Dựa Vào Lão Tử Là Công

Chương 19



Lão tử là công

Nhìn Hạ Vũ vẻ mặt cười tủm tỉm nhấm nháp , Tiếu Kiệt cảm thấy được y động thủ quả nhiên vẫn là có giá trị .

Dùng cơm xong, Hạ Vũ mới phát hiện nơi này thiếu một người: “Lí quản gia đâu?”

Đang thu thập bát đĩa Tiếu Kiệt nói: “Hắn có việc đi ra ngoài.”

Hạ Vũ”Nga”  một tiếng, sau đó gia nhập thu dọn chén đũa.

Hai người song song đứng cùng nhau, Hạ Vũ trộm ngắm một chút Tiếu Kiệt đang rửa chén. Không khỏi nghĩ thầm nếu nam nhân này chính là người thường sẽ có bao nhiêu tốt đẹp, không có cái loại cuộc sống phức tạp.

Nếu là như vậy, Hạ Vũ nhất định sẽ xuất cả mưu mẹo đem y quăng về nhà .

Đáng tiếc, Tiếu Kiệt không phải người thường.

Tuy rằng Tiếu Kiệt khát vọng hạnh phúc như người bình thường, nhưng Hạ Vũ rất rõ ràng, hai người làm được thật sự quá thấp.

“Ngươi nhìn lén ta, có phải hay không phát hiện yêu thương ta ?” Tiếu Kiệt đột nhiên xấu xa mở miệng nói.

Bị bắt phải ,Hạ Vũ xấu hổ đem tầm mắt né qua một bên, nói thầm : “Thích, ít tự kỷ . Ai sẽ yêu thượng ngươi.”

Tiếu Kiệt động tác dừng một chút, sau đó buông bát , không có lau khô nước trên tay , trực tiếp liền động thủ nắm cằm Hạ Vũ.

Hạ Vũ nhất thời không phản ứng , hô hấp lại bị cướp đi .

Tiếu Kiệt báo đạo trực tiếp đem đầu lưỡi tiến quân thần tốc, truy đuổi  đầu lưỡi Hạ Vũ đang không ngừng né tránh.

Hạ Vũ dùng sức muốn đẩy Tiếu Kiệt ra, thế nhưng phát hiện nam nhân thủ kính * này không phải bình thường.

* Thủ kính : thân thủ ( trong hoàn cảnh này thì ý nói tay a Kiệt rất mạnh)

Hắn càng là giãy dụa, Tiếu Kiệt hôn càng thêm sâu thêm.

“Đừng quên, ngươi đáp ứng cấp ta ấm giường .” Tiếu Kiệt đột nhiên trầm thấp nói ở bên tai Hạ Vũ .

Hạ Vũ trừng lớn mắt, không nghĩ tới Tiếu Kiệt này thế nhưng còn nhớ rõ.

“Ta đột nhiên rất muốn ngươi.” con ngươi màu xanh biếc của Tiếu Kiệt tràn ngập nhu tình.

Hạ Vũ nhìn ánh mắt của y song thực mê hoặc lòng người, trong lòng không ngừng kêu to: không thể tin tưởng y, không thể tin tưởng y, không thể tin tưởng y, không thể tin tưởng y, không thể tin tưởng y. . . . . . Tuyệt đối không thể tin tưởng y! ! !

Chính là khi Tiếu Kiệt lại ôn nhu hôn hắn , Hạ Vũ nội tâm kích động lệ chạy vội, bởi vì hắn phát hiện hắn thế nhưng không có biện pháp cự tuyệt ôn nhu của y.

Nam nhân quả nhiên là suy nghĩ bằng nửa thân dưới. . . . . .

Hai người cũng không  phải tiểu xử nam ngây thơ, hôn đến cháy bỏng, vốn là phản ứng bình thường.

Đợi cho Hạ Vũ bị Tiếu Kiệt áp đảo lên sô pha trong phòng khách , hắn rốt cục ý thức được sự tình có tính nghiêm trọng .

“Kháo! Ngươi con mẹ nó từ từ cho ta!” Hạ Vũ lập tức không để ý rống to, “Lão tử là công! Là công! Ta không để cho ngươi áp !”

Tiếu Kiệt không nghĩ tới Hạ Vũ lại đột nhiên phá vỡ phong cảnh như vậy, vì thế con ngươi nhất thời lạnh xuống: “Cái gì là công?”

Hạ Vũ nghĩ muốn hộc máu  : “Chính là TOP! TOP! Ta không muốn bị áp! Dựa vào, lão tử là công!”

Lần này Tiếu Kiệt rốt cục hiểu được , chỉ thấy hắn vừa cười : “TOP đương nhiên là ta a, ngươi cho là ngươi có thể ép trụ ta sao?”

Hạ Vũ nhìn Tiếu Kiệt cười tốt như vậy , nhất thời tâm đều lạnh . Chẳng lẽ dựa theo ý tứ của Tiếu Kiệt, là muốn dùng vũ lực trấn áp sao?

“Ta không muốn làm thụ!” Hạ Vũ cực kỳ ủy khuất kêu một câu, sau đó cắn răng ra sức muốn đem Tiếu Kiệt đẩy ngã.

Tiếu Kiệt nhìn Hạ Vũ bắt đầu giãy dụa, thực bình tĩnh chọn chọn mi: “Việc này muốn dùng thực lực nói chuyện, ngươi không có việc gì đem ta áp đảo liền ngoan ngoãn nằm xuống.”

“Ta không muốn! Ta không muốn a! Con mẹ nó, đừng áp ta! Dựa vào dựa vào dựa vào! ! !” Hạ Vũ một tiếng thanh thê lương  la lên, cuối cùng vẫn là bị Tiếu Kiệt chặn .

Bởi vì Tiếu Kiệt lại dùng miệng mình ngăn chặn Hạ Vũ  đang không ngừng la lối.

Hạ Vũ chưa từ bỏ ý định tiếp tục phản kháng,đôi tay Tiếu Kiệt trực tiếp cố định lại tay Hạ Vụ , sau đó một đôi chân trực tiếp cố định phần eo Hạ Vũ, không cho hắn lộn xộn.

Hai người  tư thế thoạt nhìn tương đương mờ ám, mà Tiếu Kiệt khí thế rõ ràng đã muốn mạnh bạo .

“Ngươi nếu không phối hợp , ta liền cường bạo ngươi.” Tiếu Kiệt dùng ngữ khí đương nhiên, “Ngươi ngoan ngoãn , tin tưởng kỹ thuật của ta, ta nhất định sẽ làm ngươi thực thoải mái.”

Hạ Vũ bởi vì bị Tiếu Kiệt hôn có chút thiếu dưỡng mà có vẻ mặt đỏ, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Lão tử không làm thụ!”

Bất quá những lời này hoàn toàn bị Tiếu Kiệt bỏ qua, y trực tiếp giải khai áo Hạ Vũ.

Hạ Vũ biết kiếp nạn  này không thể chạy thoát.

Cùng với giãy dụa làm cho hắn thống khổ, chẳng thuận theo một chút, Hạ Vụ là người biết kiến phong sử đà*. Bởi vậy hắn chậm rãi buông tha giãy dụa phản kháng.

*Kiến phong sử đà : Gió chiều nào theo chiều đấy.

“Ngươi là không phải có luyện qua võ công?” Hạ Vũ thất thân không cam lòng hỏi, bằng không hắn bị một nam nhân cao mét tám áp lại.

Tiếu Kiệt thực thản nhiên đích gật gật đầu: “Ta từ nhỏ luyện võ , ngươi phải biết rằng, nếu ta không tự bảo vệ mình , là sống không được đến lớn .”

Nghe được Tiếu Kiệt nói như vậy, Hạ Vũ trong lòng cuối cùng có chút thoải mái.

“Uy! Ta là lần đầu tiên phía dưới , ngươi cho ta nhìn chút!” Hạ Vũ hung tợn nói, nghĩ đến lý tưởng tinh khiết làm công phải tan biến , hắn nhịn không được muốn phát điên.

Tiếu Kiệt nhịn không được cười: “Ngươi đừng khẩn trương như vậy a, ta vẫn đều là TOP, sẽ không làm đau ngươi.”

Bị đặt ở dưới thân y,Hạ Vũ khó chịu rầm rì: “Thiết, ta trước kia cũng đều là TOP, có gì đặc biệt hơn người.”

“Vậy ngươi bây giờ còn không phải nên vì  ta mà bị đặt ở phía dưới.” Tiếu Kiệt cười nói.

Hạ Vũ khẽ cắn môi: “. . . . . .”

Tiếu Kiệt mang theo tươi cười cúi người bắt đầu nhẹ nhàng hôn Hạ Vũ, môi, cằm, cổ, xương quai . . . . . . Một đường hôn xuống.

Cảm giác được đầu lưỡi  ẩm ướt dừng lại ở trên đầu nhũ, Hạ Vũ  hô hấp bắt đầu có chút hỗn loạn.

“Ngươi ngươi. . . . . . Ngươi đừng luôn liếm nơi đó. . . . . . Ân. . . . . .” Hạ Vũ thập phần ngượng ngùng hừ nói.

Tiếu Kiệt ở trước ngực hắn ngẩng đầu: “Chính là ta thích nơi này a.”

Hạ Vũ lúng túng : “Ngươi là biến thái sao ? ! Kháo!”

Tiếu Kiệt xấu xa vươn đầu lưỡi liếm liếm miệng mình, thập phần dụ hoặc lòng người: “Đừng nói lão công của ngươi như vậy.”

Hạ Vũ trong nháy mắt vì  biểu tình của y thất thần, về sau oa oa kêu to: “Lão công muội ngươi a!”

Tiếu Kiệt không ngại hắn oa oa kêu to, mà là tiếp tục hành động .

Hạ Vũ bị đầu lưỡi linh hoạt của y dần dần khơi mào cảm giác, dục vọng bắt đầu chậm rãi nảy sinh .

“Cũng là thân thể ngươi thành thật.” Tiếu Kiệt nhẹ nhàng nói, sau đó cởi quần Hạ Vũ .

“Chậm!” Hạ Vũ lập tức cầm lấy quần chính mình, kêu lên, “Ngươi xác định phải làm trong này ? Nếu Lí quản gia trở về vừa vặn nhìn đến làm sao bây giờ a? !”

“Vậy vào phòng đi.” Tiếu Kiệt nhưng thật ra thực sảng khoái đem Hạ Vũ bế dậy, làm cho Hạ Vũ náo loạn đỏ thẫm mặt.

“Oa dựa vào! Ta là nam nhân! Ngươi như thế nào có thể ôm ta như vậy!”khuôn mặt Hạ Vũ đều hồng thấu , không nghĩ tới Tiếu Kiệt cư nhiên ôm theo kiểu công chúa, có thể thấy được lực cánh tay của y có bao nhiêu kinh người.

“Đừng quên trời mưa thiên, ngươi hiện tại là lão bà của ta.” Tiếu Kiệt nhẹ nhàng cắn vành tai hắn, trầm thấp khàn khàn nói.

“Lão bà muội ngươi a! Ngươi này quái vật ngoại tinh nhân!” Hạ Vũ không khỏi trở mình mắt trợn trắng quát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.