Dục Mãn Hạnh Lâm

Chương 26: Ẩu đả



Ba nam nhân cười nhìn nhau, ăn ý đem hướng nhất phương vây quanh ở góc tường, nhìn nam nhân chỉ tựa vào bàn cúi đầu, biểu tình không thấy rõ, ngược lại làm cho nam nhân có vẻ có chút bất đắc dĩ, thái độ như chẳng buồn chống cư càng làm cho bọn chúng hưng phấn không thôi.

"Được chứ, hầu hạ cái loại con hoang kia không bằng ngoan ngoãn nghe lời chúng ta, ha hả....." Nhếch miệng cười, nam tử mặc đồ âu trắng bước về phía trước một cái, che ở nam nhân trước mặt vui cười đến gần vạt áo khẽ mở.

Đến gần xem, da thịt màu mật ong nhưng lại mang theo một tia bóng loáng quyến rũ, làm cho nam tử thất thần một lát. Mà chính trong thời gian một lát này, nam tử bạch âu đột nhiên bị kịch liệt đau đớn ở háng, thét lên một tiếng rồi oằn mình xuống.

Những kẻ khác sửng sốt rồi lập tức phản ứng lại, lão nam nhân nhìn như thành thật kia cư nhiên đánh lén ! Khó có thể tin đằng sau cái phẫn nộ nhìn thấy anh em mình bị đánh, lại có cái gọi là đánh mất mặt mũi !

"Mẹ nó, tiện nhân !" Nam tử ít tuổi nhất trừng mắt nhìn về Hướng Nhất Phương, kẻ đằng sau bày ra một thế thủ, giống như một con dã thú bị thương cắn chặt môi chuẩn bị đánh nhau !

Hai nam nhân đồng thời đánh về phía Hướng Nhất Phương, thắt lưng của nam nhân bị người hung hăng đánh một đấm, dạ dày hơi co rút lại, mà đúng trong thời khắc đau đớn ngắn ngủi này làm cho địch nhân bị mê hoặc, Hướng Nhất Phương nhịn đau đem chân nến từ sau lưng đánh vào nam nhân ít tuổi nhất.

"A !" Tên bị đột kích kêu thảm thiết một tiếng ngã ra một bên, miệng lớn tiếng mắng, "Đáng chết ! Đánh chết nó cho tao !"

Hắn đánh người....... Hướng Nhất Phương lần đầu tiên đánh người tay cầm chân nến cứ run nhè nhẹ, cơ mà hiện tại không phải lúc hoang mang, hai nam nhân kia đã muốn hung hăng hướng về phía hắn.

Lung tung vung vẩy chân nên trong tay, nam nhân cứ như con thú bị bắt không ngừng giãy dụa, cơ mà cho dù có thể ngăn cản một chút công kịch, cũng không cách nào liên tục chống đỡ được ! Đối phương nhiều người, hơn nữa sức lực lại mạnh hơn hắn không ít, tình huống cách xa như thế, nam nhân bị ba kẻ hung ác đạp xuống đật.

Mưa đấm đá cứ thế hướng xuống người nam nhân, tiếng cười làm càn cùng tiếng chửi rủa tràn ngập bên tai hắn, tay hắn che lấy những chỗ yếu, cắn răng chịu đựng đau đớn trên người.

Những kẻ thường tự xưng mình là quý tộc tôn giả, vào giờ phút này ngoại trừ quần áo mặc trên người không khác gì tội phạm điên cuồng !

Chẳng lẽ mình sẽ chết như thế này sao ? Một thứ nước ấm áp theo trán lưu vào ánh mắt, tầm mắt nhất thời bị nhuộm thành màu đỏ bi ai, trong ý thức mơ hồ đột nhiên xuất hiện rất nhiều thứ : có ba mẹ, có cuộc sống an lành ở nông thôn, có ánh mắt đau thương của A Phi, nhưng kỳ dị là Lạc Tư Lạc Văn đáng ghét cũng xuất hiện.

Trong ảo giác, có Lạc Tư vẻ mặt nhu hòa đang chăm chú nhìn mình đang ngơ ngác trong buổi sáng sớm, có Lạc Văn cường ngạnh ôm mình nói những lời tỏ tình buồn nâng, càng làm cho Hướng Nhất Phương cảm thấy bất khả tư nghị là vì cái gì lại nhìn thấy Hắc Ngân ?

Cái tên kia cả ngày đều là hồ ly lại càng là đại hồ ly nhưng lại ôn nhu mà đau thương nhìn mình, luôn híp mắt đại hồ ly hôm nay cũng có thể thấy ánh mắt này, bên trong vẫn ý cười, nhưng càng nhiều lại là vẻ lạnh như băng đến tận xương làm cho người ta nhịn không được lạnh run lên ! Không..... càng như là sát ý !

Ánh mắt kia trắng dã như hàn băng, nhưng lại mang vẻ tức giận hừng hực........

Trong thế giới bị nhuộm thành màu đỏ, nam nhân thấy được Hắc hồ ly kia, Hắc hồ ly đem ba kẻ đánh mình đuổi đi......

"Không sao, sẽ không sao đâu......." Âm thanh thật ôn nhu, giống như suối nước chảy xuôi trong thôn sơn.

Cơ mà, này thật là Hắc Ngân sao ? Gã sẽ vì mình mà đánh nhau với anh em sao, lại càng ôn nhu với mình như thế sao ? Chuyện này quả thực là khó tưởng tượng.

"Đã đến chậm, thực xin lỗi........" Hồ ly còn biết xin lỗi ?

Quả nhiên là bị đánh lên đầu, kết quả ngay cả thần trí cũng không rõ ràng.... Như thế nào có thể, Hắc hồ ly kia...... như thế nào lại có thể xin lỗi.

Tầm mắt dần dần mơ hồ, rốt cuộc nam nhân không chịu nổi nhắm mắt lại, hai hàng máu nước đau khổ theo khóe mắt chảy xuống dưới, đi theo hai bên má tím bầm........

"Thực xin lỗi..." Giọng nỉ non cứ không ngừng lặp lại cho đến khi nam nhân hôn mê vẫn như cũ vang bên tai.

Chuyện sau đó, hắn cái gì cũng không biết.

"Hắc Ngân ngươi điên rồi ! Lại vì một lão nam nhân đánh chúng ta ! Lần này ông già tuyệt đối sẽ không tha thứ ngươi !" Nhịn đau đến một bên cửa, ba kẻ sợ hãi lẩn trốn còn không quên đe dọa.

"Cút....." Lạnh lùng một tiếng, ba nam nhân giống như nổi điên lê mình hướng ra cửa chạy ra ngoài.

Lão quản gia từ cửa ngoài tiến vào, thấy Hắc Ngân trầm mặc chỉ lẳng lặng nhìn nam nhân bị đánh trọng thương trong lồng ngực, lên tiếng nói : "Thiếu gia, lần này chỉ sợ bổn gia sẽ không dừng tay."

Khóe miệng nhếch lên một cái khinh miệt, Hắc Ngân đem nam nhân hôn mê ôm vào trong ngực đi lên lầu, đến chỗ cầu thang rẽ liền quay lại, lộ ra một khuôn mặt hồ ly tươi cười : "Ai nha ! Ta giống như đem bọn chúng đánh trọng thương sao !" Nói xong lại quay đi, vừa ôm nam nhân hướng lên lầu đi, vừa buồn rầu tự nói : "Làm sao bây giờ đây....

....Xong rồi xong rồi ! Nhất định sẽ bị trả thù....."



Trong căn phòng xa hoa của khách sạn Đế Quốc, một người phụ nữ xinh đẹp ngồi yên lặng, đôi mắt đẹp đượm vẻ u oán nhìn về cánh cửa phòng đóng chặt,

"Bé cưng ngoan..... Ba ba sẽ trở lại !" Nhẹ nhàng vỗ về cái bụng đã gần sáu tháng, Tố Vân lộ ra một nụ cười ngọt ngào mà chua xót. Cô biết Mộ Phi không yêu cô, rồi lại lần lượt tin rằng mình có thể khiến cho người đàn ông này ngoái đầu nhìn lại.

Nhất là khi Mộ Phi tự mình đến chuộc cô về, cô tận lực không nghĩ đến đây là bởi vì cô đang mang đứa con của chàng, mà là bởi vì chính cô. Nhưng là, giống như lại sai lầm rồi.

"Cành cạch", cửa mở, một nam tử anh tuất phụng phịu vào phòng, nhìn thấy người con gái đang ngồi ở sô pha mỉm cười nhìn mình, nói : "Tôi phải đi vài ngày, đừng đi loạn."

Nói xong, liền bước ra ngoài, rầm một tiếng ..... đóng cửa.

Khuôn mặt tươi cười của Tố Vân cứng lại, vào giây sau lại ghé vào trên sô pha khóc lên, đợi chàng cả đêm, cũng chỉ có một câu như vậy.

Mộ Phi không có tâm tình đối mặt với Tố Vân, chàng hiện tại cả trái tim đều bắt tại trên một người nam nhân, mà bắt đầu từ ngày mai, sẽ là một cuộc chiến tranh, chàng phải toàn tâm đi đối phó !

Lạc Tư Lạc Văn chàng chắc chắn sẽ đối phó, nhưng cái trọng yếu là chàng phải tìm được cái xe đêm đó đã đưa Hướng Nhất Phương đi. Ảnh chụp cùng băng ghi hình này, đơn giản là muốn nói cho mình đã xảy ra chuyện gì, lại muốn kích động lửa giận đối phó với anh em nhà Lạc thị, chàng đích xác cũng đã bị chọc giận !

Thù này chàng phải báo, nhưng mà tìm được nam nhân, mới là mối bận tâm chính của chàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.