Đức Tin Của Quỷ (The Devil’s Own)

Chương 4



Không biết bọn chúng từ đâu hiện ra .Những bụi cây 2 bên đường dựng đứng và động đậy , thốt nhiên chiếc xe tải bị bao vây giữa đám du kích dường như mọc ra tua tủa từ các bụi cây .

Linc đạp chân - phanh xe kêu ken két khi chiếc xe tải khựng lại trên con đường nhỏ rải đá dăm .Bọn trẻ con rú lên sợ hải . Kerry củng buột miệng kêu lên cùng bọn trẻ , cô vội ôm Lisa sát hơn vào ngực .

Khi bụi lắng xuống . Tất cả bất động như trong 1 bức ảnh . Không 1 ai động đậy . Ngay cả lủ chim rừng dường như củng cảm thấy sự nguy hiểm đang lơ lửng chúng im lặng nấp trong chỗ náu trên cây .

Hàng lính lăm lăm những cây M _16 và uzis bên hông . Những khẩu súng tự động nhất tề chĩa vào chiếc xe và những hành khách khiếp hải trên đó . Gương mặt của những du kich quân trẻ măng nhưng rất ác độc . 1 vài tên còn chưa có lông tơ trên mép, nhưng chúng đả có dôi mắt của những gã đàn ông không biết sợ giết người hay bị người khác giết .

Quần áo trên người chúng cho thấy chúng đả sống khá lâu trong rừng . Những gì không được là 1 cách cố ý ngụy trang trong bùn đất thì giờ đây bê bết đất và máu . Bắp thịt chúng căng lên . Ánh mặt trời nhấp nhóang trên làn da nhờn mồ hôi . Những thân hình gầy nhom cứng rắn chẳng kém gì những đôi mắt đầy dọa nạt.

Linc đả từng có mặt ở rất nhiều khu vực có chiến tranh, gã nhận ngay ra những vẻ mặt bất động và không hề hứa hẹn gì ở những người đàn ông đã giết chóc quá lâu . Những người này không còn xúc động trước cái chết . Tính mạng con người - dẩu cho đó là tính mạng của họ đi nửa - đối với họ dường như rất ít giá trị

Gã biết chẳng nên làm một hành động ngu ngốc nào đó ra vẻ anh hùng . Gã đặt cả hai tay lên tay lái , sao cho bọn chúng nhìn rỏ nhất . Điều duy nhất là phải làm cho chúng hiểu rằng gã , Kerry và bọn trẻ không phải là người của phía quân đội Tổng Thống El . Nếu họ thuộc về quân đội của Tổng thống El thì chắc chắn chiếc xe tải sẽ bị phá hủy và họ sẽ bị rừng già nuốt chửng ngay bây giờ

Linc gọi Kerry :

- Kerry , hãy ở nguyên tại chổ . Tôi sẽ giải quyết vụ này . Bảo bọn trẻ phải thật trật tự . Bảo các du kích là tôi sẽ mở cửa và ra ngoài .

Kerry nhắc lại những lời Linc vừa nói bằng tiếng Tây Ban Nha . Vòng vây những khuôn mặt thù địch kia không hề có phản ứng gì . Linc cứ tạm hiểu là chúng không phản đối . Gã chậm chạp bỏ tay trái xuống . Nhiều tên lính phản ứng ngay tức khắc .

- Không , không ! - Kerry hét lên . Cô rối rít van xin chúng hãy khoan bắn và giải thích rằng Senior O'Neal chỉ muốn nói chuyện vói bọn họ .

Linc can đảm bỏ tay xuống một lần nữa và mở cửa . Gã lo lắn bứơc ra . Hai tay giơ lên cao quá đầu , gã đi xa khỏi chiếc xe tải .

Kerry há hốc miệng sửng sờ khi một du kích quân nhảy đến và giật khẩu súng ngắn ra khỏi thắt lưng gã rồi ra lệnh cho gã rút dao ra .Mặc dầu chẳng hề biết Tây Ban Nha gã cũng hiểu ngay mệnh lệnh vá tuân theo không một chút chần chừ .

- Gã nói to rỏ ràng :

- Chúng tôi đang đưa đám trẻ con này tới một thị trấn ở gần biên giới để tìm thức ăn và chổ ở cho bọn trẻ . Đây là những trẻ mồ côi . Chúng tôi không phải là kẻ thù của các ông . Hãy để chúng tôi ...

Lời giải thích của Linc bị cắt ngang một cách thô bạo khi một du kích quân bước tới và bất ngờ tát vào miệng gã . Đầu gã giật lên vì quả đấm thô bạo tiếp theo .Linc vốn từng là đứa cầm đầu bao trận ấu đả trên đường phố . Gã gượng lại , hai tay nắm chặt lại thành hai qủa đấm ,răng nghiến kèn kẹt . Trước khi gã kịp ra đòn , gã du kích quân đã thụi vào bụng Linc một quả đấm . Linc ngã nhào xuống đất , khóe miệng rỉ máu . Kerry nhảy qua thành chiếc xe tải và chạy tới chổ Linc đang nằm ôm bụng . Cô không hề để ý đến những mũi súng đang chỉa vào mặt cô . Cô quay lại nhìn gã du kích quân và nói :

- Por favor senor , hãy để cho chúng tôi nói .

Linc rên và gượng quỳ lên :

- Tôi đã bảo cô tránh ra kia mà . Quay lại xe đi .

Cô rít lên :

- Để cho ông bị đánh đến chết à ?

Cô hất bím tóc dài qua vai rồi quay lại nhìn gã du kích quân đã đánh Linc . Phù hiệu trên mủ

cho thấy gã có chức vụ cao nhất trong đám quân nổi loạn . Co nói với hắn bằng tiếng Tây Ban Nha :

- Ông O'Neal nói đúng đấy . Chúng tôi chỉ đưa bọn trẻ tới một nơi an toàn hơn thôi .

- Các người đang đi trên chiếc xe tải cuảu Tổng Thống El .

Gã nhổ tọet xuống đất cạnh nơi Kerry đứng . Kerry cố đứng yên và cầu nguyện để Linc cũng

yên lặng .

- Đúng thế tôi ăn cắp của quân Tổng Thống El .

Một du kích quân thô bạo lôi Joe ra khỏi cabin và bắt đầu khám người cậu bé . Hắn ta cầm chiếc mủ và bộ quân phục quay lại chổ tên chỉ huy . Viên chỉ huy vứt hai thứ vào mặt Kerry một cách buộc tội .

Cô đáp :

- Viên sĩ quan cẩu thả đó đã để quên quân phục và mủ trong xe lúc hắn đi vào quán rượu để uống rượu và chơi gái .

Câu nói của cô gây nên vài cử động trong hàng ngủ của chúng .

Linc hỏi :

- Có chuyện gì vậy ? - Lúc này gã đang đứng bên cạnh cô . Một dòng máu nhỏ chảy trên cằm gã , và tay gã vẫn còn xoa xoa một bên sườn . Nếu không có hai chi tiết đó thì dường như gã không hề bị làm sao mà chỉ đang tức giận tột độ

- Ông ta hỏi tại sao chúng ta lại đi trên một chiếc xe tải của quân đội . Tôi phải giải thích về bộ quân phục .

Lisa bắt đầu khóc . Mấy đứa trẻ khác sợ hãi thì thầm . Viên chỉ huy tốp du kích bắt đầu lo lắng .Gã nhìn ngược nhìn xuôi con đường . Hiếm khi gã để cho người của mình lộ diện lâu như thế này .

Viên chỉ huy ra lệnh 1 tràng . Một du kích quân bèn nhảy vào cabin và ra lệnh cho Joe ra phía sau thùng xe cùng với bọn trẻ con .

Linc hỏi Kerry

- Thế nào bây giờ

- Họ đưa chúng về căn cứ của bọn họ

Lin bật chửi thề

- Bao nhiêu lâu

-Tôi không biết .

- Để làm gì

- Để quyết định phải làm gì với chúng ta

Các du kích quân dí súng sau lưng 2 người và đẩy họ tới phía trước . Kerry gọi bọn trẻ con đang kêu khóc và nói với chúng là họ sẻ quay lại ngay .Cô không thể chiu nổi khi nhìn thấy những khuôn mặt sợ hãi đầy nước mắt trong lúc chiếc xe tải lăn qua trước mặt họ ? Gã chỉ huy bảo tên lính lái xe hãy đi đường tắt . Rỏ ràng là căn cứ của bọn họ cách đây không xa .

Các du kích quân im lặng luồn đi trong rừng . Họ đi dưới tán lá rừng mà không hề làm rung động 1 chiếc lá . Linc thử nói chuyện với Kerry , nhưng ngay lập tức gã bị cảnh cáo buộc phải im lặng . Mệnh lệng được đưa ra đầy đe doạ khiến gã phải tuân theo ngay , mặc dầu cằm gã nghiến trẹo đi vì tức giận .

Lúc họ đến được căn cứ của quân du kích thì chiếc xe tải củng từ phía bên kia bãi cỏ xuất hiện . Kerry xin phép được đến chổ bọn trẻ và được cho phép. Chúng ào xuống khỏi sàn xe tải lồm cồm bò về phía cô chờ nhận được an ủi

Joe và Linc bị đẩy về 1 bên chiếc xe tải . Mấy chiếc túi đựng máy ảnh của Linc bị mở . Từng chi tiết của các thiết bị nghề ảnh bị kiểm tra rất kỷ lưởng .

Gã hét lên với Kerry:

- Bảo chúng đừng có chạm mấy bàn tay chết tiệt ấy vào những máy ảnh của tôi .

Cô đưa mắt ra hiệu cho gã nói bé và giữ bình tỉnh rồi quay lại nhìn viên chỉ huy :

- Ông O 'Neal là một phóng viên nhiếp ảnh chuyên nghiệp .Ông ta chỉ chụp ảnh để gởi cho

các tạp chí mà thôi .

Hình như gã cũng có ấn tượng , nhưng vẫn chưa tin

Một ý tưởng bất ngờ nảy ra . Kerry quay sang nhìn Linc lúc này đang bị dí vào thành xe tải

bằng một mũi súng

- Ông có máy ảnh Polaroid nào không ?

- Có . Thỉnh thoảng tôi cũng phải chụp vài kiểu tại trận để kiểm tra góc độ ánh sáng .

- Có phim không ?

Gã gật đầu

Cô quay sang vien chỉ huy du kích quân lúc này đang lơ đảng nhìn cộ Không thèm để ý đến vẻ tán thưởng không che dấu của hắn :

- Ông có muốn ông O 'Neal chụp ảnh cho ông và người của ông không ? Một bức ảnh chụp cả nhóm ?

Ngay lập tức cô cảm thấy đám du kích cảm thấy ý tưởng đó khá hấp dẩn. Họ đang đùa bởn nhau , chọc chọc vào nhau vẻ trêu chọc . Họ sử dụng các khẩu súng tự động để trêu chọc nhau cứ như đó là những khẩu súng đồ chơi . Viên chỉ huy gầm lên yêu cầu im lặng . Những tiếng ồn ào đùa bởn tắt ngay nhanh chẳng kém gì lúc nổi lên. Tất cả im phăng phắc .

Linc kìm giọng hỏi :

- Cô có định nói cho tôi biết có chuyện quái gì đang xảy ra không ?

Kerry nói cho gã biết điều cô vừa đề nghị :

- May ra chúng ta có thể mua chuộc được chúng bằng mấy tấm ảnh để thóat khỏi đây được .

Linc liếc nhìn đám người thù địch :

- Có thể chúng đồng ý chụp ảnh và rồi vẫn giết chúng ta như thường .

Cô chua chát thì thầm:

- Vậy thì ông hãy nghĩ ra điều gì đi . Dẫu cho chúng ta có thóat ra được khỏi đây đi nữa thì chúng ta cũng đang lảng phí bao thời gian quý báu rồi .

Linc nhìn cô , đánh giá khá cao . Hầu hết phụ nữ bị rơi vào một ổ phục kích sẽ hoảng lọan . Bằng kinh nghiệm của mình Linc đã biết rằng đầu óc sắc bén của cô có thể chuyển sang kế họach khác ngay.

- Được rồi . Bảo viên chỉ huy hô quân đứng vào hàng đi , cả cái thằng chó này nữa - Gã quắc mắt nhìn tên lính đang dí nòng khẩu M16 vào bụng mình - để cho tôi chuẩn bị máy ảnh .

Kerry nói với viên chỉ huy đám quân nổi lọan những điều Linc vừa nói . Khi thấy gã này vẫn

không hào hứng với ý kiến đó như đám quân lính , cô nói:

- Senior O'Neal rất nổi tiếng . Đã giành được giải thưởng Pulitzer . Ảnh chụp ông và người của ông sẽ xuất hiện trên các tạp chí trên tòan thế giới . Những bức ảnh đó sẽ nói cho toàn thế giới biết về tinh thần chiến đấu dũng cảm của các ông .

Rỏ ràng viên chỉ huy du kích có cân nhắc những lời cô vừa nói , rồi đột nhiên gã nở tóac nụ cười đồng ý . Các du kích khác vừa im phăng phắc chờ đợi giờ đây lại bắt đầu chuyện trò cười nói xôn xao .

Kerry bảo Linc :

- Đi lấy máy ảnh đi . Hãy bắt đầu bằng cái máy Polaroid ấy , để cho bọ họ nhìn thấy kết quả ngay .

Linc sung sướng đẩy tên lính đang được lệnh canh chừng gã sang bên . Gã dùng mu bàn tay gạt mạnh hơn mức cần thiết và nhận được một cái quắc mắt giận dữ . Gã cúi xuống mấy chiếc túi đựng máy ảnh và tức giận chửi thề khi phủi bụi khỏi những thiết bị mắc tiền của mình đang bị quẳng dưới đất một cách không thương tiếc .

Trong khi bỏ phim vào máy . Linc quyết định những bức ảnh này sẽ không chỉ để cứu mạng bọn họ mà sẽ còn phải đem lại lợi nhuận nữa , còn Kerry thì tập hợp bọn lính lại . Bọn họ đứng thật thẳng đầy tự hào , khoe những khẩu Uzis giống như các ngư dân khoe những mẻ đầy nhất trong ngày .

Kerry nói với Linc :

- Bọn họ sẵn sàng rồi .

- Bọn trẻ thế nào ? - Gã hỏi và nhòm qua mắt ngắm ra hiệu cho bọn lính đứng sát vào nhau hơn .

- Ổn cả Joe đang trông bọn chúng .

Giờ thì Kerry đã hiểu tại sao Linc được ca ngợi đến vậy , cô hiểu điều đó bằng vào đôi mắt sáng rực của gã nheo nheo ngắm rất lâu trong ống kính .

Linc nói :

- Bảo bọn họ đứng yên - Cô làm theo lời gã - Được rồi , đếm đến ba .

- Uno , dos , tres ( một , hai ,ba )- cô đếm .

Nắp ống kính đóng lại và từ cái máy ảnh lòi ra một tấm phim tự hiện hình . Kerry cầm tấm ảnh từ tay Linc và nói :

- Có thể chụp thêm cho bọn họ một kiểu nữa không ?

- Được đếm đi .

Sau khi chụp nhiều kiểu ảnh . Kerry cầm những tấm ảnh Polaroid đưa cho viên chỉ huy xem . Đám du kích cũng nhích lại gần gã nhìn những tấm phim hiện rỏ dần . Những tiếng cười rộ lên . Những câu chòng ghẹo qua lại . Rỏ ràng là bọn họ rất hài lòng vì kết quả .

Trong khi các du kích chuyển nhau xem các bức ảnh Linc chụp lia lịa rất nhiều kiểu bằng chiếc Nikon của mình . Nếu những người đàn ông này được sỉnh ra ở một nơi nào khác thì có lẽ giờ đây họ đang hau háu nhìn lên bức ảnh chụp họ ngày tốt nghiệp , tay cầm những chiếc gậy chơi bóng chày thay cho những khẩu súng máy kia . Sự tương phản giữa niềm vui ngây thơ trước những bức ảnh cgớp nhanh với những chiếc lưng thắt đầy lựu đạn có thể làm nên những bức ảnh không thể lu mờ tài năng xuất sắc của Linc O'Neal . Những bức ảnh của gã là những bài xã luận không lời .

Linc nói thầm với Kerry :

- Nào trong lúc bọ chúng đang vui vẻ , hãy tìm đường ra khỏi đây đi . Cô hãy thương lượng với bọ chúng , bởi vì dường như cô thương lượng rất giỏi

Kerry không biết nên coi đó là một lời khen hay một lời miệt thị , nhưng cô nghĩ sâu nữa . Họ cần phải đi tiếp càng nhanh càng tốt . Thời gian chỉ còn được tính từng giờ . Họ chỉ còn hai ngày nữa để đi tới biên giới một cách kịp thời . Đi cùng bọn trẻ rất chậm . Họ chưa đi được quãng đường dự tính , mặc dầu Linc đã lái xe không nghĩ

Kerry ngập ngừng đi tới gần đám lính . Cố khiêm tốn hết sức , cô hỏi viên chỉ huy :

- Bây giờ chúng tôi có thể đi được chứ ?

Như có ai vừa ngắt một công tắc , đám lính trở nên im lặng . Tất cả bọn chúng chăm chú nhìn viên chỉ huy lường xem phản ứng của gã sẽ ra sao và đóan xem gã sẽ quyết định thế nào .

Quan điểm của đám lính cũng rất quan trọng đối viên chỉ huy . Gã muốn binh lính dành cho mình lòng kính trọng cao nhất và không dám để mất mặt trước mặt bọ chúng . Biết rỏ điều đó Kerry cầu khẩn :

Các ông là những chiến sĩ dũng cảm . Đâu có cần nhiều can đảm mới có thể khủng bố được mấy đứa trẻ con . Bọn lính của Tổng Thống El là lủ hèn hạ mới đánh nhau với phụ nữ và trẻ em chứ không dám đương đầu với những người lính như các ông - Cô khóat tay về phía tóan lính

- Liệu ông có thể tàn sát những đứa trẻ bơ vơ không ?

Tôi tin là ông sẽ không làm điều đó , bởi vì các ông chiến đấu vì tự do vì cuộc sống . Ở quê nhà , mỗi người các ông đều có con cái của các ông - Cô gật đầu về phía chiếc xe tải nơi bọn trẻ con đang dúi vào nhau - Hãy giúp tôi . Hãy để tôi đưa chúng đến một nơi an toàn hơn tránh khỏi nơi có chiến trận .

Viên chỉ huy nhìn đám trẻ con . Kerry cảm thấy hình như mình thoáng bắt gặp một tia thương cảm , hay một thứ tình cảm rất gần với sự thương cảm thóang qua trong đôi mắt không gì có thể xuyên qua được gã . Rồi gã ngước nhìn Linc , vẻ mặt lại trở nên thù địch

Gã hất cằm về phía Linc , hỏi Kerry :

- Đó là thằng chồng mày à ?

Kerry liếc nhìn Linc :

- Tôi ...

Linc không thích cái vẻ mặt của viên chỉ huy quân nổi lọan :

- Hắn hỏi cái gì thế ?

Cô bắt gặp cái nhìn cháy bỏng của gã :

- Hắn hỏi tôi có phải là ...vợ của ông không ?

- Bảo hắn là không phải .

- Không ư ? Nhưng hắn nghĩ là ...

- Hắn sẽ dùng cô để uy hiếp tôi . Bảo hắn là không phải , mẹ kiếp !

Cô quay lại nhìn viên chỉ huy :

- Không , tôi không phải là vợ ông ta .

Gã nhìn cô lạnh lùng tính toán . Rồi với một cử động làm Kerry mất hết can đảm , gã bắt đầu

mĩm cười . Nụ cười nở từ từ trên khuôn mặt đen thui của gã rồi trở thành cái cười thành tiếng

. Rồi gã và đám lính cừoi ngặt nghẽo vì một cái gì đó mà chỉ bọn chúng mới hiểu và thấy buồn cười .

Gã nói với cô bằng tiếng Tây Ban Nha :

- Được các người có thể đi được .

Cô nhìn xuống chân vẻ khúm núm biết ơn :

- Gracias , senor ( cám ơn ông ) .

- Nhưng trước hết tao muốn chồng mày chụp ảnh nữa cho tao đã .

- Ông ta không phải chồng tôi .

- Mày nói dối - Gã nhẹ nhàng nói

Kerry rùng mình trước tia mắt đầy thắng lợi của gã :

- Không ... ông ta không là gì với tôi cả . Tôi chỉ thuê ông O'Neal lái xe để giúp tôi đưa bọn

trẻ tới một nơi an toàn hơn mà thôi

- A ! - Gã nói vẻ cởi mở - Vậy thì hắn ta sẽ không bực mình nếu mày chụp chung với tao một bức ảnh chứ ?

Cô sững sờ và sợ hãi nhận thấy cái nhếch mép hau háu của hắn:

- Vơi tôi ư ?

- Sí .

Nhiều du kích ồ lên tán thành và khen ngợi bằng cách nhiệt thành vổ vào lưng gã .

Linc vẫn đang đứng chống tay vào hông , gã hỏi trong khi cô chậm chạp quay lại :

- Chuyện quái quỷ gì đang diển ra vậy ?

- Hắn muốn chụp ảnh .

- Vậy cô hãy tránh ra để tôi chụp .

- Chụp tôi với hắn . Hắn muốn chụp ảnh với tôi - Cô e ngại ngước nhìn Linc . Vẻ mặt gã nguy

hiểm cũng chẳng kém gì vẻ mặt bất cứ gã đàn ông nào đứng phía sau kia . Gã ném một cái nhìn hiểm ác về phía viên chỉ huy .

- Bảo thằng chó đẻ ấy cút xuống địa ngục đi .

Cô mĩm cười , nụ cừoi vui mừng một cách yếu ớt . Cô sợ rằng Linc có thể nghĩ cô cho rằng

việc được chụp ảnh chung với cái thằng thú vật ấy là một điều có lợi . Cô ngạo nghể quay lại và đi về phía viên chỉ huy . Gã này vẫn đưa mắt nhìn Linc , đôi mắt đầy vẻ hiểm độc gã đưa tay với lấy Kerry và ôm siết lấy thắt lưng cô ,vòng tay hắn cứng như sắt :

- Bỏ tôi ra - Cô vật lộn để thóat khỏi tay gã . Nhiều khẩu súng máy bật lên tư thế sẵn sàng , nhưng cô vẫn vênh mặt . Vẻ mặt cô rất kiêu kỳ

- Tôi sẽ không chụp ảnh với ông nữa .

Viên chỉ huy du kích huýt gió :

- Vậy thì chồng mày sẽ chết .

- Tôi không tin . Ông đâu phải là kẻ giết người không ghê tay - Thật ra cô e rằng gã chính là

loại người đó nhưng cô hiểu rỏ gã chẳng hề muốn tung cho thế giới thấy cái hình ảnh đó .

Có mấy đứa trẻ bật khóc . Joe ra lệnh cho chúng nằm yên tại chổ . Cậu nhích đến bên cạnh Linc . viên chỉ huy du kích ra lệnh cho hai du kích đến canh chừng hai người . Những tên khác tản ra quanh bải cỏ . Tất cả chỉa súng lăm lăm vào người phóng viên nhiếp ảnh và thằng bé , cả hai đều đang bừng bừng giận dữ .

Viên chỉ huy mĩm cười khả ố và xiết đôi bàn tay to tướng quanh cổ Kerry . Cô vẫn ngẩng đầu không chịu cúi người

- Bỏ tay ra

Gã kia càng xiết chặt vào hơn

Linc đứng phía sau cô gầm lên

- Chết mẹ nó đi . Thả cô ấy ra ! - Gã gào lên với viên chỉ huy .

- Con bé ngoại quốc kia , sao mà mày ương bướng đến thế ? Mày đang tự tướt dọat cái sướng của mình đấy . Viên chỉ huy nói bằng giọng êm ả .

Đột nhiên Joe nhảy bổ vào . Ngay lập tức nó bị một bàn chân đi ủng đưa ra ngáng và ngã xoài xuống đất . Bọn lính cười ầm lên , nhưng viên chỉ huy cười to nhất . Tên du kích vưa ngáng chân Joe dí khẩu súng tự động vào gáy cậu và ra lệnh cho cậu nằm yên .

- Ôi lạy chúa - Kerry thở hổn hển . Chẳng lẻ việc cô không chịu đứng chụp ảnh với một tên nổi lọanthì đổi bằng cả mạng sống của Joe ? Cô do dự

Linc nói :

- Hãy nói cho bọn chung biết là cô là tu sĩ đi !

- Linc ông đã đọc báo rồi chứ !

Phải - Gã đã đọc . Giáo sĩ và phụ nữ cũng không tránh được cái chết đẩm máu . Thực tế đôi khi họ còn là nạn nhân của của những cuộc chém giết tàn bạo nhất .

Viên sĩ quan nắm bím tóc của Kerry và bắt đầu xoắn quanh cổ tay hắn

- Con ************** này .

Linc phóng qua bải cỏ .Một báng súng nện mạnh vào giữa ngực gã . Gã gập người , rên lên vì đau , nhung vẫn nhào tới chiến đấu .

Kerry quay ngoắt lại để xem chuyện gì xảy ra , cô kêu lên :

- Linc , đừng !

Viên chỉ huy rút từ thắt lưng ra một khẩu súng và chỉa thẳng vào Linc .

Kerry vồ lấy tay hắn :

- Por favor , đừng !

- Nó có phải chồng mày không ?

Kerry nhìn vào đôi mắt đen thẳm và hiểu rằng gã chỉ muốn duy nhất một điều là sỉ nhục họ và

làm cho họ khiếp sợ . Cô nói :

- Vâng , vâng , vâng , vâng , đấy là chồng của tôi . Xin ông đừng giết anh ấy - Cô nhắc đi

nhắc lại lời van xin. Cuối cùng viên chỉ huy du kích hạ khẩu súng ngắn xuống và sẳbn giongj ra lệnh rất nhanh .

Kerry nhảy bổ đến bên cạnh Linc và giúp đở gã đứng dậy :

- Nhanh lên . Hắn nói là chúng ta có thể đi .

Mặt nhăn nhó , một tay ôm bụng , Linc quắc mắt nhìn viên chỉ huy du kích . Gã chỉ muốn

đấm một quả vào cái mặt vênh váo kia Và nếu không phải vì Kerry và bọn trẻ con thì gã liều mạng với hắn .Nhưng Kerry kéo tay áo gã và nài nỉ gã hãy vào trong xe . Biết mình cần phải làm theo điều khôn ngoan đó , mặc dầu đó không phải là điều gã muốn làm . Linc quay đi trước vẻ thách thức không dấu diếm trong đôi mắt viên chỉ huy du kích .

Gã nhanh nhẹn thu thập mấy chiếc máy ảnhvà đống phim trong khi Kerry lùa đám trẻ con lên phía sau chiếc xe tải . Cô can đảm đẩy gã du kích đang dí súng vào Joe sang bên và giúp cậu bé đứng lên . Ánh mắt cậu bé quắc lên và nhìn viên chỉ huy du kích cũng căm ghét chẳng kém gì Linc lúc nãy

Kerry nói :

- Joe , vào trong xe đi . Tôi không sao và chúng ta vẫn còn sống đi thôi . Cô bước lên thùng xe

Và gọi mấy đứa nhất tụm lại quanh mình . Linc đi về phía cuối chiếc xe tải :

-Tôi cần khẩu súng ngắn và con dao .

Kerry hỏi đám du kích xem họ có thể xin lại hai thứ đó không .

- Tao có ngu đâu . Tao sẽ không trả chúng mày khẩu súng .

Kerry dịch lại cho Linc nghe . Hình như gã định cãi lại nhưng rồi đổi ý Gã sang số và lái

chiếc xe ra khỏi bải đất trống . Theo con đường nhỏ ngoằn ngoèo trong rừng chẳng mấy chốc họ đã ra đến đường cái .

Trước khi rẻ lên đuờng cái , Linc phanh xe và bước ra khỏi cabin .

- Tôi biết rằng trùm lại thì sẽ nóng hơn cả địa ngục , nhưng hãy trùm cái bạt đó lên đi . Chúng ta không thể mạo hiểm thêm một lần nữa .

Gã giúp cô phủ tấm bạt lên đám trẻ con đang ngồi túm tụm lại và liếc nhìn Kerry :

- Hắn có làm đau cô không ?

- Tôi không sao đâu - Cô đáp và cúi xuống để tránh đôi mắt vàng óng ánh và sắc sảo của gã .

Gã kéo bạt che lên người cô . Một lúc sau cô nghe thấy tiếng đóng cửa . Chiếc xe chuyển bánh.

Kerry hỏi khẽ :

- Ông nghỉ thế nào ,

- Có vẻ như hoàn tòan hoang vắng .

Lúc ở bìa rừng họ đã quan sát khu đồn điền trồng mía rất lâu . Không hề thấy động tĩnh gì

- Nếu được ngủ đêm dưới một mái nhà thì thật là tuyệt .

Linc liếc nhìn Kerry .Gã dừng xe lại - Sau khi tình cờ nhìn thấy một khu đồn điền bỏ hoang -

Và giở tấm bạt ra . Trông Kerry và lủ trẻ như những cành cây héo rũ . Mấy lủ trẻ ngủ gà ngủ gật trên lòng Kerry khiến cô càng vất vả hơn .Nhưng cô không hề phàn nàn lấy một tiếng . Sức chịu đựng của cô dường như không hề nao núng . Nhưng giờ đây gã đã nhìn thấy những nét mệt mõi quanh miệng và đôi mắt của cô .

- Cô ở đây . Tôi đem Joe đi xem xem sao .

Mười phút sau họ quay trở lại :

- Dường như đã lâu rồi chẳng có ai ở đây . Tôi nghĩ cũng được . Cô muốn đi xe hay đi bộ một

lát ? - Gã hỏi và ngồi lên phía sau tay lái .

- Tôi nghĩ hôm nay chúng ta đi xe thế là đủ rồi . Tôi với bọn trẻ sẽ đi bộ .

Cô dẫn bọn trẻ đi ngang qua một cái sân rộng vốn chắc xưa kia thuộc về một ngôi nhà rất đẹp

. Tuy nhiên , cũng giống như mọi thứ trên cái đất nước ở vùng Trung Mỹ này , ngôi nhà đã phải chịu sự tàn phá của chiến tranh. Lớp vữa trắng bị cào xước và lổ chổ vết đạn . Những dây leo đầy hoa lấn hết các cây cối khác mọc dưới hàng hiên rộng rãi giờ đây đã ọp ẹp và chẳng hề được sửa chửa . Hầu hết cửa sổ đã hỏng hết . Cửa trước mất hẳn .

Nhưng những căn phòng rộng rãi được che khuất khỏi ánh mặt trời tàn ác lại mát rượi một cách mời mọc và thật dể chịu với Kerry và bọn trẻ con sau bao nhiêu giờ ngột ngạt và câm lặng dứơi tấm bạt phủ trên thùng xe tải .

Trong bếp không có điện cũng chẳng có gas , vì thế họ ăn bửa tối bằng món đậu hầm nguội đổ thẳng từ trong hộp ra và giăm bông đóng hộp thái lát . Thật may mắn là mặc dầu đường ống hoen rỉ nhưng nước từ đó chảy ra vẫn mát lạnh . Kerry rửa mặt mũi tay chân cho bọn trẻ và đặt chúng ngồi lên mấy tấm giát gổ trong một căn phòng khá thóang gió .

Linc đứng trong một khuôn cửa sổ rộng và nhìn Kerry đang đi lại giữa đám trẻ . Cô kiên nhẫn nghe những lời cầu nguyện dài dằng dặc của bọn chúng và kể cho chúng nghe về đủ thứ rực sáng đang chờ đợi chúng ở bên Mỹ .

- Trăng đã lên đến đầu ngọn cây và lọt qua cửa sổ tỏa ánh sáng xuống mái tóc cô . Lúc nãy cô đã gở bím tóc ra và chải qua bằng mấy ngón tay . Giờ đây mái tóc cô óng ánh như một suối lụa màu đen đổ xuống vai và lưng cô , mái tóc bắt ánh trăng sáng bạc từng sợi ánh lên trong khi cô đi từ sạp này sang sạp khác . Cô nhấc Lisa đặt lên lòng , hôn lên mái đầu đen đủi bẩn thỉu của nó và dịu dàng vuốt ve nó , miệng lẩm bẩm một điệu hát ru .

Linc chỉ ước ao giờ đây có được một điếu thuốc , mà thực ra là bất cứ gì khác cũng được để làm gã nghĩ được sang chuyện khác . Ngay cả khi không nhìn Kerry gã cũng biết được từng cử động của cô . Rồi vừa rủa thầm mình gã vừa cảm thấy nhói lên ghen tị khi nghĩ rằng kia không phải là mái đầu của gã đang được dụi vào đó

Chắc chắn là gã đáng bị đày xuống địa ngục . Gã xứng đáng bị đày xuống đó . Ngay cả giờ đây khi biết rỏ cô là tu sĩ gã vẫn thèm muốn cô . Nhưng không phải như lần trước . Gã không muốn mình là người mơn trớn vuốt ve cô . Gã muốn mình được cô vuốt ve âu yếm . Gã không muốn cô bẽ bàng và ngấn nước mắt dưới bàn tay gã . Gã không muốn cô nằm yên cứng đờ và kinh tởm . Gã muốn cô đáp lại và cộng hưởng với gã , muốn cô rên lên vì sung sướng .

Lạy chúa , gã làm sao thế này ? Nhưng ý nghĩ của gã cũng sạch sẽ gì hơn những ý nghĩ trong đầu tay du kích kia . Gã không muốn đánh giá mình ở mức độ thấp kém như vậy , nhưng rỏ ràng là gã chỉ là thế mà thôi . Gã sẽ phải xuống địa ngục vì những ý nghĩ gã đang nghĩ trong đầu , nhưng có chết gã cũng chẳng thể nào thôi không nghĩ đến điều đó .

Đã lâu quá rồi gã không có đàn bà , có thế thôi . Nhưng trước kia gã cũng từng không có đàn bà trong quảng thời gian còn lâu hơn nhiều , vậy mà gã vẫn sống đó thôi . Nhưng chưa bao giờ gã bị cái thèm muốn có được một người đàn bà thiêu đốt như gã đang cảm thấy lúc này . Và cơn thèm muốn của gã là đối với đàn bà nói chung , chứ không phải chỉ riêng với thành viên nào trong cái giới đó .

Gã thấy tức giận mình vì cứ nhìn thấy nơi cô một người đàn bà đáng thèm muốn chứ không phải là con người thực của cô . Cơn tức giận của gã đang tìm đường để thóat ra . Chẳng có con chó nào để mà đá , chẳng có cây đinh đóng trật nào để nguyền rủa . Kẻ phải giơ đầu chịu báng trước cơn giận của gã chỉ là cái người đàn bà phải chịu trách nhiệm về việc đã khiến gã hành động nghĩ ngợi như một thằng ngốc đáng nguyền rủa .

Kerry đi về phía cửa sổ và khẽ nói :

- Bọn chúng ngủ hết rồi .

Linc đang ngồi trên bậu cửa sổ , một chân ghếch lên cho đở tức . Hình như Kerry không hề nhận thấy tâm trạng của gã , cũng chẳng nhận thấy bất cứ gì khác ngoài vẻ đẹp không gì có thể làm vẫn đục nổi của đêm nay . Cô hít vào một hơi sâu , không hề nhận thấy cử động đó khiến cho ngực cô cao lên và phồng ra , ép dưới làn áo sơ mi cho đến khi khiến người đàn ông không thể nào rời mắt khỏi đó dẩu là để cứu vớt linh hồn mình .

- Tại sao cô không nói với hắn ta cô là tu sĩ ?

Cô nhìn gã vẻ không hiểu , kinh ngạc vì câu hỏi thẳng thừng đó :

- Tôi nghĩ là có nói thế cũng chẳng hơn gì .

- Nhở đâu .

- Cũng nhở đâu hắn chuyển sang chú ý vào một bé gái khác thì sao .

Những chuyện đê tiện không thể nói ra như thế vẫn thường xảy ra trong chiến tranh . Bọn đàn ông có thể làm được những điều mà trước kia hắn vẫn coi là ghê tởm . Linc không thể tranh cải với cô điều đó . Gã biết cô có lý . Nhưng một con quỷ bên trong lòng đang gào thét lên đòi gã phải làm cho cô đau , bắt cô phải chịu dựng nổi đau như gã đang phải chịu đựng

- Tiểu thư , tôi không hiểu được cô . Bề ngoài cô làm ra vẻ một vị thánh , nhưng dường như cô thích thú việc lợi dụng cái thân hình và bộ mặt đó để làm cho đàn ông phát điên lên . Lẻ ra tôi phải biết mới phải .

Gã tụt xuống khỏi bậu cử sổ và đứng lừng lửng trước mặt cô :

- Có phải tín ngưỡng của cô đã dạy cô đá thế nào không ? Có phải đó là một phần trong chương trình học tập chăng ? Vờn vờn , nhưng không bao giờ bước qua . Hứa hẹn nhưng kgông bao giờ thực hiện ?

- Đó là những điều kinh tởm , dẩu cho đó là lời nói của một người thấp kém như ông . Tôi trở thành một con tốt đen bất đắc dỉ giữa ông và con vượn đó trong một trận đấu giữa giống dực ngu ngốc . Vậy mà lúc đó tôi đã van xin hắn để cho ông sống.

Nhưng điều cô vừa nói ra thật đáng trọng và khiến gã càng điên giận thêm :

- Vậy xin cô đừng ban ơn cho tôi như vậy thêm một lần nữa , được chứ ? Hay là cô thích được chú ý đến thế , cho nên đâu phải chỉ là một sự ban ơn ?

- Tôi chịu đựng để cho hắn tán tỉnh dâm ô như thế bởi vì tôi cần phải chịu đựng . Cũng như tôi đã chịu đựng ông thôi .

Gã nhạo báng :

- Và cả hai lần cô đều hy sinh bản thân mình cho bọn trẻ chứ gì ?

- Đúng !

- Ồ đó cũng giống như một tiếng cú kêu mà thôi !

- Tôi không hề ngạc nhiên khi ông không thể hiểu nổi . Ông không bao giờ nghĩ đến ai ngoài bản thân mình . Ông không hề yêu thương ai ngoài Lincoln O'Neal !

Gã đưa tay nắm lấy hai vai cô và lôi cô đứng dậy .

Ngay lập tức Joe từ đâu đó trong bóng tối hiện ra . Đôi mắt lóng lánh của cậu bé lóe sáng dưới ánh trăng và nhìn chằm chằm vào Linc giống như ánh mắt của một kẻ có thể giết người được .

Linc chửi thề rồi buông Kerry ra và quay đi . Gã cáu giận chính mình hơn cáu cả hai người kia . Chính gã mới là người xử sự như một thằng điên :

- Thôi ở đây . Tôi đi ra ngoài xem xét ra sao ?

Gã đi ra , tay nắm con dao găm dường như sẳn sàng xỉa vào đâu đó một nhát .

Kerry nhìn theo cái bóng cao cao của gã nhòa vào trong những bóng đen khác ở phía cuối sân . Joe lo lắng thì thầm gọi tên cô . Cô đặt tay lên cánh tay cậu bé an ủi và ngập ngừng mĩm cười .

- Joe , chị không sao đâu . Đừng lo gì về Senior O'Neal. Ông ấy chỉ hơi cáu kỉnh một chút thôi .

Dường như cậu bé không tin lắm. Bản thân của Kerry cũng không tin . Việc Linc tức giận đến như vậy đối với cô là cả một bí ẩn . Tại sao bao giờ những cuộc trò chuyện giữa họ cũng kết thúc bằng những tiếng la hét gay gắt như vậy ? Bao giờ họ cũng đối chọi hung hăng như những đứa trẻ . Chuyện khủng khiếp vừa diển ra với quân du kích lẻ ra phải kéo họ lại gần nhau hơn , lẻ ra phải khiến họ ràng buộc với nhau hơn , vậy mà thay vì như thế họ lại càng tách rời nhau ra . Một cách rất thực hôm nay họ đã cứu mạng nhau , thế mà họ lại coi nhau như những kẻ thù địch . Những tình cảm của cô đối với gã rất mâu thuẩn . Cô cần có thời gian dể suy nghĩ lại tất cả .

- Joe chị sẽ đi ra ngoài để dạo một lát .?

- Nhưng ông ấy dặn là phải ở yên đây kia mà .

- Chị biết ông ấy nói gì chứ . Nhưng chị cần phải hít thở không khí một chút . Chị sẽ không đi xa quá đâu . Nhớ để ý bọn trẻ hộ chị nhé .

Joe không thể nào không nghe lời cô . Kerry biết mình đang lợi dụng điều đó một cách không đẹp khi cô để cậu bé ở lại đó một mình và trông đám trẻ đang ngủ . Cô đi qua mấy căn phòng trống trải của tòa nhà đồn điền , và để tránh không chạm phải Linc , cô vui sướng lách qua cổng sau để đi ra . Những viên đá vốn từng một thời là sân , giờ đây đã vở và đổ nát . Cỏ mọc um tùm từ các kẻ nứt . Kerry tự hỏi không hiểu có bao nhiêu buổi tiệc từng được tổ chức ở đây . Điều gì đã xảy đối với những người từng hưởng một cuộc sống sung sướng ở nơi này ? Rỏ ràng là họ rất giàu có . Phải chăng họ đã khai thác đất đai và bóc lột lao động như người ta vẩn tuyên truyền quảng cáo .

Và Kerry Bishop cũng tự hỏi không hiểu cô đã bao giờ được gặp những người chủ của ngôi nhà này chưa ?. Trong cái cuộc đời ngày xưa ấy , không hiểu cô có từng được giới thiệu với họ tại một phòng khách sang trọng nào đó , lúc cô còn mặc một chiếc áo dài được thíết kế riêng cho mình và nhấm nháp một mẩu bánh ?

Kerry gạt những ý nghỉ buồn phiền đó sang một bên và đi lần theo con đương nhỏ cỏ dại mọc đầy . Buổi tối mát mẻ thật dể chịu , cô đi theo con đường nhỏ xuyên qua nơi trước kia là một khu vườn và đi tiếp . Tiếng nước chảy róc rách khiến cô chú ý . Suýt nữa thì Kerry bước xuống một dòng suối vì không nhìn thấy . Đó là một kho báu chưa ai phát hiện ra . Dưới ánh trăng , dòng nước như tóe lửa và sủi bọt như champagne .

Kerry chỉ ngần ngừ một thoáng rồi ngồi xuống một tảng đá và cởi giày ra . Một giây sau cô đã đứng trong dòng nước sủi bọt mát lạnh ngập đến tận đầu gối . Cảm giác thật là dể chịu . Miển cưởng không muốn rời khỏi dòng nước dù chỉ một giây , Kerry bước lại lên tảng đá và cởi thắt lưng quần kaki . Khi bước xuống lần thứ hai , trên người cô chỉ còn chiếc áo so mi và chiếc quần lót .

Cô dầm mình trong dòng nước . Làn nước cuồn cuộn rửa sạch làn da rám nắng và nhám bụi của cô đang ngứa ngáy và mặn chát vì mồ hôi đã khô đi . Những con sóng nhấp nhô có tác dụng như những ngón tay xoa bóp giúp cô xóa đi cái mệt và căng thẳng . Cô ngụp đầu xuống và để mặc cho nước tràn lên chảy qua mái tóc mái tóc bụi bặm của mình .

Cuộc tắm gội của Kerry thật là tuyệt thú nếu như những lời của Linc không đột nhiên vọng lại trong đầu cô . Sao gã lại có thể nghĩ rằng cô thích thú khi được những gã du kích đó chú ý ? Thật lạ là trong khi những cái động chạm của gã du kích khiến cô muốn cự tuyệt nhưng đối với Linc thì không thể ? Quả là đầu tiên cô cũng rất sợ gã vì lầm gã với những gã đàn ông khát máu khác mà cô đã gặp trong những ngày qua . Nhưng cô không bao giờ bị nảy lên trước những cái động chạm của gã . Bực bội , có . Hứng lên , có . Nhưng cô không bao giờ cảm thấy muốn cưởng lại những cái hôn của gã và nếu như gã hôn cô lần nữa ...

Kerry không kịp nghĩ nốt ý nghĩ đó .

Một bàn tay ôm chòang ngang người cô , ngay bên dưới ngực và kéo cô ra khỏi dòng suối . Trước khi Kerry kịp bật kêu lên tiếng nào , một bàn tay đã bịt chặt miệng cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.