể mềm ra. Vài giây trôi qua và lồng ngực hắn phập phồng chậm lại.

“Patrick,” Guy gọi, nhẹ nhàng lay cánh tay hắn. Không có phản ứng, chỉ có tiếng thở của một giấc ngủ sâu.

Liều lượng thuốc được giảm xuống ngay lập tức, và họ chờ đợi.

Hồ sơ của FBI về Jack Stephano khá ngắn gọn; cựu thám tử ở Chicago với hai bằng về lĩnh vực tội phạm học, một tay cao giá trong nghề săn lùng những kẻ tội phạm để lĩnh thưởng, một tay súng nhà nghề, một bậc thầy trong lĩnh vực tìm kiếm và gián điệp, và hiện là chủ một hãng có vẻ mờ ám ở Oasinhtơn D.c chuyên tìm kiếm những người mất tích và tiến hành các hoạt động theo dõi với giá rất cao.

Hồ sơ của FBI về Patrick Lanigan được chứa đầy trong tám cái thùng. Chuyện nọ liên quan tới chuyện kia. Không thiếu gì người muốn moi ra Patrick và điệu hắn trở về. Stephano đã được thuê làm công việc đó.

Hãng của Stephano, mang tên Edmund Associates, nằm trên tầng thượng của một tòa nhà không có gì nổi bật ở phố K, cách Nhà Trắng sáu khúc phố. Hai nhân viên đặc biệt đứng chờ dưới đại sảnh, bên cửa thang máy trong khi hai người khác ập vào văn phòng của lão. Họ đã suýt phải ẩu đả với tay thư ký lực lưỡng, kẻ khăng khăng nói rằng Stephano đang rất bận. Họ thấy lão đang ở bàn làm việc riêng, một mình, và đang chuyện trò vui vẻ trên điện thoại. Nụ cười của lão vụt tắt khi họ ập vào với những tấm thẻ chìa ra.

“Chuyện quái gì vậy !” Stephano quát lên. Bức tường sau bàn làm việc của lão là cả một tấm bản đồ thế giới rất chi tiết, với những chấm đỏ bé xíu nhấp nháy trên những lục địa màu xanh lá cây. Cái chấm nào là Patrick?

“Ai mướn ông tìm Patrick Lanigan hả?” Một trong hai nhân viên đặc biệt lên tiếng hỏi.

“Đó là điều phải được giữ kín,” Stephano cười khẩy. Lão đã từng là một cảnh sát kỳ cựu và không dễ bị dọa nạt.

“Chiều nay chúng tôi nhận được một cú diện thoại từ Braxin,” người thứ hai nói.

Ta cũng vậy, Stephano nghĩ, hơi giật mình nhưng cố giữ vẻ bình thản. Đầu lão lướt nhanh qua các giả thuyết có thể về sự hiện diện của hai tay cớm này. Lão dã nói chuyện với Guy, ngoài ra không có ai khác. Guy hoàn toàn tin cậy. Guy sẽ không bao giờ hé chuyện với ai, nhất là với FBI. Không thể là Guy dược.

Guy sử dụng điện thoại di động để gọi từ vùng núi miền đông Paragoay. Không thể nào có chuyện cú điện thoại đó bị nghe lén.

“Ông vẫn nghe đấy chứ ?” Tay nhân viên thứ hai hỏi một cách tinh quái.

"Hừm, lão đáp, nghe mà không nghe."

“Patrick đang ở đâu?” Tay nhân viên đầu tiên hỏi.

“Có lẽ là hắn đang ở Braxin.”

“Chỗ nào ở Braxin ?”

Stephano nhún vai một cách thẳng thừng. “Tôi không biết. Đó là một đất nước rộng lớn.”

“Chúng tôi đang có lệnh bắt hắn,” tay nhân viên đầu tiên nói. “Hắn thuộc về chúng tôi.”

Stephano lại nhún vai, lần này thì với vẻ bình thường hơn, như thể lão muốn nói, “Quan trọng nhỉ?”

“Chúng tôi muốn có hắn,” tay nhân viên thứ hai quát lên. “Và ngay bây giờ.”

“Tôi không thể giúp các ông được.”

“Ông nói dối,” tay nhân viên đầu tiên gầm lên, và cả hai người bọn họ áp sát tới trước mặt bàn, cùng nhìn chằm chặp vào lão. Tay nhân viên thứ hai nói tiếp. “Chúng tôi có người ở dưới nhà, ở bên ngoài, ở góc phố, ở quanh nhà ông tại Falls Church. Chúng tôi sẽ để mắt tới mọi bước đi của ông từ lúc này trở đi cho đến khi tóm được Lanigan.”

“Được thôi. Giờ thì các ông có thể đi.”

“Và đừng có làm hắn đau đớn, hả? Chúng tôi sẽ sẵn lòng kiếm chuyện với ông nếu có bất kỳ điều gì xảy ra với hắn đấy.”

Họ từ tốn đi ra và Stephano khóa ngay cửa lại. Phòng làm việc của lão không có cửa sổ. Lão đứng trước tấm bản đồ thế giới. Braxin có ba chấm đèn đỏ, điều không mấy có ý nghĩa. Lão chậm rãi lắc đầu, với vẻ hoàn toàn bối rối.

Lão đã tiêu tốn bao nhiêu thời gian và tiền bạc cho việc che giấu hành tung của mình.

Trong một số giới nhất định, hãng của lão đứng vào hàng đầu trong việc nhận tiền và biến mất vào bóng tối. Chưa bao giờ lão bị bắt. Chưa bao giờ có ai biết Stephano đang giở trò với ai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.