Động Tiên Ca

Chương 13



Tuy nhiên Vương gia nhàn tản cũng không được nhàn tản.

Một ngày nọ, Vô Cùng trở về, vừa hưng phấn vừa ưu tư, còn khẽ kêu gào, “Có rắc rối, có rắc rối.” Xoay quanh tôi, lại không nói đến một câu đầy đủ cho rõ ràng.

Quả khó mà tin được, chàng trai này đầu đội quan ngọc, mặc áo bào hoa văn rồng, nửa canh giờ trước còn chi, hồ, giả, dã trao đổi quốc sự cùng quan khách. Nói có bao nhiêu đứng đắn, liền có bấy nhiêu đứng đắn.

“Rắc rối của ngươi, hay là của Lục Tu Hàn?” Tôi đã quá quen với hắn rồi, trực tiếp hỏi.

“Hắn nhất định sẽ cảm thấy rất rắc rối.” Chần chờ một chút, hắn nói.

“Ngươi có cảm thấy rắc rối không?” Tôi giúp hắn cởi tấm áo khoác bên ngoài, vừa thêu vừa khảm châu ngọc đấy, siêu nặng.

Hắn rất tự nhiên mà ôm tôi vào trong ngực ── hắn đã lên cấp thành gấu túi, hễ ngồi xuống là chộp tôi đến ôm. Đem so với em bé ôm gấy Teddy, tuy cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu. Mẹ tôi cũng có sở thích kỳ quái tương tự, đại để là những người không được bình thường đều cần nhiệt độ cơ thể để bảo trì cảm giác an toàn.

“Rắc rối. Nhưng ta cảm thấy dường như rất lý thú.” Hắn lộ ra nụ cười có điểm tà ác.

Sau đó hắn bắt đầu bàn luận chính sự, kéo bè kết phái, như thể muốn làm xã hội đen, trong băng lớn có băng nhỏ, trong băng nhỏ còn có phe phái, rắc rối phức tạp đan xen, tôi nghe mà tưởng như lọt vào sương mù, đầu kêu ong ong.

Thất thần vài bận miễn cưỡng nghe xong. Tóm lại, triều Đại Minh này mặt ngoài hòa bình giàu có và đông đúc, nhưng từ hoàng thất đến triều thần mâu thuẫn trùng trùng điệp điệp, thái tử đã bị phế đến người thứ hai, hiện tại Đông cung bỏ trống, dưới đài xích mích không ngừng. Hoàng đế bị quậy đến phiền muộn, triều thần lại bị đám hoàng tử bên dưới chiêu an dụ dỗ đi mất, không khỏi hoảng sợ. Bát hoàng tử dạo gần đây thay đổi triệt để, bỗng nhiên thông suốt, thuận miệng nói đều trúng điểm yếu hại trong đó.

Bây giờ đổi lại là hoàng đế muốn chiêu an Bát hoàng tử giả này.

“Thật ra,” hắn lưỡng lự một chút, “Trực tiếp làm hoàng đế có vẻ tốt hơn, muốn cái gì thì sai người dưới đi làm là được, hiện tại dù sao chỉ cách có một tầng. Có điều… như bây giờ có vẻ chơi rất vui.”

Trán tôi vã ra vài giọt mồ hôi. Nhàn tản Vương gia vô năng không sao cả, hoàng đế vơ vét sạch của thiên hạ chút có chút không… tội ác tày trời a. Mặc dù không phải người của thời đại này, nhưng tôi có phần lương tâm rất bạc nhược.

“Ách, Bát vương gia muốn làm chuyện gì cũng tiện hơn.” Tôi lựa lời nhắc nhở hắn, “Dược liệu của ngươi đã sắp chất đầy phòng trống cách vách rồi. Hôm nay ta đã phân loại qua, có vài bước tinh luyện đã làm được rồi. Lò thuốc ta cũng chuẩn bị sẵn rồi, đợi một lát ngươi xem thử có cần sửa chữa gì không…”

Hắn mặt đầy cảm động, “Loan Loan, ta biết chỉ có ngươi là tốt với ta nhất.” Lại chụt choẹt hôn tôi một chặp.

Tôi nhẫn nhịn hắn như đang nén chịu màn công kích đầy nước dãi của một con chó Nhật. Hết cách rồi, luận về lợi và hại, sống và chết, tinh thần “tất phải gây loạn” của hắn âm hiểm sắc bén còn độc hơn cả rắn độc. Nhưng về phương diện thể hiện tình cảm, học sinh lớp lá trong nhà trẻ còn giỏi hơn hắn. Dạy hắn biết bao lần rồi, hôn người khác vẫn dính đầy nước miếng như thế, tôi đầu hàng.

Chỉnh hợp bất lương cũng không phải lỗi của hắn a. Tôi đối với bản thân mình lắc đầu, mẹ chiều thì con hư, tôi quả thực đã quá nuông chiều hắn rồi, cứ luôn viện lý do thay hắn. Nhưng hiếm khi thấy hắn thật sự muốn làm việc gì đó, để hắn làm thì có sao? Dù sao thời gian tu luyện nhiều như vậy, thiếu mấy chục năm thì có là bao.

“Thương thế của ngươi thế nào rồi?” Tôi hỏi, “Nếu làm chậm trễ đến việc dưỡng thương, sẽ không tốt.”

“Khống chế được rồi, chờ thuốc nữa thôi.” Hắn không hề để tâm, “Không có thuốc tiến độ quá chậm.”

Tôi thấy hắn là bị trúng độc đan dược, so với nghiện ma túy không khác gì mấy. “Đừng tự mình động thủ a. Ngươi cũng thấy, lần trước giết có một con ngựa rước lấy lắm phiền phức thế nào rồi đấy… khiêm tốn một chút.” Tôi lải là lải nhải một đống, hắn cụp mắt nghe tôi lải nhải, một mặt vân vê dây cột tóc của tôi.

“Nhưng mà…” Hắn do dự khó quyết, “Ta còn muốn luyện đan, sửa chữa pháp bảo. Kỳ thật còn có rất nhiều chuyện phải làm…”

“Ta làm cho.” Tôi thở dài. Ăn một đống đan dược, hấp thụ quá nhiều linh khí cũng không tốt, khó chịu giống như tích mỡ vậy. Nhân lúc luyện đan chế khí tiêu tốn bớt một chút cũng được, có một câu cách ngôn rằng: nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi. “Ngươi an tâm đi chơi đi, đừng giết người đấy.”

Nguồn truyện: macthienyblog.wordpress.com

Đương nhiên tôi làm không vừa nhanh vừa có hiệu suất bằng hắn dùng Tam Muội chân hỏa, nhưng chiếu theo lò luyện đan bình thường mà tiến hành, chủ yếu là lúc dùng linh thạch bày trận mở lò là cần hắn làm, những việc khác tôi có thể lo liệu được. Tôi cũng tính nhân dịp này rèn luyện học tập thêm một chút. Dây phải ông chủ thế này, tôi không đi tìm rắc rối, rắc rối cũng sẽ tìm đến tôi.

Đến bây giờ tôi vẫn còn gặp ác mộng, trong mơ tôi thấy không gọi được phi kiếm ảnh, Vô Cùng bị đại hòa thượng chém thành hai nửa…

“…Loan Loan đối với ta thật tốt!” Hắn đột nhiên ôm chặt tôi, thiếu chút nữa siết cho phổi tôi văng ta luôn.

Bất quá hắn muốn giao nông trại vui vẻ cho tôi, tôi không chịu. Ở mặt ngoài, viện lý do là tôi không thể đảm bảo an toàn cho bảo vật quý giá như thế, trên thực tế là tôi không muốn vì một cái bảo vật rách này mà khiến cho hắn sinh ra cảm giác không an toàn với tôi. Hắn và đám người Lục Tu Hàn, đối với bảo vật này có chấp niệm phi thường mãnh liệt, tôi không muốn dính dáng vào trong đó.

Tính của tôi, lười nhất là tranh giành thứ gì đó. Như bây giờ là tốt rồi, ngoại trừ thỉnh thoảng sẽ bị siết đến không thở được.

Bất quá, Vô Cùng có thể biết được suy nghĩ của tôi, dù sao hắn là một tên thông minh tuyệt đỉnh mà. Cho dù bạn biết đó, về phương diện tình cảm hắn có điểm trục trặc, không biết vì sao mà cảm động đến muốn chết muốn sống.

Bởi vì quyết định bước ra khỏi “dòng nước đục”, cho nên số lần ra ngoài nhiều hơn. Nếu mà ở trong nhà, đều khăng khăng gọi tôi đến bên người, ngay cả lúc nghị sự cùng người khác cũng ôm tôi ngồi trên đùi.

… Tôi nhớ có một vị quân chủ cũng từng đối xử đặc biệt như vậy với một mỹ nhân nào đó, cuối cùng vị mỹ nhân kia thực bất hạnh mà bị giết chết. Cũng bởi vì về sau quân vương kia sợ chính mình sẽ trầm luân.

Nhưng Vô Cùng thuộc loại người “kháng nghị vô hiệu, giãy dụa càng thảm hơn”. Tôi đành phải lau mồ hôi sắm vai hồng nhan họa thủy đi hại nước hại dân. Đáy lòng thầm nhủ may mắn hắn là Bát vương gia đổi trắng thay đen mà không phải hoàng đế, tánh mạng tương đối an toàn hơn chút.

Có điều, tám bà thê thiếp của Bát vương gia trước coi vậy mà không được vui vẻ cho lắm.

Không ngờ một người tu tiên như tôi (mặc dù là tay mơ mới chỉ đến kỳ Trúc Cơ mà thôi), còn phải chơi cái trò cung đấu với người ta… Thật sự nghĩ đến mà bi thương hết sức.


Nói chính xác phải là, Bát vương gia Nhạc vương, có tám thê thiếp. (mà không phải cơ thiếp, chỉ là tôi và người ngoài hành tinh không hiểu lắm)

Ba người đứng đầu là Nhạc vương phi, Công Tôn trắc phi, Thượng Quan trắc phi. Đây là ba người được hoàng thượng ban hôn. Nhạc vương phi là Lư thị, nghe nói là quý thích (quý chỗ nào tôi cũng chả biết, chỉ biết là rất chảnh), hai trắc phi cũng là con nhà thế gia, đều là loại thục nữ đoan trang đi không rung váy, cười không lộ răng, lấy nữ giới làm thánh chỉ.

*quý thích: hoàng thân

Mặc dù mỹ cảm của tôi có hơi chai lỳ, nhưng Nhạc vương phi xác thực rất xinh đẹp. Có vẻ đẹp âm trầm không kém cạnh mẹ tôi chút nào, luyện tập chút tuyệt kỹ dùng lỗ mũi nhìn người nữa thôi là càng giống hơn rồi. Còn hai người kia ăn mặc trang điểm y như hai chị em sinh đôi, là mỹ nữ Giang Nam điển hình. Đến cả tính tình cũng giống… nói chuyện một ngâm ba nga, tôi nghe mà buồn ngủ.

Ba người họ mà ra ngoài đi tuần, giống như là Nhạc vương phi mang theo hai người hầu, mà hai người hầu kia bộ dạng sêm sêm nhau, trông rất ngồ ngộ.

Còn về năm nàng thiếp, đúng là tranh đua khoe sắc. Tôi hoài nghi ý định ban đầu của Bát vương gia là muốn cưới đủ 100 họ*, đáng tiếc chí lớn chưa thành, thân đã ngủm. Triệu Tiền Tôn Lý Chu, năm tiểu thiếp mỗi người một họ vừa vặn xếp theo trình tự. Nhắc tới, vị Bát vương gia mê tửu sắc bài bạc kia thật đúng là có chút máu hài hước đen tối.

* Bách gia tính: 100 họ của Trung Quốc

Nhưng kể từ sau khi Bát vương gia “hoàn dương”, tu thân dưỡng tánh, tám vị thê thiếp kia cô đơn quạnh quẽ, khổ hết sức. Tôi từng tò mò hỏi Vô Cùng, hắn ở ngoài mặt nói rất chi là khí thế, “Tạm thời trụ ở nơi này chỉ là vì thu thập dược liệu và dưỡng thương. Sao có thể chiếm đoạt đám thê thiếp vừa “thiếu thốn” vừa “dâm loàn” kia của Vương gia được.”

“Bớt đóng kịch đi.” Tôi cũng không phải mới biết hắn ngày đầu tiên, “Mớ lý do rởm này đem đi hù người khác còn được, hù ta thì không có cửa đâu.”

Hắn lập tức biết ngoan ngoãn nghe lời: “Sao ta có thể đem thân thể thuần dương này lấp vào độc lâu phấn hồng đó được chứ.”

Tôi trợn tròn mắt, thật không ngờ hắn vẫn còn zin.

Hắn nhân cơ hội này giáo dục tôi, tuy hắn là dòng tu tiên cắn thuốc, nhưng nói cho cùng cũng là đạo môn chính thống. Giáo phái của bọn họ chú trọng một đống thứ, nói trắng ra chính là cấm dục thì tu luyện có vẻ nhanh hơn, còn zin thì lại càng ‘làm chơi ăn thật’. Trừ phi là đến ải không qua được, mới đành phải vì qua ải mà cố làm.

“… Lục Tu Hàn cũng là xử nam?” Wow, mấy tên khùng tu tiên này hy sinh cũng thật lớn à.

Hắn vẻ mặt không mấy dễ chịu lắm, “Vì để qua ải, hắn… tóm lại không phải.”

Tôi chậc chậc lấy làm kỳ lạ, còn tưởng rằng đàn ông đều là cầm thú, không ngờ vì một mục tiêu cao thượng, cũng có thể cầm thú không bằng… ý tôi là thăng hoa.

Nhưng tôi lại nghĩ ngược trở lại, kể từ lúc tôi bắt đầu tu luyện đến nay (cho dù bị bắt cắn thuốc luyện), xác thực gần như không có tình huống nhạy cảm. Cả ngày bị Vô Cùng ôm tới hôn lui như vậy, ngoại trừ thỉnh thoảng thấy có hơi phiền ra, cũng xác thực không hề động tình. Quả nhiên tu luyện là một chuyện phi thường thần kỳ.

(đương nhiên chuyện phi thường thần kỳ đó không giống như cái kiểu mà một đứa ngốc như tôi đã nghĩ)

Nhưng Bát vương gia giả không lật thẻ bài thị tẩm, tám vị thê thiếp lại đem đầu mâu chuyển hướng đến người “được sủng ái nhất” là tôi… Tôi thật sự là câm điếc ăn hoàng liên mà. (khổ không có chỗ tố)

Người đầu tiên làm khó dễ là một vị di nương trong Bách gia tính (100 họ), tôi cũng không muốn nói rõ là ai. Tóm lại, cô ta thân thân thiết thiết kéo tôi đi uống trà, nhưng trong trà của cô ta lại có mùi hồng hoa.

“Ta không thích loại này trà.” Tôi nói thẳng, “Có hồng hoa*. Di nương cũng không nên uống vào, uống nhiều không có con được đâu.”

*cây hồng hoa, thuộc họ cúc, tác dụng hoạt huyết thông kinh, tiếng anh tên Cathamis.

Ai ngờ tôi mới nói có một câu như vậy, ‘thời tiết liền thay đổi’. Đầu tiên là di nương nào đó đánh di nương kia một bạt tai, nói nhất định là bị cô ta hại mới bị sảy thai, sau đó càng xé ra càng thái quá, cái gì mà long tiên hương a, rồi té xuống hồ a, rồi hạ độc a, năm di nương quậy đến náo nhiệt hết sức.

Khóc lóc, gào rú, cắt tóc, xé áo, thắt cổ công khai trước mặt mọi người cũng có, ra ngoài chạy bộ bị té ao cũng có, kinh động đến ba bà trùm, kêu la oan uổng, ôm đùi muốn làm chủ cho mình.

Cái người mục sở thị là tôi đây còn chưa hiểu mô tê rốt cục là chuyện gì xảy ra, đã bị Nhạc vương phi anh minh kéo xuống nhốt trong phòng chứa củi, không cho ăn cơm.

… Tôi tịch cốc* đã được năm sáu năm rồi, không cho tôi ăn cơm cùng lắm thì có hơi thèm miệng mà thôi, có khác biệt không? Vả lại trông cái khóa rỉ sét này… tôi còn sợ làm hư luôn ấy chứ.

* tịch cốc: tịch là bỏ, cốc là ngũ cốc, Tịch cốc là một phương pháp tu luyện, có thể không cần ăn uống.

Tôi thật sự không có loại kinh nghiệm này, bèn ngây người vài giây.

Dù sao chúng tôi đang ăn nhờ ở đậu phủ Nhạc vương, Nhạc vương phi tốt xấu gì cũng là nữ chủ nhân. Làm khách không nên làm phật ý chủ nhân quá, điều này thì tôi biết rõ.

Nhưng đan dược của Vô Cùng còn trong lò đan, cách hai canh giờ phải để ý, canh lửa quan sát độ cháy một chút. Gãi gãi đầu, tôi rút từ trong nhẫn ra tờ giấy vàng với mực đỏ để vẽ huyễn phù và bùa ẩn thân. Tuy tôi dùng không được cao minh lắm, nhưng lừa phàm nhân một chút hẳn là có thể… đó là nếu không chạm đến huyễn phù.

* Huyễn phù: bùa giả người, có công dụng như hình nhân bằng giấy ý

Ngày hôm đó thật đúng là mệt chết. Cách mỗi hai canh giờ là tôi phải đi xem lò thuốc, từ phòng chứa củi đến tẩm điện lại xa. Cũng may hiện tại tôi đã dán giáp mã rất thuần thục, đi rất nhanh, tôi còn thử nghiệm không ít phương thức, nói ví dụ như khinh công pháp (nhảy lên nóc nhà chạy), lâm ba vi bộ (chạy trên mặt nước cũng có lạc thú chứ bộ), còn đầy những kiểu thú vị khác nữa.

Duy nhất phiền toái là cái khóa rỉ sét kia, chưa đến hai lần đã bị tôi làm hỏng rồi, dứt khoát mặc kệ luôn, dù sao tôi vẫn còn ở đây là được rồi.

Buổi tối lúc Vô Cùng trở về, tìm được phòng chứa củi, rất kinh ngạc hỏi, “Sao ngươi lại ở chỗ này?”

“Không biết a.” Kỳ thật tôi cũng rất khó hiểu, “Nhạc vương phi muốn ta đến đây.”

“Ờ, cô ta là vương phi, ngươi là cơ thiếp. Theo lý mà nói cô ta đúng là có thể xử trí ngươi.” Hắn trở nên ủ ê, “Chi bằng, ta đi bắt dịch thần (thần bệnh dịch) đến giải quyết bọn họ.”

“Không nên đâu?” Tôi nhíu mày, “Ngươi đã chiếm chỗ của Vương gia người ta, còn hại chết đám vợ của người ta, không phúc hậu.”

Hắn cũng nhíu mày, “Ta đi bảo cô ta thả ngươi ra.”

Chừng nửa giờ sau, hắn đen mặt trở về, “…Ả mắng ta. Ta thiếu chút nữa không kiềm chế được giết ả ta rồi.”

“Đừng gây chuyện nữa.” Tôi thở dài, “Chúng ta là khách. Ngươi đi canh chừng lò đan đi, ta đi cả một ngày nay, mệt khủng khiếp.”

Hắn ôm tôi tới, “Thành thật như vậy làm chi không biết?” Hắn bắn một tia thần thức lên huyễn phù của tôi, nó trở nên sống động hẳn lên, “Ả ta muốn nhốt thì cứ nhốt đi, để ả ta đi nhốt một lá bùa là được rồi. Mấy ngày nay ngươi đừng ra khỏi viện… đám phụ nữ này thật phiền toái.”

Tôi nghĩ bọn họ gặp phải hai kẻ dở hơi như chúng tôi cũng thật đáng thương. Một người đến từ thế kỷ 21, một người đến từ hành tinh khác.

Chúng tôi rất muốn tuân theo quy luật của triều Đại Minh và nội quy của Nhạc vương phủ, nhưng thật sự có chút khó khăn.

Sau Nhạc vương phi vẫn thả “tôi” ra, chỉ bị đánh 20 hèo vì tội “vu hãm”. Cao nhân quả là cao nhân, tấm huyễn phù y như thật kia, bị đánh còn biết kêu đau, da tróc thịt bong, siêu thật, hơn nữa còn đánh không rách.

Nhưng Nhạc vương phi đổ bệnh nặng. Vẫn là tôi khuyên bảo mãi, Vô Cùng mới để cho cô ta “khỏi bệnh”.

Ai bảo cô ta đánh tấm huyễn phù kia làm chi, thần thức của Vô Cùng còn bên trong đấy! Mặc dù chỉ có một tia, nhưng cái mông tôn quý của hắn cũng thấy đau. Khi đó hắn còn đang ở trên điện Kim Loan ấy…

Tôi không biết nên đồng tình với ai mới phải.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.