Dù Sao Cũng Phải Ở Bên Nhau

Chương 46-1



Khi Chúc Ngữ nặng nề đẩy cánh cửa còn chưa khép lại ra thì trong nháy mắt đó tim Nghiêm Khuynh đập mạnh và loạn nhịp.

Anh kinh ngạc nhìn người phụ nữ kia mang theo vẻ mặt không thể tin lướt qua anh, không hề để ý đến ý tứ của anh, trực tiếp chạy vào căn phòng, sau đó toàn thân như bị sét đánh đứng ở trước giường.

Qua vài giây, thân thể của anh bỗng nhiên cứng đờ, rốt cuộc đoán được thân phận của người phụ nữ này.

Giờ khắc này, Vưu Khả Ý còn ở trong mộng, Nghiêm Khuynh còn đứng ở cửa chưa kịp đi vào, chỉ có một mình Chúc Ngữ ngây người như phỗng đứng ở trước giường.

Ai cũng không biết một giây kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì.

Cho đến khi Chúc Ngữ tìm ý thức về từ trong cơn chấn kinh, ngay giây đầu tiên phục hồi tinh thần, đột nhiên giơ túi xách bằng da trong tay lên cao, sau đó đập ầm ầm vào người trên giường.

Đó là người mẹ đang nổi giận hoàn toàn không có lý trí đập thật mạnh.

Bà chạy ngàn dặm tới tìm Vưu Khả Ý, bởi vì ngàn mắng vạn chửi, nhưng làm một người mẹ thì sao có thể để mặc cho con gái bị cuốn vào trong phiền toái? Bà sợ ngộ nhỡ học sinh gặp chuyện không may, Vưu Khả Ý sẽ bị liên lụy.

Con gái trẻ tuổi, không hiểu chuyện, cho nên bà làm mẹ không thể làm gì khác hơn là tự mình đến tìm cô, thuận tiện giải quyết triệt để chuyện trung tâm đào tạo ở đây.

Vậy mà bà tuyệt đối chưa từng nghĩ qua, một ngày kia đứa con gái mà bà gửi gắm hi vọng vô hạn lại nằm ở trên giường của một người đàn ông xa lạ.

Giờ khắc này, Chúc Ngữ hoàn toàn mất đi lý trí.

Mà Nghiêm Khuynh cũng không dự liệu được hành động xảy ra bất ngờ như vậy. Ở trong nháy mắt Chúc Ngữ giơ túi xách lên cao thì tim của anh giống như bị người ta giữ trong tay, ầm ầm nâng lên giữa không trung.

Anh gần như vọt tới bên giường theo bản năng, cố gắng ngăn cản hành động của Chúc Ngữ.

Nhưng dù sao khoảng cách mấy bước không nhanh bằng thời gian tay đập túi xuống.

Anh chỉ kịp chạy hai bước, đã nghe thấy một tiếng bịch, túi xách rắn da cứng đập vào thân thể Vưu Khả Ý mà không có dấu hiệu báo trước, cũng đập thật mạnh vào trong lòng của anh.

Vưu Khả Ý bị đau nhức đánh thức.

Cô khẽ kêu, mở mắt ra, giây đầu tiên nhìn thấy mẹ còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.

Giờ phút này người mẹ chưa từng nói cười cẩu thả đang lấy một nét mặt thịnh nộ đến gần như dữ tợn nhìn cô, sau đó nhào tới vén chăn lên.

"Đứng lên! Con đứng lên!" Chúc Ngữ thét lên, cố gắng túm cổ áo của cô, vậy mà áo bó co dãn, vải dệt sơ sài, gần như không có biện pháp dùng lực túm đi. Vì vậy bà đổi thành giữ cánh tay Vưu Khả Ý thật chặt, dùng sức kéo cô, trong miệng vẫn là mấy câu nói kia, "Con đứng lên cho mẹ!"

Hình như tay bà ấy từ đôi tay của nghệ sĩ múa biến thành tay thôn phụ (phụ nữ nông thôn), giống như thủy thủ Popeye ăn rau chân vịt, đột nhiên vô cùng mạnh mẽ.

Vưu Khả Ý chỉ cảm thấy cánh tay của mình cũng sắp gãy. Tay mẹ không chỉ giữ ở trên da của cô, móng tay còn cắm thật mạnh vào trong thịt.

Cô chỉ có thể vừa sợ hãi rồi hoàn toàn tỉnh táo lại từ trong giấc mơ ấm áp đêm hôm trước, vừa buồn bã cầu xin tha thứ: "Mẹ, mẹ buông con ra. Mẹ, con đau. . . . ."

Nhưng Chúc Ngữ đã hoàn toàn mất khống chế, bà lôi cánh tay Vưu Khả Ý một trước một sau liều mạng đong đưa, "Con ở đây làm cái gì? Con có biết con đang làm gì hay không?"

"Mẹ. . . . . ." Vưu Khả Ý vừa khóc vừa gọi mẹ, liều mạng muốn tránh thoát ra ngoài, nhưng giờ phút này hơi sức của bà cực kỳ lớn, mặc kệ cô giãy giụa thế nào cũng không giải quyết được vấn đề.

Sau khi Nghiêm Khuynh xông lại thì cục diện hỗn loạn mới tạm dừng lại giữa chừng.

Anh bất chấp tất cả, chỉ xông lên túm Vưu Khả Ý, không chậm trễ chút nào kéo hai tay của Chúc Ngữ ra.

Vưu Khả Ý trốn phía sau anh theo bản năng, cũng không để ý mình đang giẫm chân không ở trên sàn nhà lạnh lẽo, chỉ hoảng hốt lo sợ muốn chạy trốn khỏi sự khống chế của mẹ.

Vì vậy trở thành Nghiêm Khuynh đứng ở giữa hai mẹ con.

Không khí ngưng trệ trong nháy mắt.

Sau đó Chúc Ngữ lạnh lùng quát lên với Vưu Khả Ý: "Cậu ta là ai?"

Vưu Khả Ý không nói gì.

Cô chưa tiêu hóa hết nỗi hoảng sợ của một phút trước, lại càng không hiểu tại sao tỉnh dậy, cảnh dịu dàng tốt đẹp trong mơ lại không tồn tại nữa, thay vào đó là mẹ xuất hiện ở đây.

Cô chỉ có thể đứng ngơ ngác ở chỗ đó, tất cả suy nghĩ đều bị người ta hút hết.

Giờ phút này, Nghiêm Khuynh mở miệng nói: "Dì, cháu tên là Nghiêm Khuynh."

Anh đưa tay ôm Vưu Khả Ý, nhìn Chúc Ngữ, vẻ mặt ung dung, nói từng câu từng chữ: "Cháu là bạn trai của Vưu Khả Ý."

Anh thay thế Vưu Khả Ý trả lời vấn đề này, đồng thời tư thế bảo vệ che cô ở phía sau, cho dù giọng nói rất lễ phép, nhưng trong ánh mắt có thứ mà bất kể như thế nào cũng không giấu được, ví dụ như bất mãn đối với Chúc Ngữ và đau lòng đối với Vưu Khả Ý.

Anh mang theo ẩn nhẫn tức giận nhìn Chúc Ngữ, lại ngại vì thân phận của bà nên không tiện phát tiết.

Sao Chúc Ngữ lại không nhìn ra thái độ của anh? Lập tức giận quá thành cười, cao giọng hỏi ngược một câu: "Tôi hỏi cậu sao?"

Nghiêm Khuynh nhìn bà không lên tiếng.

Bà đưa tay muốn kéo Vưu Khả Ý lần nữa, lại bị Nghiêm Khuynh đứng ra ngăn cản. Giờ khắc này, rốt cuộc bà không nhịn được đưa tay cho Nghiêm Khuynh một bạt tai nặng nề, tức giận mắng một câu: "Cậu là cái thá gì? Cút ngay cho tôi!"

Một tiếng bạt tai thanh thúy giống như dụng cụ thủy tinh đột nhiên nổ tung ở dưới nhiệt độ, bất ngờ lại giật gân.

Vưu Khả Ý sợ ngây người.

Giờ khắc này, cô cũng không để ý mình hoảng hốt lo sợ, sải bước từ sau người Nghiêm Khuynh ra ngoài, tiếng kêu bén nhọn: "Mẹ, mẹ làm gì đấy? Tại sao mẹ đánh anh ấy? Anh ——"

"Vưu Khả Ý." Nghiêm Khuynh trầm giọng quát cô, kéo cô về sau lưng, bản thân vẫn ngăn ở giữa Chúc Ngữ và cô.

"Tại sao mẹ đánh cậu ta? Con hỏi tại sao mẹ đánh cậu ta?" Chúc Ngữ cao giọng giận dữ mắng mỏ, "Sao con không hỏi xem mình làm chuyện tốt gì? Vưu Khả Ý, con quả thật không biết xấu hổ! Còn nhỏ tuổi lại có thể thuê phòng với người ta! Mẹ dạy con 21 năm, những thứ này đều là mẹ dạy con sao? Con quả thật ——"

"Đủ rồi!" Nghiêm Khuynh đột nhiên quát về phía bà, âm thanh không tính là lớn, nhưng từng câu từng chữ giống như phát ra từ trong lồng ngực, "Không nên nói nữa."

"Cậu là cái thá gì? Cậu bảo tôi đừng nói thì tôi liền không nói?" Chúc Ngữ giống như sư tử đang nổi giận, ước gì có thể dùng lời nói ác độc nhất thế gian để tàn nhẫn công kích người đàn ông ở trước mắt, bà chỉ vào lỗ mũi Nghiêm Khuynh, "Tôi giáo dục con gái của tôi, liên quan gì tới cậu? Cậu là lưu manh từ đâu tới? Chuyên hãm hại lừa gạt thiếu nữ ngu ngốc! Cậu...cậu. . . . . ."

Toàn thân bà cũng sắp mất khống chế, tiện tay nhặt máy sấy trên bàn lên, cũng không nhìn rõ mình đang cầm cái gì, trực tiếp đập về phía Nghiêm Khuynh.

Nhưng Nghiêm Khuynh không phải là Vưu Khả Ý, anh chỉ nhanh nhẹn nghiêng đầu qua bên cạnh, liền dễ dàng tránh thoát lần công kích này.

Máy sấy nện bịch một tiếng ở góc tường, âm thanh quả thật kinh thiên động địa.

Một đập không được, Chúc Ngữ càng thêm tức giận, lần này không chút nghĩ ngợi liền nhặt gạt tàn thủy tinh trên bàn lên, ý tứ rất muốn đồng quy vu tận.

* đồng quy vu tận: trạng thái phẫn nộ muốn đối phương cùng chết với mình

Vưu Khả Ý thét chói tai trong nháy mắt này, bất chấp tất cả nhào tới trước mặt Nghiêm Khuynh, Nghiêm Khuynh bất ngờ bị cô đẩy lui về sau một bước, trong nháy mắt này cái gạt tàn thuốc kia đập trúng trên ót của Vưu Khả Ý.

Vào giờ phút này, giọng nói của cô cũng thay đổi, cả người run lên, mềm nhũn ngã xuống chỗ Nghiêm Khuynh.

Hô hấp của Nghiêm Khuynh cũng bất động ở giờ phút này, chỉ có thể đỡ cô theo bản năng, toàn thân cứng lại.

Anh sợ ngây người, Chúc Ngữ cũng sợ ngây người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.