Dụ Lang

Chương 1-5: Kiều oanh tự tại thỏa thích hót (5)



Áo choàng ô ti, đàn khẩu* khẽ bày ra, làn da băng cốt như tuyết, khiến người khác váng đầu hoa mắt. Thẩm Thất đứng ở trong đầm nước, nước ngập qua eo của nàng, nhưng lại không che được dáng người xinh đẹp của nàng, mái tóc đẹp vừa mới rủ xuống che khuất màu đỏ óng ánh ở trước ngực nàng, lúc đầu Hàn Sâm rất kinh ngạc, tất cả nụ cười lưu lại trên mặt tựa như chế giễu còn có châm biếm.

(* đàn khẩu là hơi thở mùi đàn hương từ miệng)

Hàn Sâm suy nghĩ qua rất nhiều tình cảnh, nhưng lại không nghĩ tới Thất cô nương Thẩm gia – thiên kim chói lọi vang danh khắp thiên hạ của Tín Dương hầu cư nhiên chịu bày ra mỹ nhân kế để bắt giữ y. Y không biết sau cùng Thẩm Thất sẽ tìm lý do gì để giải thích, nhưng Hàn Sâm có thể xác định rằng lấy địa vị của Thẩm Thất ở Thẩm gia tuyệt đối sẽ không có người nào dám bạo dạn tính kế nàng, cho nên chủ mưu của mỹ nhân trận này chỉ sợ cũng chỉ có chính nàng.

Thẩm Thất kinh hô, nhanh chóng từ bờ đầm bắt lấy áo mỏng che ở trước ngực, đem thân mình giấu ở trong nước, một thân ánh sáng đỏ rực, làm cho dung nhan xanh ngọc của nàng càng nổi bật chói lọi tuyệt lệ, ở trong mắt của những người khác nhìn đi chỉ sợ sớm đã rối loạn trong lòng, chỉ có Hàn Sâm ở trên bờ, trong mắt thậm chí hiện lên một tia hàn quang, Thẩm Thất không dám xác định, bởi vì nàng nhìn thấy chán ghét trong hàn quang kia, loại ánh mắt này tuyệt đối không thể ném về phía nàng, cho nên nàng chỉ nói là mình hoa mắt. (nữ 9 thực sự rất tự kỷ nha =.=')

Tiền nhi nghe thấy tiếng hô của Thẩm Thất, bước nhanh chạy tới, vốn là bị lệnh cưỡng chế cấm hạ nhân đi vào vậy mà lại dễ dàng xông vào như vậy, không thể nghi ngờ phán đoán của Hàn Sâm, hắn vốn cũng không hy vọng Thất cô nương của Thẩm gia thật sự là người vô sỉ như vậy.

“Chủ tử!” Tiền nhi kinh hô, nhìn một màn trước mắt, bật người che miệng, rất nhanh chạy đi.

Thẩm Thất nhìn thấy Hàn Sâm không lùi mà tiến tới, bước nhanh lại gần đầm nước, nàng không khỏi lui về phía sau vách đá, có chút khó hiểu nhìn Hàn Sâm, ở thời điểm này y giống như quân tử nhẹ nhàng tao nhã không phải nên cấp tốc rời đi sao?

“Thật không nghĩ tới bổn vương* còn có diễm phúc bực này.” Hàn Sâm ngồi xổm người xuống, “Quả thật là da trắng nõn nà, ngọc thái xinh đẹp, thanh tú như sen, đẹp có thể so với Hải Đường.” Mỗi câu mỗi chữ Hàn Sâm nói ra đều thật chậm, khắp nơi mang theo lẳng lơ cùng trêu chọc, ngón tay còn trượt lên vai của Thẩm Thất.

(* chỗ này trong bản raw là “Cô”, là tiếng tự xưng vương hầu thời phong kiến, nhưng t thấy sao sao ý, nên tự ý thay bằng “bổn vương” lun, sau này có gặp cũng sẽ như vậy nha )

Thẩm Thất nhìn thấy tay của y bắt lấy áo mỏng trước ngực mình quả thực là sợ ngây người, trong lỗ tai vang lên lời của y, “Nếu như bổn vương gánh chịu thanh danh này, mà lại không thể nhìn thấy rõ, như vậy chẳng phải là lỗ nặng sao, chẳng thà hảo hảo thưởng thức một phen mỹ nhân xuất dục đồ*.” (*: cảnh người đẹp đang tắm)

“Ngươi, đăng đồ tử, ngươi muốn làm gì?” Thẩm Thất trừng trừng mắt hạnh, quả thực không thể tin được y lưu manh như vậy, cư nhiên kéo đi áo của nàng, lực tay của nàng chắc chắn kém xa Hàn Sâm, mà Hàn Sâm cũng không có chút thương hương tiếc ngọc nào, cũng không cảm thấy xấu hổ, trong lúc đó Thẩm Thất chỉ có thể vội vàng lấy tay che ngực, đối mặt với Hàn Sâm.

Thẩm Thất cảm thấy y ở trên cao nhìn xuống giống như nhìn vào một con kiến, trong mắt có trêu trức, khóe miệng có nụ cười, nhưng nhìn thế nào cũng làm cho lòng người kinh hãi. Bất quá nàng chẳng quan tâm đến những cái đó, bên ngoài vang lên tiếng bước chân hổn độn, Thẩm Thất cả kinh, khắp nơi đầm nước này không có chỗ che dấu, thân thể của nàng cho Hàn Sâm nhìn thì thôi đi, nhưng không thể cho những người khác nhìn thấy. Nàng chỉ có thể dùng vẻ mặt cầu xin nước mắt lưng tròng nhìn lên Hàn Sâm, ánh mắt này nàng dùng trăm lần lần nào cũng có hiệu quả, cho tới bây giờ không ai có thể cự tuyệt được, cho dù là người đồng tính như Tam ca của nàng cũng không cự tuyệt được nàng.

Đáng tiếc Hàn Sâm đứng ở bên bờ vẫn không nhúc nhích, không có chút dự định muốn giúp Thẩm Thất ngăn cản ánh mắt người ngoài.

Thẩm Thất không thể không lảo đảo nghiến răng lại đem toàn thân chôn vào trong nước lần thứ hai, ngay cả đầu cũng không dám lộ ra, lúc này nàng đúng thật là tổn thất lớn. Người tới chính là đại ca của nàng, cũng may Tiền nhi thông minh lanh lợi, vừa nhìn thấy tình hình này liền vội vàng che đậy ở phía trước, đem toàn bộ quần áo trên bờ ném vào trong nước

Trong lúc nhất thời rừng trúc im lặng bắt đầu ầm ầm, một lát sau mới an tĩnh lại, Thẩm Thất suýt chút nữa là bị ngột chết, nghe thấy tiếng kêu của Tiền nhi mới dám lộ mặt ra, hít thở sâu một hơi.

Ban đêm lúc Thẩm Thất nằm ở trên giường đều nhớ tới cử động lúc đó của Hàn Sâm, đây là chuyện mà ngàn vạn lần nàng không dự đoán trước được, mặt ngoài nhìn y thanh nhã tuyệt trần như tiên, hoàn toàn không nghĩ tới y có thể làm ra hành động xấu xa như vậy. Thẩm Thất lại nhớ tới lúc Hàn Sâm kéo đi cái áo trước ngực nàng, khi ánh mắt của y đảo qua bộ ngực nàng, trong nháy mắt đó cả người nàng liền phiếm hồng run rẩy, nhưng trong lòng nàng lại không nổi lên cảm giác chán ghét, ngược lại mặt đỏ tim đập, giống như đang chờ đợi cái gì đó.

Thẩm Thất nhanh chóng đứng dậy, chỉ cảm thấy cả người khô nóng, đẩy cửa sổ ra, ánh trăng trong suốt tẩy đi không ít xao động liên miên trong lòng nàng, trong hồ ở bên ngoài cửa sổ cư nhiên phản chiếu bóng dáng của Hàn Sâm, Thẩm Thất mãnh liệt ngẩng đầu, nhưng lại thấy chung quanh không có gì cả, lúc này nàng mới biết mình sinh ra ảo giác. Từ đó, trong mây, trong mộng, trong ao, trong rừng không có chỗ nào giấu đi bóng dáng của Hàn Sâm, Thẩm Thất âm thầm kêu hỏng bét.

Nhưng may là, chuyện Lan Lăng Vương ngắm mỹ nhân xuất dục đồ rất nhanh liền bị người truyền ra ngoài, Thẩm Thất vẫn còn là thân vân anh chưa gả, bị một nam nhân nhìn thấy hết. Lan Lăng Vương đâm lao phải theo lao đương nhiên nhất định phải cưới Thẩm Thất. Bất quá không ai cảm thấy Lan Lăng Vương là đâm lao phải theo lao, mà là ngược lại đều cảm thấy hắn diễm phúc tề thiên, cực kỳ hâm mộ.

Hôn sự của Thẩm Thất và Hàn Sâm đính ở trong tháng giêng của bốn tháng sau. Trong thời gian này không biết là cố ý hay vô ý, Thẩm Thất liên tục không nhìn thấy Hàn Sâm một lần. Bất quá cũng may chuyện Thẩm Thất lo lắng cũng không có phát sinh.

Sau khi xảy ra chuyện kia, Hàn Sâm và Mai Nhược Hàm giống như đã cắt đứt giao tình, Thẩm Thất âm thầm thả lỏng, nàng sợ nhất chính là hai người bọn họ tình căn thâm chủng. Nếu như không phải sợ cái này, nàng hà tất phải sử dụng mánh khoé thấp kém để tính kế Hàn Sâm, chỉ là thời gian của nàng quá ngắn, dựa theo tin tức đáng tin cậy thì Hàn Sâm và Mai Nhược Hàm đáng lẽ đã lập tức đính hôn rồi, cho nên Thẩm Thất không thể không giải quyết nhanh chóng, mạnh mẽ nhúng tay vào.

Thẩm Thất có chút hối hận khi không nghe theo lời của phụ thân, sớm quay trở về Lan Lăng, nếu không cũng sẽ không tới phiên Mai Nhược Hàm liếc mắt đưa tình với Hàn Sâm, nàng nhất định có thể cùng Hàn Sâm chậm rãi nuôi dưỡng ra một đoạn giai thoại để thế nhân đều hâm mộ, bất quá hiện tại cũng không muộn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.