Đồng Giá Trao Đổi Bán Đứng Giao Dịch

Chương 72



Từ chỗ đánh dấu đi ra, Cố Tiểu Ngải không trở lại bên cạnh Lệ Tước Phong, chỉ đứng ở một bên im lặng chờ .

“Noãn Noãn, xem kìa, là Lệ Tước Phong.” Một giọng nữ từ phía sau cô kích động vang lên.

Cố Tiểu Ngải nghĩ là một thiên kim háo sắc nào đó, không khỏi cười khổ một tiếng, Lệ Tước Phong ngoại hình cùng bối cảnh không biết lừa biết bao nhiêu cô gái?

“Có cái gì đẹp mặt.” Một giọng nữ khác mang theo khí chất vang lên.

Là giọng nói vị hôn thê của Sở Thế Tu - Lương Noãn Noãn.

Cố Tiểu Ngải sửng sốt, theo bản năng bước nhanh đi đến cột màu trắng phía trước, nấp mình mới chậm rãi quay đầu nhìn qua.

Chỉ thấy Lương Noãn Noãn mặc một bộ trang phục trễ vai màu tím cùng một vị thiên kim tiểu thư khác đứng ở đàng kia nhìn Lệ Tước Phong.

Chung quanh cũng không có Sở Thế Tu.

Cố Tiểu Ngải thế này mới nhẹ nhàng thở ra, nhìn chăm chú vào Lương Noãn Noãn trên người cao nhã cùng khí chất hồn nhiên vốn có.

Lương Noãn Noãn cũng không giống các cô gái khác, nhìn vào chỉ thấy một lớp son phấn dày, ngược lại có chút mất hứng.

Lương Noãn Noãn thấy Lệ Tước Phong tự nhiên cao hứng không đứng dậy, là Lệ Tước Phong hại Sở thị. . . . . .

Kỳ thật ngẫm lại, cô thực không có gì so sánh với Lương Noãn Noãn được, cô ngay cả vui buồn đều phải ngụy trang, không thể quang minh chính đại. . . . . .

“Cô không phải nói chuyện Sở thị trốn thuế có thể là do E.S làm sao?” thiên kim tiểu thư bên cạnh Lương Noãn Noãn cười nói, “Cô không muốn biết Lệ Tước Phong là hạng người gì sao?”

Lương Noãn Noãn nghe nói như thế mặt tao nhã nhất thời trở nên có chút khó coi.

Cố Tiểu Ngải lặng im nhìn các cô.

Hồi lâu, Lương Noãn Noãn ngóng nhìn Lệ Tước Phong cách đó không xa, đôi mi thanh tú nhíu lại, uất giận nói, “Sở thị ngày hôm qua chuẩn bị áp chế tin tức, nhưng đài truyền hình cùng báo chí trong nước hôm nay vẫn là công kích Sở thị thật mạnh, là E.S lên tiếng làm cho bọn họ phát tin tức.”

Thiên kim tiểu thư bên cạnh vừa nghe lập tức cười đến vui vẻ, liên tục cảm khái “Làm chuyện xấu lại kiêu ngạo như vậy, không sợ người khác biết, cũng chỉ có Lệ gia .”

Cố Tiểu Ngải nghe vậy nhíu nhíu mày.

Thì ra cô xem tin tức báo chí công kích Sở thị đều là Lệ Tước Phong cố ý làm cho bọn họ phát tin tức .

Với bản lĩnh của Lệ Tước Phong, Sở thị làm sao có thể áp chế được tin tức phản đối.

Lệ Tước Phong thực không định buông tha Sở thị sao? Hắn rốt cuộc muốn đả kích Sở thị đến thế nào mới có thể bỏ qua. . . . . .

Đang nghĩ ngợi, Lương Noãn Noãn bên kia đã có chút hờn giận chỉ trích thiên kim bên cạnh, “Cô bây giờ là ca ngợi Lệ Tước Phong đê tiện làm việc thủ đoạn kia sao?”

“Tôi chỉ là không nghĩ tới, tổng giám đốc E.S Á Thái trong truyền thuyết cư nhiên còn trẻ lại anh tuấn như vậy thôi.” Thấy Lương Noãn Noãn tức giận, bằng hữu lập tức cười làm lành nói sang chuyện khác, “Được rồi được rồi, chúng ta đi dự yến hội đi. . . . . . Nam nhân của cô nhất định sẽ có biện pháp giải quyết việc này, không cần cô phải quan tâm.”

. . . . . .

Lương Noãn Noãn vẻ mặt ý không vui bị bằng hữu lôi đi.

Chỉ có Lương Noãn Noãn tới tham gia tiệc bán đấu giá này sao? Sở Thế Tu đâu?

Không biết Sở Thế Tu hiện tại thế nào ? Có thể ứng phó chuyện lần này hay không.

“Đang suy nghĩ gì?”

Tiếng nói Lệ Tước Phong từ tính bỗng nhiên ở bên tai cô vang lên.

Cố Tiểu Ngải xoay đầu lại, Lệ Tước Phong đang đứng ở sau lưng cô.

“Không nghĩ cái gì cả.” Cố Tiểu Ngải thản nhiên nói.

Lệ Tước Phong cong lên cánh tay, nhìn chằm chằm cô hơi hơi nhíu mày, ý bảo cô khác tay hắn.

Nhìn khuỷu tay hắn, Cố Tiểu Ngải nháy mắt thất thần.

Kỳ thật ngẫm lại, cô thực không có gì so với Lương Noãn Noãn được, cô ngay cả vui buồn đều phải ngụy trang, không thể quang minh chính đại. . . . . .

Cô cũng nghĩ yêu một người dễ dàng và cũng dễ dàng hận một người. . . . . .

Mà khi cô đem mình bán đứng thì ngay cả quyền lợi của cô cũng mất đi. . . . . .

Thu hồi tầm mắt, Cố Tiểu Ngải đang muốn đưa tay đi theo Lệ Tước Phong.

Một giọng nữ nhân tươi đẹp tức giận liền truyền tới, “Lệ tổng đến rồi sao?”

Cố Tiểu Ngải giương mắt nhìn qua, chỉ thấy Tô Hiên Hiên kéo Trần Quang đang từ yến hội đi ra, vẻ mặt sáng lạn hướng bọn họ cười, chính xác ra, chính là cười cho Lệ Tước Phong xem mà thôi.

Đến gần vài bước, Tô Hiên Hiên lập tức buông tay chồng mình ra, tiến lên cho Lệ Tước Phong một cái ôm nhiệt tình “Cám ơn Lệ tổng đã đến.”

. . . . . .

Chỉ là một cái ôm lễ phép, nhưng Tô Hiên Hiên hận không thể áp sát vào trên người Lệ Tước Phong.

Trần Quang đứng ở phía sau cô khuôn mặt đều biến thành đen, nhưng lại không nói gì.

Cố Tiểu Ngải thấy thế lui ra đứng ở một bên, trên mặt thản nhiên, không có biểu cảm gì.

“Lệ tổng, tối hôm đó. . . . . . hình như son môi của tôi dính lên túi áo anh.”

Bởi vì đứng coi như gần, Cố Tiểu Ngải rõ ràng nghe được Tô Hiên Hiên đi tới ghé sát lỗ tai Lệ Tước Phong mê hoặc nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.