Đùa Giỡn Với Nguy Hiểm (Flirting With Danger)

Chương 22



Thứ 2, 8:03 a.m

Họ quyết định bắt đầu với bức Picasso, vừa vì nó tiện vừa vì Sam không thể ngừng nghĩ về nó từ khi cô thấy nó. Cô thậm chí không đặc biệt thích Picasso; dường như có thứ gì đó không đúng về một người luôn tháo rời phụ nữ ra như thế, dù ông ta có tuyên bố gì đi nữa. [24]

“Em không thể làm việc này trên tường được,” cô phàn nàn, đứng gần như chạm mũi vào bức tranh. “Chúng ta kéo nó xuống được không?”

“Để anh bảo Clark ngắt chuông báo động,” Rick nói, đứng thẳng lên từ phía lan can, nơi anh đang dựa vào ngay sau cô.

Anh đi xuống nửa cầu thang vào thư phòng, và cô nghe tiếng anh nói ngắn gọn vào điện thoại. “Được rồi,” anh nói, đi ra và giơ ngón tay cái ra hiệu cho cô.

“Thế này giống như là gian lận vậy,” cô càu nhàu, nhấc đáy của bức vẽ khỏi tường và tháo hai sợi dây gắn nó với hệ thống báo động. Cô làm tương tự với hai cái ở phía trên, rồi nhấc bức tranh ra.

“Quá dễ à?” Rick hỏi, nhấc nó khỏi tay cô. “Chúng ta sẽ vào thư viện, dù sao thì ở đó ánh sáng cũng tốt hơn.”

Rick đã quyết định là anh hoàn toàn đồng ý nghe theo đánh giá của cô về các tác phẩm nghệ thuật. Cô sẽ không thoải mái nếu phải thừa nhận là sự tin tưởng anh dành cho cô và khả năng của cô làm cô ngạc nhiên và hài lòng. Cùng lúc đó, nó cũng làm cô thấy lạ lẫm. Những gì anh yêu cầu cô làm là hoàn toàn hợp pháp và hoàn toàn thú vị.

Cô đã đánh cược kĩ năng của mình với công việc ở bảo tàng, nhưng đó chủ yếu chỉ để giết thời gian giữa những vụ trộm. Cho tới giờ, cô đơn giản chỉ nghĩ ăn trộm là tất cả những gì cô biết, và là thứ duy nhất cô thực sự thích. Cha cô đã dạy cô móc túi ở Rio khi cô 5 tuổi. Suốt ngày đêm cô vừa học vừa trưởng thành; bất cứ thứ gì cô vớ được về toán và lịch sử và ngôn ngữ vào ban ngày, và đột nhập vào ban đêm.

“Rick?” cô gọi, theo anh vào thư viện

“Ừ?”

“Anh có luôn luôn thích công việc này không?”

Anh nhìn cô khi đặt bức tranh xuống bàn làm việc. “Kiểm tra xem bức Picasso 4.5 triệu đô của anh có phải là giả không à? Không.”

“Không, ý em là công việc của anh ấy. Mua công ti và tài sản và bán lại.”

“Không thực sự. Anh học kinh tế ở Đại học,” anh nói, ngồi xuống đối diện cô. “Mọi thứ dường như cứ... tự đến. May mắn là anh cũng thích nó.”

“Nếu anh không thích thì anh đã không làm tốt như vậy rồi.” Sam bật đèn bàn lên và hướng vào bức tranh.

“Một lời khen - mà anh sẽ không đáp lại cho em,” anh nói với nụ cười nhẹ, nhìn vào mắt cô, “anh sẽ chỉ nói là em là một người phụ nữ tuyệt vời.”

“Cảm ơn.” Họ mở tệp tài liệu có ảnh của bức tranh này, nhưng Samantha không nghĩ cô sẽ cần nó.”Nó quá gọn gàng,” cô nói sau một lát, cúi xuống chống cằm lên bàn để có thể nhìn ngang bề mặt sơn. “Không có màu nào chồng lên màu nào.”

“Như thể người vẽ biết mình sẽ vẽ gì trước khi bắt đầu vậy,” Rick bổ sung, lôi ra một bức ảnh và nhìn thật kĩ trước khi quay lại nhìn bức vẽ.

“Vậy sẽ nhanh hơn; anh không cần phải đợi một lớp màu khô trước khi vẽ lớp màu tiếp theo. Người ta không nhận ra là đôi lúc các họa sĩ cũng thay đổi ý định khi đang sáng tác.” Cô đứng thẳng lên, liếc nhìn anh. “Khung tranh vẫn là cái anh mua chứ?”

“Anh chắc chắn về cái đó,” anh nói, nhìn lại bức ảnh để so sánh.

“Lật nó lại một lát đi,” cô nói, “Nhưng đừng để mặt tranh chạm vào bàn, đề phòng chúng ta sai. Reinaldo hơi hào phóng với việc lau chùi đồ đạc đấy.”

Đúng như dự đoán, hai dấu vết nhỏ giống nhau xuất hiện ở hai góc trong phía trên của khung tranh. Nó như hét lên với cô rằng ai đó đã cẩn thận dùng dụng cụ gì đó để bẩy bức tranh gốc ra khỏi khung và thay thế bằng bức này. Cô chỉ dấu vết đó cho anh, và anh bắt đầu chửi thề.

Cẩn thận ngửa bức tranh lên lần nữa, cô lấy bức ảnh trong tay Rick để đảm bảo là mình đúng. Đây thực sự là một bức tranh giả mạo khá tốt - có thể cũng giá vài đô đấy, và đủ để lừa bất cứ người nào không có lý do gì để nghi ngờ nó không phải là đồ thật.

“Bán đồ giả thì khó hơn là thay thế một thứ đồ thật đã được sở hữu,” cô nói, nửa là với chính mình. “Khi anh đi mua, tự nhiên anh sẽ nghi ngờ, và với một bức vẽ giá trị như thế này, chắc chắn anh sẽ cho người kiểm định lại. Thỉnh thoảng đồ giả cũng qua được, đôi khi chúng còn đẹp hơn đồ thật. Nhưng sau khi một bức vẽ đã qua kiểm định và được trưng bày một thời gian, ai sẽ chú ý nếu một ngày nào đó trong nó hơi sáng hơn hay gọn gàng hơn hay lôi thôi hơn chứ?”

“Em đang cố làm anh vui à?” anh hỏi giọng trầm trầm, đôi mắt xám tràn đầy giận dữ.

“Em chỉ nói cách kinh doanh này thực sự thông minh thôi.”

“Đó không phải là kinh doanh,” anh gắt, “Đó là ăn trộm trắng trợn.”

Anh có quyền tức giận. Nếu mỗi tệp tài liệu trên bàn là một thứ đồ giả hiện giờ đang thế chỗ đồ thật, anh đã bị cuỗm hàng triệu. Với một người kiêu căng và tự trọng như anh, hẳn phải đau lắm đây.

“Anh vẫn nên nhờ chuyên gia xem lại,” cô lặng lẽ nói. “Từ đầu em đã nghĩ nó là đồ giả nên em luôn hướng về những dấu hiệu chứng minh điều đó.”

Richard bật dậy, làm cô giật mình. “Anh sẽ gọi Tom. Cậu ấy sẽ biết người nào đó chúng ta có thể nhờ.”

“Thực ra thì em đang nghĩ tới sếp của em ở bảo tàng, tiến sĩ Irving Troust. Ông ấy có hiểu biết và trực giác tốt với vấn đề kiểu này.”

“Anh đã gặp ông ta,” Rick nói, đi vòng vòng từ bức tường cửa sổ và quay lại. “Mà ông ấy nghĩ em ở đâu trong suốt tuần qua vậy?”

“Thăm họ hàng ở California.”

“Hm. Nếu ông ấy đọc báo thì sao?”

Sam đỏ mặt. Cứt thật. Nếu đọc báo, hẳn ông ấy đã thấy bức ảnh cô ăn tối với một trong những công dân hàng đầu của thế giới. “Cứt thật,” cô nói thành tiếng.

“Chà, ít nhất thì em vẫn còn thứ để dựa vào nếu bị đuổi khỏi bảo tàng. Mấy thứ thế giới ngầm tội phạm đấy, phải không?”

“Này. Đừng tức với em, đồ nhà giàu. Em không lừa anh gì cả.”

Anh trừng mắt nhìn cô trong giây lát. “Không, em chỉ định trộm của anh thôi.”

“Và em đang cố gắng trả lại cho anh đây.”

“Anh có cảm giác là,” anh gắt, luồn tay vào mái tóc tối màu, “Mỗi lần có người anh quen nói họ bị trộm, anh sẽ nghĩ về em.”

“Đó là vấn đề của anh mà, phải không?”

“Sao em có thể làm vậy? Chỉ đi vào và lấy thứ gì đó thôi à?”

Samantha nhíu mày. “Đó là những gì em làm. Thôi đi. Tức với Dante ấy, không phải là em. Em không phản bội anh.”

“Chưa thôi.”

Cô đứng dậy. “Vậy đó là những gì anh định nói à? Em hứa sẽ không trộm gì của anh.”

“Anh muốn em hứa sẽ không lấy gì từ bất cứ ai hơn.”

Sam trừng mắt nhìn anh, bên trong cô thắt lại. “Khốn kiếp. Anh sẽ không bao giờ ra lệnh cho em làm gì cả. Em là chính em. Tự thích nghi với việc đó đi.”

Anh vẫn đi đi lại lại, chỉ dừng lại để gắt phản đòn cô. “Và nếu anh không muốn thì sao?”

Lắc đầu, cô quay gót. “Vậy thì hãy thích nghi với việc này.” Cô sải bước ra cửa.

“Em nghĩ em đang đi chỗ quái nào hả?” anh gầm lên, đẩy một chiếc ghế sang bên để đuổi theo cô.

Cô sầm cánh cửa lại khi anh vừa tới, và chèn một cây thương La Mã giữa tay nắm và khung cửa. “Em sẽ gọi taxi! Và nếu anh cố mở cửa, anh sẽ làm gãy cây thương sau Công nguyên ngu ngốc của anh!”

“Sam!”

Xuống cầu thang chỉ bằng hai cú nhảy qua tay vịn, cô chạy về phòng và nhấn số tổng đài, bảo họ nối máy cho một công ty taxi. Addison có thể trả phí kết nối tự động. Xong việc, cô nhét đồ vào ba lô, với lấy chiếc túi xách, vali và ví của mình.

“Cứt thật, mày gặp quá nhiều chuyện cứt rồi Sam ơi.” Cô gầm gừ, đá mở cửa hiên và kéo đồ của mình xuống những bậc thang đi ra hồ bơi.

Cô biết dần dần chuyện này sẽ xảy ra. Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt. Richard Addison nghĩ anh có thể kiểm soát mọi thứ - bao gồm cả cô. Nếu cô ở đây lâu hơn nữa, anh sẽ trói cô lại mất. Không ai được quyền sử dụng tài năng của cô, rồi lại chỉ trích cô vì nó. Như thể anh không thể chịu đựng những gì cô làm vậy. Chết tiệt, nếu cô không phải một tên trộm, có khi anh không thèm nhìn cô lần thứ hai. Đạo đức giả. Đồ ngu ngốc đạo đức giả. “Đạo đức giả!” cô hét về phía ngôi nhà.

Anh lao vào sườn cô. Trước khi cô kịp làm gì hơn là ném túi xách về phía sau, họ ngã xuống hồ bơi.

Làn nước lạnh làm cô rùng mình. Cô gần như không thể thở, và ý nghĩ đầu tiên của cô là phải nổi lên. Khi cô lên được, ý nghĩ thứ hai của cô là giết Rick Addison.

“Anh là đồ khốn kiếp!” cô hét, đấm vào anh.

Anh tránh được, nắm tay cô giữ chặt phía sau lưng cô. “Dừng lại, Samantha!”

“Thả tôi ra!”

Rick ấn cô xuống. Cô nổi lại lên, ho khản cổ. Chà, đủ rồi đấy. Sam hít một hơi thật sâu và tự chìm xuống. Cong lưng, cô kéo anh về phía trước, làm anh mất thăng bằng rồi đẩy từ phía dưới anh. Anh bị văng qua và lộn xuống, đầu về phía trước. Tay cô được buông ra, và cô đạp vào sườn hồ bơi.

Cô vòng ba lô vào chân, nhưng chiếc vali cứng và nặng đã chìm xuống. Cứt thật. Có thể cô sẽ vớt được nó lên bằng chiếc lưới hồ bơi. Dù cô tức giận đến thế nào, cô cũng sẽ không bỏ lại đồ của mình.

“Samantha, quay lại hồ bơi,” Rick gầm lên, tóm lấy chân cô khi cô nhảy được lên bờ.

“Anh muốn mất mấy cái răng?” cô hỏi, bấu tay vào phiến đá lát đường.

“Quay lại hồ,” anh lặp lại, kéo thật mạnh

Cô trượt xuống, nắm tay đấm vào cằm anh. Trước khi cô chạm được anh, anh kéo cô vào mình và hôn cô.

Miệng anh ấm áp trên đôi môi lạnh của cô làm cô xao động một cách đáng ngạc nhiên, và cô lưu luyến trên anh vài giây trước khi đẩy anh ra. “Tôi không hôn anh,” cô gắt, quay lại bờ hồ lần nữa. “Tôi đang điên lên, và tôi sẽ rời khỏi đây.”

“Anh xin lỗi.”

Sam nhăn mặt. “Anh đẩy tôi xuống hồ.”

“Làm thế ngăn được em lại mà, phải không?” anh lùi lại một ít, lội trong nước. “Anh nghĩ chúng ta cần nguội đi một chút.”

“Đồ đểu.”

“Vâng, thưa bà.” Anh lắc đầu cho tóc không vướng vào mắt. “Em nói đúng. Anh không thích những gì em làm, nhưng đó là lý do chúng ta gặp nhau. Anh xin lỗi.”

Cô hít một hơi. “Em là một tên trộm, Rick. Em được nuôi dưỡng như vậy, và thành thật là em thích sự thử thách của việc đó. Vờ làm một công việc ‘thực sự’ không thay đổi được những gì em làm. Điều này” - và cô giơ bàn tay đầy nước chỉ giữa hai bọn họ - “thật là kì cục.”

Rick quay lại với cô. “Em có thích ở đây không?” anh hỏi, chống bàn tay vào sườn hồ bơi ngay bên đầu cô. Đôi mắt và hàng lông mi đọng nước của anh đầy vẻ nghiêm túc. “Không kể mấy thứ thuốc nổ, tất nhiên.”

“Tất nhiên là em thích ở đây. Nhà anh rất đẹp.”

“Và em có thích ở bên anh không?” giờ thì giọng anh nhẹ hơn. Một bàn tay mát lạnh ôm lấy má cô, và cô dựa vào nó không hề nghĩ suy.

“Anh cũng ổn,” cô thăm dò

“Em cũng vậy,” anh đáp lại. “Ở lại đây. Chúng ta sẽ giải quyết những chuyện khác sau.”

“Rick-”

Anh lắc đầu. “Dù sao thì em cũng không thể bỏ đi trước khi chúng ta giải quyết vụ trộm. Không làm được thì em sẽ phát điên đấy, em biết mà.”

Rick cúi xuống lần nữa, dừng lại khi miệng anh cách miệng cô chỉ 1 inch. Cô có thể cảm nhận được lực hút giữa bọn họ. Bàn tay anh trên cơ thể cô, sức nặng của anh trên cô, sự thỏa mãn tột độ trong mắt anh khi anh vào trong cô - cô khao khát anh. Và điều đó làm cô sợ.

Anh nói đúng. Cô không thể là một tên trộm mà vẫn ở cùng anh. Cô không biết làm thế nào để ngừng là một tên trộm, và cô cũng không sẵn sàng từ bỏ điều kia. Những bức tường như bao vây cô. Sam nhắm mắt lại. Cứt thật. Hôm nay cô có thể hoãn quyết định lại - trong 1 tuần. Công bằng thôi. Cô có thể làm vậy.

“Samantha?”

Từ từ cảm nhận hơi thở của anh trên da mình, cô thu hẹp khoảng cách giữa họ và hôn anh.

Nhấm nháp môi cô, Rick kéo cô vào vòng tay anh. “Anh sẽ coi đó là một lời đồng ý,” anh thì thầm, hôn cô lần nữa.

Dù vậy khi anh đưa tay vào quần cô, cô mở mắt ra. “Camera.”

Anh nhăn mày. “Cứt thật. Anh ghét an ninh.”

“Em cũng vậy,” cô thì thầm, quyết định là trêu anh một chút cũng công bằng.

“Ngừng lại và không tái phạm,” [25] anh thì thầm, mày nhíu sâu hơn. “Anh xin lỗi.”

“Anh còn ném va li của em xuống đáy nữa,” Samantha buộc tội.

“Anh sẽ lấy lại nó,” Rick quay lại và đạp chân, lặn xuống để lấy chiếc va li. Trong một giây, cô tự hỏi liệu anh có thể mang theo nó nổi lên được không, nhưng cuối cùng anh đã kéo được nó lên ở phía bên kia hồ. “Chúa ơi, cái này nặng thật,” anh hổn hển.

Leo ra khỏi hồ bơi, Sam đi qua giúp anh kéo va li rồi kéo anh lên. “Đáng đời anh,” cô nói không hề tức giận. “vì đã ném em xuống hồ. Bác sĩ Klemm nói không được bơi trong 10 ngày.”

“Ồ, vậy là em nghe lời ông ta à?” Rick nói, nâng túi xách và ba lô ướt đẫm của cô lên và mang vào phòng cô.

“Em thích ông ấy,” chiếc vali như nặng gấp đôi khi cô quăng nó qua vai. “Người ơi, giờ thì em phải sấy khô tất cả những thứ này. Hi vọng là anh không làm hỏng thứ gì.”

Richard tự hỏi liệu cô có mong anh nói rằng anh sẽ mua lại những thứ bị hỏng không. Anh sẽ mua - chỉ cần nó là đồ cá nhân, chứ không phải cưa hay dao hay bất cứ thứ gì cô dùng để đột nhập.

Lần này đúng là gay go. Cây thương La Mã đã phải chịu, nhưng may mắn là chúng khá phổ biến. Có thể anh nên để cô đi; cô đã chỉ cho anh hướng phải đi trong vụ điều tra, và nghiêm túc mà nói, anh không cần sự giúp đỡ của cô để giao thông tin cho cảnh sát. Chỉ trừ là anh chưa muốn nói lại mọi thứ cho Castillo - chưa cho tới khi anh có đủ bằng chứng để đưa ra những đáp án ít nhất là cho bản thân mình. Vì điều đó, anh cần Samantha Jellicoe.

Bên cạnh đó, anh không muốn cô rời đi. Trong 1, 2 ngày qua, anh đã cảm nhận là cô đang là chính mình - Sam Jellicoe, giàu trí tưởng tượng, nhanh nhẹn, hài hước, thông minh đáng ngạc nhiên, và đặc biệt hay thay đổi tâm trạng và suy nghĩ - và rằng anh đã ngập quá sâu rồi. Anh quen việc được nắm quyền kiểm soát, và biết vị thế của mỗi người. Cô làm anh phát điên - và anh thích cảm giác đó nhiều như anh ghét nó. “Anh nói cho em hay,” anh nói. “em giải thích với anh đó là những thứ gì, và anh sẽ giúp em sấy khô chúng.”

“Và tất cả những thứ trong ba lô nữa,” cô kiên quyết, dẫm lên những vệt nước anh để lại khi đi lên lầu.

“Em cũng hơi ướt đấy,” anh chỉ ra, dục vọng lại giật mạnh trong cơ thể.

“Ừ, hình như vậy,” cô thì thầm, mỉm cười ranh mãnh.

Anh cứng lên. “Anh sẽ phá một chiếc quần lót nữa của em,” anh thì thầm khi họ tới phòng cô.

“Gọi tiến sĩ Troust đã,” cô nói, đặt tay lên chiếc sơ mi ẩm của anh để đẩy anh ra. “Em không muốn bị buộc tội.”

“Được thôi. Em có số chứ?”

Cô cho anh số điện thoại, và anh gọi trong khi cô vào phòng tắm. Tiến sĩ Troust rất ngạc nhiên và vui mừng và đồng ý sẽ qua ngay vào sáng mai. Trong lúc bốc đồng, Richard hỏi ông nghĩ gì về nhân viên của mình, Samantha.

“Sam Martine?” người quản lý bảo tàng hỏi. “Cô ấy rất tuyệt. Cô gái thông minh nhất tôi từng gặp. Bắt được cả những thứ tôi bỏ lỡ, và tôi có bằng tiến sĩ về mấy thứ này đấy. Ngài biết cô ấy à?”

Rõ ràng là Irving Troust không đọc tờ Post. “Cô ấy là một người bạn đặc biệt” - Richard nhìn lên khi Samantha đi ra khỏi phòng tắm, hoàn toàn khỏa thân - “của tôi. Vậy sáng mai 9h tôi gặp ông nhé? Cảm ơn, tiến sĩ Troust.” Anh cúp máy trước khi ông kịp đáp lại. “Chào em.”

“Ông ấy sẽ qua à?” cô hỏi

“Hm? À, ừ. Xin lỗi, não anh đã ngừng hoạt động rồi,” anh đáp lại, kéo chiếc áo ướt qua đầu.

Có thể anh không sở hữu trí óc cô, nhưng anh có thể sở hữu cơ thể cô. Họ bắt đầu dưới vòi tắm, rồi trên sàn ngay giữa nhà. Samantha cưỡi lên hông anh, mang tới cho anh sự ngưỡng mộ mới về cơ bắp khỏe mạnh và sự kiểm soát của cô. Khi họ đã hụt hơi, cô ngả lên người anh, và họ nằm đó một lúc lâu, lắng nghe nhịp tim của nhau. Richard có thể cảm thấy nhịp tim cô trên ngực anh.

“Rick?”

“Hm?”

“Cảm ơn anh.”

Không mỉm cười thì anh chết mất. “Không có gì. Và cảm ơn em.”

Cô thụi vào vai anh, mặt vẫn vùi trên cổ anh. “Không phải vì cái đó - dù anh cũng khá tốt trong đám nhà giàu đấy,”

“Khá tốt?”

Anh cảm nhận được tiếng cười sâu, thả lỏng của cô. “Anh đã mất kiểm soát rồi. Em không muốn làm lòng tự trọng của anh lớn hơn nữa.” cô gặm nhấm tai anh. “Nó đã khá lớn rồi.”

Họ sẽ không bao giờ rời phòng này. “Vậy em cảm ơn anh vì gì?”

“Vì muốn em ở lại. Vì yêu cầu em ở lại. Em không nghĩ có ai từng làm vậy trước đây.”

Cảm động hơn anh có thể nói, Richard vòng tay quanh cô. “Nếu anh đồng ý trả lời một câu hỏi của em về quá khứ không trong sạch của anh, anh có được hỏi một câu về quá khứ của em không?”

“Câu hỏi gì?”

“Thực ra là hai câu. Đầu tiên, ở bảo tàng em là Sam Martine à?”

“Cứt thật. Vâng, em quên mất. ‘Jellicoe’ là một cái tên khét tiếng quanh các bảo tàng và những nơi người ta giữ đồ quí.” Cô hôn lên cằm anh. “Câu tiếp đi.”

Có vẻ họ đã bỏ qua luật lệ về những câu hỏi riêng tư. Dù vậy anh sẽ suy nghĩ ý nghĩa của việc này sau. “Được rồi. Em và cha em có gần gũi không?”

Cơ trên lưng cô cứng lại, và cô nhấc đầu lên nhìn xuống anh, mái tóc nâu đỏ ôm lấy khuôn mặt cô. “Không phải khi em đang khỏa thân,” cô nói, chậm rãi nhấc khỏi người anh. “Vậy nếu anh thật sự muốn biết, chúng ta phải dừng việc này lại và mặc quần áo.”

“Em đúng là ác ma,” anh nói, nhưng cũng ngồi lên cạnh cô. “Anh thực sự muốn biết.”

Cô đi vào phòng tắm trong khi anh choàng lên một chiếc khăn tắm và gần như chạy về phòng để lấy một chiếc quần jean khô và một chiếc T-shirt. Chết tiệt, đôi khi ngôi nhà khốn kiếp này quá lớn. Anh muốn quay lại trước khi cô kịp đổi ý.

Chưa người phụ nữ nào từng làm anh cảm thấy như thế này - thậm chí cả Patricia. Lần đầu tiên anh tự hỏi liệu có phải vợ cũ của mình đã... ngập tràn trong Peter Wallis như cách anh cảm thấy khi Samantha xuất hiện trong cuộc đời anh. Và anh tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh gặp Sam Jellicoe trong khi anh vẫn đang kết hôn với Patricia.

Cô rời khỏi phòng ngủ khi anh vừa đi vào phòng khách. “Wow,” anh nói, đi chậm lại.

Samantha đã mặc một chiếc váy hai dây mềm mại dài tới mắt cá chân màu xanh lam đậm. Chân trần, và mái tóc ẩm vẫn thả những gợn sóng quanh vai, trông cô như một hiện thân quyến rũ của sự suy đồi tội lỗi.

Tội lỗi đó hất đầu với anh. “Ít nhất thì chúng ta có thể bắt kịp phần cuối của Son of Godzilla chứ?” cô hỏi

“Ý em là em đã bỏ qua con quái vật xanh lá đó vì anh?” anh hỏi, lại thấy hài lòng.

“Anh làm em điên lên.”

“Anh làm em lên đỉnh. Nhiều lần.”

“Mm.” cô bật cười. “Nếu đó là cách anh xin lỗi, em đoán là em không phiền bị điên lên nhiều lắm.”

Cô bấm điều khiển, và ti vi lóe sáng. Ngồi xuống tràng kỉ cạnh cô, anh nắm tay cô, nâng nó lên để ngắm nhìn những ngón tay dài thanh tú với móng tay được cắt gọn gàng. Đối với Samantha, không móng dài, và không sơn; chúng sẽ vướng víu. “Em có bàn tay của một nghệ sĩ.”

“Mẹ em chơi piano,” cô nói, ngả người ra dựa vào vai anh. “bố nói vậy. Bà ấy ném chúng em ra đường khi em 4 tuổi.”

“Ném em ra đường?”

“Thực ra em nghĩ bà ném Martin ra, và không phản đối khi ông quyết định đưa em đi cùng.” Cô dừng lại khi Godzilla chạy tới cứu con mình. “Còn về việc gần gũi, ông dạy em mọi thứ em biết về ăn trộm, để em có thể giúp ông. Ông cũng thích ngón tay dài của em. Chúng rất tiện cho việc móc túi.” Cô vẫy vẫy ngón tay.

“Em hẳn phải suy sụp khi ông ấy bị bắt.”

Cô nhún vai. “Em không ngạc nhiên lắm. Khi ông già hơn, ông trở nên... bớt sáng suốt hơn. Em nghĩ kĩ năng của ông cũng kém đi một chút, vậy nên ông chữa cháy bằng cách chọn những thứ không bị gắn cố định.” Samantha nắm chặt tay anh, rồi thả lỏng. “Em chưa nói việc này với ai. Thậm chí cả Stoney.”

“Và anh sẽ không nói cho ai khác.”

“Em biết.” cô dựa sâu hơn vào tấm nệm tràng kỉ. “Năm cuối cùng mà ông làm việc, em và ông kiểu như... bọn em không thực sự hay làm việc cùng nhau. Bọn em đều qua Stoney vì đều tin bác ấy, nhưng em đã từ chối đi cùng với bố một lần. Và em nghĩ điều đó làm ông giận, như thể em nghĩ em giỏi hơn ông vậy. Và em nghĩ ông hơi ganh tị vì em có thể nhận những việc mà ông không thể làm nữa, và em sẽ không nhận những việc mà ông có thể làm.”

“Em chưa bao giờ đi tìm mẹ à?”

“Bà ấy để bọn em đi. Sao em lại muốn biết một người như vậy chứ?”

Sự chua cay? Nghe có vẻ vậy, dù đó có thể chỉ vì tính thực tế của Samantha. “Em nói là em mới 4 tuổi. Có thể cha em chưa nói hết mọi chuyện cho em.”

“Stoney cũng chưa từng nói gì khác.” Cô cuộn người vào anh, hôn lên cổ anh. “Và giờ tới lượt anh. Chi tiết không trong sạch nào mà em sẽ muốn biết nhỉ?”

Chúa ơi. Anh không bao giờ có thể cho cô biết anh thấy... thỏa mãn như thế nào khi cô chạm vào anh trước. Hay sự đụng chạm với cô làm anh thấy mơ màng như thế nào. “Anh sẽ không gợi ý cho em đâu,” anh lầm bầm. “Ồ, nhìn kìa. Godzilla dẫm lên ai đó.”

“Không đâu. Nó gần như không bao giờ dẫm lên ai.” Cô bật cười. “Em biết rồi. Anh đã làm điều gì phạm pháp chưa? Ý em là trước khi anh gặp em ấy.”

Anh hiểu lý do của câu hỏi này; cô muốn họ có vị thế thăng bằng hơn trong mối quan hệ này. Niềm tin. Cô đã cho anh thấy nó, giờ tới lượt anh. “Một lần. Anh đã ở phía bên kia của luật pháp vài lần, nhưng không có gì có thể được chứng minh cả.”

“Nói cho em đi.”

“Em có thể bắt anh vào tù rất lâu với cái này đây.” Anh càu nhàu.

“Vớ vẩn. Donner sẽ cứu anh thôi. Hơn nữa, đây cũng thế.”

Richard thở dài, vờ như phiền toái để che đi sự đắn đo. Phương châm của anh là: Không bao giờ để người khác thấy bạn không chắc chắn về điều gì, dù bạn cảm thấy thế nào đi nữa. Chưa bao giờ việc này khó như vậy cho tới khi gặp Sam. “Anh đã không... thẳng thắn với em lắm về việc anh đối xử với Peter và Patricia. Ngay sau khi anh thấy họ cùng nhau, trước khi ly hôn, anh quyết định muốn san bằng tỉ số. Peter và anh gần như trong cùng một ngành, và anh biết hắn đã mạo hiểm kha khá để mua lại một công ty máy tính ở New York,” anh chậm rãi nói.

“Ngay khi quay về Mĩ, anh lợi dụng quen biết với chủ tịch công ty kế toán lo phần sổ sách của công ty hắn. Trong suốt 5 tháng, anh vờ như bọn anh là bạn tốt nhất, mua cho ông ta bất cứ thứ gì anh nghĩ có thể làm ông ta tin anh, và rồi một tối, ông ta bí mật nói cho anh rằng ngài Peter Wallis, chủ của công ty chuẩn bị - “Mất miếng ăn” anh nhớ là ông ta nói vậy, vì số liệu họ sắp chuyển qua cho hắn khá là tệ.”

“Mua bán bên trong phải không? Anh mua lại công ty ngay dưới mũi hắn khi chứng khoán sụt giá.”

“Đúng. Và rồi anh xé nhỏ nó ra và bán ít một.”

“Có tuyệt lắm không?”

“Không hẳn. Peter mất cơm ăn, tất nhiên. Nhưng mặt xấu là 70 người hoàn toàn vô tội mất việc vì anh muốn cho hắn và Patricia biết rằng bất cứ thứ gì quan tòa quyết định chưa là đủ với anh.”

“Em suýt thấy thương hắn đấy. Anh có để cho hắn gì không?”

“Anh chắc là hắn vẫn sống được. Chúa biết là anh có thể lấy mọi thứ nếu anh muốn. Anh nghĩ trả lại hắn một lần là đủ để loại hắn ra khỏi cuộc sống của mình rồi.”

“Anh chỉ muốn bày tỏ quan điểm,” cô bình luận.

“Chính xác. Dù sao thì nếu anh để cho hắn thành một kẻ trắng tay thì anh sẽ phải trả thêm phí cấp dưỡng li dị nên sau cùng thì mọi thứ cũng tốt đẹp.”

Cô gật đầu, rồi đột ngột rời khỏi anh và ngồi dậy. “Được rồi, hết phim rồi. Giúp em sấy khô đồ nghề đi.”

“Nhưng mà ai thắng vậy?”

“Godzilla. Nó luôn luôn thắng.”

[24] Picasso là người tuyên bố rất trân trọng phụ nữ và có nhiều bức họa về phụ nữ nhưng theo trường phái gì gì đó mà ông này theo đuổi thì mấy bức tranh của ông thường vẽ những người phụ nữ với các bộ phận cơ thể sắp xếp rất lung tung

^ ^ (không biết giải thích thế nào nữa, nhà mình google image hộ tớ nhé.)

[25] “Cease and desist” (ngừng lại và không tái phạm) là một lệnh của tòa dành cho những cá nhân/tổ chức phạm tội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.