Dòng Máu

Chương 26



LONDON

Thứ 6, mồng 2 tháng Mười một, 5 giờ chiều

Alec Nichols đang ở một mình trong câu lạc bộ tắm hơi thì cửa phòng bật mở và một người đàn ông bước vào căn phòng đầy hơi nước, một chiếc khăn lớn quấn quanh bụng. Hắn ngồi xuống chiếc ghế dài bằng gỗ, cạnh Alec.

- Nóng như trong hoả lò phải không, Sir Alec?

Alec quay sang. Đó là Jon Swinton.

- Làm sao ông vào được đây?

Swinton nháy mắt.

- Tôi nói là ông đang chờ tôi. - Hắn nhìn vào mắt Alec và hỏi, - Ông đang đợi tôi phải không, Sir Alec?

- Không. - Alec trả lời. - Tôi đã nói là tôi cần thêm thời gian.

Ông cũng nói với chúng tôi rằng cô cháu gái bé bỏng của ông sắp bán cổ phần ra ngoài, và ông sẽ trả lại tiền cho chúng tôi.

- Nó… nó đã đổi ý.

- À vậy thì tốt hơn ông nên đổi ý lại cho cô ta, phải không?

- Tôi đang cố. Đây là một vấn đề.

- Vấn đề là chúng tôi còn phải nghe bao nhiêu chuyện nhố nhăng của ông nữa. - Jon Swinton tiến lại gần hơn, đẩy Alec trượt theo chiếc ghế dài. - Chúng tôi không muốn thô bạo với ông vì có một người bạn trong Nghị viện như ông thì cũng rất là thú vị. Ông biết ý tôi rồi chứ? Nhưng dù sao thì cũng cần có giới hạn!- Hắn ta dựa vào Alec, và Alec lại trượt ra khỏi người hắn. - Chúng tôi đã cho ông một đặc ân. Bây giờ đã đến lúc ông trả cho chúng tôi. Ông phải giao một chuyến hàng dược phẩm cho chúng tôi.

- Không? Không thể được, - Alec nói, - Tôi không thể. Không có cách…

Alec bỗng nhận thấy mình đã bị dồn đến đầu chiếc ghế dài, cạnh cái thùng kim loại chứa đầy những hòn đá nóng bỏng.

- Cẩn thận. - Alec nói. - Tôi…

Swinton vồ lấy tay Alec và vặn chéo nó, dí vào lớp đá nóng. Alec có thể cảm thấy lớp lông tay mình bắt đầu cháy khét lẹt.

- Không.

Chỉ giây lát sau cánh tay của ông đã bị đè hẳn xuống lớp đá, ông đau đớn la lên và ngã xuống sàn.

Swinton đứng phía trên ông.

- Ông phải tìm ra cách. Chúng tôi sẽ liên lạc sau.

26

LONDON

Thứ 6, mồng 2 tháng Mười một, 5 giờ chiều

Alec Nichols đang ở một mình trong câu lạc bộ tắm hơi thì cửa phòng bật mở và một người đàn ông bước vào căn phòng đầy hơi nước, một chiếc khăn lớn quấn quanh bụng. Hắn ngồi xuống chiếc ghế dài bằng gỗ, cạnh Alec.

- Nóng như trong hoả lò phải không, Sir Alec?

Alec quay sang. Đó là Jon Swinton.

- Làm sao ông vào được đây?

Swinton nháy mắt.

- Tôi nói là ông đang chờ tôi. - Hắn nhìn vào mắt Alec và hỏi, - Ông đang đợi tôi phải không, Sir Alec?

- Không. - Alec trả lời. - Tôi đã nói là tôi cần thêm thời gian.

Ông cũng nói với chúng tôi rằng cô cháu gái bé bỏng của ông sắp bán cổ phần ra ngoài, và ông sẽ trả lại tiền cho chúng tôi.

- Nó… nó đã đổi ý.

- À vậy thì tốt hơn ông nên đổi ý lại cho cô ta, phải không?

- Tôi đang cố. Đây là một vấn đề.

- Vấn đề là chúng tôi còn phải nghe bao nhiêu chuyện nhố nhăng của ông nữa. - Jon Swinton tiến lại gần hơn, đẩy Alec trượt theo chiếc ghế dài. - Chúng tôi không muốn thô bạo với ông vì có một người bạn trong Nghị viện như ông thì cũng rất là thú vị. Ông biết ý tôi rồi chứ? Nhưng dù sao thì cũng cần có giới hạn!- Hắn ta dựa vào Alec, và Alec lại trượt ra khỏi người hắn. - Chúng tôi đã cho ông một đặc ân. Bây giờ đã đến lúc ông trả cho chúng tôi. Ông phải giao một chuyến hàng dược phẩm cho chúng tôi.

- Không? Không thể được, - Alec nói, - Tôi không thể. Không có cách…

Alec bỗng nhận thấy mình đã bị dồn đến đầu chiếc ghế dài, cạnh cái thùng kim loại chứa đầy những hòn đá nóng bỏng.

- Cẩn thận. - Alec nói. - Tôi…

Swinton vồ lấy tay Alec và vặn chéo nó, dí vào lớp đá nóng. Alec có thể cảm thấy lớp lông tay mình bắt đầu cháy khét lẹt.

- Không.

Chỉ giây lát sau cánh tay của ông đã bị đè hẳn xuống lớp đá, ông đau đớn la lên và ngã xuống sàn.

Swinton đứng phía trên ông.

- Ông phải tìm ra cách. Chúng tôi sẽ liên lạc sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.