Dữ Thú Đồng Hành Hệ Liệt

Chương 31



Tiêu Hòa trừng to mắt, hết thảy hiện ra ở trước mặt hắn chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: thâm sơn cùng cốc!

Không nghi ngờ gì nữa, cô gái kia trăm phần trăm là biến thái, hang động vừa rồi chín phần là phòng chứa đồ của cô ta.

Sờ soạng khắp người, lấy ra một cái bật lửa, một chùm chìa khóa cửa nhà họ Tôn và một con dao gọt trái cây.

Tiêu Hòa cảm động muốn khóc.

Trong rừng sâu núi thẳm còn có thứ gì đáng yêu hơn bật lửa được nữa cơ chứ?

“Ngao ——!”

Tiêu lão đại sợ tới mức run lên, bật lửa rơi trên mặt đất.

“Tao XXX!” Một tràng chửi rủa thô tục tuôn ra từ miệng, Tiêu Hòa kêu gào thảm thiết ngồi trên mặt đất mò mẫm tìm bật lửa.

Đầu ngón tay đụng tới thứ gì đó lông lá xồm xoàm…

Vội vàng tự thôi miên mình, thoáng đổi lại phương hướng sờ.

Lần này đụng phải một cái gì đó thô ráp, tương tự như cành cây.

Tiêu Hòa nhịn không được nhẹ nhàng thở ra trong lòng.

Bật lửa đâu? Bật lửa rớt chỗ nào rồi?

Nhờ vào chút ánh trăng le lói thật sự khó có thể tìm đồ vật gì đó trong rừng cây tối tăm âm u như thế này, hơn nữa lại còn là cái bật lửa nhỏ xíu như vậy.

“Bịch!” Có thứ gì rớt xuống trên tay.

Trong nháy mắt cảm thấy lạnh lẽo, tiếp theo cũng cảm giác được thứ đó lông lá xồm xoàm.

“Má ơi ——!” Tay phải dùng sức vung, thứ vừa rơi vào tay kia hóa thành một cái bóng đen nhỏ bay ra.

Không nên trách Tiêu đại thúc nhát gan, kẻ có thể ở tình huống này mà sau khi vừa kêu thảm thiết xong, vẫn có thể tiếp tục kiên nhẫn mò mẫm bật lửa trên mặt đất, đại khái cũng chỉ đếm được vài người.

Xa xa, cục lông vừa tiếp xúc thân mật với thân cây xong xù lên, lật thành hình chữ đại(大) rơi trên mặt đất, còn đống hạt dẻ giấu ở trong lòng nó bị một đập này cũng không biết phân tán đi đâu.

“Ngao ——!”

Xa xa lại truyền tới một tiếng thú rống trầm thấp.

“Tách.” Một ngọn lửa nhỏ mỏng manh sáng lên, Tiêu Hòa cuối cùng cũng tìm được bật lửa.

Nếu một người cho tới bây giờ không có kinh nghiệm sinh sống trong rừng mà có thể tìm được đường ra một cách chính xác giữa đêm khuya trên núi sâu, vậy thì cho dù đi ra ngoài tùy tiện mua một vé xổ số cũng có thể trúng giải nhất

Tiêu Hòa có phải loại người may mắn ngất trời này không?

Hiển nhiên không phải. Người nào đó tự mình hiểu rất rõ ràng, hắn luôn luôn cho rằng mặc dù mình thông minh, anh tuấn hơn nhiều so với người bình thường, nhưng hắn cũng chỉ bất thường hơn so với những người này một chút mà thôi.

Cho nên cái kẻ bất thường hơn một chút so với người thường như hắn lạc đường trong rừng giữa đêm khuya cũng là chuyện rất bình thường.

Vấn đề là, hắn không chỉ lạc đường, mà còn giống như đã chạy tới khu vực không nên vào.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, Tiêu Hòa chú ý tới toàn bộ âm thanh xung quanh dường như cũng biến mất.

Rõ ràng ngay từ đầu còn có vài tiếng côn trùng kêu hay tiếng chim hót trong đêm, nhưng bây giờ ngoại trừ âm thanh sột soạt khi dẫm lên lá khô ra, cũng chỉ còn ngọn đuốc cháy phát ra tiếng nổ lép bép.

Hắn thề là hắn hoàn toàn đi theo phương hướng tiếng thú truyền tới. Nhưng cái loại yên tĩnh này thể hiện cho điều gì?

“Ngao ——!”

Tiếng thú hống rõ ràng tới không thể rõ ràng hơn truyền đến từ một nơi cách mình không tới trăm bước.

“Thịch thịch thịch.” Trái tim đập như nổi trống. Tiêu Hòa là tiểu nhân, không hề có chút hứng thú chút nào với việc làm anh hùng. Hơn nữa còn là anh hùng đánh hổ.

Chẳng phải nói hổ trên Vũ Công Sơn đã tuyệt chủng rồi sao? Tại sao âm thanh này lại giống tiếng hổ gầm từng nghe được trong vườn bách thú vậy?

Tiêu Hòa theo bản năng khom lưng xuống, nhẹ nhàng giơ cây đuốc lên, bước về hướng trăm bước phía trước kia.

May mắn là, nơi đó lại có một bức vách nham thạch chắn lại.

Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, Tiêu Hòa khom người nhón mũi chân lùi về phía sau.

Mặc kệ người bắt hắn là ai, hắn cũng không muốn chôn thây trong rừng sâu núi thẳm. Hắn lớn lên ở thành phố, chết cũng muốn chết dưới ánh đèn tàn tạ của thành phố.

Mắt thấy dần dần rời xa bức vách đá, trên mặt Tiêu Hòa lộ ra một nụ cười may mắn, xoay người liền hướng về phía đối diện… phi nhanh một cái, ngay cả Tiêu Hòa cũng không tin chính mình vậy mà có thể chạy được loại tốc độ này, quả nhiên người tới đường cùng liền dễ dàng kích thích hoóc-môn thận.

Tránh ở phía sau đại thụ, Tiêu Hòa nắm chặt cây đuốc sợ tới mức thở dốc lại không dám thở ra tiếng.

Chắc chắn là lỗ tai hắn có vấn đề. Hoặc là là khu rừng này đã khiến cho đầu óc hắn choáng váng, ngay cả việc vách đá có thể tạo ra tiếng vang cũng không biết.

Nghĩ đến âm thanh truyền đến từ phía đối diện vách đá, kỳ thật cũng là…

“Ngao ——” Tiếng kêu này có hàm chứa ý tứ khiêu khích, động tác lại càng giống.

Một con mèo rừng vô cùng xinh đẹp… Chắc là mèo rừng đi? Tuy rằng thân thể to lớn dị thường… đang vờn quanh một con mãnh thú nằm nghiêng trên mặt đất, phát ra âm thanh mời gọi.

Con mèo rừng này là đực hay cái?

Tiêu Hòa trộm thò đầu ra ngó ngó con mãnh thú khổng lồ đang nằm dài trên mặt đất.

Wow!

Một con dã thú vô cùng dũng mãnh. Hơn nữa còn…Rất đẹp.

Trắng tinh như tuyết, trong đêm đen lại càng thêm nổi bật. Tỏa sáng tới kiêu hãnh, khác biệt so với bất kỳ con thú nào khác.

Thứ này chắc không phải là mèo rừng chứ?

Tiêu Hòa không chắc chắn cho lắm, lại thò đầu ra một chút.

Giống như một con hổ…

Tiêu Hòa bắt đầu cảm thấy kích động, hắn vậy mà lại thấy được một con Bạch Hổ.

Khoa trương nhất chính là một con mèo rừng vô cùng xinh đẹp đang xoay quanh người con Bạch Hổ khổng lồ này, không biết là thị uy hay đang bày tỏ tình cảm với nó.

Nếu vừa rồi Tiêu Hòa còn chưa thể phán đoán được hành động của mèo rừng thể hiện cho điều gì, thì hiện tại hắn khẳng định không có bất cứ người nào không nhìn ra được mèo rừng muốn làm cái gì.

Con mèo rừng nhích tới gần Bạch Hổ mờ ảo như sương khói kia, thật cẩn thận cúi đầu lè lưỡi liếm nửa mình dưới của nó.

“Chát!” Bị Bạch Hổ một đuôi quạt ra ngoài.

Mèo rừng khẽ lùi lại một chút, cố lấy dũng khí, phát ra âm thanh mềm mại yêu kiều, quấn đến phía sau Bạch Hổ, cúi đầu ngửi ngửi mùi thân thể của nó.

Trong miệng Bạch Hổ phát ra tiếng gầm nhẹ giống như đe dọa.

Mèo rừng cũng liên tục phát ra những âm thanh trầm thấp kỳ quái, một lần nữa lại quanh quẩn bên người Bạch Hổ, cúi mình hạ thấp đuôi bày ra tư thế thần phục, tiếp theo liền giống như mèo nhà, trước mặt Bạch Hổ ngửa người hướng lên trên, bày ra phần bụng yếu ớt nhất.

Rõ ràng là câu dẫn mà! Tiêu Hòa cũng không biết mình đang kích động cái gì.

Bạch Hổ đầu tiên không có phản ứng gì, sau khi nó ngẩng đầu lên ngửi ngửi, lại chậm rãi đứng dậy đi đến trước mặt mèo rừng, cúi đầu hít hà, dùng móng vuốt gảy vài cái.

Mèo rừng phát ra tiếng kêu chói tai, hai móng vuốt giương lên, giống như là mời gọi sủng ái mà cũng như là tự bảo vệ mình. Cơ thể mèo rừng di chuyển về phía hạ thân của Bạch Hổ.

Tiêu Hòa nghĩ thầm bọn nó lúc này hẳn là không chú ý tới ta đúng không? Ta lặng lẽ rời đi chắc sẽ không khiến cho chúng nó chú ý chứ? Ta đi à nha.

Bạch Hổ chợt ngẩng đầu, hai mắt thẳng tắp nhìn về phía trước.

Tiêu Hòa vừa mới thò đầu cùng một chân trái ra ngoài… Gã đàn ông ngây người, ánh mắt đối diện với đôi mắt của dã thú.

Con ngươi màu sắc kỳ lạ, hai tròng mắt thâm thúy gần như yêu dị phát ra ánh sáng rực rỡ, tập trung nhìn lại giống như bị hút vào bên trong.

Bạch Hổ bỗng nhiên rống lớn một tiếng, Tiêu Hòa sợ tới mức phịch mông xuống đất.

Đừng, đừng kích động như vậy được không, tao thề tuyệt đối không có chút nguy hại gì với tụi mày mà.

Bạch Hổ rời khỏi mèo rừng đi về phía Tiêu Hòa, biểu cảm cùng động tác kia nhìn kiểu nào cũng giống bộ dáng tìm được con mồi ngon miệng.

Đừng a!

“Hổ đại ca, tôi thực sự không có ý định quấy rầy ngài, tôi chỉ là, chỉ là… Oa!”

Hổ đại ca còn chưa kịp lại đây, bên kia tiểu thư mèo rừng to như người trưởng thành đã một nhát bổ nhào vào trước mặt hắn, dựng thẳng lông toàn thân với hắn.

Má ơi! Tiêu Hòa tuyệt đối không thừa nhận hắn đã sợ đến mức sắp tè ra quần, nắm lấy cây đuốc trong tay giống như nắm lấy vật bảo vệ cuối cùng, quơ quơ trước mặt hai con dã thú để đe dọa.

“Cút ngay! Đừng có lại gần, nếu không cẩn thận đại gia tao đem tụi mày làm thành thịt nướng!” Tiêu Hòa nắm chặt cây đuốc, không biết giọng nói của mình đã to đến mức có thể được coi là gào thét.

“Ngao ——!” Phát ra tiếng gầm đe dọa, mèo rừng lộ ra hàm răng sắc nhọn, bước một bước lại gần Tiêu Hòa.

Ngươi mới phải là người cút ngay cho ta, nhân loại!

Bạch Hổ lòng vòng ở bên cạnh, đảo đi đảo lại quanh gốc cây to mà Tiêu Hòa ôm chặt.

Tiêu Hòa sợ tới mức con mắt cũng cùng chuyển động theo đối phương.

Mèo rừng bị chọc giận. Bạch Hổ đang hưng phấn, hương vị động dục nồng đậm toát ra khi hưng phấn của Bạch hổ kích thích tứ chi nó như nhũn ra. Nhưng mới lúc nãy Bạch Hổ còn một bộ lãnh đạm đối với sự khiêu khích của nó, tại sao vừa nhìn thấy người đàn ông này liền tiến vào trạng thái xâm lược?

Đáng giận nhất là nó vừa rồi đối với Bạch Hổ vừa khiêu khích lại tỏ ra yếu thế, thật vất vả mới làm cho đối phương có một chút phản ứng như vậy. Nhưng nhân loại đáng chết này vừa xuất hiện, đối phương liền thay đổi mục tiêu. Hiện tại ngay cả liếc cũng không thèm liếc nó một cái.

“Ô!” Cúi đầu gầm lên giận dữ, có lẽ nó nên giết hắn ngay từ lúc biết được hắn chỉ là một con người.

Đi chết đi, nhân loại!

Mèo rừng không có bất kỳ cảnh báo gì, đột nhiên nhào ra, hàm răng sắc nhọn gần như đã đâm vào động mạch cổ của Tiêu Hòa.

Tuy nhiên Tiêu Hòa cũng không bị dọa ngốc, trong nháy mắt mèo rừng bổ nhào vào trước mặt, lập tức liền quật cây đuốc tới.

Nhưng mà không có tác dụng, con mèo rừng siêu lớn này vậy mà hoàn toàn không sợ lửa, một tát quăng rơi cây đuốc trong tay Tiêu Hòa, không dừng lại mà há mồm liền cắn cổ Tiêu Hòa.

Ô ô, mạng ta vậy là toi! Ôm chặt tâm lý dù gì cũng chết, vậy quyết không thể để cho đối phương được sung sướng, Tiêu đại gia bất chấp tất cả cũng há to miệng cắn lại mèo rừng.

“Ngao ô!” Mèo rừng kêu thảm một tiếng, thân mình đột nhiên bay lên, đụng vào thân cây cách đó không xa.

Bạch Hổ cọ cọ móng vuốt lên quần Tiêu Hòa, nể tình hắn há to mồm như vậy nghênh đón nó, nó quyết định khen thưởng cho hắn một chút (bé có trí tưởng bở + suy diễn vô cùng phong phú). Bạch Hổ vươn đầu lưỡi đỏ tươi dày cộm mang theo xước mang rô, nhẹ nhàng liếm một vòng trên miệng Tiêu Hòa.

Tiêu Hòa… Tiêu Hòa bắt đầu từ khoảnh khắc Bạch Hổ đem móng vuốt đặt lên đùi hắn, cả người đã đông cứng.

Nếu như nói con mèo rừng vừa rồi đã vượt qua kích cỡ của một con mèo rừng bình thường, vậy sinh vật giống như bạch hổ ở trước mắt này, đại khái bằng vào vóc dáng nó cũng có thể hù chết người.

Kỳ thật Bạch Hổ cũng không khổng lồ đến vậy, chẳng qua thân thể cường tráng một chút, bộ dáng dũng mãnh một chút, không tính cái đuôi, từ đầu đến lưng duỗi thẳng ra bất quá cũng chỉ chừng hơn hai mét. Gã đàn ông tự an ủi.

Bên cạnh truyền đến một tiếng rống chói tai của mèo rừng.

Tại sao lại cứu gã nhân loại kia. Tôi mới là đồng loại của cậu, không phải sao? Chỉ có tôi mới có thể chân chính thỏa mãn cậu!

Bạch Hổ ngẩng ngẩng đầu, móng vuốt vốn muốn đi lột quần người lại chuyển hướng.

Cút ngay!

Không! Tôi muốn giết nó!

Trong mắt Bạch Hổ hiện lên một tia không kiên nhẫn.

Nó muốn làm chuyện đó, muốn ngay bây giờ. Nếu Tiêu Hòa không có ở đây, có lẽ nó sẽ tìm con mèo rừng này thay đổi khẩu vị, dù sao kinh nghiệm của nó còn quá ít, nếm thử nhiều một chút cũng chẳng có hại gì. Về phần mèo rừng có thể mang thai con của nó hay không, phải nhờ vào vận may của con mèo đó.

Nhưng mà Tiêu Hòa bây giờ đang ở nơi này. Hơn nữa bộ dạng lại còn ngơ ngác ngây ngốc, hoàn toàn khác biệt so với bình thường.

Thoạt nhìn rất yếu ớt, còn có chút đáng thương, trong cặp mắt gần như sắp khóc kia rõ rõ ràng ràng viết sáu chữ to: Mau tới chà đạp ta đi!

Ngao ngao ngao! Ta muốn thao hắn! Tạm thời không có phần của ngươi, cút qua một bên!

Mèo rừng không cam lòng, dáng vẻ như muốn nhào về phía Tiêu Hòa.

Bạch Hổ nổi giận. Phải cho con thú này chút giáo huấn, đừng tưởng rằng có thể giúp nó sinh con là giỏi lắm, dạng như thế nó có thể tìm bất cứ lúc nào! Tiêu Hòa… Nó không cho phép bất luận kẻ nào động tới Tiêu Hòa.

Con ngươi Tiêu Hòa chậm rãi chuyển động, cách đó không xa rõ ràng con hổ đang phát uy với mèo rừng.

Mèo rừng cũng không dễ chọc, cùng đại bạch hổ quần thành một đoàn.

Bên cạnh dường như dần dần sáng lên, còn ngửi thấy được mùi gỗ bị đốt.

Tiêu Hòa quay đầu, a! Cây đuốc kia!

Cây đuốc rớt xuống đất chẳng biết từ lúc nào đã bén vào lá khô. Thế lửa càng ngày càng lớn.

Tiêu Hòa cố lấy dũng khí, có lửa hắn sẽ không sợ. Hắn cũng không tin còn có động vật không sợ lửa, cho dù mày có lớn thì đã sao, lửa có thể thiêu cháy mày.

Gan lớn, chân cũng có thể động đậy, chờ Tiêu Hòa lặng lẽ bò tới đống lửa ở phía sau, hắn đột nhiên dừng lại.

“A a a!”

Hắn không cố ý kêu to. Chỉ vì đến bây giờ hắn mới kịp phản ứng mình vừa bị một con hổ hôn lưỡi!

Cái loại cảm giác này… Đôi môi nóng bừng đau rát. Tại sao tới bây giờ mới phát hiện ra chứ!

Trong lúc Tiêu Hòa còn đang bi ai bờ môi của hắn bị một con dã thú phi lễ, đồng thời cũng chú ý tới đống lửa mới vừa rồi còn cháy hừng hực, hơn nữa còn có xu thế càng ngày càng cháy dữ dội, lúc này vậy mà lại càng ngày càng nhỏ.

Đây đúng là một cảnh tượng kỳ quái. Ngọn lửa vốn đang lan rộng ra bên ngoài, lúc này lại giống như bị tách khỏi dưỡng khí, thu nhỏ lại từng vòng từng vòng một, rồi sau đó…”Ba” một tiếng, ngọn lửa tắt ngóm.

Ngay cả một đốm lửa cũng không còn.

Chuyện quái gì vậy?

Phía sau có thứ gì đó đang tới gần hắn.

Tiêu Hòa thật sự không muốn quay đầu, nhưng mà hắn không thể không quay đầu lại.

Chỉ thấy Bạch Hổ mới vừa rồi còn đang đánh nhau với mèo rừng, giờ đang ngẩng cao cái đầu khổng lồ của mình dương dương tự đắc nhìn về phía hắn.

Ngu ngốc, nhìn thấy lửa mà không dập đi, ngươi không sợ thiêu rụi cả ngọn núi này luôn hả?

Hắn nhất định là hoa mắt rồi. Sao lại có thể nhìn thấy biểu cảm thuộc về nhân loại trên người một con hổ chứ?

Còn con mèo rừng kia đâu?

Chạy mất rồi? Hay bị nó giết?

Không phải vừa rồi chúng nó có ý định mập hợp sao? Tại sao vừa nhìn thấy hắn liền giải tán? Chẳng những giải tán, lại còn hung hăng đánh nhau một trận giống như tranh xem ai có thể ăn được khối mỹ vị là hắn này.

Chạy? Người có thể chạy thoái khỏi chúa tể rừng xanh sao?

“Hổ đại gia!” Tiêu Hòa cũng không quản đối phương có thể nghe hiểu lời của hắn hay không, lúc này cho dù chỉ có một phần cơ hội sống sót hắn cũng phải bắt cho bằng được. Chẳng phải nói động vật không tùy tiện ăn thịt người sao? Nói không chừng vận khí tốt, đối phương cũng không đặc biệt cảm thấy hứng thú đối với thịt của hắn thì sao?

Duy trì tư thế bò sấp, Tiêu lão đại biết tiến biết lùi, to gan lớn mật quỳ gối trước mặt Bạch Hổ, cầu xin nói: “Tha cho tôi đi, đừng có ăn thịt tôi. Van cầu ngài, tôi trên có mẹ già, dưới còn con nhỏ, còn có một người vợ phải nuôi. Nể tình tôi mới đến, ngài tạm tha cho tôi lần này. Tôi thề đi ra ngoài sẽ giết hai con heo đưa tới. Hổ đại gia, van cầu ngài.”

Vợ… Ai là vợ của ngươi. Bạch Hổ giơ chân trước lên, một cái móng vuốt che ở trên mặt Tiêu Hòa.

Đệm thịt mềm mại thật dày, xúc cảm kỳ quái. Đáng tiếc Tiêu Hòa chẳng có tâm tình đâu mà cảm thụ, trong khoảnh khắc vuốt hổ chạm tới trên mặt, hắn đã khép hai mắt lại, bị dọa tới ngất xỉu.

Bạch Hổ thu lại móng vuốt sắc nhọn hung hăng ấn xuống hai cái. Cho ngươi giả chết.

Sau một lúc lâu, Tiêu Hòa len lén hé mắt, hắn không chết, hắn còn sống. Trên mặt cũng không có cảm giác đau đớn gì. Chẳng lẽ…

Cảm giác được Bạch Hổ dường như tạm thời không có ý định ăn mình, Tiêu Hòa như sống lại. Lê lết hai đầu gối từng bước một lại gần bạch hổ.

“Hổ đại gia, ngài tha cho tôi một lần này, tôi nhất định sẽ không quên ân tình của ngài. Huống hồ tiểu nhân trên người có bệnh, ngài ăn vào chín phần là sẽ bị nhiễm. Cho nên ngài xem…”

Tiêu Hòa xách theo tim nhỏ lê tới bên người Bạch Hổ, đầu Bạch Hổ ngay phía trên hắn, cái miệng kia tùy thời tùy chỗ đều có thể mở ra một ngụm cắn đứt cổ của hắn.

“Hổ đại gia, được ngài thương xót, tôi nhất định sẽ… Giết mày!”

“Ngao ——!” Bạch Hổ tát một cái khiến cho Tiêu Hòa lăn hai ba vòng.

Tiêu Hòa bị đập cho choáng váng đầu óc, không giữ vững được dao nhỏ trong tay, con dao con mua để gọt trái cây kia cũng không biết rớt xuống chỗ nào.

Bạch Hổ đầu đầy lửa giận. Tên tiểu nhân âm hiểm này!

May mắn là tính cảnh giác của mình khá cao, nếu không bị thứ này vạch một cái, cho dù không đến nỗi lòi ruột thủng bụng, cũng không tránh khỏi rụng một mảng lông. Đến lúc đó nếu để cho người khác biết mình trúng một nhát dao gọt trái cây, còn bị thư phục giả của mình cạo lông, y cũng khỏi cần ra ngoài gặp người nữa.

Tên gia khỏa đáng chết, thiếu giáo huấn này, xem ra thật sự cần phải hảo hảo dạy cho ngươi một bài học!

Trong rừng núi tối đen như mực thỉnh thoảng truyền ra tiếng kêu thảm thiết của nhân loại.

“Đừng ăn tôi! Đừng ăn tôi! Oa a!”

“Cứu mạng a ——! Hổ muốn ăn thịt người!”

Tiêu lão đại đáng thương, quần áo trên người đã bị xé tan nát, xách theo cái quần duy nhất còn có thể che được liều mạng chạy. Nhưng mà một kẻ quen sống trong thành phố còn có thể chạy đi đâu giữa đêm khuya đen kịt cái gì cũng không nhìn rõ? Chạy chưa được hai bước đã bị cái đuôi cọp thật dài lập tức quét ngã.

Đuôi cọp đem hắn quét ngã còn chưa đủ, con hổ thối tha chết tiệt vậy mà dùng chính đuôi của mình làm roi, quật lên lưng cùng cái mông của hắn từng cái từng cái một.

“Ông trời ơi! Ta đây tạo tội nghiệt gì chứ!” Gã đàn ông kêu thảm thiết.

Để xem lần sau ngươi còn dám láo xược như thế nữa không.

Gã đàn ông cố gắng giãy dụa. Hắn có thể cảm giác được con hổ dường như cũng không có ý định ăn hắn ngay lập tức. Vậy hắn vẫn còn cơ hội, hắn không tin mình trốn không thoát vuốt hổ.

Bạch Hổ đáng hận dùng móng vuốt đè hắn lại, vươn đầu lưỡi đỏ tươi liếm tới liếm lui trên da thịt trần trụi lộ ra bên ngoài của hắn.

“Đau đau đau! Đau chết mất!”

Xước mang rô trên đầu lưỡi Bạch Hổ khiến cho Tiêu Hòa đau đớn không ngừng, đau đến mức nước mắt nước mũi thi nhau chảy xuống. Lúc này ai còn có thể nhớ được thể diện nam nhân linh tinh gì đó, giữ được làn da không bị liếm sạch là tốt lắm rồi.

Bạch Hổ thu hồi đầu lưỡi, dường như do dự trong chốc lát, lần này khi nó tiếp tục lè lưỡi liếm láp thì Tiêu Hòa tuy rằng vẫn bị dọa đến khóc oa oa, lại cảm thấy không hề đau đớn như kim châm muối xát như vừa rồi nữa. Xước mang rô vẫn còn, nhưng cảm giác giống như được bao trùm lên bằng một lớp lưỡi thật dày, vẫn còn cảm thấy gai gai, nhưng không bén nhọn như lúc nãy nữa.

Đầu lưỡi hổ xẹt qua nhũ đầu của Tiêu Hòa.

Tiêu Hòa lúc này phát ra một tiếng thét chói tai mất mặt.

Cái này không thể trách hắn. Bất luận kẻ nào, cho dù là nam hay nữ, cho dù có kinh nghiệm hay không, bị một cái lưỡi hổ to dày mang theo xước mang rô liếm nơi này, cũng đều sẽ thét lên sợ hãi.

“Mày làm cái gì vậy?” Tiêu Hòa rống to.

Bạch Hổ cúi đầu, lè lưỡi đặc biệt đi công kích viên thịt nho nhỏ kia.

Không cẩn thận để nó quấn lấy một viên, Tiêu Hòa bi thảm. Vừa gai vừa đau vừa tê dại lại ngưa ngứa, kích thích khiến cho nửa người dưới của hắn cứng lên.

“Tao liều mạng với mày!” Tiêu Hòa nổi điên, một con súc sinh cũng dám chạy tới trêu chọc hắn, không giết nó, hắn liền đập đầu tự tử ngay tại đây.

Bạch Hổ không nghĩ tới hắn lại phản kháng kịch liệt như vậy, sợ thật sự làm hắn bị thương, tạm thời buông lỏng nam nhân ra.

Tiêu Hòa lăn lông lốc một vòng bò dậy, xoay người bỏ chạy. Anh hùng để lần sau làm đi, hắn muốn sống sót đi ra ngoài dẫn người tới bắt con hổ biến thái này, hắn muốn kiếm được mười lăm vạn, hắn muốn đem con hổ háo sắc chết tiệt này giam vào ***g sắt trong vườn bách thú, để cho ngàn người xem vạn người chỉ, chờ nó sinh hạ đời tiếp theo liền thiến nó.

Cái tên gia khỏa giảo hoạt này… Bạch Hổ cảm thấy tức giận vì sự mềm lòng của mình. Đêm nay nó nhất định phải làm cho tới khi gã này khóc không thành tiếng, không dám tiếp tục giở được thủ đoạn gì nữa mới thôi.

Một kẻ chạy, một kẻ đuổi.

Kẻ chạy ở phía trước, đã không còn bao nhiêu quần áo che đậy cơ thể, một cái quần duy nhất đã biến thành đống giẻ rách trong lúc giãy giụa vừa rồi. Buồn cười là quần lót của gã vẫn còn, cái quần tam giác màu đen cực kỳ hữu hiệu bao quanh cái mông cong cong rắn chắc khỏe mạnh của gã. Hơn nữa khi gã bỏ chạy thì cái loại hiệu quả chuyển động này… Bạch Hổ ở phía sau nhìn tới đỏ con mắt.

Tiêu Hòa đương nhiên không biết cái mông của mình trong lúc chạy trốn có tác dụng kích thích tới con dã thú ở phía sau tới cỡ nào, chỉ lo một mực cúi đầu chạy, vừa chạy vừa kêu cứu.

Cách đó không xa một con đường đá xuất hiện.

Tiêu Hòa hưng phấn. Nhìn thấy đường, chứng tỏ cách nơi người ở không xa. Ngọn núi này tuy là rừng hoang sâu thẳm, nhưng vì là khu tham quan, ban đêm chắc chắn là có người phụ trách tuần tra. Chỉ cần có người nghe được tiếng của hắn thì nhất định sẽ được cứu giúp. Hắn lại không nghĩ tới cho dù có người tuần tra khu rừng, nếu nghe thấy tiếng mãnh thú gầm, bọn họ lại càng tránh xa hơn, tuyệt đối không tuỳ tiện tới gần.

Phía trước là khu tham quan, Bạch Hổ nghĩ đến nơi nào đó có khối nham thạch nhẵn bóng, dường như vô cùng thích hợp…

Bạch Hổ ngẩng đầu, từ khi nhìn thấy đường đá nó không phát ra thêm một tiếng rống nào nữa.

Đêm nay nó cần hoàn thành lễ trưởng thành của nó, mà nó không hy vọng bất luận con người hay động vật nào tới quấy rầy nó.

Tiêu Hòa nhìn thấy dấu hiệu thuộc về nhân loại, một tấm bảng ghi chú dựng dọc ngay trước khối nham thạch vuông vức. Hắn liều mạng cổ vũ chính mình, cố gắng thêm một chút nữa, chỉ cần chạy theo con đường này nhất định có thể tới chỗ quản lý rừng linh tinh gì đó.

Bạch Hổ ở phía sau khinh bỉ cười tên tiểu nhân vừa âm hiểm vừa ngu ngốc này, ta muốn ăn ngươi, còn có thể cho ngươi có cơ hội chạy đến nơi đây? Nếu không phải bộ dạng ngươi chạy trốn không khó xem, ta sớm đã giải quyết ngươi ngay tại chỗ.

Chỉ có điều, dừng lại ở đây.

Ngay trong nháy mắt Tiêu Hòa vừa mới chạy đến trước nham thạch muốn vượt qua, Bạch Hổ từ phía sau lập tức bổ nhào tới gã đàn ông, chuẩn tới không thể chuẩn hơn.

Tiêu Hòa thiếu chút nữa không thở nổi, dựa vào trên tảng đá lớn bị Bạch Hổ ép tới bẹp dí không thể động đậy.

Bạch Hổ nhảy ra khỏi người hắn.

Tiêu Hòa nâng thắt lưng dậy muốn đứng lên.

Bạch Hổ từ phía sau quất một đuôi, đánh cho Tiêu Hòa kêu oa oa một lần nữa lại nằm úp sấp trên tảng đá.

“Con mẹ nó, ông mày không phải chuột, muốn ăn thì ăn đi, có gan mày nhìn mặt tao mà ăn. Ông mày xuống âm tào địa phủ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày!”

Tiêu Hòa có tiếp tục ngu ngốc cũng cảm giác được, con hổ này đang chơi trò mèo vờn chuột, đùa giỡn hắn tới vui vẻ.

Bạch Hổ mở ra cái miệng to như chậu máu, “A ô!” cắn một cái lên mông hắn.

Rất nhẹ, thật sự.

Nhưng mà Tiêu Hòa gào thét giống như bị người lăng trì.

Tiếp theo…

“Làm cái gì vậy?” Hổ ăn thịt người còn cởi quần con mồi trước khi ăn?

“Cứu mạng a ——!”

“Tiểu Viêm —— Tiểu Viêm —— mau tới cứu tôi!”

Đầu lưỡi đang liếm loạn khắp nơi của Bạch Hổ chợt dừng lại. Trong tích tắc đôi mắt trở nên phi thường sáng ngời, tựa như có hai ngọn lửa bùng cháy trong mắt.

Tiêu Hòa giữa lúc kêu thảm thiết rõ ràng nhận thấy được hơi thở của con hổ sau lưng trở nên nặng nề.

Nó muốn làm cái gì? Cái con súc sinh này định sẽ làm gì hắn?

Tiêu Hòa xích lõa nằm sấp trên tảng đá nhẵn bóng, mỗi lần muốn đứng lên đều bị con hổ một lần nữa áp trở lại.

Da thịt trên người bị lưỡi hổ liếm tới phát đau. Hơn nữa vị trí liếm cũng càng ngày càng quỷ dị…

Chẳng lẽ? Chẳng lẽ?!

“Con mẹ nó đồ biến thái chết tiệt! Cút ngay cho tao! Cứu mạng —— cứu mạng a! Hổ muốn cưỡng gian người!”

Bạch Hổ không thích lời hắn nói, nâng chân lên hung hăng vỗ một cái vào mông hắn.

Tiêu Hòa kêu càng thê thảm.

Tại sao không ai nghe được tiếng kêu cứu của ta? Trên núi này chẳng lẽ ngay cả doanh trại ngoài trời cũng không có sao?

Ô ô, Tiểu Viêm, Viêm Viêm, mau tới cứu tôi đi, nếu hiện tại cậu xuất hiện, tôi thề sau này nhất định sẽ hầu hạ cậu giống nô lệ hầu hạ ông chủ.

“Đồ cọp háo sắc không biết xấu hổ mày, tương lai nhất định sẽ bị thiên lôi đánh chết! Tao sao lại xui xẻo như vậy chứ? Tại sao tao lại gặp phải loại chuyện này? Tiểu Viêm, tao hận mày ——!” Nếu không gặp mày, tao cũng đâu có đụng phải loại chuyện kỳ quái này chứ.

Bạch Hổ nháy mắt nộ khí dâng trào. Ta cho ngươi mắng!

“Oa a ——!” Con hổ chết tiệt vậy mà, vậy mà… Tiêu lão đại thất thanh khóc rống.

Bạch Hổ thu hồi đầu lưỡi cùng răng nhọn đang tàn sát bừa bãi, sau một lúc lâu dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm liếm lưng Tiêu Hòa giống như an ủi.

Tiêu Hòa không nhịn được.

Nước tiểu xuôi theo nham thạch làm ướt giày của hắn.

Sợ hãi, phẫn nộ, còn có cảm giác nhục nhã mãnh liệt, khiến cho Tiêu Hòa gần như suy sụp.

Bất luận người bình thường nào chỉ e là cũng đều không thể chịu đựng được một đêm như vậy thôi.

Trước tiên tỉnh lại trong một hang động, ra ngoài lại phát hiện mình đang ở rừng sâu núi thẳm giữa đêm khuya. Tiêu Hòa cảm giác lá gan của mình đã rất lớn, cũng dám cầm lấy một cây đuốc mò mẫm tìm đường giữa khu rừng tối đen.

Sau đó trong lúc vô tình gặp phải hai dã thú khổng lồ đang sắp ***, từ thời khắc đó trở đi nỗi hoảng sợ khi cho là mình sẽ bị cắn chết ăn tươi vẫn treo lủng lẳng trên đầu của hắn. Huống chi con lớn nhất trong số đó đuổi theo hắn chạy năm dặm đường. Hiện tại lại càng…

“Vi Dân… Vi Dân… ” Tiêu Hòa khóc đến thực thương tâm. Hắn cảm giác mình sẽ chết, hơn nữa sẽ chết rất nhục nhã rất khó coi. Hắn thậm chí có thể tưởng tượng ngày hôm sau khi mọi người phát hiện thi thể sẽ xuất hiện biểu cảm gì.

Tâm tình Bạch Hổ thực phức tạp. Lần đầu tiên nó cảm thấy được cái tên “Vi Dân” này thật đáng ghét. Càng thấy tức giận bởi vì ngay lúc này đây mà Tiêu Hòa lại kêu cái tên đó .

Phía sau có thứ gì đó ấm áp trùm lên, bao phủ toàn thân hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.