Dục Mãn Hạnh Lâm

Chương 10: Tâm sự



Tuy rằng có thể ở trong khu ngôi nhà cao cấp, nhưng Hướng Nhất Phương vẫn kiên trì ở căn nhà nhỏ hai tầng này, ít nhât nơi này là thuộc về hắn, một nơi sạch sẽ.

Sau đêm đầu tiên đó, Lạc Tư cùng Lạc Văn thường xuyên gọi hắn đi tới làm việc kia, tuy rằng sau đó rất muốn trở về nghỉ ngơi nhưng mỗi lần đều bị mạnh mẽ lưu lại.

Thực không hiểu, dù sao chỉ cần làm cho bọn họ phát tiết là có thể, làm gì phải ngủ cùng nhau ?

Thoa thuốc lên người, Hướng Nhất Phương cúi đầu nhìn người đầy dấu vết tình dục, may là hắn tứ trước đến nay thân mình không tồi, hơn nữa khi đến thành phố có mang theo thuốc, bằng không với ham muốn vô độ của hai người kia sớm muộn gì cũng giết hắn.

Ít nhất, cũng đủ cho ba tháng.

Đang hết sức xuất thần, dưới lầu truyền đến một tiếng đập cửa : "Kia..... xin hỏi Hướng tiên sinh có phải ở đây không ?" Thanh âm ôn nhu ở dưới lầu vang lên.

"Ừm, là ta," Hướng Nhất Phương mặc quần áo vào, xuống dưới lầu nhìn, hơi giật mình nói : "Tiểu Liễu ?"

"Xin lỗi đã quấy rầy." Tiếp nhận ly trà của Hướng Nhất Phương, Tiểu Liễu cúi đầu lặng lẽ nhìn nam nhân, thần sắc áy náy nói, "Chuyện này đó tôi đã nghe được, thực xin lỗi....... cám ơn ngài."

"Ha hả, không có gì, loại chuyện này với ta mà nói sớm muộn gì cũng phải đối mặt." Nâng lên cái gọng kính to đen trên mũi, cảm thấy được cái kính mắt này Lạc Tư cho hắn còn lớn hơn cái cũ !

"Oa ! Thực thơm !" Uống xong một ngụm trà, mùi thơm thản nhiên lập tức chui vào toàn thân, giống như lỗ chân lông toàn thân đều tỏa ra mùi thơm ngát thản nhiên, Tiểu Liễu giật mình nói, "Hướng tiên sinh có phải mỗi ngày đều uống trà ? Khó trách trên người đều có cỗ mùi thơm ngát !"

"Nếu thích thì có thể thường xuyên đến uống."

"Ừm, được," Sắc mặt đột nhiên ảm đạm, Tiểu Liễu cầm chén trà trong tay thấp giọng nói, "Về sau ta sẽ không dùng để hầu hạ Lạc tiên sinh......."

"A ?" Hướng Nhất Phương cẩn thận thấp giọng nói, "Là bởi vì... vì.... chuyện thắt lưng sao ?" Ngẫm lại chính mình gặp cảnh ngộ này, đứa nhỏ như vậy làm sao chịu nổi sức ép của lũ vô lại kia, nói không chừng bệnh thắt lưng là do cái kia mà đưa lại.

Dùng sức lắc lắc đầu, Tiểu Liễu cười khổ nói : "Không phải, bởi vì Lạc tiên sinh có tính ở sạch, tôi bị người khác chạm qua, cho nên ông ấy có thấy cũng không đụng vào tôi. Kỳ thật...... mặc dù có lúc thực chán ghét bọn họ, cảm thấy bọn họ rất xấu xa, nhưng bản thân lại thích không kềm chế được, Hướng tiên sinh có phải cảm thấy được tôi...... tôi thực đê tiện ?" Câu sau thanh âm giống như muỗi kêu.

Một bàn tay ôn hòa đặt lên đầu Tiểu Liễu, Tiểu Liễu ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tươi cười ôn nhu, giống như ánh mặt trời thanh thần xua đi nỗi lo lắng trong lòng : "Như thế nào lại thế, tình yêu từ trái tim là thuần khiết nhất, người biết yêu cũng là kẻ đáng yêu nhất, Tiểu Liễu cũng thực đáng yêu, không phải sao ?"

"Ừm ! Cám ơn Hướng tiên sinh !" Nam hài nín khóc mỉm cười.

Ở sạch sao ? Thật là tên kỳ quái...... Hướng Nhất Phương trong lòng thở dài, người như vậy tốt nhất không nên yêu ai, cơ mà Tiểu Liễu vẫn chỉ là đứa nhỏ, không thể để vết thương của nó tái phát. Đứa nhỏ kiên cường này.

"Oa ! Này là cái gì ?" Chỉ vào bản đồ kinh lạc treo tường, Tiểu Liễu mở to mắt nhìn.

"A, đây là bản đồ kinh lạc của cơ thể người." Hướng Nhất Phương cười cười, đem kinh lạc cơ thể giảng giải sơ cho Tiểu Liễu, chỉ cần nói chuyện này, ánh mắt trong trẻo bắt đầu tản mát ra một sự tự tin và kiêu hãnh cùng hưởng thụ, làm cho Tiểu Liễu cũng cảm thấy giật mình, Hướng Nhất Phương lúc này so với vẻ ôn hòa thường ngày thực khí thế cao người.

"Hướng Nhất Phương là trung y, thật là lợi hại !"

"Ừm." Gật gật đầu, nam nhân lộ ra một nụ cười.

"Thật là đẹp mắt." Tiểu Liễu hấp háy mắt nhìn chằm chằm Hướng Nhất Phương, "Hướng tiên sinh bình thường cười nhiều một chút là tốt rồi, thật là đẹp mắt, hình dáng thật thoải mái."

Phải không ? Cơ mà chỉ cần nghĩ đến hiện tại, thật sự khó mà cười nổi. Nhìn đến Tiểu Liễu vẻ mặt hồn nhiên tươi cười, Hướng Nhất Phương đột nhiên cảm thấy được chính mình quá mức hối hận, Tiểu Liễu cũng là cùng cảnh ngộ với mình, nam hài kia có thể cười vui vẻ đến như vậy, làm cho người lớn như mình thật sự quá mức hèn nhát.

"Vợ của Hướng Nhất Phương cũng là Trung y sao ?" Tiểu Liễu đột nhiên hỏi.

Hướng Nhất Phương sửng sốt gật gật đầu : "Ừm, đúng. Cô ấy là đàn em của ta, cũng là con gái của thầy ta." Nhớ tới Tố Vân, chuyện cũ như trỗi dậy, hiện lên rõ ràng trước mắt.

"Nhất Phương, ta thích ngươi......" Nam tử say rượu dựa vào vai mình nó làm bản thân giật mình không thôi,

"Tiểu Vân thích ngươi....." Người cô ấy yêu vẫn chính là ngươi

"Ta chỉ thích người !"

"....Đừng nói lung tung, A Phi" Ngươi thế nào lại thích ta ? Ta đã là một lão nam nhân rồi.

"Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi đang nói giỡn sao ?" Vô luận có phải vui đùa hay không, ta cũng không có thể nhận.

"Tiểu Vân chỉ thích ngươi......" Ta thừa nhận, ta đang trốn tránh........... Nhưng, ta thật sự không thể đi đối mặt với thổ lộ của người, không có được dũng khi đi đối mặt.

"Tiểu Vân ! Tiểu Vân ! Có thể không nhắc tới cô ấy được không ?!" Ngươi đi đi, bị ta làm cho tức giận đi.......

"Hướng tiên sinh, ngài làm sao vậy ?"

"A ? Không, không có gì......." Như thế nào lại nghĩ tới hắn, đều là say rượu nói hồ đồ, ta như thế nào không quên được ? Như thế nào vẫn nghĩ tới.

Hiện tại không phải lúc nhớ tới, đem Tiểu Vân cứu ra mới là cực kỳ quan trọng ! Huống chi, hiện tại ta cũng không có đi gặp mặt lại tên nhóc ấy, ta là vì tiền mà bán mình mất rồi.

"Hôm nay có người mới đến, bộ dạng hình như rất đẹp." Tiểu Liễu hướng ra ngoài cửa sổ, nói : "A ! Chính là người kia !"

"Người mới ?" Hướng Nhất Phương cũng nhìn ra ngoài, căn nhà nhỏ của hắn là bên cạnh vườn hoa ở hậu viện, thường xuyên có thể nhìn thấy hai anh em Lạc gia đến uống trà nói chuyện phiếm.

Mà hiện tại Hướng Nhất Phương cũng tâấy được bọn họ, chỉ khác là ở giữa hai người có một thiếu niên, mặc dù cách khá xa nhưng cũng tâấy được thiếu niên khuôn mặt xinh đẹp, thiên nhiên một cỗ thanh mị.

"A ! Nó cũng là do thiếu nợ mà vào, cơ mà đãi ngộ cũng có !" Tiểu Liễu cũng ghé vào song cửa than thở, "Nghe nó nó biết đàn dương cầm, lại biết ca hát, khiêu vũ, cái gì cũng giỏi, bộ dạng cũng so với Tiểu Liễu đẹp thiệt nhiều, khó trách Lạc tiên sinh đối xử tốt với nó."

Hướng Nhất Phương lẳng lặng nhìn đám người náo nhiệt trong vườn hoa, thiến niên kai giống như trăng sáng ngồi ở giữa, cười ngượng ngùng, nhìn dáng vẻ của cậu ta hẳn là biết ca hát. Mỗi người trên mặt đều lộ vẻ vui vẻ, đều phi thường thích bộ dáng của thiếu niên. Đột nhiên đem thiếu niền cùng mình đối lập, Hướng Nhất Phương phe phẩy đầu nở nụ cười một tiếng, đem cửa sổ đóng lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.