Đồng Giá Trao Đổi Bán Đứng Giao Dịch

Chương 61



Cố Tiểu Ngải nói đến câu thứ ba thì đã có chút nghiến răng nghiến lợi, một đôi mắt mở to trừng mắt Lệ Tước Phong cùng đợi phản ứng của hắn.

". . . . . ."

Lệ Tước Phong lạnh lùng nhìn chằm chằm cô khéo biện hộ,vết thương tối hôm qua vẫn còn, không biết đã lấy đi biết bao nhiêu máu thịt của nữ nhân kia. . . . . .

Tối hôm qua trong nháy mắt, làm cho hắn lần đầu tiên cảm nhận được đau lòng.

Làm cho hắn nghe bác sĩ nói do cô hành sự chuyện giường chiếu quá mức thường xuyên mà té xỉu . . . . . Trực tiếp liền xông ra ngoài, lái xe cực nhanh trên đường yên tĩnh suốt đêm dài .

Tác hoan vô độ.

Bốn chữ này ở trước mắt hắn phóng đại vô hạn.

Hắn tự nhận chính mình không có nghĩ biến thái đối với Cố Tiểu Ngải như vậy, nhưng hắn cố tình làm tất cả các chuyện biến thái đối với Cố Tiểu Ngải.

Cưỡng bức.

Nhốt.

Để tay lên ngực tự hỏi, hắn thật sự làm phá vỡ thanh cao trên người Cố Tiểu Ngải sao? Trả thù cô năm đó khinh miệt chẳng thèm ngó tới mình sao?

Tựa hồ có cái gì. . . . . . Đã muốn lệch khỏi quỹ đạo.

Mà hắn. . . . . . là một nam nhân có một thói quen nắm trong tay hết thảy, không thể cho phép cái gì lệch khỏi quỹ đạo.

Cố Tiểu Ngải ——

Tuyệt không nên trở thành người bên cạnh hắn.

"Lệ Tước Phong, nói chuyện đi!" Thấy Lệ Tước Phong lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, cái loại đáy mắt sâu không thấy đáy làm cho cô không tự giác phát lạnh trên lưng, các ngón tay trên đầu gối chậm rãi nắm lại trấn an chính mình.

Từ sau khi thấy hắn ở cục cảnh sát đánh người, cô đối với hắn sợ hãi hơn.

Gặp phải một người nam nhân như vậy, cô lúc trước thật sự là hoàn toàn ngốc.

Hiện tại chỉ muốn thoát khỏi. . . . . . Chuyện này là không có khả năng, điểm này, cô rất rõ ràng .

"À. Cố Tiểu Ngải, cô nghĩ đang kể chuyện cười cho tôi nghe sao." Một lát, Lệ Tước Phong trào phúng cười nhạo một tiếng.

Cố Tiểu Ngải sắc mặt trắng xuống, "Anh có ý tứ gì? Anh rốt cuộc muốn làm gì?"

Muốn làm gì?

Muốn cho cô triệt triệt để để khắc sâu hình ảnh của hắn.

Muốn cho cô triệt triệt để để thuần phục ở dưới chân của hắn, mặc hắn chơi đùa.

Đúng vậy, đây mới là mục đích ngay từ đầu của hắn.

Lệ Tước Phong giương mắt nhìn về phía bảo mẫu đứng một bên, giống như quân vương ra lệnh, "Gọi bác sĩ tới đây."

"Dạ vâng, Lệ tiên sinh."

Bảo mẫu mở cửa, chỉ thấy nam nhân mặc đồ trắng mang theo thùng y tế, vẻ mặt lạnh lùng hướng Lệ Tước Phong 90 độ cúi đầu, "Lệ tiên sinh."

Nghĩ đến lại là gọi cho bác sĩ vội tới truyền dịch cho cô, Cố Tiểu Ngải lập tức từ trên sô pha ngồi dậy, vẻ mặt phản cảm nói, "Tôi nói tôi không muốn truyền dịch."

Muốn bức cô truyền dịch cô cũng có thể nhổ kim ra.

Lệ Tước Phong nhìn cô mặt tràn đầy chán ghét, đáy mắt thật sâu phát lạnh, ngực giống như bị cong lại, làm người khác không thoải mái.

"Cố Tiểu Ngải, cơ bản nhìn cô từ đầu đến chấn, càng không thể đấu với tôi." Lệ Tước Phong ngồi ở trên sô pha lạnh lùng nói ra lời này, tràn ngập trào phúng, khinh thường.

"Anh. . . . . ."

"Còn nữa, tôi chán ghét nữ nhân để cho tôi ngửa đầu lên nhìn như vậy." Dứt lời, Lệ Tước Phong đứng mạnh lên kéo tay cô, dễ dàng đem cô bắt đến trước người.

Xiềng xích phát ra tiếng vang.

Khí lực của cô cho tới bây giờ đều đấu không lại hắn, lập tức bị hắn kéo đến trong lòng.

Lệ Tước Phong ngồi xuống, cường ngạnh đè thân mình cô vặn vẹo giãy dụa ngồi ở trên đùi của mình.

"Buông!" Cố Tiểu Ngải thống hận trừng mắt hắn, càng thêm dùng sức giãy dụa.

Lệ Tước Phong sắc mặt không hờn giận tới cực điểm, một đôi con ngươi đen cơ hồ phụt ra ánh lửa, một bàn tay lớn trực tiếp luồn vào váy cô chụp lên trước ngực đẫy đà của cô, một phát bắt được, môi mỏng khêu gợi nói ra lời châm chọc tàn nhẫn, "Có phải hay không còn muốn để cho tôi đem cô đặt trên giường giống như tối hôm qua."

Hắn nói như cắn răng cắn lợi.

Bảo mẫu, bác sĩ cùng mấy nữ nhân trước mặt đều là hai mặt nhìn nhau, cũng không dám to gan đi ra ngoài.

"Anh. . . . . ." Cố Tiểu Ngải tức giận đến mặt hồng lên, lại trắng đi, tay hung hăng đánh bàn tay trước ngực, tức giận đến cực hạn, "Lệ Tước Phong, bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra!"

"Bẩn thỉu?" Lệ Tước Phong lạnh giọng hỏi lại, năm ngón tay càng nhanh nắm ngực mềm mại đẫy đà của cô, không nhẹ không nặng vuốt ve.

Mùi nước hoa trên người hắn phát tán ra.

Nhìn chằm chằm bàn tay trước ngực tùy ý làm bậy, Cố Tiểu Ngải càng thêm ghê tởm khó chịu kháng cự giãy dụa, bất đắc dĩ bị hắn không chế, cô muốn từ trên đùi hắn đứng lên cũng không có biện pháp.

Mà bảo mẫu cùng các cô gái còn đang nhìn bọn họ. . . . . .

"Lệ Tước Phong!" Cố Tiểu Ngải vừa thẹn lại vừa quẫn tức, trừng mắt Lệ Tước Phong khóe miệng cười lạnh.

Không có nghĩ nhiều, Cố Tiểu Ngải liền như vậy đem mặt né qua, một ngụm hung hăng cắn ở trên cổ của hắn.

"Tê. . . . . ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.