[Đồng Nhân Fairy Tail] Xuyên Qua Tôi Là Sách Ma Pháp

Chương 67



Lạc Lan vỗ nhẹ mặt Zeref, cố gắng làm cho anh tỉnh lại, cho dù còn đang hôn mê hay mê man thì anh tuyệt đối không sống được yên ổn: “Zeref…… Zeref? Tỉnh tỉnh……”

Cô để tay ra sau lưng sờ chính thắt lưng của mình, chạm được đau đớn, Lạc Lan “A” một tiếng, hút một ngụm khí lạnh: “Người kia……” Sau khi cùng với Ultear quyết đấu, nói lời tuyên bố được một đoạn, thì cô liền ném lại cho Gray, mang theo Zeref chạy về hướng bờ biển.

Khắp nơi trên hòn đảo này đều có chiến đấu mang đến âm thanh nổ vang, hình như là toàn bộ thành viên của hiệp hội hắc ám — Grimoire Heart đều xâm nhập vào trên đảo Tenrou. Cô vừa mới chạy về hướng bờ biển được một đoạn, Zeref bị cô mang theo không biết là đang ở giữa hôn mê “Thấy” cái gì, đối với phía sau thắt lưng của cô đánh một cái.

Ở dưới tình huống hoàn toàn không có ý thức, cứ coi như cô vẫn sử dụng khu vực chủ đạo để làm phòng ngự thì vẫn không thể chịu được một đòn có thể nói là đau đớn thê thảm này. Bị khuỷu tay Zeref cho một đòn “Trọng thương” như vậy, Lạc Lan là con gái có chút không chịu được, cô đem Zeref xách tới một bên trong rừng cây, tìm địa phương tương đối có thể ẩn nấp được, đem người thả xuống dưới.

Cô giải trừ ma pháp khu vực. Mưa còn đang càng không ngừng rơi xuống, cả người đều ướt đẫm khiến cho Lạc Lan có cảm giác vô cùng khó chịu.

“Tình huống này cũng quá ác liệt……” Lạc Lan xoa xoa ánh mắt, lau chùi nước mưa dính ở trên mặt mình, tiếp tục vươn tay vỗ nhẹ mặt Zeref: “Zeref, mau tỉnh lại……”

Vừa dứt lời, chỉ thấy cây đại thụ Thiên Lang to lớn ở trên đảo Tenrou bỗng nhiên vang lên một tiếng “Ùng oàng” rồi ngã xuống. Nhìn như vậy thì giống như bị vật gì đó đó chặn ngang rồi chặt đứt — một thân cây to lớn như vậy, làm sao có thể bị người chặt đứt!?

Tại màn mưa mỏng manh rơi xuống bên trong, cây đại thụ Thiên Lang nghiêng đổ xuống dưới có vẻ vô cùng tráng lệ. Điều này làm cho Lạc Lan, người chưa từng gặp qua tình cảnh như vậy xem có chút ngây người.

Ngay tại lúc cô duy trì làm động tác vỗ nhẹ trên mặt Zeref, ngồi nhìn về phía cây đại thụ Thiên Lang, thì người cô muốn làm cho tỉnh dậy rốt cuộc cũng có phản ứng…… Cũng là phản ứng bình thường.

Ánh mắt Zeref là mở ra, nhưng là ở trong hai đầu mắt là một mảnh màu sắc yên tĩnh — Đây điềm báo cho việc thân thể anh phát bạo.

Lạc Lan nhíu mày gãi cổ — Sau khi theo anh lên đảo Tenrou để đặc huấn thì người này đã luôn khắc chế không ít, buổi tối hai người cũng chỉ là ôm nhau ngủ, vốn ba ngày là có thể đánh trận [Bíp –] một lần, lúc này có vẻ đã muốn vượt qua giới hạn.

Chậc…… Lạc Lan mặt vừa nhíu: “Thời điểm vừa mới bị Ultear ôm thì làm sao anh không phóng làn sóng hắc ám của mình ra chứ?” Cô có chút tức giận đi nhéo mặt Zeref, cố ý không đi giúp anh ngăn lại sức mạnh sắp bộc phát của mình.

Thân thể Zeref bộc phát sức mạnh cũng không làm tổn thương đến cô, cô liền bĩu môi ngồi xổm ở một bên yên lặng nhìn — Cùng với lúc ban đầu khi xuyên qua đến đây thì không đồng dạng như vậy, lúc này cô có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng thân thể Zeref phóng xuất ra ma pháp “Tử” của mình. Một vòng tử khí màu đen tựa như gió lốc vờn quanh, sắc bén khuếch tán ra xung quanh.

Tràn đầy khí thế a.

Lạc Lan chính là cảm thán như vậy, chợt nghe đến địa phương vô cùng gần, bỗng nhiên truyền vang đến một tiếng vật nặng rơi xuống đất, cô cả kinh, vụng trộm vươn đầu ra nhìn — Ngay tại nơi cô cùng Zeref ở lại cách nơi đó không xa, có ba người nằm trên đất, trong đó có một thiếu niên tóc vàng ở gần đây nhất ngửa mặt nằm hướng lên trên trời, hai mắt trợn trừng, nhìn qua rất là dữ tợn — Hắn đã không còn hơi thở sức sống nữa.

Mặt khác, hai người con gái kia hình như cũng không có trở ngại nào, trong đó có một người là Lạc Lan biết đến. Đó là pháp sư hội Fairy Tail, cô đã từng ở bên ngoài quán rượu Fairy Tail gặp được cô gái đó để nói chuyện phiếm đấy.

Theo góc độ Lạc Lan nhìn qua đi, có thể nhìn thấy được rõ ràng trên lồng ngực của thiếu niên tóc vàng kia có ký hiệu của hội Grimoire Heart — Nếu là chiến lực của quân địch, vậy thì cô không cần phải xen vào cũng được.

Loại này ý nghĩ này thật sự đúng là bao che khuyết điểm…… Nếu không phải bởi vì cô cùng với một số pháp sư Fairy Tail là bạn bè, nếu không phải bởi vì thành viên của hiệp hội hắc ám có ý đồ muốn cướp đi Zeref như lời nói, thì có lẽ cô cùng với Zeref thân là Pháp Sư Bóng Tối, tuyệt đối sẽ không cùng với hai hiệp hội này tranh chấp về bất cứ hành động nào trong lúc đó đi?

Như vậy…… Cô gái có mái tóc màu xanh kia, cô có nên đi giúp cô ấy một chút không?

Lạc Lan đang do dự, bỗng nhiên cổ tay đã bị người bắt được, cũng bị túm trở về — Không cần nghĩ thì cô cũng biết ai là người đang lôi kéo cô, lực đạo vô cùng ôn hòa cùng vững chắc lại được khống chế vô cùng tốt như vậy, sẽ không làm tổn thương đến sức lực của cô, cũng chỉ có mình Zeref.

Cô bị Zeref ôm vào trong ngực.

Được một lúc lâu, Zeref bởi vì vừa mới tỉnh lại mà mang theo một chút âm thanh khàn khàn, vang lên ở bên tai cô: “Thời điểm vừa mất đi ý thức, nghe thấy được hương vị xa lạ.”

Lạc Lan “Hừ” một tiếng: “Vậy thì cảm giác đó thế nào?”

“… Tuyệt đối không an tâm một chút nào.” Lạc Lan cảm giác được đôi tay đang ôm lấy cô nắm lại thật chặt, sau đó Zeref đem cô xoay lại, có thế này ánh mắt hai người mới đối diện nhau: “Đây là nơi nào?”

Zeref nhìn qua chính là tuyệt đối không để ý đến sự tình đã xảy ra trước đó. Hiển nhiên Lạc Lan cũng biết biểu hiện này của anh nhất định là căn bản không đem Ultear để ở trong lòng, lúc này trong lòng mới hơi cân bằng được một chút.

Cô vươn tay ôm lấy cổ Zeref, khoảng cách của hai người trong lúc đó nhanh chóng kéo gần. Cô đem đôi môi của mình in lên đôi môi của Zeref, giống như một loài động vật nhỏ bé chà xát chà lui sau đó mới rời đi, theo sau đó nữa là lộ ra biểu tình có chút cố chấp như trẻ con.

“Em đã cảnh cáo với anh là không được chạy đi! Sau đó em đi tìm anh thì nhìn thấy anh bị cô ta ôm, em đều phải đè nén lại! Tức muốn chết!!!” Lạc Lan căn bản không thèm trả lời vấn đề của Zeref, mà là trừng mắt nhìn anh phát cáu: “Anh nói thử đi! Làm sao anh bị cô ta đánh hôn mê vậy!?”

Zeref cư nhiên còn có tâm tình để cười. “Anh không hề nghĩ tới việc phải rời khỏi vị trí kia, nhưng mà cô ta dùng ma pháp từ chỗ đó dồn ép anh…… Vốn là có thể ứng phó, nhưng là ở trong nháy mắt, bỗng nhiên có người lấy một lượng lớn ma lực từ trong thân thể anh ra……”

“……” Hai mắt Lạc Lan trống rỗng nhìn anh: “Anh trốn tránh trách nhiệm! Anh đang trách em!”

Zeref sờ đầu cô: “Không có, chỉ là trần thuật lại sự thật.” Anh giương mắt lên nhìn bốn phía xung quanh: “Nơi này là……?”

Tại ý thức được sức mạnh dũng mãnh của chính mình được thành lập nên sẽ bị tính năng của Zeref làm cho yếu đi như ở phía trên, Lạc Lan có chút khó chịu: “Em mang theo anh đi về hướng bờ biển, nhưng mà thoáng một cái anh liền tấn công em ở chỗ này, bước đi của em liền bất động.” Cô nghiêng thân thể, chỉ vào vị trí bị Zeref tấn công “ra đòn nghiêm trọng”, cau mũi: “Zeref, anh xuống tay quá nặng, suýt chút nữa đã đem em đánh ngã trên mặt đất.”

Zeref vươn tay giúp cô xoa xoa vào vị trí mà cô chỉ ở sau thắt lưng, biểu tình có chút áy náy: “Xin lỗi…… Ngay cả một chút anh cũng thể không nghĩ ra ở trong tình trạng hôn mê, mình đã làm gì.”

Lạc Lan buông tay: “Không có việc gì, nói tiếp nữa, chúng ta nhanh chóng rời khỏi hòn đảo này đi, hai nghiệp đoàn Fairy Tail cùng Grimoire Heart bắt đầu đối kháng với nhau rồi, cứ tiếp tục ở lại đây nữa thì không chừng sẽ lại có ai đó đến đoạt lấy anh.” Bỗng nhiên cô đi về phía trước, đến gần anh, cả người “Níu” chặt lấy Zeref, mặt chôn ở trong hõm vai của anh, hai tay gắt gao ôm lấy thắt lưng Zeref: “Anh thế nhưng là của em! Là của em đấy!”

“Ừ, là của em.” Zeref lại vươn tay sờ lấy đầu Lạc Lan, theo sau đó là nâng lấy cô lên, hướng về phương hướng cây đại thụ Thiên Lang bị đánh gãy nhìn liếc mắt một cái.

Lạc Lan theo ánh mắt của anh, cũng hướng về phương hướng cây đại thụ Thiên Lang nhìn lại: “A…… Cây kia vừa mới bị người chặn ngang chặt đứt, thật đáng tiếc mà, tuy rằng cái cây rất quái lạ nhưng là rất được……” Cô nghiêng đầu: “Chạy đến địa bàn của hội người ta quấy rối và vân vân, cũng quá ghê tởm đấy chứ…… Nói tiếp, bọn họ còn muốn đem anh cướp đi, là muốn làm cái gì đó…… Ultear luôn luôn nói muốn đem anh ‘Thức tỉnh lại’, sau khi ‘Thức tỉnh lại’ thì sao nào?” Cô nói, buông lỏng tay chân đang níu kéo Zeref ra, tự mình đứng vững lại trên mặt đất.

Zeref thu hồi tầm mắt, nắm tay cô đi hướng về phương hướng ban đầu — đi đến về bên cạnh bờ biển.

“…… Bọn họ muốn anh kết thúc thời đại này.” Anh hơi nghiêng đi mặt, trên khuôn mặt thanh tú có một tia âm trầm: “Cho tới nay, chỉ tại khi anh gặp được một người thì mới là lúc thời đại này kết thúc, anh nghĩ…… Bọn họ là muốn cần lực lượng của anh, lấy thế lực hắc ám sáng tao ra một thời đại mới đi.”

…… Cái này cũng quá ngây thơ rồi.

“Anh thật sự có thể làm được sao?” Lạc Lan nghiêng đầu hỏi anh: “Ý em là chỉ đến việc sáng tạo ra thời đại mới gì đó……”

Zeref trả lời thật sự nhanh: “Đương nhiên.”

Lạc Lan xem xét sườn mặt của anh một lúc lâu: “…… Anh sẽ không làm như vậy đâu.” Cô mở bàn tay không có bị Zeref nắm lấy kia ra: “Chính là vì anh là loại người quý trọng ‘Sinh mệnh’ đến như vậy, muốn anh hủy diệt một thời đại, hủy diệt nhóm sinh linh mà anh quý trọng như vậy, ngẫm lại thì cũng không có khả năng.”

Zeref bị ngữ khí chắc chắn của cô như vậy làm cho nở nụ cười, một mảnh âm trầm ban đầu ở trên mặt anh trong nháy mắt liền biến mất: “… Có em ở đây, thời đại này có kết thúc hay không cũng không quan trọng.”

Ở trước lúc khi anh chưa gặp được Lạc Lan, căn bản anh không có nghĩ tới muốn ở thời đại này làm một chuyện gì, cũng không có nghĩ tới cùng với ai trở thành đồng bạn hoặc là kẻ địch. Anh cũng không nghĩ khiến cho những sinh mệnh mà anh quý trọng bởi vì bản thân anh mà bị hủy diệt, vì thế này nên mới rời xa con người, một mình cô tịch sinh hoạt ở một nơi không có bóng người.

Nhưng Lạc Lan đã xuất hiện, sự tồn tại của cô đã từng chút, từng chút một làm anh thay đổi.

Zeref biết, anh của hiện tại…… Đã không phải còn chỉ có một mình nữa.

Điều này đã vì anh mà mang Lạc Lan đến thời đại này, anh lại muốn càng thêm, lại quý trọng nó……. nhiều hơn một chút nữa.

Bỗng nhiên một trận ánh sáng mạnh mẽ ở sau lưng hai người sáng lên, Lạc Lan cùng Zeref đồng thời quay lại, chỉ thấy chỗ cây đại thụ Thiên Lang vốn đã đổ ngã hiện lên một trận ánh sáng màu vàng.

“A, giống như có ma lực dao động tương đối lớn……” Lạc Lan cùng Zeref liếc nhau — hiển nhiên Zeref cũng cảm giác được điểm này, nhưng hai người đều có chút không làm rõ được đây là cái tình huống gì.

Ngược lại Lạc Lan là quơ quơ lấy tay hai người đang nắm lấy nhau: “Quên đi, đừng đi…… Nhanh chóng rời khỏi nơi này một chút đi.”

Zeref gật đầu, có thế này hai người mới tiếp tục đi đến về hướng bờ biển.

Sau khi hai người đi được một đoạn đường dốc, trước mắt hai người đều là sáng ngời — Ở dưới màn trời âm trầm, có một con thuyền cực lớn, phi thuyền có ký hiệu của hội Grimoire Heart đang đứng ở phía trên bên vùng biển, trên boong tàu của thuyền xuất hiện đầy đủ mọi ánh sáng màu sắc của ma pháp — Pháp sư hội Fairy Tail, chẳng lẽ ở nơi cực kỳ nguy hiểm đó ra đòn phản công sao?

Cô đình chỉ tâm lý rục rịch, ý nghĩ muốn đi hỗ trợ bọn họ — Lúc này thân phận của Zeref đã muốn bị mọi người biết hết rồi…… Nhỉ? Nếu Gray tập họp mọi người ở Fairy Tail lại như lời nói, phỏng chừng chuyện của cô cùng Zeref nhất định cũng đã bị cậu ta nói ra.

Càng miễn bàn là cô còn ở trước mặt hai chị em Mirajane cùng Lisanna biểu diễn tiết mục “Triển khai bản lĩnh” — Nếu chỉ đơn giản là một ‘Thực thể tâm linh’ như lời nói, thì làm sao có thể có ma lực lớn như vậy, thân phận thật sự của cô tất nhiên sẽ bị lọt vào nghi ngờ.

Cũng không biết là do biểu tình rối rắm của Lạc Lan rất rõ ràng hay vẫn là do Zeref quá mức hiểu biết cô, hiển nhiên anh có thể nhìn ra được ý nghĩ của Lạc Lan:

“Lại muốn đi hỗ trợ?”

Lạc Lan cười mỉa: “Em…… Thể hiện ra rõ đến như vậy sao?”

Zeref nhìn về phía chiếc thuyền kia, nâng cằm lên: “Đi thôi, đi giúp bọn họ một lần cuối cùng…… Đem chiếc thuyền kia cướp đoạt xuống dưới thì mới có thể rời khỏi nơi này.”

…… Cũng đúng ha!

Có thế này Lạc Lan mới phát hiện ra, cô hoàn toàn không có lo lắng đến vấn đề làm sao rời khỏi hòn đảo này. Đề nghị của Zeref ngược lại chính là một biện pháp vô cùng tốt, tiện cả đôi đường.

Cô nắm chặt quyền: “Tốt lắm! Chúng ta đi đem kẻ đứng đầu hội Grimoire Heart ra sức đánh một chút đi!” Hai tay cô cùng Zeref giao nhau nắm lại thật chặt.

“Lần này em sẽ không tùy tiện rời đi khỏi anh! Cái loại tình huống mới vừa rồi…… Em sẽ không lại để cho nó xảy ra thêm lần thứ hai!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.