Dreaming Of You

Chương 1



Hình dáng cô đơn của một phụ nữ xuất hiện trong bóng tối. Cô dựa người vào bức tường của một ngôi nhà cho thuê đổ nát, hai vai so lại như đang bị ốm. Đôi mắt xanh lục khắc nghiệt của Derek Craven lướt qua cô khi anh đi ra từ sòng bạc ở phía sau ngõ. Hình ảnh như thế này là không bình thường trên những con phố của Luân Đôn, đặc biệt trong khu ổ chuột này, nơi mà sự nghèo khổ của con người hiển hiện dưới mọi hình thái khác nhau. Nơi đây, tuy cách một khoảng ngắn nhưng lại là một cách biệt đáng kể so với phố St. James sang trọng, những ngôi nhà là một đống rác rưởi dột nát. Khu vực này tràn lan những người ăn xin, gái mại dâm, kẻ bịp bợm và trộm cắp. Loại người như anh.

Không một phụ nữ đứng đắn nào lại bị bắt gặp ở đây, nhất là lúc chạng vạng. Nhưng nếu cô là một gái điếm, thì cách ăn mặc của cô lại là kỳ lạ. Chiếc áo choàng màu xám mở ra ở đằng trước để lộ một chiếc váy cao cổ may bằng vải tối mầu. Lọn tóc lộ ra từ bên dưới chiếc mũ trùm đầu gần giống màu nâu. Cô có thể đang đứng đợi một người chồng lang thang đâu đó, hoặc có thể là một cô gái bán hàng đang lạc đường.

Mọi người liếc trộm người phụ nữ khi đi qua cô mà không hề ngừng bước. Nếu cô còn ở lại đây lâu hơn, không nghi ngờ gì là cô có thể bị cưỡng hiếp hoặc bị cướp, thậm chí là bị đánh và bỏ lại chờ chết. Việc có thể làm là lịch sự đi đến chỗ cô, hỏi thăm hoàn cảnh của cô, bày tỏ lo ngại về sự an toàn của cô.

Nhưng anh không phải là một quý ông. Derek quay đi tiếp tục rảo bước dọc vỉa hè đổ nát. Anh đã lớn lên từ những con phố này – sinh ra ở cống nước, được nuôi dưỡng bởi những người gái điếm cục cằn trong suốt thời thơ ấu, và được giáo dục bởi mọi loại tội phạm trong quá trình trưởng thành. Anh đã quen thuộc với những mưu mẹo nhằm đặt bẫy những người không thận trọng, chỉ cần vài phút cần thiết để ăn trộm của một người đàn ông và thắt cổ họng anh ta. Phụ nữ thường được dùng trong những cái bẫy này như là mồi nhử hay trạm gác, hoặc thậm chí để tấn công. Một cô gái mềm yếu có thể gây ra rất nhiều nguy hiểm khi được trang bị một cây gậy bằng kim loại được giấu trong váy, hoặc khi cất giấu một hoặc hai khẩu súng ngắn trong tất chân.

Từ từ Derek nhận thấy tiếng bước chân tiến lại gần đằng sau anh. Có gì đó về chúng gây ra một cảm giác gai gai dọc cột sống của anh. Hai tiếng bước chân nặng nề của hai người, hai người đàn ông. Anh cố tình thay đổi nhịp nhân, và chúng liền điều chỉnh cho phù hợp. Chúng đang đi theo anh. Có lẽ chúng do Ivo Jenner – oan gia của anh cử đến để gây phiền phức. Rủa thầm, Derek bắt đầu đi vòng qua một góc đường.

Đúng như anh dự đoán, chúng lập tức có hành động. Anh nhanh chóng quay lại và gập người tránh đường đi của một nắm đấm. Nhờ vào bản năng và nhiều năm kinh nghiệm, anh chuyển toàn bộ sức nặng cơ thể sang một chân và quăng một cú đá mạnh bằng chân mang giày vào bụng kẻ tấn công. Gã đàn ông thốt lên một tiếng kêu đau đớn và lảo đảo lùi lại. Quay sang, Derek xông tới gã thứ hai nhưng đã quá muộn… Anh cảm thấy tiếng đập của một vật bằng kim loại vào lưng và một cú đập long óc vào đầu. Khựng lại, anh ngã rầm xuống đất. Hai gã đàn ông đè lên cơ thể co rúm lại của anh.

“Làm nhanh đi.” Một trong chúng nói, giọng hắn nghèn nghẹn. Vũng vẫy, Derek cảm thấy đầu mình bị kéo ra sau. Anh tung ra một cú đấm, nhưng tay anh đã bị ghăm xuống đất. Một vết rạch lướt dọc mặt anh, một tiếng gào mơ hồ trong tai anh, chất lỏng nong nóng trào ra từ mắt và miệng anh… máu của chính anh. Anh rên lên phản kháng, quằn quại để thoát khỏi cơn đau đớn ngày càng tăng. Nó xảy ra quá nhanh. Anh không thể cản được. Anh đã luôn lo sợ về cái chết, bằng cách nào đó anh biết nó sẽ xảy ra như thế này, không phải trong yên bình, mà là đau đớn, bạo lực và bóng tối.

*****

Sara dừng lại để đọc qua những thông tin mà cô đã thu thập được. Chăm chú nhìn qua đôi kính mắt, cô bối rối với những từ lóng mới cô đã nghe tối nay. Ngôn ngữ của khu phố ngày thay đổi nhanh chóng từng năm, một kết luận rút ra khiến cô thích thú. Dựa vào một bức tường tìm kiếm một chút riêng tư, cô mải mê đọc lại những tờ giấy ghi chép cô đã viết và nghuệch ngoạc vài sửa đổi với cây bút chì. Những con bạc gọi việc chơi bài là “những trò lừa bịp - flats” và đã nhắc nhở lẫn nhau phải canh chừng “những người bắt bớ - crushers,” có lẽ ý chỉ những người cảnh sát. Một điều cô chưa hiểu được là sự khác biệt giữa “kẻ lừa đảo – rampsmen” và “kẻ cướp giật – dragsmen”, cả hai từ đều dùng để chỉ những kẻ ăn cắp trên phố. Thôi được, cô sẽ phải tìm hiểu bằng được… nhất thiết là cô phải dùng đúng từ. Hai cuốn tiểu thuyết đầu tay của cô, ‘Mathilda’ và ‘Người ăn xin’, đều được khen ngợi bởi những chi tiết nhỏ đã được chú ý đến. Cô không muốn cuốn tiểu thuyết thứ ba, vẫn còn chưa đặt tên, lại bị chê tránh là có những chi tiết không xác thực.

Cô băn khoăn liệu những người đàn ông ra vào sòng bạc có thể trả lời những câu hỏi của cô. Hầu hết họ trông không được đàng hoàng, với mặt không cạo râu và không sạch sẽ. Có lẽ sẽ là không khôn ngoan để hỏi họ bất cứ thứ gì – họ có thể không hoan nghênh một sự gián đoạn cuộc chơi tối nay. Nhưng cô lại cần nói chuyện với họ vì cuốn sách của mình. Và Sara cũng luôn cẩn thận không đánh giá con người thông qua vẻ bên ngoài.

Đột nhiên cô nhận ra sự náo động ở góc phố. Cô cố nhìn xem điều gì đang xảy ra, nhưng con phố đang bao phủ trong bóng tối. Sau khi cuộn tập giấy cô đã khâu lại thành một quyển sổ nhỏ, cô nhét nó vào trong túi sách và hiếu kỳ tiến đến phía trước. Một loạt những lời nói thô thiển khiến má cô hồng lên. Không ai sử dụng loại ngôn từ đó ở Greenwood Corners ngoại trừ ông Dawson già cả, khi uống quá nhiều rượu mạnh tại ngày lễ Giáng sinh hằng năm của thị trấn.

Có ba cái người đang tham gia vào một cuộc ẩu đả. Trông như hai người đàn ông đang giữ một người thứ ba trên mặt đất và đánh anh ta. Cô nghe thấy tiếng những nắm đấm thụi vào da thịt. Nhăn mặt một cách không chắc chắn, Sara siết chặt chiếc túi và quan sát. Trái tim cô đập thình thịch như tim của một con thỏ. Sẽ là dại dột nếu tự mình xen vào. Cô ở đây để quan sát, chứ không phải để can thiệp. Nhưng nạn nhân khốn khổ đang kêu lên những tiếng rên rỉ thảm thương… và đúng lúc đó cô kinh hoàng nhìn thấy ánh sáng loé lên của một con dao.

Họ sẽ giết anh ta.

Sara vội vã lần mò trong túi xách khẩu súng nhỏ cô luôn mang theo trong những chuyến đi nghiên cứu. Cô chưa bao giờ sử dụng nó bắn ai trước đây, nhưng cô đã tập bắn trong một khu rừng ở phía đông nam của Greenwood Corners. Rút cái vũ khí nhỏ ra, cô lên cò và ngần ngừ.

“Đây, bây giờ!” cô quát lên, nỗ lực khiến giọng mình nghe ra vẻ mạnh mẽ và quyết đoán. “Tôi yêu cầu các ông dừng lại ngay lập tức!”

Một người ngẩng lên nhìn cô. Người kia phớt lờ lời cảnh báo của cô, nâng con dao lên lần nữa. Họ không hề để ý đến lời đe dọa của cô tí nào. Cắn môi, Sara nâng khẩu súng đang run run lên và nhắm vào phía bên trái họ. Cô không thể giết người – cô ngờ rằng lương tâm của cô tha thứ cho điều đó – nhưng có thể tiếng nổ to sẽ đe dọa họ. Giữ vững tay, cô kéo cò súng.

Khi tiếng dội lại của tiếng súng tan đi, Sara mở mắt để xem kết quả nỗ lực của cô. Kinh ngạc, cô thấy cú bắn không chủ định đã trúng một người đàn ông… lạy Chúa, vào cổ họng! Hắn đang quỳ trên đầu gối, nắm chặt vết thương đang chảy máu bằng hai tay. Bỗng nhiên, hắn ngã ụp xuống với một tiếng líu ríu. Người đàn ông khác đông cứng người. Cô không thể nhìn thấy vẻ mặt của hắn.

“Đi ngay,” Sara nghe chính mình nói, giọng cô run lên vì sợ hãi và hoảng hốt. “Hoặc… hoặc là tôi sẽ thấy là cần phải bắn luôn cả ông!”

Hắn dường như tan vào trong đêm tối như một bóng ma. Sara rón rén lại gần hai thân thể nằm trên đất. Miệng cô há hốc vì sợ hãi và cô phải dùng đến những ngón tay run rẩy để bịt lấy nó. Rõ ràng là cô đã giết chết một người đàn ông. Vòng qua để né cái xác chết, cô đến gần nạn nhân của cuộc tấn công.

Mặt anh ta đầy máu. Nó nhỏ từ mái tóc đen và thấm ướt vạt áo trước của anh ta. Một cảm giác sợ hãi bao trùm khi cô lo lắng liệu việc cứu giúp anh ta có phải là đã quá chậm chễ. Sara nhét khẩu súng vào trong túi sách. Cô đang lạnh cả người, và run rẩy. Trong hai mươi lăm năm cuộc đời, chưa có gì tương tự điều này xảy ra với cô. Cô nhìn từ thân thể này sang thân thể khác. Giá như có người trong đội tuần tra gần đây, hoặc một trong những cảnh sát thành phố có tiếng là được huấn luyện bài bản đi qua. Cô nhận thấy mình đang đợi điều gì khác xảy ra. Ai đó sớm đi ngang qua hiện trường này. Một cảm giác tội lỗi dấy lên trong cơn kinh hoàng của cô. Chúa đánh kính, làm sao cô có thể sống với lương tâm của chính mình, khi nghĩ những gì cô đã làm?

Cô nhìn kỹ nạn nhân của vụ cướp với sự tò mò pha lẫn với thương hại. Thật khó để nhìn được mặt anh ta dưới lớp máu, nhưng anh ta có vẻ là một chàng trai còn trẻ. Quần áo của anh ta trông sang trọng, loại vải đắt tiền có thể mua được trên phố Bond*. Đột nhiên cô thấy ngực anh ta chuyển động. Cô chớp mắt với vẻ ngạc nhiên. “Thưa ông?” cô hỏi, nghiêng lại gần anh ta.

(*’Phố Bond’ một khu phố nổi tiếng với hàng loạt những cửa tiệm mua sắm của Luân Đôn, đặc biệt là các cửa hàng thời trang. Hình thành ở nước Anh từ thế kỷ 18.)

Anh ta thình lình nhỏm lên, và cô thốt ra một tiếng kêu hoảng sợ. Một bàn tay lớn túm chặt lấy vạt áo cô đến mức cô không kéo ra được. Một bàn tay khác đưa lên mặt cô. Lòng bàn tay anh ta đặt trên má cô, những ngón tay run rẩy của anh ta bôi máu lên mặt kính mắt của cô. Sau một nỗ lực mạnh mẽ không thành để thoát ra, Sara từ bỏ và ngồi xuống bên cạnh anh ta.

“Tôi đã đuổi những người tấn công ông đi rồi, thưa ông.” Cô liều lĩnh cố gỡ những ngón tay của anh ta khỏi vạt váy của mình. Cái nắm của anh ta cứng như sắt. “Tôi tin là tôi có thể cứu mạng ông. Bỏ tôi ra… xin ông…”

Một lúc lâu sau anh ta mới đáp lời. Chầm chậm tay anh ta rời khỏi mặt cô và lướt dọc tay cô cho đến khi anh ta nắm được cổ tay cô.

“Giúp tôi đứng dậy,” anh cộc cằn nói, làm cô ngạc nhiên với ngữ điệu giọng nói của anh ta. Cô đã không chờ đợi một người đàn ông ăn mặc quần áo sang trọng như vậy lại nói bằng giọng mũi của người khu đông Luân Đôn.

“Sẽ tốt hơn nếu tôi gọi người giúp đỡ - “

“Không phải ở đây.” Anh thở khó nhọc. “Đồ ngốc không có đầu óc. Chúng ta sẽ bị… cướp và moi ruột trong vòng một giây.”

Bực tức vì sự thô lỗ của anh ta, Sara cảm thấy thôi thúc phải chỉ ra rằng một chút lòng biết ơn không nên bị bỏ qua. Nhưng anh ta chắc phải bị đau ghê gớm. “Thưa ông,” cô nói ngập ngừng, “mặt của ông… nếu ông cho phép tôi lấy khăn tay từ túi của tôi – “

“Cô đã bắn phát súng đó?”

“Tôi e là vậy.” Thò tay vào trong túi, cô gạt khẩu súng và tìm thấy chiếc khăn tay. Trước khi cô có thể kéo nó ra, anh siết chặt hơn cái nắm trên cổ tay cô. “Hãy để tôi giúp ông,” cô nhẹ nhàng nói.

Những ngón tay của anh ta lỏng dần, và cô rút chiếc khăn tay ra, một miếng vải lanh vuông sạch sẽ và mềm mại. Cô chấm nhè nhẹ lên mặt anh ta và ấn cái khăn tay đã được gấp lại vào vết thương, vết rạch đáng sợ chạy từ lông mày sang đến giữa gò má bên kia. Nó sẽ làm mặt anh xấu đi. Cô hy vọng anh sẽ không bị hỏng mất một mắt. Một tiếng rít đau đơn thoát ra từ môi anh, máu nhỏ cả vào cô. Nhăn nhó, Sara cầm lấy tay anh ta và áp nó lên mặt. “Có lẽ ông có thể giữ cái này ở đây? Tốt. Bây giờ, nếu ông đợi ở đây, tôi sẽ cố tìm ai đó để giúp đỡ chúng ta – “

“Không.” Anh ta vẫn nắm lấy vạt áo cô, những đốt ngón tay ấn vào đường cong mềm mại ở ngực cô. “Tôi ổn. Đưa tôi đến nhà Craven. phố St. James.”

“Nhưng tôi không đủ sức, cũng không quen với đường xá của thành phố này – “

“Nó khá gần đây.”

“Thế - thế còn người đàn ông tôi đã bắn? Chúng ta không thể cứ để thi thể đó ở đây.”

Anh ta khịt mũi vẻ kinh tởm. “Mặc xác hắn. Đưa tôi đến St. James.”

Sara băn khoăn anh ta sẽ làm gì nếu cô từ chối. Anh ta dường như là một người tính khí nóng nảy có xu hướng bạo lực. Mặc dù bị thương, anh ta vẫn có khả năng làm cô đau. Bàn tay ở ngực cô rất lớn và mạnh mẽ.

Chậm chãi Sara bỏ chiếc kính ra và đặt nó vào túi. Cô vòng tay đỡ quanh eo anh ta dưới chiếc áo khoác, bỗng cô đỏ mặt vì bối rối. Cô chưa bao giờ ôm một người đàn ông nào khác ngoại trừ cha mình và Perry Kingswood, người-gần-như-hứa-hôn với cô. Không ai trong họ có cảm giác như thế này. Perry khá là cân đối, nhưng anh không thể so sánh được với người lạ cao, gầy này. Vật lộn để đứng vững trên chân mình, cô loạng choạng khi người đàn ông vịn vào cô để nâng mình lên. Cô không nghĩ anh lại cao như vậy. Anh ta tỳ tay vào đôi vai nhỏ của cô trong khi tay còn lại ấn chặt chiếc khăn tay trên mặt. Anh ta thốt lên những tiếng rên rỉ nho nhỏ.

“Ông ổn chứ? Nghĩa là, ông có thể đi bộ được không?”

Câu nói đó gây ra một tiếng cười tắc nghẹn. “Cô là người quái quỷ nào thế?”

Sara ngập ngừng bước về hướng phố St. James, anh ta lảo đảo đi bên cạnh cô. “Sara Fielding,” cô nói, và thận trọng thêm vào, “ở Greenwood Corners.”

Anh ta ho và nhổ ra một miếng nước bọt lẫn máu. “Tại sao cô giúp tôi?”

Sara không thể không chú ý là âm điệu của anh ta đã có thay đổi. Giọng anh ta nghe gần giống một quý ông, nhưng những đặcđiểm của khu đông vẫn còn, làm yếu những phụ âm và nhấn mạnh nguyên âm. “Tôi không có lựa chọn nào khác,” cô trả lời, gồng lên bên dưới sức nặng của anh ta. Anh ta kẹp chặt một bên sườn với cánh tay tự do và vịn vào cô với tay còn lại. “Khi tôi thấy những người đàn ông kia đang làm gì – “

“Cô có một lựa chọn,” anh nói, giọng thô lỗ. “Cô có thể bỏ đi.”

“Quay lưng đi khi ai đó gặp nguy hiểm? Ý tưởng đó là không thể nghĩ đến.”

“Mọi người đều làm thế.”

“Không phải nơi tôi ở, tôi chắc chắn với ông.” Để ý là họ đã đi chệnh ra giữa đường, Sara hướng anh ta quay lại lề đường, nơi họ có thể được che giấu trong bóng tối. Đây là đêm kỳ lạ nhất trong cuộc đời của cô. Cô chưa bao giờ đoán được là mình sẽ đi qua một phố nghèo của Luân Đôn với một người lạ bị thương. Anh ta bỏ chiếc khăn tay ra khỏi mặt và Sara nhẹ nhõm khi thấy máu đã chảy chậm lại. “Ông tốt hơn là giữ nó ở vết thương,” cô nói. “Chúng ta phải tìm một bác sỹ.” Cô ngạc nhiên khi anh ta không hỏi vết thương tệ đến mức nào. “Từ những gì tôi có thể nhìn thấy, họ đã rạch một đường dài trên mặt ông. Nhưng nó dường như không quá sâu. Nếu nó được chăm sóc tốt, khuôn mặt ông sẽ không bị ảnh hưởng nhiều.

“Điều đó không quan trọng.”

Lời nói đó khơi thêm trí tò mò của Sara. “Thưa ông, ông có bạn ở Craven à? Có phải đó là lý do chúng ta đang đi đến đó?”

“Đúng thế”

“Liệu ông có tình cờ quen biết ông Craven?”

“Tôi là Derek Craven.”

“Ông Craven?” Mắt cô mở to với sự phấn khích. “Cũng là người lập ra sòng bạc nổi tiếng đó và xuất thân từ tầng lớp dưới của xã hội và… Có phải ông thực sự sinh ra trong một cống nước, như lời truyền miệng? Có phải là thật rằng ông – “

“Hạ giọng xuống, mẹ kiếp.”

Sara không thể tin được sự may mắn của mình. “Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, ông Craven. Vậy mà nó xảy ra. Tôi đang nghiên cứu để viết một cuốn truyện về cờ bạc. Đó là vì sao tối nay tôi ở đây vào lúc này. Greenwood Corners không phải một nơi dành cho những chuyện như vậy, và vì thế tôi thấy rất cần thiết là phải đến Luân Đôn. Quyển sách của tôi sẽ là một câu chuyện hư cấu với nhiều chi tiết miêu tả về con người và những nơi quan trọng trong thế giới cờ bạc – “

“Jesus,” anh gầm lên. “Cô muốn gì cũng được – kể cả một gia tài chết tiệt – nếu cô ngậm mồm lại cho đến khi chúng ta đến nơi.”

“Ông – “ Sara kéo anh ta tránh một đống rác nhỏ mà anh ta có lẽ sẽ xéo lên. Biết là anh ta đang bị đau, cô thôi không tự ái vì thái độ thô lỗ của anh ta. Bàn tay vịn vào vai cô đang run rẩy. “Chúng ta gần như đã ra khỏi khu phố đó, ông Craven. Ông sẽ ổn thôi.”

Đầu Derek choáng váng, và anh phải gắng sức giữ thăng bằng. Cú đập vào đầu dường như đã đánh văng não anh ra khỏi đầu. Vịn chặt vào hình dáng nhỏ bé bên cạnh anh, anh lê từng bước theo cô. Anh ngả hẳn vào cô cho đến khi lớp vải của chiếc mũ trùm đầu của cô cọ vào tai anh. Một cảm giác lạ lùng mơ hồ xâm chiếm anh. Anh dò dẫm đi theo cô gái kỳ lạ bé nhỏ lắm lời này và cầu Chúa là cô ta dẫn anh đi đúng đường. Đó là lời cầu nguyện gần đây nhất của anh.

Cô đang hỏi anh điều gì đó. Anh gắng tập trung vào lời nói của cô. “… Chúng ta nên đi vào bằng cửa chính hay có lối khác – “

“Cửa ngách,” anh lẩm bẩm, liếc mắt từ sau chiếc khăn tay. “Đằng kia.”

“Ồ, tòa nhà thật là lớn.” Sara nhận xét về câu lạc bộ với vẻ kính phục. Trước mặt tòa nhà là tám cái cột trụ theo kiểu Corin*, bẩy trán tường** và hai chái nhà liền kề. Cả tòa nhà được bao quanh bởi một hàng rào với những cột đá cẩm thạch. Cô muốn đi lên bậc thềm dẫn đến cửa chính và chiêm ngưỡng đại sảnh nổi tiếng bao phủ bởi lớp kính màu, rèm nhung xanh và nhiều chùm đèn. Nhưng tất nhiên ông Craven không muốn xuất hiện trong bộ dạng như thế này trước những thành viên của câu lạc bộ. Sau khi cô dìu anh ta đến bên cạnh toà nhà, họ đi xuống một cầu tháng ngắn dẫn đến một cánh cửa gỗ nặng.

(* ‘Cột trụ kiểu Corin: là một trong ba nét kiến trúc của Hy Lạp cổ đại, bao gồm: Corinthian order, Doric order và Inonic order. Đây là loại cột được trang trí phức tạp nhất, đặc điểm chính làm một chiếc cột trụ thanh mảnh và bề mặt trau chuốt được trang trí với lá cây ô rô và những cuộn tròn. Xem ảnh)

images

(** ‘Trán tường’: một nét kiến trúc cổ, bao gồm một mô hình tháp đặt trên rầm ngang và được chống đỡ bởi những cái cột.)

images

Derek nắm lấy cán cửa và đẩy cửa mở. Ngay lập tức Gill, một nhân viên của anh lại gần họ. “Ông Craven?” Anh chàng trẻ tuổi thốt lên, cái nhìn chăm chú của anh ta lướt từ chiếc khăn tay đẫm máu trên mặt Derek đến đôi mắt e dè của Sara. “Chúa làm lành – “

“Gọi Worthy,” Derek càu nhàu. Anh xô Gill và bước vào tiền sảnh ốp gỗ nhỏ. Một cầu thang uốn khúc dẫn đến khu vực riêng tư của anh. Lặng ngắm chiếc cầu-thang-sáu-nhịp, anh đột nhiên ra hiệu cho Sara đi cùng anh.

Ngạc nhiên vì anh muốn cô giúp anh đi lên cầu thang. Sara ngần ngừ. Cô liếc nhìn anh nhân viên trẻ, người đã bước đi khỏi họ và biến mất trong một hành lang rộng trải thảm.

“Đi,” Derek nói cộc lốc, ra hiệu cho cô lần nữa. “Cô nghĩ là tôi có thể đứng ở đây cả tối hay sao?”

Cô bước đến bên anh ngay lập tức, và anh choàng một cánh tay nặng nề qua vai cô. Họ bắt đầu bước lên từng bậc.

“Ai là Worthy?” Cô hỏi, vòng tay quanh cái eo rắn rỏi để giữ vững anh.

“Người quản gia.” Xương sườn của Derek như một con dao cùn đâm vào những bộ phận bên trong cơ thể. Mặt anh đỏ gay như lửa. Anh nghe chính mình nói, những năm luyện tập biến mất để lộ âm điệu khu đông nằng nặng. “Worthy… quản lý mọi việc… giúp tôi điều hành câu lạc bộ. Tin tưởng ông ta… với cả mạng sống của tôi.” Anh ta vấp chân ở chiếu nghỉ và văng ra một tiếng chửi thề rên rỉ.

Sara thắt chặt vòng tay cô trên eo của anh. “Đợi đã. Nếu ông ngã, tôi không thể giữ ông lại được. Chúng ra phải đợi ai đó đủ khoẻ để giúp ông lên nốt đoạn cầu thang còn lại.”

“Cô là đủ rồi.” Anh ta bắt đầu bước thêm một bậc nữa, cánh tay anh ghì chặt quanh vai cô.

“Ông Craven,” Sara phản đối. Lập cập, họ lên hai bậc cầu thang nữa. Sara rất sợ là anh ta có thể ngất đi và rơi xuống cầu thang. Cô bắt đầu động viên anh, nói bất cứ điều gì cô có thể nghĩ ra để giữ anh tiếp tục di chuyển. “Gần đến rồi… Đó, ông nhất định đủ khoẻ để trèo thêm vài bước nữa… Đứng vững nào…”

Cô hít thở khó nhọc vì quá sức khi họ leo lên đến bậc thang cuối cùng và đi đến cánh cửa ra vào căn hộ riêng của anh. Họ đi qua hành lang và dẫn đến một phòng khách được trang hoàng lộng lẫy với vải nhung đỏ và lụa gấm. Sự chú ý của cô tập trung vào tấm da thú trong khung chạm trổ mạ vàng treo trên tường, sự phô trương vương giả của những cái cửa sổ kiểu Pháp, và khung cảnh tráng lệ của thành phố bên ngoài. Làm theo hướng dẫn trệu trạo của Craven, cô đỡ anh ta đến phòng ngủ. Căn phòng chứa đầy gấm vóc Đa-mát và những tấm gương trang trí cầu kỳ. Trong đó còn có một chiếc giường ngủ lớn nhất mà cô từng thấy trong đời. Mặt đỏ ửng, Sara nhớ lại là cô chưa từng ở trong phòng ngủ của một người đàn ông trước đây. Sự bối rối của cô bị gạt đi khi nhìn thấy Craven bò lên giường, còn nguyên giày dép và mọi thứ. Anh ngã sõng soài với một tiếng thở hổn hển và trở nên bất động. Cánh tay bám ở sườn thả lỏng.

“Ông Craven? Ông Craven – “ Sara lơ lửng phía trên anh, băn khoăn phải làm gì. Anh ta đã ngất xỉu. Cả cơ thể cao lớn của anh ta không động đậy, hai bàn tay lớn nắm hờ hờ. Với tay đến cổ anh, cô nới lỏng cái cravat bị vấy bẩn. Cẩn thận cô rút cravat và kéo chiếc khăn tay ra khỏi mặt anh.

Vết rạch kéo từ thái dương bên phải, ngang qua sống mũi, và xuống gờ xương gò má trái. Mặc dù mặt anh ta trông dữ dợn, nhưng cũng rất mạnh mẽ. Môi anh hé mở để lộ hàm răng trắng đến đáng chú ý. Những vết máu nâu đỏ bao phủ làn da ngăm đen, phủ lên cả đôi lông mày dày và hàng mi dài.

Phát hiện ra một chậu rửa mặt ở phía bên kia của căn phòng, Sara vội đi đến đó và tìm thấy bình nước lạnh. Sau khi đổ vài inch nước lỏng vào cái chậu, cô mang nó đến bên cạnh bàn. Thấm ướt một miếng vải, cô áp nó vào mặt anh, lau bớt đi máu và đất. Khi cô lau đến mắt và má anh, nước làm anh tỉnh lại phần nào, và anh bật ra một tiếng khàn khàn. Hàng mi dày của anh mở ra. Sara dừng công việc lại khi thấy mình đang nhìn sâu vào đôi mắt xanh lục mạnh mẽ, có màu của thảm cỏ trong buổi sáng mùa xuân lành lạnh. Có một cảm giác là lạ trong ngực cô. Bị ghim lại tại chỗ bằng ánh mắt của anh, cô không thể chuyển động hoặc nói gì.

Anh nâng tay len, chạm vào những lọn tóc rơi ra khỏi cặp tóc. Giọng anh khản đặc. “Tên của cô… lần nữa.”

“Sara,” cô thì thầm.

Ngay sau đó hai người đàn ông bước vào phòng, một trong họ nhỏ bé và đeo kính, người kia già hơn và cao. “Thưa ông Craven,” người nhỏ hơn bình tĩnh nói. “Tôi đưa bác sĩ Hindley tới.”

“Uýt-ki,” Derek làu bàu. “Tôi đã bị hai tên ngu xuẩn hạ nốc ao.”

“Ông đã đánh nhau?” Worthy nghiêng xuống gần anh, khuôn mặt ôn hoà của ông nhăn lại vì ngạc nhiên. “Ồ, không. Mặt ông kìa.” Ông nhìn chằm chằm vào Sara – vẫn đang đứng vặn vẹo hai tay vào nhau - với vẻ khiển tránh. “Tôi hy vọng rằng cô gái trẻ này đáng để làm điều đó, ông Craven.”

“Tôi không đánh nhau vì cô ta,” Derek nói, trước khi Sara có thể xen vào. “Có thể là người của Jenner, tôi nghĩ vậy. Hai tên trang bị vũ khí như một con lừa nhảy bổ vào tôi trên đường. Con chuột bé nhỏ này… lôi súng ra và bắn vào một trong hai tên chết tiệt đó.”

“Ồ.” Worthy dành ngay cho Sara một thái độ niềm nở hơn nhiều. “Cám ơn cô. Cô thật là dũng cảm.”

“Tôi không dũng cảm chút nào,” Sara thành thật nói. “Tôi không có thời gian để suy nghĩ. Nó xảy ra rất nhanh.”

“Cho dù thế nào, chúng tôi nợ cô một lời cảm ơn.” Worthy ngập ngừng trước khi nói thêm, “Tôi được ông Craven thuê để giải quyết những vụ lộn xộn ở tầng dưới, cũng như” – ông liếc nhìn thân hình vấy máu của Craven và kết thúc một cách khập khễnh – “những vấn đề khác cần sự can thiệp của tôi.”

Sara mỉm cười với ông. Worthy là một người đàn ông dễ nhìn, với những đường nét nhỏ nhắn và gân guốc, đầu hói; và một gọng kính sáng bóng ngự trên cái mũi nhọn. Có một phong thái nhẫn nại toả ra từ ông mà cô đoán là sẽ không dễ lay động. Ông và vị bác sĩ nghiêng xuống giường, cởi bỏ giầy và quần áo của Craven. Sara đoan trang quay mắt đi chỗ khác. Cô bắt đầu đi ra khỏi phòng, nhưng Craven cộc lộc nói điều gì đó, và Worthy ngăn cô lại. “Tôi nghĩ tốt nhất cô đừng rời khỏi đây ngay, cô – “

“Fielding,” cô lẩm bẩm, dán mắt xuống sàn nhà. “Sara Fielding.”

Cái tên dường như gợi nên sự chú ý của ông. “Có gì liên quan đến S.R. Fielding, người viết tiểu thuyết?”

“Sara Rose,” cô nói. “Tôi dùng tên viết tắc của mình để giấu thân phận.”

Vị bác sĩ ngẩng lên từ chiếc giường với vẻ hân hoan bất ngờ. “Cô là S.R. Fielding?”

“Vâng, thưa ông.”

Tin tức đó hình như làm ông phấn khích. “Đây thật là một vinh dự! Mathilda là một trong những cuốn tiểu thuyết yêu thích của tôi.”

“Đó cũng cuốn thành công nhất của tôi,” Sara thừa nhận khiêm tốn.

“Vợ tôi và tôi đã dành rất nhiều buổi tối thảo luận những giả thuyết của chúng tôi về kết thúc của câu truyện. Mathilda có quăngmình khỏi cầu để chấm dứt đau khổ của mình hay không, hay cô lựa chọn con đường sẽ bù đắp cho những tội lỗi của mình – “

“Xin lỗi,” một giọng nói lạnh lẽo phát ra từ giường. “Tôi đang chảy máu cho đến chết. Mathilda có thể đâm vào đầu một ngọn thương (go tip a pike).“

Sara nhăn mặt vẻ hối lỗi. “Ồ, tôi xin lỗi. Bác sĩ Hindley, hãy chăm sóc ông Craven ngay lập tức.” Cô quay sang nhìn Worthy. “Ông muốn tôi đợi ở đâu?”

“Ở phòng bên cạnh, nếu cô vui lòng. Chúng tôi rất vui để nếu cô muốn có thêm chút trà và điểm tâm.”

“Cám ơn.” Khi Sara đi đến phòng khách, cô băn khoăn điều gì ở Mathilda đã luôn luôn thu hút nhiều sự thích thú đến vậy. Sự yêu mến đối với cuốn sách chưa bao giờ làm cô thôi ngạc nhiên. Ngay cả khi gần đây truyện đã bắt đầu được dựng thành kịch. Độc giả có xu hướng thảo luận những tính cách của Mathilda cứ như cô ấy là một con người thực, và dường như có hứng thú với những cuộc tranh cãi bất tận về kết thúc của câu chuyện. Sau khi viết nên câu chuyện về một cô gái đã chạy khỏi miền quê và rơi vào con đường làm điếm tội lỗi, Sara đã chủ tâm bỏ lửng một câu hỏi về cái kết. Trong trang cuối, Mathilda đứng ở trên thành cầu Luân Đôn, đối mặt với quyết định sẽ kết thúc cuộc đời bi kịch của mình hay chọn cho mình một sự tồn tại không ích kỷ là làm việc tốt cho những người khác. Người đọc có thể có ý kiến của riêng mình về số phận của Mathilda. Cá nhân mình, Sara nghĩ việc Mathilda sống hay chết không quan trọng… điều quan trọng là cô ấy đã hiểu được sai lầm trong lựa chọn của mình.

Phát hiện ra chiếc túi xách bị quên lãng của cô vẫn treo trên cánh tay, Sara tìm thấy chiếc kính của mình trong đó. Cô chà nó lên tay áo cho đến khi nó sáng lên, đặt lên sống mũi và lấy cuốn sổ ghi chú của cô. “ ‘Đâm vào đầu một ngọn thương – Go tip a pike’ ” cô trầm ngâm, ghi lại câu nói khác lạ. Cô phải hỏi ai đó giải thích nó sau này.

Cô từ từ cởi bỏ áo khoác và đặt nó lên thành một chiếc ghế. Cô cảm thấy như là mình đang bị kẹt trong chỗ trú ẩn trống trải tạm thời của một con sư tử. Sau khi đi đến cửa sổ, cô kéo tấm rèm màu đỏ thẫm dày để lộ ra khung cảnh của thành phố. Cả Luân Đôn đang ở bên ngoài tấm kính mỏng này, một thế giới của những người bận rộn đang mải mê với cuộc sống của riêng mình. Cô quay sang nhìn những chiếc gương khung vàng tô điểm trên những bức tường, và những đồ nội thất xa sỉ bọc nhung trắng có hoạ tiết. Những chiếc bàn, trang trí bằng những viên đá khá đẹp, được trang điểm thêm bằng những bông hoa tươi trồng trong nhà kính. Căn phòng rất đẹp, nhưng quá xa sỉ.

Sara thích ngôi nhà nhỏ cô và cha mẹ đã lớn tuổi của cô đang sống hơn. Họ có một vườn rau nhỏ đằng sau nhà và những cây ăn quả mà cha cô luôn chăm sóc thật kỹ càng. Họ cũng có một cái sân nhỏ và một chuồng ngựa với một con ngựa xám già cả tên là Eppie. Những bàn ghế cũ kỹ trong ngôi nhà nhỏ của họ thường xuyên chứa đầy khách khứa đến chơi. Cha mẹ cô có rất nhiều bạn bè. Gần như mọi người ở Greenwood Corners đều đã đến chơi một hoặc vài lần.

Ngược lại, toà lâu đài này tráng lệ nhưng cô đơn. Sara đứng trước một bức tranh sơn dầu sống động miêu tả những vị thánh thời La Mã đang tham gia vào vài kiểu lễ ăn mừng suy đồi. Cô bị sao nhãng bởi một tiếng gầm gừ ở phòng bên, tiếp theo là một tiếng chửi thề của Craven. Họ phải khâu vết thương trên mặt anh. Sara cố gắng lờ những âm thanh đó, nhưng sau vài phút, tính tò mò xui khiến cô quay lại xem.

Đi đến cửa, cô thấy Worthy và bác sĩ Hindley đang nghiêng người phía trên đầu Craven. Phần dưới cơ thể của anh ta, đang đắp một cái chăn màu trắng, đang bất động. Nhưng hai tay anh ta đang thít chặt ở hai bên sườn, cứ như là anh ta muốn hất ông bác sĩ ra khỏi mình.

“Chúng tôi đã cho ông dùng tất cả số thuốc phiện mà chúng tôi có, ông Craven.” Bác sĩ Hindley cho biết, khâu thêm một mũi nữa trên vết cắt.

“Thứ thuốc rác rưởi… chưa bao giờ có tác dụng với tôi. Thêm uýt-ki.”

“Nếu ông kiên nhẫn một chút. Ông Craven, việc này sẽ hoàn tất trong vài phút.”

Một tiếng rít đau đớn khác bật ra. “Mẹ kiếp ông và tất cả những kẻ làm cái nghề chôn-xác-chết, cưa-xương, trích-máu thối tha của ông – “

“Ông Craven,” Worthy vội vã ngắt lời. “Bác sĩ Hindley đang cố hết sức để cứu chữa những vết thương trên mặt ông. Ông ấy đang cố cứu chữa cho ông. Xin đừng xúc phạm ông ấy.”

“Không sao,” vị bác sĩ thản nhiên nói. “Cho đến giờ tôi biết trông chờ được điều gì từ anh ta” Ông ta tiếp tục khâu hai mép da với những mũi khâu nhỏ và tỉ mỉ.

Tất cả im lặng được một phút, và sau đó Derek thốt ra một tiếng thở gấp gáp hổn hển. “Mẹ kiếp. Tôi không quan tâm nó sẽ như thế nào. Để tôi yên – “ Anh ta động đậy để dời khỏi giường.

Sara bước vào phòng ngay tức khắc. Rõ ràng là Craven rất dễ trở nên nóng nảy, nhưng anh ta phải được vỗ về để ở yên một chỗ. Thật xấu hổ khi không để vị bác sĩ cứu chữa khuôn mặt của anh ta khi ông có thể.

“Thưa ông,” cô nhanh nhẹn nói, ”Tôi biết là chuyện này không thoải mái, nhưng ông phải để bác sĩ hoàn thành nó. Ông có lẽ không quan tâm đến diện mạo của mình bây giờ, nhưng ông có lẽ sẽ quan tâm sau này. Bên cạnh đó…” Cô dừng lại và thêm vào vẻ châm biếm, “một người đàn ông to lớn, mạnh mẽ như ông nên có thể chịu đựng một chút đau đớn. Tôi đảm bảo với ông là, nó không gì so sánh được với những đau đớn một phụ nữ chịu đựng trong lúc sinh nở!”

Chậm chạp, Derek thả người xuống đệm. “Làm sao cô biết?” anh ta cười nhếch mép.

“Tôi đã chứng kiến một ca sinh nở ở Greenwood Corners. Nó kéo dài nhiều tiếng đồng hồ, và bạn tôi đã chịu đựng cơn đau chỉ với một tiếng kêu.”

Worthy nhìn cô van vỉ. “Cô Fielding, cô sẽ thoải mái hơn ở căn phòng bên cạnh – “

“Tôi đang làm sao nhãng ông Craven với vài câu chuyện. Nó có thể giúp ông ta không nghĩ đến cơn đau. Ông không thích như vậy sao, ông Craven? Hay là tôi nên rời khỏi đây?”

“Tôi có lựa chọn nào khác sao? Ở đó. Cứ ba hoa đi.”

“Tôi sẽ kể cho ông về Greenwood Corners nhé?”

“Không.” Derek cắn chặt răng lại và nén lại một tiếng rên rỉ. “Về chính cô.”

“Cũng được.” Sara lại gần giường, cẩn thận giữ một khoảng cách nhất định. “Tôi hai năm tuổi. Tôi sống ở nông thôn với bố mẹ - “ Cô dừng lại khi nghe thấy một tiếng kêu đau đớn của Craven. Chiếc kim xuyên qua da đang làm anh ta đau đớn.

“Tiếp tục đi,” anh ta nói sắc lẻm.

Sara vắt óc để nghĩ ra thêm điều gì đó để nói với anh ta. “Tôi – tôi được một anh chàng trẻ sống ở trong làng theo đuổi. Chúng tôi cùng có sở thích đọc sách, mặc dù sở thích của anh ấy có chọn lọc hơn tôi nhiều. Anh ấy không ủng hộ những cuốn tiểu thuyết tôi viết.” Cô rón rén lại gần và tò mò nhìn Craven. Mặc dù cô không thể nhìn thấy mặt anh ta, cô nhìn rất rõ bộ ngực bao phủ bởi một lớp lông đen của anh ta. Và phát hiện đó khiến cô sửng sốt. Bộ ngực đàn ông duy nhất cố đã từng nhìn thấy trước đây là những bức tượng Hy Lạp trơn nhẵn. Phía trên eo và bụng, ngực và vai anh ta đầy cơ bắp và bị đánh bầm dập. “Kingswood – đó là tên anh ấy – đã theo đuổi tôi được bốn năm. Và tôi tin là anh ấy sẽ cầu hôn sớm.”

“Bốn năm?”

Sara cảm thấy hơi tự ái vì giọng chế nhạo của anh ta. “Có một vài cản trở. Mẹ anh ấy là một goá bụa, và bác ấy phụ thuộc quá nhiều vào anh ấy. Họ sống cùng nhau, ông biết đấy. Bà Kingswood không chấp thuận tôi.”

“Tại sao không?”

“Ừm… bác ấy nghĩ không cô gái nào đủ tốt cho con trai bác ấy. Và bác ấy không thích những chủ đề tôi lựa chọn cho những tác phẩm của tôi. Mại dâm, nghèo đói…” Sara nhún vai. “Nhưng chúng là những vấn đề cần đề cập đến.”

“Đặc biệt khi cô kiếm được tiền nhờ chúng?”

“Đủ để duy trì cuộc sống thoải mái cho bố mẹ và tôi,” cô thừa nhận với một nụ cười. “Ông là một người hay mỉa mai, ông Craven.”

Hơi thở của anh ta rít qua kẽ răng khi cây kim đâm vào da anh. “Rồi cô sẽ như vậy, nếu cô biết một vài điều về thế giới này ngoài ngôi làng hôi hám của cô.” Sự gắng gượng làm trọng âm của anh ta lại bị nuốt mất.

“Greenwood Corners là một nơi tuyệt đẹp,” Sara nói, nhẹ nhàng khiêu khích. “Và tôi biết rất nhiều điều về cuộc đời.”

Derek nín thở một lúc rồi bật ra. “Mẹ kiếp, bao lâu nữa – “

“Một chút nữa,” vị bác sĩ lẩm bẩm.

Derek vật lộn để giữ tâm trí vào cuộc trò chuyện với Sara. “Viết truyện về gái điếm… Tôi cá là cô chưa bao giờ… lòng thòng với một người đàn ông trong cuộc đời trong sạch của cô.”

Bác sĩ Hindley và Worthy bắt đầu phản đối anh ta, nhưng Sara mỉm cười trêu chọc. “ lòng thòng … tôi chưa bao giờ nghe nói kiểu đó trước đây.”

“Cô chưa ở khu ổ chuột đủ lâu.”

“Đúng thế,” cô nghiêm túc nói. “Tôi phải thực hiện thêm vài chuyến đi đến đó trước khi nghiên cứu của tôi hoàn tất.”

“Cô sẽ không quay lại đó.” Anh thông báo với cô. “Chúa mới biết cô sẽ tồn tại ở đó trong bao lâu. Đồ ngốc nghếch, quanh quẩn trong khu ổ chuột vào lúc trời tối – “

“Đây là mũi cuối cùng,” bác sĩ Hindley tuyên bố, thận trọng cắt đứt sợi chỉ khâu. Derek thở dài nhẹ nhõm và rơi vào yên lặng.

Worthy rời cạnh giường và bước đến chỗ Sara, ông mỉm cười vẻ xin lỗi. “Thứ lỗi cho ông Craven. Ông ấy chỉ khiếm nhã với những người mà ông ấy quan tâm.”

“Ông ấy sẽ khỏe chứ?” cô thì thầm.

“Tất nhiên. Ông ấy là người rất mạnh mẽ và đã sống sót từ những vụ tồi tệ hơn thế này nhiều.” Worthy nhìn cô gần hơn, nét mặt của ông dịu lại đầy sự quan tâm. “Cô đang run rẩy, cô Fielding.”

Sara gật đầu và hít một hơi sâu. “Tôi cho rằng tôi không quen với tình huống căng thẳng như thế này.” Cô đã không nhận ra mình đã run lẩy bẩy như thế nào cho đến lúc này. “Mọi việc xảy ra quá nhanh.”

“Cô phải nghỉ ngơi một chốc,” Worthy thúc dục, “và ổn định lại tinh thần với một chút rượu brandy.”

“Vâng… có lẽ một chút, trong một tách trà.” Cô vặn những ngón tay vào nhau. “Tôi đang ở nhà bạn bố mẹ tôi, gia đình Goodman. Bây giờ đã muộn… họ có lẽ đang lo lắng…”

“Ngay khi cô đã sẵn sàng, chúng tôi sẽ cử một cỗ xe riêng đưa cô đến bất cứ đâu cô muốn.”

“Worthy!” Giọng nói cáu kỉnh của Derek ngắt lời họ. “Dừng ngay cái việc thì thầm quái quỷ ấy đi. Đưa cho chú chuột quê mùa này một ít tiền và đưa cô ta trở lại chỗ của cô ta.”

Worthy chuẩn bị trả lời, nhưng Sara chạm nhẹ vào cánh tay ông để cản ông lại. Vươn thẳng đôi vai nhỏ, cô tiến đến gần giường. “Ông Craven,” cô bình tĩnh nói, “ông thật tốt khi đưa ra phần thưởng, nhưng tôi đã có đủ tiền đáp ứng những nhu cầu của tôi. Tuy nhiên, tôi rất biết ơn nếu ông cho phép tôi tham quan câu lạc bộ của ông, và có lẽ đặt vài câu hỏi với vài người ở đây. Như tôi nói đến từ đầu, tôi đang viết một quyển tiểu thuyết, và ông có thể giúp tôi – “

“Không.”

“Ông Craven, đó là một yêu cầu hợp lý, nếu xét đến thực tế là tôi đã cứu mạng ông tối nay.”

“Cô thì làm cái quái gì.”

Sara sửng sốt. “Nhưng hai người đàn ông đó đã cố gắng giết ông!”

“Nếu chúng muốn như vậy, giờ thì tôi đã chết rồi.”

“Vậy… mục đích của họ là… cố tình rạch mặt ông?” Cô giật lùi lại vì hãi hùng. “Nhưng tại sao lại có người muốn làm một điều như vậy?”

“Ông Craven có rất nhiều kẻ thù,” Worthy bình luận, khuôn mặt tròn của ông nhăn nhó. “Đặt biệt là một người đàn ông tên là Ivo Jenner, chủ một sòng bạc khác. Nhưng tôi không nghĩ rằng Jenner lại làm điều này.”

“Có lẽ không.” Derek nói khẽ, nhắm mắt lại. “Có lẽ là một người khác. Worthy… đưa cô ta ra khỏi đây.”

“Nhưng ông Craven,” Sara phản đối.

“Đi nào,” Worthy nói, nhẹ nhàng ra hiệu cho cô im lặng. Ông giục cô rời khỏi bên giường. Lưỡng lự, Sara theo ông sang phòng bên cạnh.

Còn lại một mình, Derek thốt ra một tiếng cười nhỏ mang đầy cay đắng. “Đồ chết tiệt, Joyce,” anh thì thầm trong lúc giơ tay sờ vào vết khâu trên mặt.

*****

Sau khi bác sĩ Hindley đi về, Worthy gọi trà và khơi ngọn lửa trong lò sưởi. “Giờ thì, chúng ta có thể trò chuyện mà không có ai xen vào.” ông vui vẻ nói rồi ngồi xuống một chiếc ghế gần Sara.

“Ông Worthy, ông có thể cố gắng thuyết phục ông Craven rằng tôi sẽ không gây phiền phức hoặc quấy rầy ông ấy theo bất cứ cách nào không? Tất cả những gì tôi muốn là quan sát hoạt động của câu lạc bộ, và tìm hiểu một chút – “

“Tôi sẽ nói với ông Craven,” Worthy trấn an cô. “Và tôi sẽ cho phép cô tham quan sòng bạc vào ngày mai trong lúc ông Craven còn nằm một chỗ.” Worthy mỉm cười trước sự háo hức rõ ràng của cô. “Đó là một đặc quyền hiếm có dành cho phụ nữ, cô biết đấy, trừ đêm dạ hội. Chỉ có duy nhất một quý cô đã từng được phép bước qua ngưỡng cửa đó.”

“Phải, tôi đã nghe về cô ấy - họ gọi cô ấy là Lily không-quy-tắc. Cô ấy là tình nhân của ông Craven trong nhiều năm, có phải không?”

“Sự việc nhiều khi không phải như họ tưởng, cô Fielding.”

Họ bị gián đoạn bởi cô hầu gái bê vào một khay trà và một đĩa bánh sandwich ngon lành. Worthy nhanh chóng rót trà cho Sara và thêm vào một lượng đáng kể brandy. Giữ ly trà và cái đĩa nhỏ trong lòng, Sara nhấm nháp một cái bánh và cảm thấy giống như cô đang từ từ tỉnh giấc từ một cơn ác mộng. Cô duỗi hai bàn chân ướt về phía ngọn lửa ấm áp, cẩn thận không để lộ mắt cá chân.

“Có một điều kiện tôi phải yêu cầu cô,” Worthy nói, tựa lưng vào ghế. “Cô không được tiếp cận ông Craven hay hỏi ông ấy bất cứ câu hỏi nào. Thực ra, tôi nhấn mạnh là cô để ý tránh ông ấy. Cô sẽ được tự do nói chuyện với bất cứ ai trong sòng bạc. Chúng tôi sẽ cố đáp ứng đến hết mức có thể.”

Sara cau mày thất vọng. “Nhưng ông Craven có thể giúp tôi rất nhiều. Có rất nhiều điều tôi muốn hỏi ông ấy – “

“Ông ấy là một người rất kín đáo và đã dành cả cuộc đời để thoát khỏi quá khứ của chính mình. Tôi chắc chắn với cô là ông ấy sẽ không muốn nói về mình.”

“Ông có thể kể cho tôi vài điều về ông Craven không?” Cô uống một ngụm trà và nhìn người quản gia đầy hy vọng.

“Ông ta không dễ dàng để miêu tả. Derek Craven là người phức tạp nhất mà tôi từng gặp. Ông ấy chứa đựng lòng trắc ẩn nhưng…” Worthy uống thêm brandy là lặng ngắm độ sâu của màu hổ phách sẫm trong ly rượu. “Tôi e rằng ông Craven gần như muốn thể hiện mình là một người suy đồi. Ông ấy xuất thân từ một thế giới xấu xa hơn nhiều so với những gì cô có thể biết, cô Fielding ạ. Tất cả những gì ông ấy biết về mẹ mình là bà ấy làm điếm ở Tiger Bay, một phố cảng nơi giải trí của thủy thủ và tội phạm. Bà ta sinh ra ông ấy trong một cống nước và bỏ rơi ông ấy ở đó. Vài cô gái điếm khác cảm thấy thương hại đứa trẻ và nuôi nấng ông ấy trong những năm tháng đầu tiên trong những nhà thổ và nhà chứa trong vùng.”

“Ôi, ông Worthy,” Sara nói với giọng nghèn nghẹn. “Thật là khủng khiếp cho một đứa trẻ khi phải trải qua những điều như vậy.”

“Khi năm hoặc sáu tuổi, ông ấy bắt đầu làm việc leo trèo cạo ống khói. Khi trở nên quá lớn, ông ấy đi ăn xin, trộm cắp, làm việc ở bến tàu… Có một giai đoạn khoảng vài năm mà ông ấy tuyệt đối không nhắc đến, cứ như là nó chưa từng tồn tại. Tôi không biết ông ấy làm gì vào thời gian đó… mà tôi cũng không mong biết được. Bằng cách nào đó trong thời gian đó, ông ấy học được chữ cái và con số. Đến tuổi thiếu nên ông ấy đã tự học đủ để trở thành một người ghi sổ cá ngựa ở Newmarket*. Theo ông ấy nói, đó chính là thời điểm ông ấy ấp ủ ý tưởng điều hành một sòng bạc của riêng ông ấy vào một ngày nào đó.”

(* ‘Newmarket’ là một thị trấn ở hạt Suffolk của nước Anh, hình thành và nổi tiếng với trường đua ngựa lớn nhất Anh quốc. Nó là trung tâm huấn luyện ngựa đua lớn nhất nước Anh và có nhiều trụ sở của các tổ chức đua ngựa. Logo của Trường đua ngựa Newmarket.)

“Thật là một tham vọng đáng nể cho một cậu bé với xuất thân như vậy.”

Worthy gật đầu. “Sẽ là một kỳ tích nếu ông ấy xây dựng được một cơ sở nhỏ trong thành phố. Thay vì vậy, ông ấy mơ ước xây dựng một câu lạc bộ độc nhất mà những người đàn ông có quyền thế nhất trên thế giới đều ước ao trở thành thành viên.”

“Và đó là chính xác những gì ông ấy đã làm được,” cô tự nhủ.

“Phải. Ông ấy đã sinh ra mà không có đến một xu hay thậm chí một cái tên…” Worthy dừng lại. “Ông ấy đã sinh ra mà không có một cái tên, thực tế là như vậy. Hiện giờ, ông ấy giàu có hơn tất cả tầng lớp quý tộc lui tới câu lạc bộ của ông ấy. Không ai có thể biết được tài sản mà ông Craven sở hữu lớn như thế nào. Bất động sản, nhà cửa, hàng loạt những cửa hàng và đất đai cho thuê, những bộ sưu tầm nghệ thuật riêng, thuyền buồm, ngựa đua… nó thật đáng kinh ngạc. Và ông ấy vẫn quản lý từng hào một.”

“Mục tiêu của ông ấy là gì? Ông ấy thực sự muốn cái gì?”

Worthy mỉm cười yết ớt. “Tôi có thể nói với cô trong một từ. ‘Hơn-nữa.’ Ông ấy không bao giờ thấy thỏa mãn.” Thấy cô đã uống hết trà, ông đề nghị cô uống thêm một ly khác.

Sara lắc đầu. Rượu brandy, ánh lửa, và giọng nói trầm tĩnh của Worthy cùng lúc khiến cô uể oải. “Tôi phải về bây giờ.”

“Tôi sẽ cử ngay một cỗ xe sẵn sàng khởi hành.”

“Không, không, gia đình Goodman sống cách đây một đoạn ngắn. Tôi sẽ đi bộ.”

“Vớ vẩn,” người quản gia dứt khoát ngắt lời. “Thật là dại dội cho một quý cô đi bộ đến bất cứ đâu, đặc biệt vào thời điểm ban đêm. Những gì xảy đến với ông Craven là một minh chứng về những nguy hiểm có thể xảy ra cho cô.” Họ cùng đứng lên. Worthy định nói gì đó, nhưng ngôn từ của ông bỗng biến đâu mất, và ông nhìn cô với vẻ lạ lùng. Hầu hết tóc của Sara đã rơi khỏi những chiếc cặp ghim và rủ xuống vai cô, ánh lửa đỏ nhảy nhót trên những sóng tóc màu hạt dẻ. Có điều gì đó khác lạ về vẻ đẹp cổ điển và duyên dáng của cô, điều mà dễ dàng bị bỏ qua trong thời nay khi mà những sắc đẹp sắc sảo được yêu thích hơn.

“Có cái gì đó gần như khác thường về cô…” Worthy lẩm bẩm, gần như lạc trong suy tưởng của chính mình. “Đã quá lâu kể từ khi tôi thấy vẻ ngây thơ ở một người phụ nữ.”

“Ngây thơ?” Sara lắc đầu và cười. “Ồ, ông Worthy, tôi biết tất cả về sự trụy lạc và tội lỗi – “

“Nhưng cô chưa bị nó tác động đến.”

Sara cắn môi trầm ngâm. “Không có những chuyện tương tự như vậy xảy ra ở Greenwood Corners,” cô thú nhận. “Tôi luôn luôn viết về những trải nghiệm của người khác . Thỉnh thoảng, tôi muốn sống một cách táo bạo, liều lĩnh và cảm nhận nhiều chuyện, và – “ Cô bỏ dở và ngơ ngác. “Tôi không biết mình đang nói gì. Ông sẽ nghĩ gì về tôi chứ?”

“Tôi nghĩ,” Worthy mỉm cười nói, “nếu cô thích được phiêu lưu, cô Fielding, tối nay có lẽ cô đã bắt đầu rồi.”

Sara thấy thích thú với nhận xét đó. “Thật vậy.” Cô tỉnh táo lại ngay lập tức. “Về người đàn ông tôi đã bắn – tôi không có ý định hại làm ông ta – “

“Cô đã cứu ông Craven không bị hủy hoại diện mạo, không kể là cái chết,” Worthy dịu dàng nói. “Khi nào cô cảm thấy tội lỗi về điều cô đã làm, cô nên nhắc nhở mình như vậy.”

Lời khuyên đó giúp Sara cảm thấy nhẹ nhõm hơn. “Ông cho phép tôi quay lại vào ngày mai chứ?”

“Tôi nhất quyết yêu cầu cô quay lại.”

Cô tặng ông một nụ cười duyên dáng. “Ồ, trong trường hợp đó…”. Đặt tay lên cánh tay mời mọc của ông, cô để ông tháp tùng đi xuống cầu thang.

*****

Derek nằm dài trên giường. Thuốc phiện tan ra trong mạch máu của anh khiến anh đờ đẫn và váng vất. Nó có rất ít tác dụng để làm tê liệt nỗi đau, hay sự chán ghét chính mình của anh. Môi anh kéo lên thành một nụ cười chua chát. Anh sẽ thấy thích hơn nếu những kẻ tấn công anh có thể biến anh thành một con vật xấu xí, thay vì tặng cho anh một vết sẹo tầm thường, khiến anh giống một thằng ngốc hơn là một con quái vật.

Anh nghĩ về Joyce, và chờ đợi một cảm giác bị phản bội, giận dữ, bất cứ thứ gì chứ không phải cái cảm giác lạnh lùng thán phục như thế này. Ít nhất cô ta quan tâm đến điều gì đó đủ để có hành động, cho dù đó là niềm kiêu hãnh của riêng cô ta. Trong khi anh không thể quan tâm đến bất cứ điều gì. Anh đã có mọi thứ anh muốn… sự giàu có, đàn bà, thậm chí niềm vui thích quan sát những khách hàng của anh cạo giầy trước cửa câu lạc bộ của mình. Nhưng trong hai năm qua tất cả những niềm vui thích và khao khát của anh đã cạn, và anh chẳng còn gì, còn lại chăng là một người đàn ông trẻ với một tâm hồn tàn tạ.

Chính sự trống vắng cảm xúc đã dẫn anh tới giường của Quý bà Joyce Ashby, và hiển nhiên là dẫn đến tai họa tối nay. Joyce, với thân hình nóng bỏng, tóc vàng và cặp mắt mèo, đã khuấy động một chút khoái cảm đã lâu anh không cảm thấy. Cho dù cảm giác đó mong manh, nhưng nó cũng đủ để khiến anh theo đuổi cô ta. Anh không thể phủ nhận là đã có rất nhiều đêm vui vẻ, chứa đầy những trò chơi sành sỏi và trụy lạc… và nó cũng khiến anh cảm thấy sa đọa khủng khiếp. Cuối cùng Dereck đã chấm dứt vụ lăng nhăng, ghê tởm với chính mình và cô ta. Những ký ức cuộn lên trong anh, và anh nhớ lại trong một trạng thái mơ màng vì tác dụng của thuốc phiện.

“Anh không thể đang nghiêm túc,” Joyce đã nói, giọng nói mượt mà của cô ta có vẻ buồn cười. “Anh sẽ không bao giờ bỏ em.” Cô ta nằm duỗi người trên giường, thân hình trần truồng của cô ta không hề che giấu bởi cái chăn lụa nhàu nhĩ. “Cho em biết, ai sẽ là người tiếp theo em? Một con hầu gái quê mùa cục mịch? Mấy cô diễn viên bé nhỏ với tóc tai phủ phấn trắng và đi tất đỏ? Anh không thể đi thụt lùi lại như vậy, Derek. Anh phải có khẩu vị với những thứ thanh tao hơn.”

Derek đã cười nhăn nhở với giọng tự tin của cô ta. “Những quý bà cao ngạo với cái đầu ngu ngốc như cô, luôn nghĩ rằng đã ban ơn huệ cho tôi được chạm vào cô.” Anh quan sát cô với đôi mắt xanh lục mỉa mai. “Cô nghĩ cô là phần thưởng cao nhất mà tôi từng có. Tôi đã có nhiều cô nàng phóng túng cao quý như cô trả tiền cho tôi vì những chuyện này. Còn cô, đã có được nó miễn phí.”

Khuôn mặt xinh đẹp của Joyce, với cái mũi thon kênh kiệu và những gò má sắc nét như được điêu khắc, đột nhiên co rúm lại vì giận dữ. “Đồ con hoang dối trá.”

“Thế cô nghĩ làm thế nào tôi có tiền để xây dựng sòng bạc của tôi? Họ tự gọi họ là những ‘bà bảo trợ’.” Derek tặng cho cô một nụ cười khắc nghiệt trong lúc kéo quần lên.

Đôi môi đỏ của Joyce hiện ra một nụ cười khinh bỉ. “Như vậy anh chẳng là gì mà chỉ là một con điếm? Một con điếm đực?” Ý tưởng đó rõ ràng làm cô ta thích thú.

“Kiểu kiểu như vậy.” Anh cài khuy áo và đứng trước gương để chỉnh lại cổ áo.

Joyce trượt khỏi giường và bước đến chỗ anh, dừng lại một phút để tán thưởng thân thể trần truồng của cô ta trước gương. Kết hôn với một vị bá tước góa bụa già khi còn rất trẻ, cô ta đã thỏa mãn những nhu cầu tình dục của mình bằng một danh sách dài người tình. Bất cứ lần có bầu nào cô ta cũng nhanh chóng phá bỏ vì không bao giờ cô ta cho phép thân hình mình bị biến dạng bởi những đứa con, và vị bá tước cũng đã có người thừa kế hợp pháp với người vợ trước. Vẻ dí dỏm và sắc đẹp quyến rũ của Joyce đã khiến cô ta trở thành một người được săn đuổi trong giới thượng lưu. Như một người đi săn đáng yêu, cô ta làm tất cả để hủy hoại bất cứ người đàn bà nào mà cô ta cho là đe dọa vị trí của cô ta. Với vài từ ngữ được lựa chọn cẩn thận và một vài ‘tình huống trùng hợp’ được sắp xếp khéo léo, Joyce nổi tiếng là đã phá hủy nhiều thanh danh và đẩy những phụ nữ ngây thơ vào vực sâu nhục nhã.

Derek nhìn vào trong gương và nhận ra những gì Joyce đang trình diễn với anh, sự đối lập khiêu gợi giữa hình dáng đang mặc quần áo của anh và cơ thể khỏa thân với hai-màu-vàng-trắng của cô ta. Có lúc Joyce có thể trông ngây thơ như một thiên thần, nhưng anh cũng đã nhìn thấy cô ta biến thành một mụ phù thủy với tóc tai rối bù và khuôn mặt méo mó, gào lên ở đỉnh cao của dục vọng và cào cấu anh với những móng tay dài. Cô ta là người đàn bà phóng đãng nhất mà anh từng biết, sẵn sàng làm mọi thứ vì khoái lạc, cho dù có trác táng đến đâu. Họ khá là xứng đôi, anh nhăn nhó nghĩ, hai người họ đều tồn tại để thỏa mãn nhu cầu của riêng mình.

Gắn chặt đôi mắt xanh nhạt trên khuôn mặt vô cảm của anh, Joyce lướt tay xuống vùng bụng phẳng lì, lần mò đến đũng quần của anh. “Anh vẫn còn muốn em,” cô ta rên rỉ. “Em có thể cảm nhận được anh muốn đến như thế nào. Anh là người tình mãn nguyện nhất mà em từng có, thật lớn và cương cứng – “

Derek thô bạo đẩy cô ta đến nỗi cô ta ngã trở lại giường. Cô ta giang chân ra vẻ mong đợi và chờ anh đến gần. Mắt cô ta đầy vẻ ngạc nhiên khi nhận ra rằng anh ta sẽ không tuân theo cô.

“Mọi chuyện đã kết thúc,” Derek nói dứt khoát. “Tôi sẽ trả toàn bộ các khoản nợ của cô trên phố Bond. Lấy cái con-ếch-ngậm-châu-báu mà cô rất thích đó, và tính vào tài khoản của tôi.” Anh để chiếc cà vạt bằng lụa treo lỏng lẻo quanh cổ và khoác áo choàng lên vai.

“Vì sao anh làm như thế? Anh muốn em cầu xin?” Joyce mỉm cười khiêu khích. “Em sẽ quỳ bằng đầu gối trước anh. Anh thích như thế nào?” Cô ta lập tức quỳ xuống sàn nhà và ngả đầu về phía trước quần anh, Derek lôi cô ta đứng lên, siết chặt hai tay trên vai cô ta.

“Nghe tôi này, Joyce – “

“Anh đang làm em đau!”

“Tôi chưa bao giờ nói dối cô. Tôi không hứa hẹn gì cả. Cô nghĩ chuyện này sẽ tiếp diễn bao lâu? Chúng ta đều có điều chúng ta muốn. Giờ thì hết rồi.”

Cô ta nhìn anh chằm chằm. “Nó sẽ kết thúc khi tôi nói vậy, và sẽ không chấm dứt cho đến khi đó!”

Vẻ mặt của Derek thay đổi. “Ra là vậy,” anh nói và cười lớn. “Lòng kiêu hãnh của cô bị tổn thương. Tốt, nói với bạn cô những gì cô muốn, Joyce. Nói với họ là cô là người muốn chia tay. Tôi sẽ đồng ý với bất kể điều gì cô nói.”

“Sao anh dám nói với tôi bằng giọng trịnh thượng đó, anh một tên ở khu đông dốt nát! Tôi biết hàng ngàn đôi giày mà anh đã liếm qua để đạt được những gì hiện nay, và mọi người cũng vậy! Những quý ông sẽ đến sòng bạc của anh, nhưng họ sẽ không bao giờ mời anh đến nhà, hoặc các bữa tiệc của họ, hoặc để anh ăn cùng bàn với họ hay theo đuổi con gái họ, và anh có biết vì sao không? Bởi vì họ không tôn trọng anh - họ chỉ coi anh là cái gì đó để quẹt giày và vứt lại ở cống nước nơi anh sinh ra! Họ nghĩ anh như là một sinh vật hạ đẳng nhất – “

“Được rồi,” Derek nói với nụ cười không có chút hài hước nào. “Tôi biết tất cả điều đó. Tiết kiệm hơi của cô đi.”

Joyce nhìn anh gần hơn, rõ ràng nhận ra rằng sự xúc phạm của cô không hề tác động đến anh. “Anh không có cảm giác, đúng không? Vì thế mà không ai có thể làm anh tổn thương - bởi vì bên trong anh đã chết.”

“Đúng thế,” anh nói êm ái.

“Và anh không quan tâm đến ai. Không, ngay cả tôi.”

Đôi mắt xanh lấp lánh nhìn thẳng vào cô ta. Mặc dù anh không trả lời, nhưng câu trả lời quá rõ ràng. Giật tay về, Joyce lao vào anh với tất cả sức mạnh của mình, tiếng động nghe như tiếng cách của một khẩu súng. Derek cử động theo phản xạ để đánh trả. Nhưng tay anh dừng lại trước khi nó đập vào mặt cô ta. Anh chầm chậm hạ tay xuống. Mặt anh tối lại và lạnh lẽo.

“Em có thể làm anh ham muốn em.” Joyce khàn khàn nói . “Có nhiều việc chúng ta vẫn chưa làm cùng nhau - những trò chơi mới em có thể cho anh xem – “

“Tạm biệt, Joyce.” Anh quay đi và rời khỏi phòng.

Sự từ chối của anh rất thản nhiên đến mức sỉ nhục, như là anh từ chối một lời mời không mong muốn lần thứ hai trong bữa ăn tối.

Joyce bừng bừng tức giận. “Không,” cô ta quát. “Anh sẽ không bỏ tôi! Nếu có một người đàn bà khác, tôi sẽ móc mắt cô ta ra!”

“Không có một người đàn bà khác,” anh mỉa mai đáp lại . “Chỉ là sự chán ngán.” Đột nhiên, giọng anh đổi thành giọng bèn bẹt thô lỗ của khu đông. “Hoặc như là giới quý tộc của cô hay gọi nó, sự buồn chán.”

Cô ta trần truồng lao ra khỏi phòng ngủ, gào với theo khi anh đi xuống cầu thang. “Quay lại ngay lúc này… hoặc anh sẽ phải trả giá trong từng ngày của cuộc đời anh! Nếu tôi không có anh, không ai sẽ có! Anh có hiểu tôi không? Anh sẽ phải trả giá cho việc này,Derek Craven!”

Derek không coi những đe doạ của cô ta là nghiêm trọng – hay có lẽ chỉ là anh không quan tâm. Anh đã làm những gì anh lên kế hoạch cho cuộc đời mình, chưa bao giờ nghĩ đến ở cuối con đường dài, xảo trá này, sự thành công có thể đi cùng với những chán ngán như thế này. Bây giờ anh đã đạt được tất cả những gì mình muốn, và anh cũng không còn gì để trông đợi.

Chết tiệt sự buồn chán này, vây hãm và gặm nhấm trí óc. Một vài năm trước, anh chưa từng biết ý nghĩ của từ đó. Căn bệnh của một người đàn ông giàu có, anh nghĩ, và mỉm cười ảm đạm khi nhận thức ra sự mỉm mai đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.