[Đồng Nhân Hoa Thiên Cốt] Thần Ma Chi Tranh

Quyển 1 - Chương 9-3: Một phần phong ấn (h) (p3)



Vậy mà hắn lại lật người nàng lại, đưa một ngón tay vào cúc huyệt của nàng . Thiên Nhan la lên, cúc huyệt kẹp chặt gón tay của hắn lại. Sênh Tiêu Mặc cười cười, thổi hơi nóng vào tai nàng.

“Nhan nhi, nàng xem, cúc huyệt của nàng kẹp chặt tay ta như vậy, đợi đến lúc ta đi vào thì sẽ tiêu hồn đến nhường nào?”

Thiên Nhan hoảng hốt kêu lên:

“Sênh Tiêu Mặc! ngươi nên nhớ ngươi là Nho tôn, một trong tam tôn Trường Lưu. Tại sao ngươi lại đối ta như vậy? buông ta ra…”

Sênh Tiêu Mặc không hề nghe nàng nói, lại đưa thêm một ngón tay nữa vào khuấy đảo.

“Nhan nhi, thật là không thành thật, nàng xem thân thể của nàng thành thật hơn nhiều… nơi này của nàng kẹp chặt tay ta như vậy, nàng còn dám nói là không muốn?...”

Thiên Nhan vừa thấy đau đớn lại thêm khoái cảm tràn ngập trí óc, lại một lần nữa chìm trong triều cường của biển dục. Nàng rên lên:

“A… nữa a… Mặc… không, không nhanh quá a~~ dừng dừng lại…”

Sênh Tiêu Mặc khẽ mỉm, nhanh nhẹn rút tay ra, rướn người đưa cực đại của mình vào cúc huyệt của nàng. Tay cũng không ngừng nghỉ mà xoa nắn đồi phong cao vút và tay kia thì đưa đẩy trong hoa huyệt của nàng, làm cho nơi đó tiết ra rất nhiều hoa dịch.

Mật dịch của nàng hòa vào nước hồ. Trong hồ lại từ đó mọc lên những bông hồng liên xinh đẹp, tỏa ra hương thơm kích tình. Thiên Nhan ngửi thấy thì liến than thầm. lần trước với Đông Phương Úc Khanh làm chuyện đó, thần lực của nàng còn, có thể áp chế lại chuyện này, nhưng lần này nàng lại không thể làm như vậy được.

Sênh Tiêu Mặc ngửi thấy mùi hương này thì khẽ cười, thúc vào mạnh mẽ hơn, lại thì thầm:

“Ồ! Không hổ danh là con gái của Thần, đến cả làm việc này cũng kích thích như vậy?... ta tự hỏi nàng là thần gì đó?”

Bị đau đớn ập đến, nàng kêu thét, rên rỉ:

“Câm miệng,… A… đừng.. nhanh như vậy… ta chết mất… aaa”

Ngay lúc đó, nàng cảm nhận được 1 luồng lực ập đến, hút mình đi. Lại một lần nữa, linh hồn của nàng hiện hữu trong hư hải. Còn Senh Tiêu Mặc thì lại tưởng nàng kiệt sức ngất đi nên đưa nàng lên bờ, lau người cho nàng. Hắn còn thì thầm bên tai Thiên Nhan:

“Nàng đã làm cho ta yêu nàng ngay từ lần gặp đầu tiên, vậy thì nàng phải chịu trách nhiệm. Nàng chính là chấp niệm trong lòng ta. Nàng có biết rằng, khi nghĩ đến nàng cùng hai tên nam nhân khác ‘đồng sàng cộng chẩm’ ta đã điên cuồng biết mấy…ta xin lỗi nàng vì đã không thể tiết chế được, nhưng, ta không hối…”

Đúng lúc ấy, có tiếng nói từ bên ngoài vọng vào:

“Nho tôn, Thế tôn gọi người tới đại điện nghị sự ạ.”

“Được rồi.”

Nói xong, hắn nho nhã bước ra ngoài. Tuy là Thiên Nhan đã ngất đi, nhưng ý thức linh hồn nàng vẫn thanh tỉnh. Nàng tự hỏi, đã nghe thấy Sênh Tiêu Mặc nói những gì? Hắn nói hắn yêu nàng ư?

Lại có một giọng nói mơ hồ y như lần trước vang lên trong hư hải. Thiên Nhan theo lối cũ, đi tới nơi bông hoa sen 9 cánh đang lơ lửng trong không trung. Lần này thế nhưng nàng lại không nghe nói về thân thế của Sênh Tiêu Mặc, như lần trước, nàng có nghe thấy, thầm xác định trong người Hiên Viên Lãng có Chân Long chi huyết. Nàng chắc chắn trong người hắn phải có huyết mạch của Long thần thì mới làm cho phong ấn của nàng mất đi một phần.

Nhưng cũng có thể, huyết mạch của Sênh Tiêu Mặc quá lãng, hoặc… trong thân thể ấy, là linh hồn của một vị Thượng Thần cực mạnh,… tự phong bế chính mình…

Nàng biết những thứ này chẳng qua là do trong vô thức, những tri thức về các vị thần viễn cổ cứ như khắc sâu vào trí óc nàng.

Nam Cung Thiên Nhan bước lên, nhìn vào bông Cửu liên diễm lệ đang lơ lửng trong không trung. Bất chợt, một cánh hoa rời đài, bay đến hập vào mi tâm của nàng. Hai cánh hoa sen như đan vào nhau, tỏa ra ánh sắc xanh, tím quyến rũ, hút hồn. Một dòng kí ức cùng lúc đó tràn vào trí óc nàng.

“Hoa Thần Nam Cung Thiên Nhan!... xin ngươi..”

“Hoa thần, xin người ban mùa màng cho chúng con…”

“Hoa Thần… Hoa Thần…”

Ngay lúc đó, một luồng khí xanh như biển tràn ra từ mi tâm của nàng, bao trùm lấy toàn bộ Tiêu Hồn điện. Đẩy bay toàn bộ những người còn trong điện ra ngoài, ngăn trở bất kì ai tiến vào. Cũng là không ai trong Trường Lưu biết tại nơi này đang xảy ra một trận bạo đông linh lực cực kì lớn.

Bên trong Tiêu Hồn điện, từng đợt linh lực xanh, tìm xen kẽ nhau trào ra như sóng biển. Mà thân thể Thiên Nhan lại đang lơ lửng trên không trung. Cả người nàng được linh lực bao bọc bên trong, thân thể được từng đợt khí trà vào, tẩy rửa phàm thai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.