Đồng Giá Trao Đổi Bán Đứng Giao Dịch

Chương 65



Cố Tiểu Ngải hờ hững nhìn mặt của hắn, giọng nói suy yếu như không, “Tôi rốt cuộc nợ anh cái gì? Lệ Tước Phong. . . . . . Tôi nợ anh cái gì. . . . . .”

“Tôi đối với cô để trong tâm rồi!” Lệ Tước Phong gầm nhẹ một tiếng, cắt đứt câu hỏi của cô.

Cố Tiểu Ngải sửng sốt, ngơ ngác nhìn mắt hắn mờ mịt, không phát hiện ra thực giả.

“Cố Tiểu Ngải! Tôi đối với cô để trong tâm rồi!” Lệ Tước Phong lại lớn tiếng lập lại một lần nữa, vận sức chờ phát động nóng rực lại lần nữa trầm xuống tiến vào thân thể của cô đòi lấy lần nữa. . . . . .

Cô nghe lầm sao?

Cô bị thuốc phiện dọa đến nổi ảo giác sao?

Hắn nói. . . . . . Hắn nói cô trong tâm hắn? Cái gì gọi là trong tâm?

Nếu không phải đang ở trong phòng Lệ Tước Phong, nếu tay cô không phải còn đang bị xiềng xích, nếu giờ này khắc này, nam nhân này không đem thân mình suy yếu của cô đặt ở trên sô pha điên cuồng phát tiết đòi lấy. . . . .

Cô cơ hồ sẽ nghĩ đến lời này. . . . . . là thật.

“Cố Tiểu Ngải, cô từ đầu tới đuôi đều là của tôi, cô không thể ngỗ nghịch với tôi!” Lệ Tước Phong vừa nói vừa ở trên người cô rong ruổi, mồ hôi trên mặt rơi xuống kịch liệt, chậm rãi cúi thân xuống hôn vào vành tai của cô, môi lập tức ngậm vành tai của cô.

Cố Tiểu Ngải hai mắt nhắm nghiền, tùy tiện để người nam nhân này muốn như thế nào thì muốn, mặc cho người nam nhân này còn có thể nói ra lời gì làm người ta khiếp sợ.

Từ tối hôm qua đến bây giờ. . . . . .

Dù sao cô đã muốn tiếp thu hết nỗi sợ hãi trên đời này rồi.

Lệ Tước Phong liếm vành tai của cô, một chút một chút giày vò, giọng nói từ tính ở bên tai cô như có như không, “Cố Tiểu Ngải, đây là lần cuối cùng tôi lại bỏ qua cho cô, đừng không ngoan ngoãn một lần nữa.”

Cố Tiểu Ngải nhắm mắt lại, cảm quan xúc giác càng ngày càng rõ ràng, trong cơ thể nóng rực sôi nổi, nhiệt độ lời lẽ của hắn trên lỗ tai, một chút một chút phóng đại, kích thích giác quan của cô.

Hắn nói lại buông tha cô một lần. . . . . . Là có ý gì?

“Để thân thể tôi được tự do. . . . . . Ưhm. . . . . .” Cô kiên định nói, hắn càng liếm càng làm cho giọng nói của cô đến cuối cùng chuyển biến thành một tiếng ngâm rên mềm mại.

Tiếng rên như vậy chính cô nghe xong đều cảm thấy lay động.

Thấy cô rốt cục có phản ứng, con ngươi Lệ Tước Phong sáng ngời, càng thêm cuồng dã ở trên người cô tác đoạt, chậm rãi chuyển qua hôn trên môi của cô, “Nếu cô rất muốn dính đến thuốc phiện, tôi thả cô tự do.”

. . . . . .

Lời nói tàn nhẫn đến vô tình.

Hắn nói đúng, cô căn bản không có đủ sức để đấu với hắn.

Hắn là người nào chứ? Người của Lệ gia, tổng giám đốc e. s Á Thái, hô phong hoán vũ, có quyền thế. . . . . . Trước khi hắn chưa chơi đã, cô. . . . . . như thế nào đều không thể rời khỏi.

Cô rất ghét cảm giác bị nhốt, thậm chí suy nghĩ cùng lắm thì chính là chết đi.

Hắn lại dùng đến thuốc phiện uy hiếp cô. . . . . .

Cô không sợ chết, có lẽ cô sợ. . . . . . sống không bằng chết.

*************************

Cố Tiểu Ngải không biết Lệ Tước Phong khi nào mới buông tha cô, cô lại một lần nữa ngất đi khi hắn đang tác hoan.

Cô thật không biết nếu còn như vậy nữa, cô có thể kiên trì bao lâu? Có thể kiên trì đến lúc ba ra tù, cha và con gái đoàn viên hay không. . . . . .

Khi cô...tỉnh lại cả người bị Lệ Tước Phong ôm vào trong ngực, hắn thật sự chìm vào giấc ngủ, hai tay gắt gao ôm cô, dường như sợ cô chạy mất.

Cả hai người lõa thể trong chân màu trắng, tràn ngập mùi hoan ái.

Nhẹ nhàng từ chối, Cố Tiểu Ngải phát hiện mình tay trái vẫn bị còng bạc xiềng xích như cũ, náo loạn một hồi, kháng cự một hồi. . . . . . Cuối cùng, cô vẫn là bị uy hiếp bởi thuốc phiện uy hiếp.

Cô không có cách nào khác. . . . . . hoàn toàn giống như đánh bạc.

Từ trong lòng Lệ Tước Phong vặn vẹo ngồi xuống, mở đèn một bên đầu giường, Cố Tiểu Ngải cúi đầu dừng ở trên khuôn mặt đang ngủ say của Lệ Tước Phong, lông mi dài như cánh, làn da không có một tia tỳ vết nào, môi mỏng tràn ngập gợi cảm. . . . . .

Rõ ràng là ngủ nhan hoàn mỹ, lại làm cho cô tràn ngập thống hận.

Dưới ánh đèn, da thịt trên người cô còn có thương tích, có dấu hôn. . . . . . Đây là cô nhất thời bị ma quỷ ám ảnh . . . . . .

Hắn đem cô làm vật chơi đùa, muốn thế nào được cái đó, muốn giết cứ giết, muốn cho cô điên là có thể bức cô điên. . . . . .

Người nam nhân này. . . . . . Không có tâm, chỉ có máu lạnh.

Chỉ có đáng sợ thô bạo.

Tay mảnh khảnh chậm rãi cầm cái gối, Cố Tiểu Ngải một đôi mắt tràn ngập hận ý, giây tiếp theo, hai tay cầm lấy gối liền để ở trên mặt Lệ Tước Phong . . . . . . Gắt gao đè xuống.

Bị cái gối đè xuống nhưng Lệ Tước Phong một chút phản ứng đều không có, thật là hắn đang chìm vào giấc ngủ. . . . . .

Cứ như vậy đè xuống, hắn hẳn đã chết không thể nghi ngờ.

Về sau, sẽ không còn người. . . . . . có thể tra tấn cô nữa . . . . . .

“Tí tách —— tí tách —— tí tách ——”

Tay không dám nhúc nhích, bất chợt tiếng chuông điện thoại vang lên giữa ban đêm im lặng, Cố Tiểu Ngải hoảng sợ, tay đang gắt gao đè cái gối cũng nhất thời buông ra, trên trán mồ hôi lạnh bốc lên.

Cô đang làm gì đó?

Cô giết người? !

Cùng ở một chỗ với Lệ Tước Phong cũng lâu, cô cũng trở nên điên cuồng rồi sao? Cô cũng điên theo rồi. . . . . .

“Tí tách —— tí tách —— tí tách ——”

Chuông điện thoại di động không ngừng vang lên.

Một cái tay lớn bỗng đem cái gối bỏ qua, Lệ Tước Phong từ trên giường ấm áp ngồi dậy, lộ ngực cường tráng, một đôi con ngươi đen hung ác nham hiểm nhìn cô, không có nửa phần buồn ngủ.

“Anh. . . . . .” Hắn đột nhiên ngồi dậy làm Cố Tiểu Ngải hoảng sợ, không biết nên nói cái gì, thân mình lập tức cứng đờ.

“Tôi còn tưởng rằng cô thật muốn giết tôi.” Lệ Tước Phong trong mắt lóe lên cơn tức giân, một tay kéo cô qua ở trên giường, “Nếu ngủ không được, chúng ta làm những chuyện khác?”

. . . . . .

Cố Tiểu Ngải từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, người vẫn còn hoảng sợ, “Anh vẫn tỉnh sao?”

Hắn thật không sợ cô đem hắn giết chết sao?

“Cố Tiểu Ngải, cô giết tôi không được đâu, đừng phí công khí lực.” Lệ Tước Phong theo môi của cô một đường đi xuống hôn môi, giọng nói từ tính mà tràn ngập cảnh cáo, “Đây đối với cô không có lợi.

Tay hắn dọc đường cong của cô ở dưới chăn đi xuống vuốt ve. . . . . .

Này phát chuyện cầm thú.

Cố Tiểu Ngải vẫn là nhịn xuống, một tay chỉ hướng di động đầu giường, “Di động của anh vẫn còn kêu.”

“Tí tách —— tí tách —— tí tách ——”

Lệ Tước Phong nằm ở trên người cô nhíu mi, ở trên giường xoay người, kéo cô ôm vào trong ngực, một tay lấy di động ở đầu giường, cũng không nói gì, một tay ở trên người cô nơi nơi vuốt ve. . . . . .

“Lệ tổng, chuyện ngài giao cho đều được xử lý rồi .”

Cố Tiểu Ngải phải dựa vào ở trên lồng ngực Lệ Tước Phong, tinh tường nghe được một giọng nữ từ trong di động truyền tới, là công việc chung.

“Ừ.” Lệ Tước Phong lạnh lùng lên tiếng, cúi đầu hôn trán cô, hôn lên mắt cô một chút, một ý tứ chuẩn bị dây dưa.

“Lệ tổng, nếu ngài có hứng thú, mời xem tin tức buổi chiều trên kênh ov.” Giọng nữ bên kia di động lại truyền đến.

“Đã biết.”

“Không quấy rầy ngài, ngủ ngon.”

Lệ Tước Phong bỏ di động qua, ôm Cố Tiểu Ngải chuẩn bị hôn môi, cô lại tò mò hỏi, “Cái gì tin tức buổi chiều? Có cái gì đại bát quái sao?”

Tin tức buổi chiều này. . . . . . Nhưng là rất ý tứ .

Có thể cho cô xem qua một chút cô liền cảm kích hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.