Đồng Hồ Tình Yêu

Chương 14



“Ô ô ô. . . . . .”

Là ai, người nào đang khóc?

Chu Lâm đứng trên mảnh đất trống ở công viên, tìm kiếm khắp nơi.

“Ô ô ô. . . . . .”

A, thấy được. Là một đứa bé đang đứng ở nơi không xa, nhỏ giọng nức nở.

“Ô ô ô. . . . . .”

Chu Lâm đi tới ngồi chồm hổm xuống, sờ đầu cậu bé:

“Xảy ra chuyện gì? Em là ai? tại sao em khóc?”

“Ô ô ô, mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . .”

“Mẹ xảy ra chuyện gì? Không thấy mẹ sao? ”

Chu Lâm kiên nhẫn hỏi theo.

Nhưng cậu bé cứ cúi đầu, không ngừng không ngừng khóc thút thít.

Muốn lau nước mắt cho nó một chút, vươn tay thì lại thấy nó đột nhiên phát hiện cái gì, ngẩng đầu lên nhìn phía trước, sau đó xuyên qua thân thể Chu Lâm chạy về phía trước.

“Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . .”

“Này, đừng chạy, bên kia không có đường.”

Chu Lâm nói, đuổi theo. Nhưng không chạy được mấy bước lại vấp phải tảng đá dưới chân, nặng nề té xuống đất.

“Mẹ kiếp ——! Đau quá!” Sờ sờ đầu, Chu Lâm từ từ đứng dậy. Còn đang suy nghĩ tại sao rõ ràng đang đi phía trước bị ngã lại là cái ót, đột nhiên tỉnh ngộ ra vừa rồi đang nằm mơ.

Nói như thế, cậu bé trong mộng là Đoan Mộc Thanh Lỗi?

Chu Lâm xoa đầu nhìn chung quanh, trí nhớ trước khi ngủ dần dần khôi phục, trên lưng liền toát ra mồ hôi lạnh.

—— nguy rồi, thế mà lại ngủ trong khi xuyên không!

Rõ ràng đang nằm ở bên cạnh Đoan Mộc Thanh Lỗi, cứ như vậy không hề phòng bị xuyên về lại phòng của mình —— như thế nếu bị phát hiện cũng không kỳ lạ, hơn nữa nếu xảy ra vấn đề chỉ có thể trách mình. . . . . .

Dĩ nhiên, bây giờ không phải lúc suy tính điều này, đầu tiên phải xuyên về xem tình bên kia thế nào đã, đồng hồ. . . . . .

Đúng rồi, đồng hồ đeo tay đâu?

Chu Lâm lật loạn một đống quần áo dơ chất đầy trên ghế sa lon, cuối cùng cũng tìm được đồng hồ ở giữa khe hở hai cái đệm. Cầm lấy thấy đồng hồ không có bất kỳ hư hại gì, Chu Lâm thoáng thở ra, sau đó đứng dậy cầm điện thoại di động trên bàn nhìn đồng hồ:

18: 22.

Như vậy mình xuyên về ít nhất lại qua hai giờ. Chu Lâm tính toán một lần thời gian lần trước mình xuyên không, chỉnh kim đồng hồ thành nửa đêm 55 phút ngày 7 tháng 10 năm 1995.

—— Đoan Mộc Thanh Lỗi vẫn còn nằm ngủ trên giường.

Thấy một màn như vậy cuối cùng Chu Lâm cũng thở phào nhẹ nhỏm.

Phòng vẫn xốc xếch như trong ấn tượng, có thể thấy không có người nào khác đi vào—— không có gì ngoài ý muốn phát sinh, nhưng cũng nói rõ đến bây giờ mẹ Đoan Mộc vẫn chưa trở lại. Chu Lâm nhíu mày, như cũ dò xét dò nhiệt độ của Đoan Mộc Thanh Lỗi trước.

Nhiệt độ giảm một chút, cảm giác không kém nhiệt độ lúc bình thường bao nhiêu. Hô hấp cũng rất thuận lợi, mũi vốn có chút nghẹt cũng đã nghe không thấy.

Hạ sốt rồi? Chu Lâm nghĩ vậy. Cúi đầu nhìn thấy băng gạc cuốn nhét trên tủ đầu giường, ngẩn người liền cuống quít kéo chân Đoan Mộc Thanh Lỗi từ trong chăn ra, cỡi băng gạc quấn phía trên.

Cạo lớp tỏi dính vào lòng bàn chân, Chu Lâm lấy một chậu nước ấm nữa lau lòng bàn chân của hắn một chút, sau đó nhìn nơi đó đã bắt đầu đỏ lên, vị trí trung tâm còn có một điểm nhỏ bị rộp lên —— hiển nhiên cách bọt nước cũng chỉ một bước.

Quả nhiên để quá lâu rồi. Khi còn bé mình cũng bị mẹ làm chuyện đồng dạng, không ngờ dùng ở trên người người khác cũng phạm vào sai lầm đồng dạng.

——mấy ngày sau chắc bàn chân sẽ vừa ngứa vừa đau đi? Không biết thằng nhóc này biết chuyện đã xảy ra sẽ cảm kích mình hay hận mình đây. . . . . .

“Hì.” Vừa nghĩ tới Đoan Mộc Thanh Lỗi mặt vô biểu tình nhảy lò cò đi bộ đã cảm thấy buồn cười. Chu Lâm dọn dẹp phòng một lần, cầm lấy sách ngồi ở đầu giường, tiếp tục bắt đầu thời gian bồi giường khá dài đêm nay. . . . . .

Hai giờ sáng, trong hành lang vang lên tiếng bước chân, nghe ra là tiếng giày cao gót thì Chu Lâm liền xoa xoa ánh mắt mệt mỏi vìđọc sách, ngồi ngay ngắn lại.

Tiếng lạch cạch càng ngày càng gần, cuối cùng cũng dừng lại ở ngoài cửa. Cửa bị mở ra thì Chu Lâm đã đứng dậy đi ra ngoài đón, gặp được mẹ Đoan Mộc mới vừa về nhà đang đứng ở trong phòng khách.

“A, chú út? Hôm nay ngủ lại với Lỗi Lỗi sao?”

Cho tới bây giờ chưa từng thấy Chu Lâm ngủ lại qua đêm, mẹ Đoan Mộc đang cỡi giày hơi giật mình đứng thẳng người lại. Chu Lâm lắc đầu một cái, vuốt tóc chần chờ nói:

“Em nhắn tin cho chị không thấy chị trả lời.”

“Thật à? Chị không thấy.” Nói xong mở túi xách, lấy điện thoại ra nhìn, xin lỗi nói, “Hết pin rồi, hèn gì chị cứ nghĩ sao buổi tối an tĩnh thế. Có thế nào chuyện sao?”

“Vâng, là có, nhưng bây giờ không sao nữa. Buổi tối lúc em tới thì Thanh Lỗi hơi sốt, chắc là bị cảm mạo. . . . . . em cho cậu ấy uống thuốc, đi ngủ. . . . . . Cái đó, bây giờ đã tốt hơn nhiều. . . . . .”

Nói đến sốt thì mẹ Đoan Mộc đã bắt đầu đi vào phòng—— thấy con trai nằm trên giường liền ngồi ở mép giường, vừa sờ mặt con trai, vừa dùng cái trán dán lên đo nhiệt độ, xác nhận quả thật không có gì đáng ngại, cuối cùng bà mới thở phào nhẹ nhỏm, quay đầu nói tiếng cám ơn vào Chu Lâm đi vào cùng.

Muốn nói không có gì, nhưng vừa mở miệng lại không thể nói ra mấy lời khách sáo. Chu Lâm nhìn mẹ Đoan Mộc dịu dàng nhìn Đoan Mộc Thanh Lỗi, im lặng một hồi, nói tiếng “Vậy tôi đi về trước.”

“Sao phải về? đã muộn như thế, tối nay ở lại ngủ đi?” mẹ Đoan Mộc đứng dậy, vừa giữ lại vừa đi theo Chu Lâm ra ngoài phòng ngủ.

“Không được. Em về nhà còn phải viết ít đồ, hai ngày nữa phải nộp. Thanh Lỗi tỉnh lại thì nói cậu ấy ăn thêm một chút gì đó, em có mua nước trái cây, đặt ở phòng bếp, cậu ấy muốn ăn thì nên ăn nhiều táo một chút. . . . . .” Chu Lâm nói lại dừng bước, suy nghĩ một chút, lấy phiếu điểm từ trong túi ra, đưa tới.

“Đây là gì?”

“Là phiếu điểm của Thanh Lỗi. Hôm nay giáo viên phát lúc họp phụ huynh.”

“Gì? Họp phụ huynh?” mẹ Đoan Mộc giật mình nhận lấy, “Đứa nhỏ này sao không nói với chịu.”

“Cậu ấy nói không muốn chị phiền toái.”

“Sao lại phiền toái? Đứa nhỏ này thật là. Từ nhỏ đến lớn họp phụ huynh không phải đều do chị đi sao, tới bây giờ không có vắng bữa nào. . . . . . Hơn nữa lần này còn phiền chú út đi một chuyến.”

“Không, không phiền toái.” Chu Lâm vội vàng lắc đầu, “Em không sao. . . . . . Quan trọng là … cậu ấy nói nguyên nhân không muốn chị phiền toái, là vì cho rằng chị sắp tái hôn rồi.”

“Cho là chị tái hôn?” mẹ Đoan Mộc trừng lớn mắt, sau đó bừng tỉnh cười lên, “Đứa nhỏ này nhất định là hiểu lầm. Gần đây là có một người đàn ông đang theo đuổi chị, nhưng chị không tính tái hôn đâu.”

“Là vậy sao. Vậy chị nên nói rõ với cậu ấy một chút.” Chu Lâm cười cười, cuối cùng nói tiếng “Gặp lại” .

Năm phút sau liền trở lại nhà mình, thân thể thư giản mới phát giác bụng đã đói không chịu được. Ra cửa tùy tiện ăn chút gì đó, Chu Lâm trở lại phòng mở máy tính lên. Hồi lâu không lên QQ có rất nhiều thông báo, mà Chu Lâm nhìn chòng chọc mấy thông báo nhảy lên mà ngẩn người.

Vốn y không muốn làm mấy chuyện dư thừa, nhưng trải qua chuyện chiều nay hai mẹ con vẫn phải cần nói chuyện với nhau một lần.

Trong mộng cậu bé Thanh Lỗi luôn gọi mẹ, thật ra trên thực tế mẹ Đoan Mộc cũng luôn luôn nhìn hắn ——

Đã như vậy, không muốn bị bỏ lại thì cứ mặc cho kệ tất cả, làm nũng với mẹ mình không phải sẽ tốt hơn sao?

Chu Lâm thuận tay cầm lấy một quyển tạp chí đắp lên mặt, bởi vì tưởng tượng đến bộ dạng Đoan Mộc Thanh Lỗi làm nũng, không khỏi cong khóe miệng nở nụ cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.