Dục Mãn Hạnh Lâm

Chương 8: Ác mộng kéo dài



Trên hành lang hôn ám, Lạc Văn mặc áo ngủ đi dạo, không biết vì cái gì ngủ được nửa giấc liền tỉnh dậy, hoặc là căn bản nói không có ngủ.

Trong đầu, không ngừng lặp lại cái hình ảnh lão nam nhân bị chính mình vây quanh ở trong lồng ngực. Cơ mà, cái kia lão nam nhân hiện tại thé nào ? Hắc Ngân đột nhiên đối Trung y cảm thấy hứng thú như vậy, liền cho đi gọi Hướng Nhất Phương, cơ mà hơn phân nửa không có chuyện gì tốt, đương nhiên rồi, đối với Hướng Nhất Phương chẳng có chuyện gì tốt.

Nhưng là, Hướng Nhất Phương sẽ không thật sự ngốc như vậy đi ? Nghi vấn này trong Lạc Văn khi nhìn đến tl im lặng ở trên giường đã muốn có trả lời. Thật đúng là đứa ngốc, đều tự thân khó bảo toàn còn muốn chuốc phiền toái cho người khác.

Đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, Lạc Văn hướng tới một căn phòng.


Nam nhân vô lực ngã trong lòng nam tử, không có một tia khí lực, thậm chỉ cả ngón tay cũng không nhúc nhích, tùy ý Lạc Tư liếm liếm vết thương trên người.

Rốt cục, đã xong rồi sao ? Nam còn không thở đủ một hơi, cửa phòng đột nhiên bị người mở ra, một chàng thanh niên giống như quý tộc thời Trung cổ bị cảnh tượng trong phòng làm kinh hoảng, thất thần nhìn hai người đang quấn quanh cùng một chỗ.

Không có kính mắt, không có mái tóc lộn rỗn, trên mặt mồ hôi ẩm ướt, thần sắc mệt mỏi đầy gợi dục, trong ánh mắt cũng mê mang cùng thống khổ, cả người lộ ra một cỗ thành thục khêu gợi.

Quan trọng là, đại thúc này còn bị chính anh tria mình mở ra hai chân ôm vào trong ngực, dựa vào Lạc Tư trong lồng ngực, phía trước lại hiện trước mắt cậu không sót một cái gì, vô luận là nơi riêng tu, hay là vết hôn lấm tấm trên bắp đùi, chui vào thật sâu trong mắt Lạc Văn.

"Hóa ra là Tiểu Văn, ngủ không được sao ?" Một tay bao lấy hạ thể của nam nhân, Lạc Tư vừa âu yếm Hướng Nhất Phương đã muốn hư thoát, vừa bình tĩnh nói.

"Ô.... không cần." Không cần như vậy ! Ở trước mặt người khác để lộ ra cái dạng này, đã muốn alf cho hắn thập phần khó chịu, huống chi còn làm trò đùa bỡn bản thân. Nhưng cho dù hắn giãy dụa thế nào, cũng vô pháp giải khai cái ôm mạnh bạo của Lạc Tư.

Hướng Nhất Phương không biết thanh âm vô lực của mình chui vào trong tai người khác thì mê người tới thế nào, trầm thấp mà gợi cảm, ẩn nhẫn mà bất đắc dĩ, câu dẫn người ta đến chà đạp, đến thương yêu.

Lấy tay đóng cửa lại, Lạc Văn lộ ra một nụ cười thiên sứ : "Anh, như thế nào có thể chính mình một mình trộm hưởng lạc ?"

"Nếu Tiểu Văn đã nói, anh nhường lại cho em !" Lạc Tư buông ra nam nhân trong lồng ngực, mất đi chống đỡ nam nhân lập tức ngã xuống giường.

"Đi tắm một chút, bên ngoài giao cho em." Thân mình trần trụi từ trên giường đi xuống, Lạc Tư vừa nói, vừa đi vào phòng tắm, không lâu liền truyền đến từng đợt tiếng nước.

Lạc Văn nhìn chằm chằm nam nhân xụi lơ trên giường, không tự giác nuốt nuốt nước miếng, cậu còn chưa cùng nam nhân làm, nhưng bộ dáng thoạt nhìn ăn rất ngon.

"Anh trai ta đúng là cá tính ái cuồng." Không nhìn ra Lạc Tư bình thường bộ dáng văn nhã, phương diện này cũng không phải là có thể dễ dàng thỏa mãn.

Ngón tay gặp phải dấu hôn trên thân nam nhân, lập tức đưa tới cho nam nhân một cơn run rẩy, Lạc Văn mạnh mẽ đè xuống : "Sao lại run tới vậy, ta thực sự đáng sợ sao ?" Bạn đang

Hắn cũng không muốn run rẩy, nhưng tưởng tượng đến kế tiếp còn có thể bị rơi vào vũ nhục, Hướng Nhất Phương thật sự không biết bản thân còn có thể chịu đựng được không.

Rõ ràng là nam nhân cao lớn thô kệch, vừa không xinh đẹp vừa không trẻ tuổi, rốt cuộc vì sao lại như vậy đối với chính mình ?

Sau một trận dồn dập âu yếm, Lạc Văn hiển nhiên so với Lạc Tư càng không có kiên nhẫn, sau tiếng kêu rên của nam nhân liền cường ngạnh đi vào, có lẽ lúc trước đã làm, lúc này đây đi vào cũng không phải thập phần cự khổ, nhưng cũng không phải dễ dàng.

"Hừ ! Như thế nào chặt như vậy !" Lạc Văn thầm mắng, rõ ràng đã bị anh trai chơi đùa, như thế nào vẫn giống như cái xử nữ. Đem hai chân thon dài đã đầy ắp dấu vết tình dục giắt lên cánh tay, Lạc Văn nhanh chóng di chuyển.

Thật sự là chướng mắt ! Nhìn thấy bắp đùi toàn dấu hôn tươi đẹp, Lạc Văn cúi đầu tại nơi miệng vết thương gia tăng thêm cái của mình, mà giờ phút này Hướng Nhất Phương đã muốn bị căng thẳng gây sức ép thên mình, nắm tay cũng nắm rất chặt.

"Như vậy không thể được nha, phá hủy thì rất đáng tiếc." Thanh âm bình tĩnh từ trong cửa phòng tắm truyền đến, Lạc Tư lấy khăn tắm vây quang người, chỉ cảm thấy cảnh tưởng trước mắt làm cho chính mình không thể kiềm chế được.

Hai ba bước đi qua liền đem Hướng Nhất Phương áp vào lồng ngực của Lạc Văn, Lạc Tư giải khai hai tay nam nhân, đôi tay lúc này đã muốn hiện lên một vòng vết máu không chút lục quấn quanh trên cổ Lạc Văn.

"Như vậy thì tốt rồi."Theo thanh âm đầy tình sắc của Lạc Tư, nơi yếu ớt của Hướng Nhất Phương lại bị y cầm, không giống như nam nhân ngây ngô, Lạc Tư kỹ xảo lại rất thành thạo khiến nam nhân khó nhịn văn vẹo thân mình, thân thể cứng ngắc cũng trở nên mềm yếu.

Nhìn đến Hướng Nhất Phương khêu gợi bộ dáng, Lạc Văn chỉ cảm thấy một dòng máu nóng không chỗ phát tiết, dùng sức cầm lấy thắt lưng nam nhân cao thấp luật động. Va chạm mãnh liệt cùng với khoái cảm từ phía trước bị người đùa bỡn làm cho thần trí nam nhân bắt đầu tan rã, chỉ có thể theo bản năng phóng thích tiếng rên rỉ trầm thấp làm kẻ khác tê dại lòng say.

Không được..... như vậy !

Bản thân như vậy, lại lún xuống tình ái dơ bẩn, trong cuồng bạo lại tìm được khoái cảm..... chẳng lẽ, ta lại vô liêm sỉ như vậy sao ?

"Không được...." Nam nhân thấp giọng nỉ non, Lạc Tư đột nhiên dùng sức nắm chặt, khiến nam nhân nhẹ nhàng khóc nức nở, nước mắt từ trong mắt cứ rơi ra, giống như giọt sương chẳng thể khống chế cứ theo hai ma rơi thẳng vào địa ngục.

"Kỳ thật ngươi rất muốn, không phải sao ?" Lạc Tư nhìn nhìn chất lỏng trên tay, đưa lên quệt một ít vào môi Hướng Nhất Phương, "Không muốn nếm thử sao, đây chính là bảo bối của ngươi đấy."

Không được......... độc ác lắm !

Hướng Nhất Phương nhắm mắt lại không đáp lời, mặc cho hai dã thú trên người chà đạp không dứt, đêm nay, dài kỳ lạ, tựa như bình minh sẽ không bao giờ đến.

Đêm nay, thật tối.

Hư thoát đến khi lâm vào ơi đen tối, hắn rốt cục cũng thở dài một hơi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.