Dục Mãn Hạnh Lâm

Chương 60: Trăng mật



Hướng Nhất Phương vừa mới bắt đầu có chút không dám tưởng tượng, sau lại phát hiện cũng rất tốt, ít nhất lúc nào cũng có người ở bên mình. Năm người, mỗi người đều có việc của mình.

Hướng Nhất Phương thì hoàn hảo, giống như người sớm đi làm chiều về nhà, thân là Trung y cũng rất ít nửa đêm bị gọi vào cấp cứu, bình thường coi như thanh nhàn. Nhưng trái lại, bốn người tựa hồ mỗi người đều là kẻ nhiều việc.

Đại minh tinh Lạc Văn gần đây giống như vội vàng đi làm việc, làm chuyến tuyên truyền mới, còn nếm thử nghiệp điện ảnh, giống như người bay hôm qua thành phố a mai nước b đi lung tung, cơ mà mỗi lần trở về đều mang một đống đặc sản về cho nam nhân, vô luận đi nơi nào cũng gọi điện thoại tình yêu.

Lạc Tư cùng Mộ Phi hiện tại tuy rằng cùng sống dưới một mái nhà, nhưng mặt ngoài vẫn là đối thủ cạnh trạnh, cứ không lâu trên tạp chí lại có việc hai người giao chiến, ở những hội nghị thường giáp mặt nhau, cũng thường xuyên không có ở nhà, hai người cũng bận rộn mở rộng thị trường, lâu lâu trở về cũng là muộn hơn phân nửa rồi.

Cho nên Hướng Nhất Phương thường xuyên đầu giờ ngủ một mình, cách ngày lại đột nhiên phát hiện bên trái một người, bên phải một người, ngủ rất say, chắc là đã mệt mỏi.

Muốn nói người dạo này thường ở bên Hướng Nhất Phương nhất, vẫn phải nói là Hắc Ngân, gã hồ ly kia bận rộn tiếp nhận bệnh viện của Hắc gia có thể nói bận đến bất diệc nhạc hồ, còn thường xuyên lừa gái Trung y đại thúc cùng đi khảo sát thực địa, cơ mà mỗi lần xem xét thiết bị phòng bệnh, hồ ly nhà ta đều đóng cửa nói : ta muốn xem hiệu quả cách âm như thế nào, giường có êm hay không.

Từ lần đó trở về sau, Hướng Nhất Phương sẽ thấy cũng không dám đi theo, hắn giống như đã biết được tên hồ ly xấu xa này vẫn biến thái như trước, cư nhiên.... cư nhiên lấy cớ ở trong bệnh viện cùng hắn làm cái kia cái kia, thiếu chút nữa đem hắn hù chết.

Cơ mà hồ ly của chúng ta tựa hồ thực vui vẻ, ai, đúng rồi, hiện tại chỉ cần ở nhà ăn cơm, mỗi lần xuống bếp liền nhất định là Hắc Ngân, Hướng Nhất Phương cũng rất thích đồ ăn.... Hắc Ngân làm.

Cơ mà theo tin tức tin cậy, hồ ly nhà ta có nguyện vọng lớn nhất là đem ba tên kia luộc chiên xào, sau đó mỹ mỹ làm cơm cho đại thúc.

Cho nên kỳ thật, năm người rất ít cùng lúc ở chung tán ngẫu, cơ mà Hướng Nhất Phương cũng rất mừng rỡ thoải mái, về phần thoải mái vì cái gì, Phật viết : không thể nói !

Nhưng là nam nhân cũng có một chút tiếc nuối, tuy rằng đã "kết hôn" (không có giấy chứng nhận, nghe nói pháp luật chống chế độ đa phu, các vị chớ nên bắt chước), nhưng là vẫn không có cơ hội được hưởng tuần trăng mật.

Trước kia chỉ nghe nói tuần trăng mật ngọt ngào đến cỡ nào, Hướng Nhất Phương cũng có chút mong muốn, dù sao cảm giác như vậy cũng chỉ có một lần, trừ phi hăn "ly hôn" rồi lại "kết hôn", cơ mà loại tình huống thực hiện tỷ lệ với bóng đá nước nhà vô địch thế giới sao chẳng khác nhau bao nhiêu.

Hôm nay cuối tuần nghỉ ngơ, nam nhân lo việc nhà quét tước sạch sẽ, ở trong hoa viên tưới cây, đi ngang qua một cái bể bơi thật to, Hắc Ngân hình như bơi rất vui vẻ thò cái đầu lên, hướng nam nhân vẫy vẫy tay : "Đại thúc, có muốn xuống đây bơi không, không cần phải mỗi ngày đều ăn mặc kín đến như vậy ?"

...............

"Muốn uống nước trái cây không ? Ta mang đến cho ngươi." Thoái thác, Hướng Nhất Phương càng ngày càng không thành thật, cơ mà cùng với mấy tên xấu xa này ở chung một chỗ, không thay đổi thì khẳng định rất có hại, hơn nữa là thiệt thòi lớn !

"Bộp bộp !" Hắc Ngân ở trong nước chạy lên, thân mình ướt sũng lập tức ôm lấy Hướng Nhất Phương, "Không xuống ta liền đem ngươi xuống."

"Không được ! Ta sẽ không bơi lội !" căng thẳng bắt lấy bả vai của Hắc Ngân, Hướng Nhất Phương hô lên, gặp ánh mắt dài nhỏ tủm tỉm cười của Hắc Ngân, nam nhân lập tức đỏ mặt, con hồ ly này lại chơi khăm hắn.

"Hóa ra đại thúc không biết bơi nha, cơ mà không sao !" Buông ra Hướng Nhất Phương, Hắc Ngân dựa vào cây dù cúi xuống lấy một cái phao cấp cứu hình con heo màu hồng nhạt rất đáng yêu, vẫy vẫy tay với Hướng Nhất Phương đang trầm mặt, "Nếu đại thúc mang cái này, sẽ không chì ! Hơn nữa..... bộ dạng đại thúc mang cái phao hình heo con này nhất định sẽ siêu cấp siêu cấp đáng yên ! Ai nha nha, sở thích của ta thực đúng là càng ngày càng đáng yêu, đại thúc thấy sao !"

"..... Không cần ! Ta đi vào, ngươi vui một mình đi," ngắm cái phao bơi đáng yêu không nổi kia, Hướng Nhất Phương lập tức có vẻ muốn nhanh chân bỏ chạy, hắn đường đường là đàn ông không cần cái đồ như thế, tuyệt đối không cần !

"Ha hả, đại thúc, không muốn học bơi sao ?" Nhìn bộ dáng Hướng Nhất Phương có chút do dự, Hắc Ngân chỉ chỉ cái nắm màu hồng nhạt ở giữa bể bơi, "Đứa con A Ngốc của chúng ta cũng biết bơi lội mà !"

Hướng Nhất Phương nhìn lại, trong nước quả nhiên là heo A Ngốc, cục thịt kia cứ vui đùa gây sức ép trong dòng nước, nhìn thấy nam nhân nhìn nó, còn "ụt ịt ụt ịt" hai tiếng, lại tiếp tục quơ hai chân heo vui đùa.

Trong nháy mắt, Hướng Nhất Phương có ý nghĩ buồn cười "ta ngay cả heo cũng không bằng."

"Tử hồ ly ! Ngươi không được đùa giỡn Hướng Nhất Phương.," Lạc Tư hiếm khi trở về còn mặc âu phục, vừa cởi cà vạt vừa ôm nam nhân một cái, "Ta đã trở về." Ôn nhu đến mức làm người ta muốn chết, Hướng Nhất Phương ôm trở lại, "mệt mỏi không ?"

"Nhìn thấy ngươi sẽ không mệt," khối băng lớn tan rã thành dòng nước ôn nhu, làm cho người ta muốn chết chìm ở bên trong, ba tiểu công đột nhiên phát hiện Lạc Tư người kia kỳ thật là tên "tình địch" mạnh nhất, tai họa ngầm ssssss cấp !

"A....." ngồi ở trên ghế nằm, Hắc Ngân còn mặc quần con vừa phơi nắng, vừa xem xét hai người đang kính vào nhau như kéo, "Đủ rồi đủ rồi, ta thế nhưng sẽ ghen tị, hồ ly mà ghen thì việc gì cũng làm !"

"Hừ, cho ngươi thông báo tuần trăng mật cho np, cũng không cho ngươi đùa giỡn hắn," Buông nam nhân ra, Lạc Tư trừng mắt nhìn Hắc Ngân.

"Tuần.... tuần trăng mật ?" Hướng Nhất Phương trừng mắt nhìn, hỏi. "Ba chúng ta sao ?"

"Ta cũng muốn, cơ mà hai vị này ngày mốt sẽ về, cho nên nam người chúng ta sẽ có một tuần trăng mật thật hoa hoa lệ lệ ! A...... tuần trăng mật tràn ngập tình yêu, nhưng sẽ làm người bị thương !" Hắc Ngân hướng lên trời hào vài câu.

"Thương người thì ngươi có thể không đi." Lạc Tư cười nói.

Hắc Ngân cười cười, nhìn vào Hướng Nhất Phương nói, "Thương không phải là ta, mà là đại thúc ! Đại thúc gần nhất cần phải tẩm bổ, bằng không lúc đó chẳng mớm nổi một đám sói đâu ?"

Hướng Nhất Phương nhất thời đỏ mặt, nói quanh co hai câu rồi bỏ chạy vào phòng.

Cơ mà vòng tới lại sách dạy nấu ăn, thập phần kỳ quái : cá hấp cách thủy với nhục thong dong, thịt dê cuốn song tiên, thịt bò xào khóa dương, cháo nhục thong dong, thịt nai thái nước khóa dương.....

Hướng Nhất Phương biết rõ thuốcĐông y tự nhiên biết mấy thứ này để làm gì, quả thực là làm cho hắn không gì để nói.

Tại phòng bếp, hồ ly nhà ta vừa nấu thuốc vừa nói : "Trung y đại thúc có mấy cuốn sách thuốc thật không tồi, ừm, còn có phương pháp tập thể hình để tráng dương, ai nha nha, ta càng ngày càng học chăm......."

Tuần trăng mật của bọn họ, sắp bắt đầu..................

Muốn đi tuần trăng mật, Hướng Nhất Phương ngày thường thực bình tĩnh cũng nhịn không được có hơi hưng phấn, đầu tuần năm người cùng nhau mở một đêm "nam nhân hội nghị", bốn tiểu công hết sức nhường Hướng Nhất Phương nói nơi hắn muốn đi.

"Nghe nói cửu trại câu rất được, còn có Tây Song Bản Nạp, Lệ Giang, ta ở trên TV nhìn thấy thực xinh đẹp, nếu không chúng ta chọn một nơi đi." Hướng Nhất Phương cơ bản chưa bao giờ đi du lịch thật cẩn thận nhìn phản ứng của bốn người, kết quả chính là bốn tên gương mặt khác nhau, biểu tình giống nhau..... cười khổ.

Cái gì mà đi Cửu trại câu Lệ Giang chứ, trong nước thì đi lúc nào cũng được, chuyện tuần trăng mật lãng mạn như vậy, đương nhiên là phải đi nước ngoài ! Nước ngoài đi !

Nước ngoài ? Hướng Nhất Phương cho tới bây giới không nghĩ đến đi ngoại quốc, đừng nói nước ngoài, hắn ngay cả tỉnh ngoài còn chỉ đi khoảng vài lần. Hướng Nhất Phương vừa mới nói mấy chữ như "Thái Lan", "CaMộ Phiuchia" linh tinh, liền thấy bốn tiểu công nhiesu mày, vì thế lập tức sửa miệng : "Nếu..... nếu không thì Paris ?"

"Nhất Phương à, anh tính giúp chúng tôi tiết kiệm tiền sao ?!

Cho nên sau đó đồng chí Hướng Nhất Phương bị đẩy ra khỏi "nam nhân hội nghị", bốn tiểu công ghé vào cùng nhau thảo luận một nơi Hướng Nhất Phương chưa từng nghe qua - Câu lạc bộ Oa khải á đảo Fiji (*)

Nghe được mục đích của mấy tên này cư nhiên là cái câu lạc bộ, Hướng Nhất Phương thật đúng là phi thường khó hiểu, đại khái xem trên TV, nhắc tới đến "Câu lạc bộ", trong đầu liền tự động hiện ra - mỹ nữ khêu gợi, rươu. Bọn họ muốn đến mấy câu lạc bộ để làm chi ? Người đàn ông trung niên đã muốn bắt đầu tiết ra chất pantothenic acid, trong đầu tưởng tượng ra cảnh bốn tên tà tâm lớn nhỏ ôm ấp lấy mấy cô gái đẹp. Nếu cho bốn tiểu công biết, không biết là bọn họ nên vui hay nên khóc, nghĩ mấy bậc tiền bối cứ thích tưởng tượng.

Vô luận thế nào, tuần trăng mật hoa lệ cứ như vậy bắt đầu. Bởi vì trong nước không có chuyến bay đi đến đảo Fiji, bọn người trước tiên liên tục chiến đấu ở các chiến trường HongKong Disney Land, hung hăng mê nghiện, cùng nhau đội kính xem phim hoạt hình, cùng nhau ngồi thuyền nhỏ xem mấy vũ xông nhỏ xíu đang múa, cùng nhau đi trên xe qua núi thét chói tai không ngừng, buổi tối đi xem đăng hoải, giống như trong đồng thoại, mà Hướng Nhất Phương cũng cảm thấy mình đang ở trong đồng thoại......

Bất đồng chính là, đồng thoại của hắn đến từ bốn nam nhân tính cách kỳ quái.

Ở Hongkong chưa đầy vài ngày, năm người lập tức đáp phi cơ đến đảo Fiji, trong thời gian đi đường buồn chán, bốn tên ngồi máy bay không đùa giỡn đại thúc, thì cũng xem phim, nhưng đa số vẫn như cũng dùng bút dùng viết, đánh cách cách xử lý thương vụ.

Hướng Nhất Phương có hơi cảm khái, trước kia cảm thấy tổng tài hay gì đó giống như không có việc làm, gần gũi ở chung mới phát hiện quả thực mỗi người đều bận đến chóng mặt.

Cơ mà Hướng Nhất Phương lần đầu tiên ngồi máy bay cũng có hơi hưng phấn, thường xuyên làm một vài trò tán thưởng, mỗi lần đều bị mấy tên bất hảo đùa cợt, thường xuyên đỏ mặt, có thể hay nói giỡn như vậy, cũng là bởi vì khoang hạng nhất được bao toàn bộ, chung quanh không có ai, mấy tên nam nhân keo kiệt không chịu để cho người khác nhìn thấy bộ dáng đáng yêu đến chết của Trung y đại thúc đỏ mặt lại cúi đầu nhẹ giọng mắng cả bọn.

Hướng Nhất Phương nhàn hạ không có việc gì lần này đứng dậy đi đi xem phòng vệ sinh của khoang hạng nhất, vừa mở ra quả nhiên không giống như trên xe lửa, vừa nhỏ vừa sạch, có một cái gương lớn, bồn rửa tay sạch sẽ, bồn cầu mềm mại. Rửa tay sạch sẽ, Hướng Nhất Phương chuẩn bị đi ra ngoài, lại một người vừa vặn đi vào.

"Đại thúc à, thật nhàm chán...." A, đúng rồi, Lạc Văn là Đại minh tinh đang nghỉ mát, cho nên cậu so với Hướng Nhất Phương còn nhàn hơn, không có chuyện gì, thoáng thấy Hướng Nhất Phương vừa vào buồng vệ sinh liền lập tức đi theo vào, còn thuận tiện giữ cửa khóa lại bên trong.

Hướng Nhất Phương có linh cảm khong tốt, trải qua mấy tháng ở chung phát hiện kẻ có bề ngoài như thiên sứ này vẫn là ác quỷ như thường, ghê tởm hơn cả là thường con cọp ăn thịt heo. Rõ ràng hứa hẹn với Hướng Nhất Phương : đêm nay anh ở trên. Nhưng tới buổi tối tuy rằng Hướng Nhất Phương đúng thật là ở trên, nhưng còn là ở bên ngoài !

Còn ương ngạnh ? Tên tiểu tử này sẽ giả khóc, rồi làm nũng, khiến Hướng Nhất Phương không đành lòng, sau đó lập tức bị đẩy ngã làm cái này cái nọ, ngày hôm sau lại ảo não không hết, hối hận không thôi !

"Cái kia..... Tiểu Văn, cậu muốn dùng WC sao ? Tôi đi ra ngoài !" Vội đi ra lại phát hiện cửa mở không ra, lại hoảng thần thấy bên hông bị người kéo tới, cả người đã bị Lạc Văn đặt lên bồn cầu.

"Nhất Phương à.... Chúng ta đã lâu không thân thiết." Mang theo khẩu khí ai oán, Lạc Văn điếc không sợ súng phi thường thuần thục cởi quần của nam nhân, nháy mắt dùng bàn tay ôn hòa hiền hậu cầm lấy nhược điểm của nam nhân, Hướng Nhất Phương lập tức hớp lấy một hơi thật lớn.

"Này.... Nơi này là trên phi cơ !" Bị cầm nhược điểm, chẳng khác nào bị người khống chế hơn phân nửa, Hướng Nhất Phương đẩy không ra Lạc Văn, kích thích dưới hạ thân lại từng đợt từng đợt đánh sâu vào thần kinh của hắn.

"Không phải rất có tình thú sao ?" Vừa lấy lòng nam nhân, Lạc Văn lại cởi lấy quần áo chỉnh tề của nam nhân ra, lộ ra một tảng ngực lớn màu mật ong như tiên tử ẩn hiện, hai điểm dục vọng màu hồng phấn run nhè nhẹ trong hơi thở, đầu lưỡi nhè nhẹ liếm lấy, tốc độ trong tay nhanh hơn làm cho nam nhân kêu lên một tiếng đau đớn, thân mình nhất thời yếu đuối hẳn đi.

"Đại thúc đã thư thái, đến tôi vui chơi !" Cười sáng lạn, Lạc Văn khẩn cấp đem quần nam nhân cởi đến mắt ca, sau đó đánh vào một cái, chôn vào sâu trong nơi mềm mại cực nóng.

"A a..... ha !" Phương thức tiến vào lỗ mãng của Lạc Văn khiến cho nam nhân vừa đau đớn vừa tê dại thỉnh thoảng rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy bả vai của Lạc Văn.

"Nếu đại thúc thúc kêu lớn như vậy, tiếp viên hàng không bên ngoài nhất định nghe thấy." Xấu xa cười, quả nhiên nhìn thấy Hướng Nhất Phương lập tức cắn răng không rên rỉ một chút.

Bộ dáng kềm chế dục vọng của nam nhân như ẩn như hiện càng khiến dục hỏa trong lòng Lạc Văn dâng cao, liền nâng hai chân thon dài của nam nhân bắt đầu điên cuồng tiến vào, lần lượt càng ngày càng xâm nhập cho đến khi nam nhân khó ức chế được từ giữa cổ họng phát ra tiếng, Hướng Nhất Phương không thể không lấy tay bưng kín miệng mình, hắn thật đúng là sợ bị người bên ngoài biết, hắn cư nhiên ở trong phòng vệ sinh của máy bay cùng người làm tình.

"Tiểu.... Tiểu Văn, chậm một chút...." Dưới mỗi lần va chạm, thân thể của nam nhân lại khiến nắp bồn cầu run chuyển, phát ra tiếng "ba ba" rất nhỏ, nước ở bên dưới lại chiếu rọi chỗ giao hợp dâm mỹ.

"Đại thúc à...." Gỡ lấy tay Hướng Nhất Phương, Lạc Văn hôn nam nhân thật sâu, đồng thời lại càng mạnh mẽ đâm vào, đem toàn bộ tiếng rên rỉ của Hướng Nhất Phương nuốt vào trong bụng.

"Lạch cạch" Đột nhiên có tiếng cửa mở, thân thể Hướng Nhất Phương lập tức cứng cả lại, Lạc Văn kích thích vừa đến vẫn còn ở trong nam nhân, không khỏi thoải mái kêu lên.

"Ai nha nha ! Là ai đi vệ sinh trước lại lâu như vậy !"

"Có người đến đâu...." Hướng Nhất Phương khẩn trương đẩy Lạc Văn, người kia lại hừ câu : "Lại đến, chẳng tha được."

"A Ân...." Nói xong lại càng tiến công nhanh hơn, khiến nam nhân kiềm chế không được khinh hô lên, cũng không biết có bị người bên ngoài nghe thấy hay không, người ngoài cửa huýt sáo canh cửa.

Hướng Nhất Phương xấu hổ đến chết lại gặp Lạc Văn thế công khâu giảm, bắt đầu đấu đá lung tung, không biết khi nào thì ngừng lại, cắn rắng kẹp chặt một cái, khiến cho Lạc Văn rốt cuộc nhịn không nổi kích thích trực tiếp phun ra.

"Được rồi được rồi, mau đứng lên !" Đem Lạc Văn vẻ mặt phẫn uất đẩy lên, Hướng Nhất Phương khổ não không biết phải xử lý mấy thứ trong cơ thể, chỉ cầm lấy giấy tùy tiện xoa xoa, thu dọn quần áo chuẩn bị mở cửa.

Hắc Ngân đứng ở bên ngoài gặp hai người từ bên trong đi ra, không có hảo ý nở nụ cười nói : "Ai, cậu hai Lạc sao lại có vẻ mặt bất mãn vậy, có cần tìm mỹ nữ đến an ủi cậu ?"

"Đầu tiên hãy an ủi ngươi đi !" Hừ một câu, Lạc Văn lôi kéo Hướng Nhất Phương đi ra ngoài, Hắc Ngân nhìn thấy Hướng Nhất Phương có chút đỏ mặt, khóe miệng liền ý vị thâm trường cong lên.

(*)Câu lạc bộ Oa khải á đảo Fiji : Quần đảo Fiji Tu-Vaka-i-koya ko Viti , cơ mà do Hướng Nhất Phương dốt địa lý ngoại quốc, nghe thành Câu lạc bộ =))

Ngọn gió biển mát rượi hắt vào khuôn mặt, rừng cây lay đôi, khu rừng rậm nhiệt đới, bờ cát trắng dựa sát vào mặt biển rộng màu xanh lam, trong biển rộng có những dãy san hô hình thù kỳ quái, càng kỳ lạ chính là con có đủ mọi màu sắc, đem nước biển phân tán thành năm màu sắc, giấu như chỉ cần lao vào trong nước, như rơi vào mảng cầu vồng.

Đảo cũng không lớn, nhưng theo lời Hắc Ngân thì ở trong này có thể tận tình cởi trần chạy, cởi trần ngủ, cởi trần tắm..... Giữa ban ngày làm tình làm chuyện, không ai cản trở, không ai rình mò, ba kẻ kia lại gật đầu liên tục, Hướng Nhất Phương cười ngất, gần mực thì đen gần đèn thì sáng, những lời này một chút cũng không sai.

"A.... mệt chết." Đem bè lũ bốn tên đá ra khỏi phòng, Hướng Nhất Phương ngâm mình trong bồn tắm lớn, tùy tiện lau vài cái rồi bỏ chạy lên giường ngủ thiếp đi, ở trên máy bay không được nghỉ ngơi, giờ phút này vừa dính vào gối liền lập tức lâm vào mộng đẹp.

Bốn tên bại hoại tinh lực tràn đầy cũng không có tới quấy rầy, Hướng Nhất Phương ngủ thẳng đến buổi tối, tỉnh lại thì trời đã xuống bóng, ngoài phòng có nhiều điểm tinh quang, im lặng mà yên hòa, chỉ nghe thấy tiếng sóng biển đập vào đá ngầm.

Mở cửa sổ ra, thư thư phục phục hít lấy gió biển nhẹ nhàng khoan khái, khóe mặt đột nhiên thoáng nhìn ra ngoài bể bơi, bốn phía cũng không có người nào, nam nhân nói thầm : "Lúc này không phải là bọn họ ở...."

Ngay sau đó, đại thúc của chúng ta mặc tiểu quần bơi xuất hiện bên bờ bề bơi, trên lưng cầm cái phao bơi, lặng lẽ đi xuống, tạo nên một vòng gợn nước, dòng nước ngoạn lên. Ngày thường căn bản không dám ở trước mặt bốn tên ác ma bơi lội, mỗi lần nhìn đến vẻ mặt gian trá của mấy tên như nói lên : đại thúc cởi hết ra bơi đi ! Hướng Nhất Phương lập tức chuồn vào trong nhà.

Hơn nữa... chủ yếu là hắn không biết bơi, một đại nam nhân luôn có điểm xấu hổ.

Nam nhân đã sớm muốn chơi đùa trong nước, vừa ở trong nước chơi đùa không lâu nhiên nghe được "bùm" một tiếng, quay đầu lại chỉ nhìn thấy tầng tầng vòng nước lan ra, cũng không thấy người nào.

"Ai ? Ai thế ?" Ôm cái phao, Hướng Nhất Phương có chút căng thẳng nhìn mặt nước yên tĩnh, căn bản không có một người nào, trong lòng lập tức kinh hoảng, nam nhân đang chuẩn bị bơi tới bờ biển đi, hai chân đột nhiên bị người giữ chặt xuống.

"A.... Á !" Quả tim bị nhảy dựng, Hướng Nhất Phương còn chưa kịp kêu lên đã bị kẻ từ trong nước trồi lên bưng lấy miệng : "Mẹ nó à, đoán xem ta là ai nha ?"

"Hắc Ngân ! Như thế nào là ngươi, làm ta sợ muốn chết, giả thần giả quỷ." Hít sâu lấy, Hướng Nhất Phương nhẹ nhàng thở ra, còn không đợi trái tim hắn ổn định, thân thể đã bị Hắc Ngân ôm lấy bơi về một phí, nước không sâu, khoảng hai thước, cơ mà khiến Hướng Nhất Phương sợ tới mức ôm lấy, ôm chặt lấy Hắc Ngân không buông tay.

"Hắc Ngân, đừng náo loạn, ta không biết bơi, đưa ta lên bờ đi." Cách bờ biển cũng một đoạn, Hướng Nhất Phương hiện tại chỉ có thể ôm lấy Hắc Ngân mới có thể không rơi xuống, cơ mà kẻ kia trong đêm tối chỉ phát ra tiếng cười âm trầm, sau đó ở con mắt trợn trừng của Hướng Nhất Phương lại đem người ôm đến khu nước sâu, sâu sáu thước, cái này Hướng Nhất Phương chết cũng không có cách.

"Đại thúc, nói đi ! Người ngươi yêu nhất là ai ?" Hắc Ngân một tay ôm nam nhân, một tay đưa chân của nam nhân lên lưng mình, Hướng Nhất Phương thực khẩn trương giống như cá bật lên bời.

"Ba mẹ ta, bọn họ đã sinh ra ta." Tên Hắc hồ ly này mỗi lần đều trêu đùa hắn, Hướng Nhất Phương tự nhiên biết đáp án mà Hắc Ngân muốn, hắn giả ngu, tiếp tục giả ngu.

Hắc hồ ly nhíu mắt lại, đột nhiên lội xuống, nước lập tức lên đến cỗ, mắt thấy sẽ còn đi xuống, Hướng Nhất Phương vội nói : "Là ngươi ! Là ngươi !"

"Cái gì là ta nào ?" Mỗ hồ ly cười đến ánh mắt híp cả lại.

"Ta yêu nhất chính là người, được rồi mau đi lên ! Đi lên !" Thủy đã gần đến miệng, từ trung thực đại thúc rốt cục lại một lần nữa bị giáo dục lại.

"A.... đại thúc của ta thực ngoan." Hắc Ngân lại một lần nữa ôm nam nhân trồi lên, đem mặt hồ ly tiến tới, "Ta muốn đại thúc hôn cơ, không phải nhẹ nhàng điểm một chút, phải thực nhiệt tình thực nhiệt tình, nếu không ta sẽ phải đi làm dịu, không nghĩ qua là liền lộ vài trong nước, ai...."

Gương mặt chữ điền lập tức sầm lại, tử hồ ly thừa nước đục thả câu (nguyên văn : nhân lúc cháy nhà đi hôi của) ! Cười tới ánh mắt cũng không thấy ! Kẻ đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, ngay lại lúc tử hồ ly muốn giở trò cũ trầm xuống, Hướng Nhất Phương bưng lấy đầu Hắc Ngân hôn đến, chủ động mở hai hàm răng nanh của hồ ly đem đầu lưỡi tiến vào, hôn sâu một cái.

"Hô.... được chưa, đưa ta đi lên." Hướng Nhất Phương ghé vào vai Hắc Ngân nhẹ giọng nói, tử hồ ly tuy rằng thường xuyên đùa dai, nhưng vẫn có mức độ, bất quá, đến nước này cũng nhiều lắm rồi, cùng lắm buổi tối đáp ứng cho gã một phòng.

Nhưng.... hồ ly hôm nay tựa hồ còn không tính toán buông tha đại thúc, một tiếng cười khẽ đem nam nhân mặc độc nhất chiếc quần bơi kéo đến giữa hai chôn, ngón tay lợi dụng dòng nước liền thân vào, Hướng Nhất Phương nháy mắt hợp một hơi thật lớn : "Hắc Ngân !"

"Ta muốn cùng đại thúc ở trong nước ái ái.", Hắc hồ ly vừa cười vừa tiếp tục mở rộng lãnh địa. "Ngươi ở trên máy bay cùng Loa Văn làm chuyện hắc hưu hắc hưu, ta mới biết đó !"

"Đi.... đi trên bờ không được sao ?" Vì cái gì phải sâu như vậy, lại ở chỗ sâu như vậy !

"Không được." Nhẹ nhàng cười, Hắc Ngân đem nam nhân hướng chỗ nước sâu nhất của bờ biển, cũng không đem nam nhân đi lên, dính sát vào nhau, nước lại lạnh lẽo như thế, nhưng cũng không làm hạ nhiệt được lửa tình dục đang cuồng trướng.

Hôn xuống, ở thế hôn cao siêu của Hắc Ngân, nam nhân rất nhanh có phản ứng, tứ chi giao triền, ở trong nước tìm không khí lẫn nhau, không ngừng hôn nông nhiệt, nước kia, cũng sôi trào....

"A.... A...."

Đột nhiên cả người như nảy lên, Hướng Nhất Phương bị Hắc Ngân đưa nổi lên mặt nước, thân thể màu mật ong dựa vào bờ biểu trắng, nửa người dưới lại tẩm trong làn nước sắc trời. Từng ngụm từng ngụm thở hào hển, Hắc Ngân ở trên thân nam nhân cứ thế để lạc ấn ký đỏ tươi, từ mắt cá chân, tiểu thối, đùi, đến điểm mẫn cảm trên bụng....

"Ô....." Nam nhân ẩn nhẫn, địa phương mẫn cảm nhất bị người khác chặt chẽ nắm giữ, hai chân dạng ra như cá phiêu đãng trong nước, từng đợt khoái cảm kịch thích như châm vào trong cơ thể, hai tay vùi vào mái tóc ướt át của người phía trên.

Trên thân thể màu mật ong bị Hắc Ngân dùng đôi môi dính dấp từng giọt nước nước, bọt nước trước ngực, trong ánh sáng lóe lóe của ánh trăng trên cao, như phù dung mị hoặc. Đầu ngửa ra sau vì kích thích của cơ thể, cả người trong gió đêm hình thành một tư thế cực mỹ, hết thảy đều thuần mỹ.

Mị hoặc của nam nhân, trong bóng đêm, trong làn nước đạt đến cao trào.

"Ân.... A...."

Thân thể, trước sau trung thực nhất, khi Hắc Ngân theo làn nước thuận hoạt mà một hơi đi vào, ôn nhu say đắm, đem bộ ngực lấp đầy không khí.

"Đại thúc, muốn chính mình động thủ sao." Nở nụ cười, Hắc Ngân đỡ thắt lưng của nam nhân đi lên.

Thân thể đong đưa, tư thế giao triền, mặt nước vốn bình tĩnh, thế nhưng bắt đầu rung động, người nóng như lửa tạo nên từng trận gợn sóng.

"A...." Kẹp chặt thắt lưng của Hắc Ngân, trong cuộn sóng nước phập phồng, Hướng Nhất Phương dựa vào vào bả vai kiên cố của nam tử, lạc vào bể dục, dần dần di động.

Làn nước "ọc ọc" ra tiếng, hai thân thể trầm trọng thở dốc hỗn loạn, khong kềm chế được mà phát ra tiếng rên rỉ cao vút trong yết hầu, trong ban đêm yên tĩnh, tra tấn mấy tên kia.

Mấy tên ghen tị kia.

Tiểu đảo xinh đẹp, ánh sáng xinh đẹp, nước biển xinh đẹp, lúc này thích hợp nhất là gì ? Tất nhiên là đi dạo bờ biển, phơi nắng phơi nắng.

"Mặc... mặc cái này ?!" Cầm trên tay một cái tiểu quần bơi, Hướng Nhất Phương có chút khó xử nói, "Có phải lộ liễu quá không ?" Bốn tên trăm miệng một lời : toàn thân đã bị ta xem qua, thẹn thùng gì, mặc vào !

Bọn này..... vô lại !

Thấy bọn này còn có vẻ muốn đi lên giúp thay quần áo, Hướng đại thúc một người một cước đá toàn bộ ra ngoài : "Các người trước đi ra ngoài, ta thay xong liền ra ! Nhanh lên đi ra ngoài ! Đi ra ngoài !!"

Sau khi đuổi mọi người đi, Hướng Nhất Phương xách lên cái quần bơi nho nhỏ màu hồng phấn, nghiến răng nghiến lợi nói câu : "Thối hồ ly chết tiệt !"

Trở mình đến trở mình đi cũng chỉ có duy nhất cái khố nhỏ đáng yêu này, sau mông còn hiện lên một con heo nhỏ, Hướng Nhất Phương thật muốn lập tức lao đến đánh chết tên hồ ly, bất đắc dĩ đem quần thay xong, nam nhân nhìn vào chính mình trong gương - ngây người !

"Nhiều dấu hôn như vậy như thế nào đi ra ngoài chứ !" Một tiếng khóc thét.

Trong tay cầm chai chống nắng "Thiểm Lượng bài", Lạc Văn vừa ngồi trên mặt cát trắng vừa nhìn : "đại thúc như thế nào lại chậm như vậy ! Ta còn chờ anh ấy đến thoa kem cho ta !"

Bên cạnh Lạc Văn, Hắc chồn cười hì hì dựa vào ghế, vừa uống nước trái cây vừa thở dài : "Trung y đại thúc thật sự là chậm nhe, ta còn chờ cho hắn đến thoa kem chống nắng cho ta, ha hả ha hả...." Lời vừa nói này lập tức thu nhận một cái nhìn xem thường từ Đại Minh tinh Lạc nhị thiếu gia.

Bên cạnh Hắc hồ ly, không ai, cách đó một dặm, một bóng người đang vượt sóng trong biển sộng, khiêu chiến với tự nhiên. Lạc Tư phiêu mắt nhìn Mộ Phi đang lướt sóng, nói : "Ta đi xem xem."

"Ta và ngươi cùng đi thế nào ?" Hắc hồ ly đang muốn đứng lên, tay đã bị Lạc Văn bên cạnh bắt được, Đại minh tinh cười cười : "Để anh ta đi là được."

Nhìn hồ ly đen mặt, Lạc Tư nghênh ngang hướng về phía khách sạn.

"Khốn ~" Hắc hồ ly lại nằm xuống, than thở nói, "Quả nhiên là anh em, ngay là tâm cũng đồng lòng.... ai, ta cũng muốn tìm một cái đồng tâm tư nha." Vừa cười, vừa híp đôi mắt dài nhỏ liếc nhìn về phía một người nào đó đang lướt sóng.

Khi Lạc Tư còn chưa đến khách sạn, nhìn thấy nam nhân đang đưa lưng về phía hắn, bộ dáng bồi hồi đứng trong bóng cây tùng nhỏ, lúc chậm rãi đến gần, tầm mắt tên này rất nhanh tập trung ở thứ che đậy nằm trên - chiếc tiểu khố màu hồng hồng khả ái.

Lặng yên không một tiếng động tiếp cận, Lạc Tư đột nhiên tiến lên bưng kín miệng nam nhân, "ba" một tiếng vô vào cái mông kiều kiều gợi cảm của nam nhân.

"Ư...." hừ một tiếng, Hướng Nhất Phương quay đầu thấy Lạc Tư cười như không cười , hai dòng mồ hôi liền chảy ra, "Ngươi như thế nào ở trong này ?"

Đem nam nhân vòng vào trong lồng ngực, Lạc Tư vẻ mặt chính trực đưa tay bao lấy hạ thân của nam nhân, buồn cười nói : "Những lời này hẳn là ta phải hỏi ngươi mới đúng, thay xong rồi sao lại không đi ra ?"

"Này ! Nơi này sẽ có người đi qua !" Bị Lạc Tư biến thành nôn nóng bất an, Hướng Nhất Phương nhắc nhở nam tử nơi này là bên ngoài, hơn nữa là nơi lúc nào cũng có thể có người qua kẻ lại.

"Hả hả," Lạc Tư liếc mắt nhìn nửa dưới của nam nhân, nhếch lên khóe miệng, "Nhưng tiểu đệ đệ của người giống như không cho rằng như vậy."

"Này !" Đỏ mặt, Hướng Nhất Phương cho đối phương một cái trừng mắt, là nam nhân bị nhào qua nặn lại như vậy không phản ứng mới là quái, còn không phải là lỗi của Lạc Tư ! Một lúc sau chụp tới cánh tay đang làm càn, Hướng Nhất Phương tới, "Ngươi không phải tới tìm ta sao, chúng ta đi lại đi, đừng để họ chờ sốt ruột."

"Cứ để cho họ chờ." Đột nhiên kéo quần nam nhân xuống đầu gối, Hướng Nhất Phương lập tức kinh dị không nói ra lời, trừng mắt nhìn Lạc Tư, lại thấy đối phương đem mình đặt trên người, dựa vào cái cây tráng kiện.

"Không, không được ! Sẽ có người nhìn thấy ! Sẽ có người nhìn thấy !" Nhìn đến Lạc Tư cũng đem quần mình cởi xuống, Hướng Nhất Phương thật sự mém té xỉu, cái tên điên cuồng này chẳng lẽ lại ở nơi này cùng mình làm cái kia cái kia ?

Sự thật là, Lạc Tư đích thật là làm thế.

"Hư a....." thắt lưng độn đau, một cái gì đó vừa cứng vừa thôi lập tức đi vào, Hướng Nhất Phương hớp một ngụm không khí, hai tay nắm chặt bả vai của Lạc Tư, "Lạc Tư...."

"Ân a !" Nương trọng lục, tên kia động đậy người một chút là toàn bộ đi vào, không có chất bôi trơn cùng thô lỗ dã tính, thân thể lại một phen cuồng dã, trong ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, hóa thành tiếng kêu rên cùng thở dốc.

"Np....." Gọi tên nam nhân, Lạc Tư bắt đầu mãnh liệt luật động, nam nhân đè nặng cánh tay của kẻ xâm lượng, dựa lưng vào thân cây thô ráp, mỗi một lần rung động thân thẻ, đều khiến cái cây đu đưa, "xào xạc" từng tiếng từng tiếng, lá cây từ trên nhánh run rẩy bay xuống bay xuống lót lên hai kẻ đang ôm nhau dưới tàng cây.

"Chúng ta.... chúng ta trở về được không ?" Trong lòng luôn nói thế, np trong lúc mãnh liệt khoái cảm vẫn cứ lo lắng có người tùy thời xuất hiện, mặc kệ người bán hàng hay là ai khác, hắn cũng không muốn bị người nhìn đến, mà tâm tình bởi vì căng thẳng, cả thân thể cũng buộc chăt, lại càng lôi kéo dục vọng của kẻ xâm lọng.

"Cứ để cho họ xem, dù sao ngươi cũng là người của ta." Thân mình cúi sát xuống, lại càng thêm thiếp hợp, lại càng thêm xâm nhập, Lạc Tư cúi đầu cắn vết hôn mà Hắc Ngân để lại trên người Hướng Nhất Phương, dùng dấu vết của chính mình bao trùm lên kẻ khác, vừa mút vừa cắn, làm cho Hướng Nhất Phương có chút tê dại đau đớn.

Nhưng cảm giác thành thực của thân thể, đau đớn ban đầu đã dần dần biến thành tê dại khó nhịn, giữa đôi môi luôn thoát ra tiếng rên rỉ không ức chế được : "A a.... Ân a....."

Từng đợt từng đợt thở dốc, trong ái dục cùng xấu hổ lại là ngôn ngữ của khoái cảm, cùng lúc với nỗi lo có người xuất hiện, lại là hưng phấn giao hợp không điều khiển nổi, hai phía cùng kích thích, khiến dây thần kinh rung động.

Thân thể vốn đã mẫn cảm, ở mỗi lực va chạm, lại lâm vào dục ái, chôn vùi lý trí vào trong tẫn tình hoan du, cho đến cuối cùng một khắc hô lớn ra ngoài, ngoài ý muốn vang dội cùng mị hoặc.

Mà sau tiếng rên rỉ cao vút, lý trí trở lại bình thường, nếu không phải Lạc Tư mạnh mẽ lôi kéo Hướng Nhất Phương đi đến bờ cát, nam nhân thật muốn đào một cái hố, hắn cư nhiên ở cao trào cuối cùng kêu ra tiếng, lại là một tiếng lớn đến vậy !

Cuối cùng đã có bao người nghe được đây ?

Hướng Nhất Phương đỏ mặt ngồi trên ghế nằm uống nước trái cây, Hắc Ngân lại cười lớn một câu : "Đại thúc à, trời đã sáng trưa rồi sao lại kêu lớn đến yêu mị như vậy, không tốt đâu !"

Hướng Nhất Phương phun ra ngụm nước trái cây.

"Ya ! np, quần bơi của anh sao lại đổi với anh trai tôi vậy ?" Lạc Văn mạn bất kinh tâm (vô tình vô ý) một câu, lại làm cho Hướng Nhất Phương phun ra toàn bộ ngụm nước trái cây.

Cúi đầu nhìn, ngất xỉu, bọn họ đổi quần bơi với nhau hồi nào vậy ? Ngẫm lại vừa rồi bởi vì tiếng hô lớn, Hướng Nhất Phương chính là đầu óc khá mơ hồ, cư nhiên không phát hiện quần đã bị Lạc Tư đổi mất.

Nhìn xem xa xa, Lạc Tư đứng ở bên cạnh Mộ Phi cười đến đắc ý khoe ra chiếc quần bơi nhỏ màu hồng phấn, thực là một việc kỳ lạ.

Du du vịnh, phao phao tắm, khiêu khiêu vũ, đàm đàm tình, cuộc sống gia đình của tuần trăng mật tạm gọi là quá sức ngọt ngào, nhưng Hướng Nhất Phương qua tuổi ba mươi đã muốn dần dần phát hiện, hắn thật sự không phải đối thủ của đám xú tiểu tử hai mươi tuổi đầu sức lực vô hạn, xem bọn hắn một đám cả ngày không đùa hắn thì không thể sống được, Hướng Nhất Phương như nhận thức được rồi.

Hướng Nhất Phương ngu ngốc sao ? Không, hắn không ngu ngốc, truy rằng ngầm so với mấy tên kia, luận thể lực cũng không được, nhưng nam nhân biết nhược điểm của đám xú vô lại này, hắn chỉ là không muốn, đám kia cũng coi hắn như pháp nên, cho nên sau khi bị Lạc Văn Lạc Tư Hắc Ngân đột kích, Hướng Nhất Phương hung hăng giáo huấn bọn họ một chút.

Trừng phạt chính là ! Đại thúc của chúng ta tự mình xuống bếp an ủi ba vị, kết quả sao..... đừng hỏi, nhưng Hướng Nhất Phương thực vừa lòng, phi thường vừa lòng, còn tính toán về sau trừng phạt thêm nữa, ví dụ như điểm huyệt, châm cứu, bạt hỏa quán !

Vài ngày ngọt ngọt mật mật qua đi, lúc này Hướng Nhất Phương tựa vào trên giường, hưởng thụ mát xa, hắn mát xa cho người ta nửa đời người, hiện tại rốt cục có thể hưởng thụ tư vị được người mát xa.

Âm nhạc thư thái, huân hương mê người, không khí thả lỏng hơn nữa thủ pháp mát xa tuyệt vời, Hướng Nhất Phương rất nhanh cảm thấy hơi buồn ngủ, tự nhiên không biết khi nào thì trong phòng đến một người đàn ông, người này cho người mát xa đi ra ngoài, đóng cửa lại đi đến bên người nam nhân.

"Nhất Phương....." Thì thầm, nam nhân nằm trên giường không có phản ứng gì, sau khi ừ một tiếng lại tiếp tục ngủ đến say sưa.

Cúi đầu hôn mái tóc đen mềm mại của nam nhân, trong hơi thở hít lấy hương vị sạch sẽ mà nhẹ nhàng khoan khái trên thân nam nhân, một tiếng thở dài " "Đây là một cái trừng phạt nhỏ, ai bảo anh luôn xem nhẹ tôi, ha hả."

Nhưng khẩu khí, cũng mang theo một ít hưng phấn.

Từ trong người lấy ra một băng vải trắng nhẹ nhàng quấn quanh hai tay nam nhân, để sau lưng khiến không nhúc nhích được, mảnh vải được thắt lại một cách hoàn mỹ.

Phía trước tối đen như cái lồng gắn vào mắt nam nhân, từ phía sau ập tới, cắt đứt tầm mắt của Hướng Nhất Phương. Mà dần dần, Hướng Nhất Phương đã phát hiện có chút không ổn, hơi hơi giật tay cũng không cách nào nhúc nhích được, trước mắt lại tối đen một mảnh, lập tức bật dậy.

"Ai a ?! Hắc Ngân, đừng náo loạn !" Loại này đùa giỡn bình thường chỉ có Hắc Ngân thích nhật, Hướng Nhất Phương tự nhiên mà nói như vậy, lại vừa vặn kích thích thần kinh của Mộ Phi.

Ôm lấy nam nhân đang hoảng hốt, Mộ Phi đem Hướng Nhất Phương đặt lại ở trên giường, giật lấy hai chân dùng băng vải cột tách ra ở chân gường, quần áo màu trắng như ẩn như hiện bộ đùi rắn chắc của nam nhân, mê loạn mà hấp dẫn.

"Này, đừng náo loạn !" Hướng Nhất Phương bị trói lại trên giường, phía trước lại một mảnh tối đen, hai chân lại bị tách ra, nam nhân không được trả lời bắt đầu hoảng hốt từng đợt.

"Đừng nhúc nhích, kẻo trầy da." Nhìn thấy bộ dáng giãy dụa trên giường của nam nhân, Mộ Phi vừa đau lòng lại vừa hưng phấn, vẫn rất muốn nhìn nam nhân trong ái dục mà khóc đã từ lâu quấn quanh chàng, nếu không phải Hắc Ngân giật dây, có lẽ chàng thật đúng là không thể ra tay với Hướng Nhất Phương.

Nghe ra thanh âm của Mộ Phi, Hướng Nhất Phương gỡ khỏi tảng đá trong lòng, dần dần trấn tĩnh lại : "A Phi, đừng náo loạn, mau cởi ra."

"Không được" Người con trai anh tuấn, lại có chút tính trẻ con nâng cằm Hướng Nhất Phương tiến lại hôn sâu một cái, tắc ở trong miệng Hướng Nhất Phương, làm cho đối phương nói không ra lời.

"Ô ô...." Hướng Nhất Phương dùng sức lắc đầu tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng Mộ Phi nghe không hiểu, đối phương thấp giọng nói : "Nhất Phương, đây là trừng phạt, nhìn trên người anh đầy người đều là dấu hôn của ba tên vô lại kia, trong lòng tôi có bao nhiêu ghen tị anh biết không ? Cho nên, tha thứ cho tôi." Nói xong khóe miệng cười nhếch lên.

Nhẹ nhàng một câu, áo khoác tắm trên thân nam nhân liền rơi xuống, lộ ra da thịt bóng loáng màu mật ong, áo tắm màu trước khoát lên cánh tay, khoe ra nơi hấp dẫn khác, mà sau khi nam nhân giãy dụa, vạt áo cũng trở nên toán loạn, ẩn ẩn có thể thấy được bộ vị e thẹn.

Mộ Phi hớp một hơi thật mạnh, nhớ tới túi đạo cụ mà tử hồ ly cho chàng, lại từ trong túi lấy ra sợi dây thừng khá thô, nuốt nước miếng một cái, Mộ Phi dùng dây thừng cột vài trên người Hướng Nhất Phương, dây thừng thô lỗ đối lập với làn da nhẵn nhụi, nhất là đối lập với điểm trên ngực, khẽ ma sát với đột khởi, mang theo loại phế đồi mỹ cảm.

Trong lồng ngực nam nhân phập phồng không ngừng, mặt trên của dây thừng cũng khẽ ma sát, kích thích Mộ Phi đang đứng ở bên cạnh.

"Nhất Phương...." Kêu tên của nam nhân, Mộ Phi liền trước hết tách ra hai chân thon dài của nam nhân, dùng sức ma sát căn bộ, vừa hôn ngực nam nhân, miếng băng vải nằm trên điểm mẫn cảm giữa hai chân của nam nhân vẫn bị trói lại như cũ, quả thực là kêu gợi muốn chết.....

"Ư ư !" Hạ thân đột nhiên bị ngón tay lạnh như băng đâm vào, nam nhân khó nhịn kêu rên đồng thời lại lại bị dây thừng ma sát vào điểm mẫn cảm mà dần dần buồn bực, cảm giác tê dại kỳ dị cứ theo điểm bị trói chặt từng chút từng chút rót vào cơ thể, phía trước của nam nhân đã muốn ngẩng đầu lên.

"Như vậy không thể được." Dùng công cụ đem phía trước của nam nhân khóa lại, thân thể của Hướng Nhất Phương kịch liệt run lên, dây thừng ma sát lần lượt kích thích nam nhân, nhưng giam cầm phía trước lại làm cho hắn không thể phát tiết, cuối cùng chỉ có thể nức nở không ngừng trong cổ họng.

Một viên tròn lạnh lẽo đột ngột bị nhét vào hạ thể của nam nhân, Hướng Nhất Phương hoảng sợ "ư" một tiếng, trong ngực càng đập đến điên cuồng, cho đến khi đồ vật bị nhét vào thân thể, mới nghe được thanh âm của Mộ Phi : "Đừng sợ....."

Đừng sợ cái đầu ngươi ! Hướng Nhất Phương phát ra thanh âm kháng nghị, cơ mà vật tròn tròn kia cư nhiên chấn động trong thân thể, chống cự của nam nhân trong nháy mắt biến thành khoái cảm mà phát ra tiếng rên ri : "Ư ư ư..... ưm ư ưm !"

Đầu lắc lư không ngưng, cứ chấn động từng đợt từng đọt đánh sâu vào thân thể mẫn cảm, từ mỗi lỗ chân lông truyền đến toàn thân, thân thể nửa che đậy nửa lộ ra cảnh xuân vô hạn, bằng vải nhẹ nhàng lay động, chiếc cổ dài nhỏ ngửa ra sau tạo thành một độ cung tuyệt đẹp, Mộ Phi đứng ở bên cạnh có chút thất thần, nam nhân này hiện tại quả thực chính là một cái yêu nghiệt !

"Ư ư ưm...." Dục vọng không thể phóng thích, băng mắt đang che mờ ánh mắt của nam nhân đã muốn bị nước mắt làm ướt, tiếng rên rỉ tình dục cũng dần dần pha nghẹn ngào, Mộ Phi nhất thời ngắm nghía cảnh xuân rốt cục phát hiện điểm ấy, khẩn cấp đem viên tròn trong cơ thể nam nhân ra, sớm thay nó bằng thứ cứng rắn chờ phát động.

"Ô a !" Như gỡ mất đồ che miệng, nam nhân từ trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ mãnh liệt, "A A A.... Ân....."

Lấy đi công cụ giam cầm dục vọng của nam nhân, Hướng Nhất Phương ở trong tay Mộ Phi phóng ra nhiệt dịch, chờ đến lúc cởi bỏ băng mắt, hai mắt hắn đã đầy nước, chỉ có thể ghé vào trong lồng ngực của nam tử cường tráng, tùy ý run rẩy, phát ra tiếng trầm thấp tê dại đến tận xương.

Hai người không biết chính là, ở một phòng, ba ánh mắt đang gắt gao nhìn chằm chằm màn hình lớn trước mắt.

"A.... ta cũng muốn được như vậy !" Lạc Văn dậm chân rồi chạy về phía khác đi dội nước lạnh.

"Hừ ! Phế Mộc Đầu dáng người cũng thường thôi." Lạc Tư tuyệt đối ghen tị hừ một câu, lại liếc nhìn tên chồn đen ở bên cạnh đang xem thực hưng phấn thực hưng phấn, " Ngươi giật dây Phế Mộc Đầu đi SM Nhất Phương, sao không tự mình đi ?"

Hồ ly híp mắt cười nói : "Ta sao, có băng ghi hình xem là được, đại thúc quả nhiên thật gợi cảm giống như trong tưởng tượng ! Cơ mà ta cũng không muốn sau này phải quỳ trên bàn kim nha," tiếp theo còn nói câu : "Đinh Ốc này, vai diễn nam công AV chính của ngươi bị Mộ Phi tức đoạn thực ghen đi ? Ha ha ha !"

"Tử biến thái !" Khinh thường phiêu mắt nhìn cái bàn chứa đầy hàng của Nhất Phương của hồ ly, Lạc Tư đi ra khỏi phòng, đi chỗ nào ? Đương nhiên là đi dội nước lạnh, tiện thể sớm đồng tình với bạn học hiện tại thực thích lúc sau sẽ thực thảm Mộ Phi.

Kỳ thật Lạc Tư cũng có cái bí mật không thể cho ai biết, dưới gối đầu của y cũng cất giữ phim đem không ít so với Hắc Ngân, ít nhất trong đó có diễn viên là y không phải sao ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.