Dụ Dỗ Mã Văn Tài

Chương 18: Dã ngoại uyên ương, hai cặp thành đôi




“Tiểu thư, người đang tìm cái gì?” Cát Tường đi theo phía sau ta phóng lên, tiếp được quần áo ta mới quăng ra.

Ta nói: “Cát Tường, ngươi có thấy cái ngọc bội kia hay không a? Có phải đã cất đi rồi hay không?” Dứt lời quần áo trong tay lại bay lên, gì cũng không có, nhưng…..

Cát Tường mở to mắt lại bay qua một cái, tiếp được quần áo xong, vẻ mặt nghi hoặc, nói: “Ngọc bội gì cơ?”.

Ta dừng một chút, đẩy ra đống quần áo đã bị ta lật tới lật lui như trộn dưa muối, ngẩng đầu nhìn nàng, “Chính là cái đó….”.

Nói chưa xong, Cát Tường vỗ tay một cái, đột nhiên tiếp lời nói: “Nga! Tiểu thư người nói là cái ngọc bội Lưu Vân Bách Phúc phải không?”.

Ta phiền chán nhức đầu, nói: “Ngươi có thấy sao?”.

Cát Tường lại nói: “Không có thấy a, em vốn dĩ không biết tiểu thư cũng cầm theo a.… Đây chính là của Tư Mã tiểu thế tử..…”.

Ta khoát tay, không cho nàng nói tiếp, nói: “Không thấy là được rồi. Không có việc gì….. Ngươi nhanh xếp quần áo lại đi…..”.

Cát Tường hơi hơi bĩu môi, lầu bầu nói: “Tiểu thư a..… Người không phải cố ý sao..… Nào có ai tìm đồ giống người như vậy a, quần áo nhăn hết rồi, em lại phải xếp lại một lần nữa..…”.

Ta quay đầu đưa mắt thoáng nhìn, nàng rụt cổ lại, nói: “Không không không, em không nói chuyện em không nói chuyện..… Em lập tức đi xếp quần áo…..”.

Ta giương mắt nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, hiện đã cuối mùa xuân, mặt trời sắp xuống núi nhưng sắc trời đã không tối như trước, còn có thể rõ ràng xem vật.

Nghĩ nghĩ, ta đối Cát Tường nói: “Cát Tường, cơm tối ngươi liền tự đi tìm Phát Tài đi, ta đi ra ngoài một lát, đừng chờ ta”.

Cát Tường vừa xếp quần áo vừa nói: “Đã tối rồi! Tiểu thư muốn đi đâu?”.

Ta mở cửa ra: “Sắc trời còn chưa có tối, ta đi ra ngoài đi dạo, ngươi đừng để ý ta”.

…..

Cổ nhân thích ngọc, cũng trọng ngọc.

Năm trước ta mười sáu, làm lễ cập kê.

Nhớ rõ lúc ấy, ta được một cái song hoàn kế, cà lơ phất phơ đi vào đại sảnh, liếc mắt một cái lại thấy Tư Mã tiểu tặc đứng ở đằng trước, lập tức ta liền đứng hình, quay đầu lại thấy Cổ Thường Ngọc cười đến đương nhiên.

Sau đó trong nguyên buổi lễ cập kê, ta đều thập phần hoảng hốt, đến lúc cô của ta cài trâm lên đầu, Tư Mã Kỳ tiếp nhận, đi đến trước mặt ta, thanh âm dễ nghe nhẹ nhàng lượn lờ ở bên tai, hắn nói lời chúc phúc: “Cát tiết thời thần, nãi thân nhĩ phục. Kính nhĩ uy nghi, thục thận nhĩ đức. Mi thọ vạn năm, vĩnh thụ hồ phúc”.

Ta nhìn thấy ngón tay thon dài của hắn đưa lên đầu ta, nhẹ nhàng kéo một cái, búi tóc của ta rớt xuống, một đầu tóc dài thả tung, rồi sau đó Tư Mã Kỳ quỳ xuống cùng ta mặt đối mặt, cũng bắt đầu giúp ta chải đầu.

Ta khi đó, liếc hắn một cái, đều không có dũng khí.

Thẳng đến tiến hành lễ dâng rượu, ta phải đáp tạ Tư Mã Kỳ vi làm khách, ở trước mặt hắn tưởng cúi đầu, không biết chân còn chưa có quỳ xuống đất, liền bị hắn cầm tay ngăn trở, trường bào che đậy, người khác nhìn không ra động tác nhỏ của chúng ta.

Ta ngẩng đầu, dùng ánh mắt nghi vấn nhìn hắn, hắn lại nhẹ nhàng mà dùng thanh âm chỉ hai người mới có thể nghe thấy đối ta nói: “Bây giờ đừng bái, tổng sẽ có lúc nên bái…..”.

Hắn nói xong ta liền cảm giác được một khối vật cứng bị nhét vào trong tay, ta gắt gao nắm lấy, rốt cuộc cũng không thấy Tư Mã Kỳ liếc mắt nhìn một cái.

Kết thúc buổi lễ, ta trở lại trong phòng, mở tay ra, thấy cái vật cứng kia, nguyên lai là một cái ngọc bội.

Là ngọc bội Lưu Vân Bách Phúc, ngọc chất tốt nhất, nắm ở lòng bàn tay hơi hơi lành lạnh, lại làm cho tâm của ta càng chìm xuống.

Ta vốn là ngồi ở trước gương đồng, giương mắt vừa thấy liền thấy được mấy cây trâm tinh xảo trên đầu, cắn răng một cái, rút hết xuống, quăng chúng hướng góc tường cho hả giận, trên tay cao cao nâng lên cái ngọc bội kia, lại cuối cùng không đành lòng.

Từ lúc đó, ngọc bội liền vẫn đeo tại trên cổ ta, không dám đeo nó ở bên hông, không dám cho người khác nhìn thấy, càng….. Không dám làm cho Tư Mã Kỳ biết.

…..

Đêm qua rõ ràng còn tại, vì sao hôm nay đã không thấy tăm hơi đâu?

Dọc theo những con đường đã đi qua, đã muốn phía trước phía sau tìm mấy lần, đều hoàn toàn không có phát hiện.

Ta sờ sờ một mảnh trống trơn trước ngực, trong lòng cũng là trống rỗng, muốn nói chút cái gì, nhưng cũng nói không rõ.

Thở dài một câu, ta ngẩng đầu nhìn đám cỏ lau phía trước, nơi này là chỗ cuối cùng, nếu tìm không thấy, quên đi đi, có một số thứ..… Là sớm nên buông tay (Vân Vân: đọc đến đây cũng thấy tội cho Tư Mã Kỳ, quen với nhau từ nhỏ vậy mà….)

Ta cười tự giễu, ta đẩy ra cỏ lau liền hướng bên trong đi đến, cỏ lau vốn liền dày đặc sum xuê, tìm đồ vật nói dễ hơn làm, nương ánh trăng, nhìn căn bản thấy không rõ phía dưới, ta tìm vật đó kỳ thật cũng là cho chính mình một cái hi vọng cuối cùng mà thôi.

Chậm rãi sờ soạng đi về phía trước, dần dần, nghe được tiếng người.

Không phải chứ…..

Tại đây?

Ta tinh thần bỗng nhiên chấn động, ngẩng đầu nhìn xem ánh trăng to tròn, ân….. Cũng phải, đêm hôm nay ánh trăng sáng đẹp như vậy cái, đúng là thời cơ tốt để yêu đương vụng trộm…..

Bất quá trải qua chuyện Tiểu Nga của Thôi gia lần trước, ta đã sớm bình tĩnh không ít, lần này hai ánh mắt chưa chính thức nhìn thấy “Thực vật” liền không bao giờ hưng phấn trước nữa!

Giương mắt nhìn khắp nơi mờ mịt cỏ lau, quên đi quên đi, tìm không thấy tìm không thấy, tìm không thấy cũng tốt a…..

Chặt đứt hi vọng, bản thân ta có thể ung dung tự tại hơn.

Đề cao tinh thần hướng tiếng người nọ đi đến, mơ hồ còn có thể thấy ánh lửa lóe ra, ta cái này thật đúng là tinh thần tăng cao, tay chân cũng theo bản năng nhẹ đi không ít….. (không còn cách nào khác, làm kẻ trộm nhiều thành thói quen…..)

Nhưng là, càng tiếp cận ánh lửa kia lại càng kinh sợ.

Quả nhiên, nhẹ nhàng đẩy ra một tầng cỏ lau cuối cùng kia, thấy được, có hai người dựa vào nhau ngồi ở dưới cây đại thụ, phía trước là một cái đống lửa nho nhỏ, hai cái bầu rượu nhỏ để ở một bên, nói đến lúc hưng trí, một người trong đó liền thống khoái mà làm một ngụm, tên còn lại nhìn hắn, ánh mắt ôn nhu, nhẹ nhàng cười, đi theo uống một ngụm nhỏ.

Hai người này một người ngọc diện vi đà, một người ôn nhuyễn khuyên ngừng, cho dù ta khoảng cách như vậy xa, cũng cảm thấy thật thật là một đôi bích nhân.

Đúng vậy, này hai người đúng là Lương Sơn bá cùng Chúc Anh Đài…..

…..

Nhìn hai người phía trước một câu thơ, một đôi uống, ta bỗng nhiên nghĩ tới Đinh Bánh Bao cùng sư mẫu, bọn họ tuổi trẻ khi cuộc sống có phải hay không cũng liền như vậy? Như vậy có phải hay không đã có thể so với thần tiên?

Nhìn hai người phía trước cười đến vui vẻ, ta trong lòng bàn tay nắm thật chặt…..

Không thể làm cho bi kịch của bọn họ phát sinh, cả đời nhất thế một đôi nhân, nguyện bọn họ đường đi có thể đi hết…..

Trong đầu hiện lên gương mặt của Mã hồ ly, hắn giống như mây lại như sương, căn bản làm cho ngươi đoán không ra hắn bước tiếp theo muốn làm gì. Hắn đối Chúc Anh Đài là để ý, lại có vẻ cà lơ phất phơ, nếu không phải chân tình, cũng chỉ có giống vậy…..

Hắn, quyết tâm nhất định phải có.

Nội tâm cả kinh, ta nhướng mày, ngẩng đầu nhìn Chúc Anh Đài, trong ánh lửa, con người ngày thường thoạt nhìn luôn thanh nhã lúc này vừa thấy đó là vẻ mặt đầy hạnh phúc.

Ánh mắt lại dời về phía Lương Sơn bá, luôn luôn ôn nhu, vĩnh viễn vì người khác suy nghĩ, lại cố tình sinh ra tại nhà nghèo.

Cho dù từ Nghi Sơn thư viện đi ra ngoài lại như thế nào, chế độ khoa cử của Ngụy Tấn căn bản là không hoàn chỉnh, là trò chơi của người giàu có, vốn không có cái gọi là công bằng.

Đương triều thực hành cửu phẩm công chính chế, từ trung ương quan viên, ấn xuất thân, phẩm đức và khảo hạch dân gian nhân tài, chia làm cửu phẩm, cửu phẩm công chính chế là sát cử chế thay đổi, chủ yếu phân biệt là đem sát cử chi quyền, từ địa phương quan sửa từ trung ương nhâm mệnh quan viên phụ trách.

Nhưng mà, chế độ thủy chung là từ quan địa phương chọn lựa nhân tài. Thế tộc thế lực cường đại, thường ảnh hưởng công chính quan khảo hạch nhân tài, sau lại thậm chí giới hạn cho dòng dõi xuất thân.

Thượng phẩm vô hàn môn, hạ phẩm vô thế tộc, chính là hình dung chân thật của khoa cử. Hắn Lương Sơn Bá lại có ngút trời anh tài, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm một Huyện lệnh nho nhỏ, Mã Văn Tài lại là con trai duy nhất của thái thú Hàng Châu, so sánh đâu chỉ chênh lệch ngàn dặm.

Nghe nói Chúc gia cũng có thân thích phương xa làm trong triều, bản thân cũng là vọng tộc nhất phương, thân là người của Chúc gia chỉ sợ cũng không phải có thể dễ dàng gả cưới.

Mã Văn Tài cùng Chúc Anh Đài nguyên bản còn có hôn ước trong người! Khó trách Mã Văn Tài vốn là không vội không vã, hắn chưa bao giờ sợ quá không chiếm được Chúc Anh Đài! Mà hắn chính là muốn cho Chúc Anh Đài trở nên càng thêm cam tâm tình nguyện một ít, đối một lòng một dạ…..

Ta chậm rãi thối lui, không đi quấy rầy hai người phía trước, nội tâm lại cảm thấy không biết vì sao đối quyết tâm của Mã Văn Tài sinh ra một tia chán ghét.

Thế gian này không phải mọi chuyện đều có thể nắm chắc ở trong tay, không phải cho rằng đương nhiên đều nhất định sẽ phát sinh, không phải tất cả nữ tử đều có thể nhận tất cả đương nhiên!

Ta muốn giúp Lương Sơn bá cùng Chúc Anh Đài, không cho bi kịch lịch sử lại phát sinh!

…… Về phần Mã hồ ly…..

Ta nhức đầu, bỗng nhiên vỗ đầu thầm mắng chính mình rất ngốc, Mã hồ ly ta làm sao cần quản, Hàng Châu mỹ nữ nhiều dữ dội, tuyệt không thiếu một cái Chúc Anh Đài này, Chúc Anh Đài chạy, hắn một cái thái thú con, còn sầu không có người khác?

Ừ, cứ như vậy!

Nội tâm thầm làm quyết định, ta xoay người chậm rãi đi trở về.

Đang lúc ánh trăng nhô lên cao, cỏ lau lay động thật có một một phong vị khác.

Trải qua một hồi đấu tranh nội tâm, cảm giác trống rỗng trong lòng ta bởi vì ngọc bội bị mất sớm đã không thấy tăm hơi, một thân thoải mái mà trở về phòng, ven đường còn thảnh thơi thưởng thức hoa nhỏ cỏ nhỏ trùng nhỏ bươm bướm nhỏ.

Nhưng mà, cái gọi là chuyện xưa, nào có khả năng chỉ đơn giản như vậy.

Quả nhiên, ta lại bắt gặp yêu đương vụng trộm.

Bất quá yêu đương vụng trộm này cũng không phải là ”Hàng giả” như Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài vậy, nhưng mà thật sự, hàng thật giá thật yêu đương vụng trộm.

Chính cái gọi là, trăng treo đầu cành liễu, gian tình sau hoàng hôn…..

Câu này xin dùng ở hai người phía trước, Mã hồ ly cùng Đinh mỹ nhân.

Đinh mỹ nhân đúng là mỹ nhân, dưới ánh trăng, bóng cây lắc lư, mà nàng, đương nhiên sẽ không lựa chọn đứng ở dưới bóng cây sẽ ngăn trở gương mặt nàng, nàng đứng bên ngoài, đắm chìm trong ánh trăng, con mắt sáng nhẹ chớp, lưu quang vây quanh.

Mã hồ ly đúng là anh tuấn, dưới ánh trăng, bóng cây lắc lư, mà hắn, phải dựa vào thân cây, căn cứ ta nhiều ngày quan sát, thằng nhãi này trong nội tâm nhất định cảm thấy bản thân so với ánh trăng càng sáng ngời.

Đinh mỹ nhân cười, nhu tình như nước, đưa tay nhẹ phẩy tóc dài bóng như tơ lụa, như nước nhu tình, thanh âm nhẹ nhàng dễ nghe nói: “Văn Tài ca ca…..”.

Ta cả người như động kinh run run tựa lá rụng vài cái, hảo một cái Đinh mỹ nhân, ngươi lôi đến ta.

Mã hồ ly quay đầu, nhẹ nhàng cười, nói: “Tiểu sư muội, đã trễ thế này, ngươi hẹn ta đi ra là có chuyện gì?”.

Đinh mỹ nhân mặt đỏ lên, thẹn thùng xoay đầu không nhìn tới Mã hồ ly, nói: “Văn Tài ca ca….. Ta nghe phụ thân nói, tài đánh đàn của huynh thật cao siêu, tinh thông nhiều loại nhạc khí….. Nhan Thư hôm nay chính là nghĩ đến muốn nói một chuyện…..”.

Ta mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm kia hai người, muốn nói một chuyện…..

Liếm liếm môi có chút khô, ta sờ sờ cằm, thì ra….. Lúc này tỏ tình sao?

Hồ ly ca ca, hồ ly ca ca, chàng thích ta sao?

Hồ ly ca ca, hồ ly ca ca, chàng cảm thấy chúng ta làm thành một đôi chim bay có được không?

Ta âm thầm cười, Đinh mỹ nhân quả nhiên là Đinh mỹ nhân, có tri thức hiểu lễ nghĩa chim nhỏ nép vào người, ta chờ nhìn ngươi như thế nào bị Mã hồ ly ăn ngay cả xương cốt cũng không thừa…..

Ta đưa tay che miệng, cười đến vui vẻ, “Nghiệp chướng a nghiệp chướng a, “Hung án” hiện trường a….. Nhưng là vì sao ta xem cao hứng như vậy…