Dục Mãn Hạnh Lâm

Chương 34: Phá băng



Xuống thuyền, liền lên xe trực tiếp đi đến khách sạn, Mộ Phi vốn định cùng Hướng Nhất Phương nói một chút, nhưng Nam nhân từ trước khi lên xe vẫn đưa đầu hướng ra ngoài cửa sổ, rõ ràng là không muốn để ý đến mình.

Cả trên đường, đều trầm mặc dị thường, đối với hai kẻ tâm tư không giống nhau, khoảng cách gần gũi là thé, cũng giống như đang cách nhau đoạn đường dài nhất của thế giới.

Thật vất vả đi đến cửa khách sạn, Hướng Nhất Phương xuống xe khẽ nhìn Mộ Phi đang ở bên cạnh hắn, do dự nói : "Ta không muốn đi vào, cậu đưa tôi trở về đi." Hướng Nhất Phương thậm chí không dám nhìn đến vẻ mặt của Mộ Phi.

Nam tử khẽ nhướng mày, không nói gì, không phân biệt nặng nhẹ nắm lấy cánh tay của Nam nhân đi vào trong khách sạn, Hướng Nhất Phương hoảng sợ định vùng ra : "A Phi !" Hai người tranh chấp khiến không ít người xung quanh đến vây quanh.

Khong thể không nói thẩm mỹ của hn đích xác không tồi, bộ quần áo ở trên đảo nhỏ bị hn ép buộc mặc vào cũng thể hiện khí chất của Nam nhân, ôn hòa hiền hậu tao nhã, mà tương phản với Hướng Nhất Phương là Mộ Phi cuồng ngạo không kềm chế được, giống như nước cùng lửa giao hoa, làm cho hai người nhất thời trở thành tiêu điểm.

Cơ mà Trung y thầy thuốc cũng không thích ứng với tình cảnh này, giãy dụa không thoát được cánh tay như gọng kìm của Mộ Phi, chỉ có thể bị nam tử kéo vào trong thang máy.

"A Phi à....." Trong thang máy chỉ còn hai người bọn họ, Hướng Nhất Phương nhìn nam tử cao hơn mình, Mộ Phi xụ mặt như là đang tức giận, hoặc là nhịn một thứ gì thập phần khó chịu.

"Cậu cho tôi đi thôi......." Thanh âm thật nhỏ từ trong cổ họng Nam nhân phát ra.

"Anh muốn đi đâu ? Trừ bỏ bên người tôi ra, tôi không cho anh đi đâu hết !" Nam tử vốn trầm mặc không nói dũng mãnh đem Hướng Nhất Phương đặt lên trên mặt kính của thang máy, nhìn Nam nhân khẽ rũ đầu, đôi môi hồng nhuận khẽ run, hung hăng hôn lên.

"Ư....." Dùng lực đẩy ra thứ áp bách trong ngực, Nam nhân cự tuyệt vật thể mềm mại xâm nhập vào khoang miệng, dùng đầu lưỡi đẩy thứ kia ra, lại bị giảo hoạt quấn quanh lấy.

Như muốn đem hô hấp của Nam nhân cắt xén đi, Mộ Phi một lần nữa liếm lên nướu răng của Nam nhân, giữa hơi thở dồn dập giống như mật đường quấn quanh dây dưa không rõ.....

"A Phi ! Dừng tay ! Sẽ.... sẽ có người vào !" Thật vất vả trong lúc thở dốc, lại nhìn đến thang máy bị Mộ Phi một cước ấn nút đưa lên cao.

"Ai muốn vào thì cứ vào !" Một khi đã hôn lên đôi môi ma thuật này, hương vị nhẹ nhàng ngọt ngào khoan khoái làm cho đàn ông muốn ngừng mà ngừng không được, mà tưởng tưởng đến có gã đàn ông khác từng nếm qua hai cánh hoa này, Mộ Phi bất giác tăng thêm lực đạo, muốn đem tất cả hương vị liếm sạch sẽ.

Đau.... Hôn cắn làm cho Hướng Nhất Phương có chút đau, đẩy Mộ Phi thế nào cũng đẩy không ra, quýnh lên một cước đưa lên bụng Hướng Nhất Phương, hắn dù sao cũng là một thầy thuốc, tự nhiên biết nơi nào có thể làm cho người ta có thể đau đến gập người.

Ăn đau che lấy bụng, Mộ Phi thuận thế ngồi ở trên mặt đất, đầu buông xuống ảo não, đột nhiên dùng đậu đập vào gương bên dưới, rầm một tiếng cái gương đã nứt ra.

"A Phi à !" Hướng Nhất Phương thấy thế vội ngồi xổm xuống xem xét vết thương của nam tử, lại bị Mộ Phi bắt lấy tay đặt tại trên mặt đất ngăn lại.

"Tôi mẹ nó là cái phế vật ! Nói cái gì phải bảo vệ anh, kết quả anh trở nên thế này tội không phải vì tôi sao ?! Tôi còn là một thằng đàn ông sao ?! Ngay cả người mình yêu cũng không có cách bảo vệ ! Mẹ kiếp lũ hỗn đản !"

Nam tử đột nhiên nổi điên hô to, liên tục dùng đầu đạp vào gương, chất lỏng đỏ tươi từ trên trán rơi xuống mặt đất, Hướng Nhất Phương thế thế khó chịu nhắm chặt mắt rồi lại mở, nhìn chăm chú vào Mộ Phi, trầm thấp nói : "Trở về phòng tôi sẽ băng bó cho cậu."

"Nhất phương à....." Mộ Phi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nam nhân đeo kính dùng quần áo của chính mình lau vết máu.

Về tới phòng, Hướng Nhất Phương lấy thuốc trị thương giúp Mộ Phi xử lý vết thương trên đầu, vừa thấp giọng nói : "Chuyện đó không liên quan đến cậu, cậu là đàn ông chẳng lẽ tôi không phải là đàn ông ? Tôi tự mình có thể bảo vệ được mình."

"Hai cái tên khốn nạn kia....." Mộ Phi đang muốn mở miệng, thoáng nhìn sắc mặt đột nhiên trầm xuống của Hướng Nhất Phương lại ngừng lại, hít vào một hơi ôm lấy Nam nhân bên cạnh, chàng chậm rãi nỉ non nói, "Trước kia là sợ anh cho rằng tôi xem anh như nữ nhân, tôi mới chịu đựng không đụng đến anh, không dám đem anh đi. tôi biết anh là người có ý nghĩ, so với chúng ta ai đến biết chính mình nên đi con đường nào, tôi tôn trọng suy nghĩ của anh. Nhưng hiện tại anh có biết tôi hối hận biết bao nhiêu không ?"

Nam nhân trên tay khẽ động : "Tôi không giống như trước kia, cái băng ghi hình kia cậu cũng đã xem rồi phải không ? A..... tôi không phải là các người sạch sẽ trước kia mà cậu yêu nữa rồi." Hướng Nhất Phương cười tự giễu.

"Đừng nói như vậy về mình được không ?" Mộ Phi dùng mặt cọ vào thắt lưng mềm mại mà rắn chắc của Nam nhân, thấp giọng nỉ non, "Anh vẫn là anh, là Hướng Nhất Phương mà tôi yêu đến chết đi sống lại, là cái kia ngu ngốc thiện lương, luôn tự mình lặng yêu gánh vác lấy nỗi khổ của người khác, là tên đại ngốc luôn an ủi người khác mà rất ít nghĩ tới mình !"

"A Phi à....."

"Mỗi lần nhìn đến hình dáng kia của anh, anh có biết tôi khổ tâm biết bao nhiêu không ? Nhất Phương à, đừng nói những lời tổn thương bản thân mình nữa, càng không nên vì người khác mà ủy khuất bản thân rồi đi tổn thương người yêu thương anh ! Anh có biết mình tàn nhẫn lắm không ? Vì cái gì nên vì người khác mà tự làm khổ mình ! Vì cái gì không tự ngẫm lại ! Anh không thể ích kỷ một chút được sao ? Sẽ không thể ngẫm lại lúc anh thống khổ tôi so với anh còn khổ hơn bao nhiêu sao ?"

"Tôi.... thực xin lỗi." Hướng Nhất Phương cúi đầu, năm đó đích thật là hắn đã tổn thương Mộ Phi, vướng mắc kia vẫn cứ ở lại trong lòng hắn. Giờ phút này nghe được Mộ Phi nói, một sự khó chịu lại tủi thân chua xót chảy ra làm cho cái mũi có chút cay cay.

"Nói gì mà thực xin lỗi, phải thật sự là xin lỗi, sẽ không tự hủy hoại bản thân nữa, ngẫm lại chính anh đến tột cùng muốn cái gì, đừng nên bị những cái nhân nghĩa đè lên nữa." Mộ Phi thở dài, đứng dậy ôm lấy Nam nhân đang cố kềm nước mắt, cúi xuống hôn nhẹ, lấy phương thức của mình đi trấn an Nam nhân.

Lúc này, cửa đột nhiên bị mở ra, một thanh âm lanh lảnh ngăn cản hai người ôm nhau : "Phi ! Anh rốt cục đã trở lại.... Hướng đại ca ?"

"Sao cô lại tới đây....." Mộ Phi nhướng mày, cảm giác được Nam nhân trong lồng ngực bối rối tự đẩy mình ra, lại nhìn thấy ánh mắt chằm chằm nhìn hai người của Tố Vân, mặt mày nhăn lại càng sâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.