[Đồng Nhân Fairy Tail] Xuyên Qua Tôi Là Sách Ma Pháp

Chương 49



Edit: Lã Thiên Di

Vì tiến hành tổ chức lễ hội Fantasia, toàn bộ thị trấn Magnolia đều thay đổi phong cách. Vì để thị trấn có nhiều điểm hấp dẫn hơn nữa, mọi người dân đều quét vôi tường, đổi mới vẻ bề ngoài của tòa nhà, từng tòa nhà càng có thêm nhiều những lá cờ đầy màu sắc.

Một chuỗi dài bong bóng nhiều màu, vòng hoa cùng những lớp vải đỏ thẫm được làm thành những nơ bướm từ chính bàn tay của hội thương mại — Đương nhiên, cũng có những nhóm người dân tự mình làm ra — Tô điểm cho những mái hiên trên tòa nhà cùng với mặt tiền cửa hàng bên cạnh, nhiều loại bong bóng cầu vòng hoặc những quả bong bóng to hơn có những đốm nhỏ hình sao, có vẻ phá lệ có sức sống.

Cả thị trấn tràn ngập không khí của ngày hội.

Đối với người từ thế giới khác đến, chưa bao giờ tham dự lễ hội Fantasia mà nói. Toàn bộ mọi thứ xung quanh, ngay cả hàng xóm bình thường thường xuyên gặp mặt, Lạc Lan đều cảm thấy tràn ngập cảm giác mới mẻ.

Khi cô lôi kéo Zeref ra khỏi cửa thậm chí còn cùng với bác gái ở tại cách vách nhà cô nói chuyện — Đương nhiên, ánh mắt bà tám nhìn “cặp đôi” của các bác ấy có hơi cổ quái một tí.

Mặc dù khi ra khỏi cửa gặp chuyện hơi bị náo nhiệt như thế, cô cảm thấy có chút 囧, nhưng chút tí tẹo không chút che giấu này đối với thu hoạch của Lạc Lan có chút kích thích.

Sau khi nhận lời mời của Lucy, cô còn cố ý tìm hiểu một chút với cái gọi là gặt hái lịch sử, không chỉ có một năm lao động làm việc mà còn được tha hồ vui chơi hết mình. Trong lúc đó, Fairy Tail cũng sẽ vì lễ hội Fantasia mà tổ chức “Miss Fairy Tail Contest” để chúc mừng.

Lễ hội Fantasia sẽ có một đêm tương đối sôi nổi, cùng nhau vui chơi hết mình.

Kéo Zeref, hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, cuối cùng đứng ở trước tiệm kem, hiển nhiên Lạc Lan đã lộ ra thuộc tính ăn hàng của mình. Cô nhìn vào bên trong, có đủ loại kem cùng đủ loại màu sắc có vẻ vô cùng tuyệt vời —

“Ông chủ, lấy cho cháu một phần kem chocolate!” Cô chỉ chỉ đâm đâm vào tủ kính thủy tinh, chỉ vào tủ đông chứa kem vị chocolate.

“Được thôi!”

Ly thủy tinh chứa kem chocolate cùng với chiếc muỗng nhỏ được đưa tới trong tay Lạc Lan. Thiếu nữ tóc đen một bên cười trộm, một bên đem phần kem chocolate nhét vào trong tay Zeref.

Vị Pháp Sư Bóng Tối này sửng sốt một chút, sau đó biểu tình có chút dở khóc dở cười vô cùng tốt để lấy lòng Lạc Lan.

Cô đùa giỡn đẩy đẩy Zeref: “Ha ha mau cầm lấy đi.”

Zeref bị cô quấn lấy không có biện pháp, đành phải cầm lấy thìa múc một muỗng cho vào miệng.

“Ăn ngon không?”

“…… Ngọt.”

“Rất ngọt, em sẽ hiểu ý là mùi vị ăn không được tốt đấy.” Lạc Lan cười tủm tỉm vừa xoay đầu: “Ông chủ, lại cho cháu thêm một phần trà xanh.”

— Hoàn toàn chính là một trò đùa dai.

Đương nhiên, Zeref rất rõ là Lạc Lan đang đùa giỡn, trêu chọc anh — Cũng không có ác ý gì, cũng sẽ không thật sự chọc anh giận, chính là mỗi khi bất ngờ, không kịp quay về khu vực phòng thủ đều bị Lạc Lan đánh lén một chút, khi đó anh chỉ cần có chút dở khóc dở cười là được.

Hành vi thực hiện những trò đùa dai này là sau khi Lạc Lan trở về từ Tháp Thiên Đường mới bộc phát ra ngoài. Cho dù nhìn theo góc độ nào, thì tội danh “đầu sỏ gây nên chuyện” này Zeref càng không biết nói gì hơn.

Lạc Lan đang cầm ly kem trà xanh xoay người lại, vẻ mặt cảm thấy mỹ mãn — Toàn bộ quá trình Lạc Lan trêu chọc Zeref ông chủ đều nhìn thấy hết, còn tặng thêm cho cô một viên kem.

Thân thể đã hoàn toàn được tu dưỡng tốt, Lạc Lan cao hứng phấn chấn kéo Zeref xuất phát tới quầy hàng tiếp theo – Dạo quanh mua một đống đồ này nọ, Zeref đã chơi một vài trò chơi bắn súng, anh miễn cưỡng bắn hoàn toàn không chính xác. Sau khi chính cô ép buộc ‘phiếu cơm nhà mình’ đến mức vô cùng vui vẻ, thì Lạc Lan đụng vào một người con trai có mái tóc màu xanh lá cây nhạt thật dài.

“A, thực xin lỗi.” Đối phương thực thân sĩ, hạ thấp người xuống: “Cô không có việc gì chứ?”

Lạc Lan lắc lắc đầu, chú ý tới trên mu bàn tay của người đàn ông này có một hình xăm màu xanh lá cây — Cùng với nhóm pháp sư Fairy tail cũng không tính là người xa lạ nên Lạc Lan lập tức liền nhận ra ngay.

Người đàn ông này cũng là pháp sư hội Fairy Tail sao?

…… Trước đó hoàn toàn không nhìn thấy qua a.

Nhìn cô lắc đầu, người đàn ông kia lộ ra vẻ mặt “đã hiểu rõ”, gật đầu một cái coi như nói lời tạm biệt, hướng tới chỗ có một nam một nữ, rồi ba người bọn họ tiến hành cuộc nói chuyện ngắn ngủi với nhau rồi rời khỏi đây.

Gặp Lạc Lan vẫn nhìn phương hướng ba người kia đã rời khỏi, bỗng nhiên Zeref lôi kéo tay cô, xoay mặt cô lại, không để cô tiếp tục nhìn chằm chằm vào phương hướng kia nữa: “Không phải Fairy Tail đã mời đến xem thi đấu sao?”

A a, biểu hiện này của Zeref chính là…… Ghen tị sao?

Chíp chíp chíp…… Dục vọng chiếm hữu mạnh như vậy cũng không thành vấn đề gì sao, thiếu niên Zeref!

Lạc Lan cười tủm tỉm gật đầu một cái: “Nghe nói chính là cuộc thi tuyển chọn sắc đẹp, cực kỳ mong đợi!” Cô bắt tay bắt đầu giới thiệu cho Zeref nghe về những pháp sư nữ trong Fairy Tail: “Nghe nói cuộc thi sắc đẹp hình như giải thưởng lên tới 500.000 Jewels lận đó.”

Chính là khi nói chuyện, hai người chuyển hướng đi tới Fairy Tail ở ngã tư đường.

Lúc này trước cửa hội Fairy Tail, đầu người đều chật cứng với nhau, liếc mắt nhìn đi nhìn lại vẫn chính là một mảnh đông nghẹt —

“Ô oa…… Giống như hoàn toàn không thể chen đi vào được rồi……” Lạc Lan nhón đầu mũi chân hướng vào bên trong nhìn thử, mọi người làm lễ hội Fantasia đến đây vây xem một hàng dài ở trước cửa, thật sự rất kỳ cục — !

Cô chính là đang bắt tay nghĩ biện pháp đi vào, bên cạnh liền truyền đến một tiếng kêu: “Lạc Lan, Jackal, hai người tới vừa đúng lúc!” Gray một thân áo khoác màu tím vẫy tay với bọn họ: “Cửa chính không thể vào được đâu, theo bọn này đi đến đây đi!”

Gray vừa đi vừa giới thiệu cho cô và Zeref một pháp sư tóc đen có vóc dáng cao gầy: “Đây là Warren Rocko, am hiểu về thuật Telepathy – Thần giao cách cảm.” Đồng thời cũng hướng về phía đối phương giải thích thân phận của hai người bọn họ.

Sau khi thuận lợi đi vào trong Fairy Tail, Gray mang bọn họ đi tới một cái bàn rồi ngồi xuống, mà Warren Rocko thì lại đi bắt chuyện đi tìm người quen. Ngoại trừ Gray mang theo Lạc Lan cùng Zeref tiến vào hiệp hội, ngồi cùng bàn còn có Natsu và em trai của Mirajane – Elfman, người mà cô đã từng được giới thiệu qua một lần.

Gray vừa ngồi xuống thì mặt liền mềm nhũn: “Nhiều người quá, thật sự như vừa mới chết đi vậy..”

Lạc Lan liếc hắn một cái: “Này này này, ở trước mặt khách mà lại nói về hiệp hội của mình như vậy, thật sự không có vấn đề gì sao?”

Gray nhún vai một cái, ngón tay chỉ hai người bên cạnh: “Nếu không thì cô hỏi hai người bọn họ thử đi?”

Ngải Elfman nghiêm trang nói một câu: “Hừ! Một người đàn ông sẽ nghiêm túc ngồi!”

…… 囧.

Cùng Mirajane hình như là hai kiểu dáng khác nhau……

Chính là khi cô đang cảm thán như vậy, trên sân khấu truyền đến tiếng người chủ trì nói giới thiệu liên tiếp, sau đó ngừng lại, lập tức tấm màn trên sân khấu được kéo ra —

“Xin cho phép tôi được giới thiệu tới các bạn thí sinh đầu tiên, Cana Alberona!”

A, là cô gái hay cầm thùng rượu để uống! Chỉ thấy cô ấy dùng phép thuật với những lá bài, nháy mắt liền biến thành một thân gợi cảm với bộ đồ bơi trên người. Cùng với thí sinh thứ hai, nghe nói là thành viên mới gia nhập – Juvia Lockser, cũng y như vậy thay bộ quần áo trên người thành bộ đồ bơi.

Không biết như thế nào….. Lạc Lan cảm thấy vị này thành viên mới đứng ở trên sân khấu, ánh mắt của cô ấy có chút không được thân thiện cho lắm.

Giống như…… Ở nơi nào đó cô cũng đã cảm thụ được loại ánh mắt này?

Suy nghĩ nửa ngày cũng không rút ra được kết luận nào, Lạc Lan quyết định buông tha việc tự hỏi chính mình, tiếp tục hướng mắt về phía sân khấu — Thí sinh dự thi tiếp theo là Mirajane, tiết mục biểu diễn của cô ấy…… Giống như một trò xiếc nhỏ, phép thuật “biến đổi khuôn mặt” khiến mọi người được mở rộng tầm mắt. Đừng nói Lạc Lan không nói ra được câu nào, ngay cả Zeref khi nhìn xem tiết mục biểu diễn của Mirajane đều có chút sững sờ — Khuôn mặt của hai người bọn họ cũng xuất hiện tại tiết mục biểu diễn của Mirajane.

Lạc Lan cảm giác một ký tự 囧 đã không còn đủ để hình dung tâm tình bây giờ của cô.

Thí sinh dự thi tiếp theo là Erza, cô ấy đã đem toàn bộ không khí dâng đến cao trào! Phép thuật của cô ấy dễ dàng biến ra một thân trang phục…… Loli Gothic…………

Cằm Lạc Lan đều muốn rớt ra đến tận bàn, Gray ở bên cạnh thì cười “ha ha”, vươn tay nắm lấy bả vai của cô: “Này, Lạc Lan! Cô có còn nhớ rõ không, tôi đã được quen biết với cô khi còn làm bồi bàn, cô chính là ăn mặc như vậy để làm việc, ha ha ha –”

Lạc Lan cảm giác được nhiệt độ không khí của Zeref đang ngồi ở bên cạnh đột nhiên thấp xuống, khóe miệng Lạc Lan vừa nhếch lên, thì cô liền dùng lực đạp mạnh lên chân Gray. Khi cô đạp mạnh lên chân của cậu ta thì cậu ta liền “Ngao –” lên một tiếng, đồng thời, ngay lập tức Lạc Lan cảm nhận được có một ánh mắt muốn giết người dừng ở trên người cô.

Ôi mẹ ơi, rốt cuộc là ai đang nhìn cô!? Nghĩ tới — cảm giác này tuyệt đối chính là khi cô chạy tới Fairy Tail để tìm Laxus cùng Leo nhưng kết quả cuối cùng thì lại nói chuyện với Gray thì xuất hiện, khi cô và Gray ở chung thì ánh mắt muốn giết người đó liền đi theo cô!

Lạc Lan chau mày, đầu bắt đầu cảm nhận ánh mắt đó đang ở đâu, nhìn xung quanh nửa ngày thì cảm thấy đại khái có người ở sau tấm màn nhìn cô. Ngay tại lúc cô nhìn sang đó, tầm mắt kia bỗng nhiên biến mất trong nháy mắt.

……?

Tìm kiếm thất bại, lúc này Lạc Lan mới đem lực tập trung ở sân khấu một lần nữa. Lúc này, tiết mục biểu diễn của Erza đã muốn kết thúc, hai nữ pháp sư biểu diễn sau Erza cũng đã biểu diễn xong tiết mục của mình. Người dẫn chương trình thông báo thí sinh dự thi cuối cùng — Người đó chính là Lucy.

Chỉ thấy Lucy đứng ở trên sân khấu lấy ra hai quả cầu, đang chuẩn bị biểu diễn tiết mục khiêu vũ cùng với hai tinh linh sao của cô ấy. Một âm thanh không thuộc về người dẫn chương trình, cho dù nghe như thế nào cũng không thấy hài hòa vang lên —

“Thí sinh dự thi thứ tám –” Một người phụ nữ mặc một bộ váy màu xanh lá được hiện đại hóa, cầm một cây quạt màu đỏ viền lông, từ phía sau khán đài chậm rãi đi ra: “Nếu mọi người nói đến tiên nữ thì người đó chính là tôi. Nếu mọi người nói đến sắc đẹp thì người đó là tôi. Đúng vậy! Tất cả đều nói về tôi! Cho nên, người chiến thắng cuộc thi này chính là tôi — Evergreen!”

Cô đem cây quạt thu lại. “Được rồi, cuộc thi tuyển chọn sắc đẹp nhàm chán sẽ kết thúc tại đây!”

Mọi người, dân chúng pháp sư đều chỉ vào bọn họ, không nói nên lời.

Còn lại thì Lạc Lan nhẹ nhàng mà “A” một tiếng — Người này cô vừa mới gặp qua, không phải là đồng đội của của người đàn ông tóc xanh mà cô đụng phải sao?…… Cô ấy giống như hoàn toàn không được hoan nghênh cho lắm? Đồng đội cùng hiệp hội nhìn thấy cô ấy sao đều làm ra biểu tình khó có thể tin được như vậy chứ?

Lạc Lan không hiểu ra sao nhìn nhìn Zeref — Đối phương nhận thấy được ánh mắt của cô, sau đó liền hướng về cô chuyên tâm làm một ánh mắt tràn ngập trấn an.

Nhưng mà, hiển nhiên người được trấn an một cách thuận lợi chỉ có mỗi mình Lạc Lan — Gần như mọi người ở đây đều bị vị nữ pháp sư tự xưng là “Evergreen” kia dùng một ánh mắt hóa đá Lucy, dọa mọi người chạy trốn hết.

Tấm màn trên sân khấu đều bị đốt đi, sáu bức tượng ở phía sau tấm màn trông rất sống động — Sáu nữ pháp sư vừa mới tham gia cuộc thi đều bị hóa đá hết!

Lạc Lan thật cẩn thận hỏi: “…… Chúng ta… Cũng nên đi thôi?”

Trên cơ bản, Zeref không hề có ý kiến gì hết — Lạc Lan ở đâu thì anh ở ngay tại chỗ đó. Lạc Lan đã có thể dứng dậy, muốn xoay người dùng hết sức chạy ra ngoài, thì một ánh sáng vàng kim hiện lên, dừng ở trên sân khấu. Bóng dáng của Laxus, người được Lạc Lan giữ vững chủ quyền là “người tốt” ở trong ánh sáng vàng kim xuất hiện —

“A! Lũ ngốc Fairy Tail — Lễ hội thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.