Đồng Giá Trao Đổi Bán Đứng Giao Dịch

Chương 74



“Ba ——”

Lệ Tước Phong giơ tay đánh tới trên mặt Quan Nana.

Khí lực to lớn, Quan Nana bị đánh ngã trên sàn, mặt một lớp phấn dày vẫn nhìn ra đỏ. . . . . .

Ánh mắt mọi người đều tập trung lại đây. . . . . . Nhất thời một mảnh lặng ngắt như tờ.

“Lệ tổng. . . . . .” Quan Nana té trên mặt đất bụm mặt giận nhìn về phía Lệ Tước Phong, một bộ dáng giận mà không dám nói gì, chỉ có nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh.

“Tôi Lệ Tước Phong không ngại đánh phụ nữ.” Lệ Tước Phong hung ác nham hiểm nhìn cô, trên mặt cơn tức đã tới gần bên cạnh, một tay khoác lên vai Cố Tiểu Ngải, cuồng vọng cắn răng nói từng chữ, “Còn nữa, nữ nhân của tôi không tới phiên cô mắng.”

Lời nói kiêu ngạo đến không ai bì nổi.

Toàn hội trường một mảnh xôn xao.

Trong lúc nhất thời mọi ánh mắt đều tập trung trên người đến Cố Tiểu Ngải, làm cho cô hận không thể đem mình giấu đi. . . . . .

Cô quá hiểu Lệ Tước Phong không đi đường chánh đạo.

Nhưng thật không nghĩ tới hắn tà ma đến mức độ này, các nghệ sĩ nổi tiếng đều tham gia yến tiệc này, hắn lại ngang nhiên trước mặt mọi người đánh một phụ nữ ngã trên mặt đất.

Hắn cũng không sợ ảnh hưởng đến hình tượng tổng giám đốc E. S sao?

Đúng là cơn thịnh nộ này là vì cô, nhưng cô lại đối với Lệ Tước Phong hoàn toàn không có cảm kích, có lẽ là trong nội tâm cô ghét loại đàn ông đánh phụ nữ.

Ánh mắt mọi người còn ngắm nhìn ở trên người cô.

Cố Tiểu Ngải thấp mặt nhìn xuống mặt sàn, cô hoàn toàn không nghĩ bị một đám người gọi là thượng lưu vây xem. . . . . . giống như mình là cái gì động vật quý hiếm.

Giáo huấn Quan Nana xong, Lệ Tước Phong lại ôm Cố Tiểu Ngải chậm rãi xoay người nhìn về phía Liễu Tử Mật, miệng lạnh lùng, “Cô ngày mai tự cút đi cho tôi.”

Liễu Tử Mật sắc mặt trắng nhợt, “Lệ tổng anh có ý tứ gì?”

“Cô bị sa thải.”

Lệ Tước Phong từng chữ từng chữ nói, sắc mặt lạnh lùng khó coi, thẳng ôm Cố Tiểu Ngải hướng hội trường yến tiệc đi đến.

Nữ nhân Cố Tiểu Ngải này chính hắn muốn khi dễ còn phải cân nhắc, không là có thể đem cô bức điên rồi.

Hai kẻ ngu dốt Liễu Tử Mật, Quan Nana này lại dám trước mặt nhiều người đùa giỡn ngang ngược tàn ác như vậy?

Đều chán sống rồi.

Phụ nữ trong tâm hắn —— không tới phiên người khác khi dễ.

Cố Tiểu Ngải đi theo Lệ Tước Phong vào hội trường yến tiệc trước ánh mắt nhìn chằm chằm mình.

Ngẩng đầu một cái chớp mắt, cô thấy Lương Noãn Noãn đứng ở cửa, một thân tao nhã, tựa như buồn cười, trong mắt rõ ràng cười nhạo. . . . . .

Cười nhạo cô —— Cố Tiểu Ngải.

Không thể nói rõ vì sao, Cố Tiểu Ngải không có dũng khí cùng Lương Noãn Noãn đối diện, chuyển mắt từ bên người cô ta đi qua. . . . . .

“Cô là Cố Tiểu Ngải sao?”

Gặp thoáng qua trong nháy mắt, Lương Noãn Noãn cố ý đè thấp thanh âm truyền vào lỗ tai của cô, lại trào phúng bỏ thêm một câu, “Làm phụ nữ có tiền, có phải hay không thực uy phong?”

Cố Tiểu Ngải gương mặt nhất thời một mảnh trắng bệch.

Không đợi cô đáp lại, Lương Noãn Noãn đã muốn đi vào hội trường. . . . . .

Lương Noãn Noãn thanh âm ép tới rất thấp, Lệ Tước Phong vẫn không nghe được, Cố Tiểu Ngải lại nghe được rõ ràng, mỗi một cái lời như là mủi đao chui vào lòng của cô. . . . . .

Đau đến. . . . . . chảy máu.

Quan Nana trước mặt cô mắng cô đồ đê tiện, cũng không bằng Lương Noãn Noãn một câu nói kia làm cho cô cảm thấy bị đả thương.

Bởi vì Lương Noãn Noãn trên người khí chất quý tộc. . . . . . Bởi vì hai người trong lúc đó khác biệt. . . . . . Bởi vì, Lương Noãn Noãn có được Sở Thế Tu, mà cô. . . . . . Chính là thân phận nhân tình bẩn thỉu.

Hai tay không tự chủ nắm chặt.

Lương Noãn Noãn. . . . . .

Nếu Lương Noãn Noãn không coi trọng cô, cô cũng không cần thiết phải giữ mặt mũi cho Lương Noãn Noãn không phải sao?

Cô biết Sở Thế Tu cùng Lương Noãn Noãn làm như thế nào viết để đưa tin . . . . . .

*************************

Tiệc tối theo kiểu Trung Quốc, Cố Tiểu Ngải cùng Lệ Tước Phong ngồi vào vị trí, bọn họ ngồi cách bàn tròn chủ tịch trên vũ đài nhất, một bàn mười người, cô chỉ là loại dân chúng bình thường không thể ngẩng đầu thành người thượng lưu.

Đàn tranh đàn cổ âm nhạc mở màn. . . . . . nhóm diễn viên múa mặc quần áo thiên thần trắng lên vũ đài múa động tác đồng nhất.

“Ăn cái này đi.” Lệ Tước Phong đem hai cái càng thịt cua bỏ vào trong đĩa của cô.

Giọng điệu giống như đang đùa với sủng vật của mình, thưởng nó một miếng cơm ăn.

Lệ Tước Phong ngón tay thon dài mà linh hoạt, một bộ dùng dụng cụ lấy thịt cua một cách dễ dàng, ẩn ẩn lộ ra vài phần đẹp trai.

Hắn cư nhiên lột thịt cua cho cô ăn?

Mặt trời mọc từ phía tây sao?

Cố Tiểu Ngải không có lộ ra biểu cảm kinh ngạc của mình, chỉ là giữ im lặng cúi đầu ăn thịt cua.

Một người đàn ông trung niên bên cạnh thấy một màn như vậy cười tán thưởng nói, “Lệ tổng thật là một gentleman.”

gentleman? !

Thân sĩ?

“Phốc. . . . . . Khụ khụ. . . . . .” Cố Tiểu Ngải một ngụm thịt cua phun về trong cái đĩa, kịch liệt ho khan.

Vị đại gia này cư nhiên nhìn Lệ Tước Phong ra phong cách thân sĩ . . . . . . Buồn cười quá, hắn đến tột cùng làm sao như vậy được ?

Lệ Tước Phong ghét bỏ trừng mắt cô, giây tiếp theo, tay hắn dùng sức đem cô kéo vào trong lòng, cầm lấy khăn trên bàn thô lỗ xoa xoa cho cô, dùng âm lượng nhỏ giọng chỉ hai người mới nghe được bên tai cô nhỏ giọng cảnh cáo.

“Cố Tiểu Ngải, cô đừng làm mất mặt của tôi trước nhiều người như vậy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.