Dục Vọng Đen Tối

Chương 40: Sự nghi ngờ của anh ấy làm cô tổn thương




Dung Ân dừng bước, đặt cốc cà phê xuống bàn: "Suy nghĩ của tôi và anh không giống nhau, nếu tôi yêu anh ấy, rất nhiều việc, chúng tôi phải cùng nhau gánh vác, chứ không phải ngu xuẩn tự mình hi sinh, rồi cho rằng đấy là vì mong muốn tốt cho người kia."

"Cô yêu hắn ta?" Nam Dạ Tước quay lưng về phía Dung Ân, châm điếu thuốc lá trên tay.

"Đương nhiên." Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ băn khoăn về tình cảm của mình.

Nam Dạ Tước cười tự giễu, ngay từ đầu, hình như anh đã đi nhầm hướng, anh đánh giá sai về Dung Ân, cô không phải là người có thể dễ dàng khuất phục, trừ khi, là đường cùng.

Sự kiên định và suy nghĩ của cô không giống với những người phụ nữ khác. Diêm Việt không buông tay, cô không buông tay, càng ép buộc, ngược lại càng khiến tình cảm giữa hai người thêm chắc chắn.

Thật nực cười! Nam Dạ Tước dập mạnh điếu thuốc, Dung Ân đã ra khỏi phòng nghỉ và đóng cửa lại. Anh đứng dậy, uống nốt một ngụm cà phê, xuyên qua cửa kính bằng thủy tinh, hai mắt nhìn chằm chằm bóng lưng Dung Ân. Cô đã tin tưởng tình cảm của các người đến thế, thì tôi sẽ cho cô tận mắt chứng kiến, sự bền vững đó sẽ tan vỡ như thế nào, nhìn cô khóc trong tuyệt vọng, dường như so với nhìn cô cúi đầu còn sung sướng, thỏa mãn hơn rất nhiều.

Từ trước đến nay, Nam Dạ Tước luôn là người thuộc phái hành động, chỉ cần một ý tưởng nảy sinh trong đầu, anh sẽ thực hiện ngay. Theo như suy nghĩ hiện tại của Dung Ân, cho dù Diêm Việt ngồi tù, chắc chắn cô sẽ ngốc nghếch chờ đợi hắn ta ra tù, nếu như vậy, kế hoạch mới của anh sẽ không thể thực hiện. Bấm điện thoại, anh dặn dò mấy câu, khiến trò chơi còn chưa bắt đầu này, dừng lại đúng lúc.

Suốt cả ngày, tâm trạng Dung Ân lúc nào cũng thấp thỏm lo lắng. Cô gọi điện cho Diêm Việt, mới biết là Diêm Việt đã tắt máy. Khó khăn lắm mới đợi đến hết giờ làm việc, cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, sau đó vội vàng chạy đến tập đoàn Viễn Thiệp.

Nhưng đến nơi, vẫn bị muộn.

Đứng ở cửa tòa nhà, chuông điện thoại trong túi vang lên, cô mở tin nhắn ra: "Hắn ta đang ở quán cà phê số ba." Số điện thoại không lưu tên, nhưng chỉ cần nhìn qua cũng biết đó là số của Nam Dạ Tước.

Tại sao Nam Dạ Tước lại biết cô đang tìm Diêm Việt? Trừ khi, bây giờ Nam Dạ Tước đang ở cùng một chỗ với Diêm Việt.

Quán cà phê số ba ở rất gần tập đoàn Viễn Thiệp, bắt xe đi đến đó chỉ mất vài phút, Dung Ân vừa đi đến cửa, đã nhìn thấy Nam Dạ Tước và Diêm Việt ngồi trong quán.

Bọn họ ngồi đối diện nhau, hình như đang nói chuyện gì đó, vì đứng ở ngoài nên cô không thể nghe rõ.

Hai người đàn ông có khí thế hơn người, lần đầu tiên ngồi cùng một chỗ, Nam Dạ Tước đặt túi tài liệu lên bàn đẩy đến trước mặt Diêm Việt: "Cái này, trả lại cho anh, đưa cho cảnh sát xong lại lấy về, tôi đã phải tốn không ít công sức."

Anh ta mở ra xem, là một chiếc đĩa, khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú ngay lập tức trở nên căng thẳng: "Anh có ý gì?"

"Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy, tôi rất hâm mộ anh, có một người phụ nữ vì anh mà bất chấp tất cả." Nam Dạ Tước cố tình tỏ ra hiểu chuyện, động tác thưởng thức cà phê vô cùng tao nhã.

Diêm Việt tùy ý ném chiếc đĩa sang bên cạnh, ngồi dựa lưng vào ghế: "Bất kể mọi chuyện ra sao, tôi đều là người đàn ông đầu tiên của cô ấy, lần đầu tiên giữa hai người, cô ấy có chảy máu sao?"

Tay cầm cốc cà phê hơi run lên, trong nháy mắt sắc mặt Nam Dạ Tước trầm xuống, mặc dù biết rằng đây là sự thật, nhưng khi nghe hắn ta nói ra một cách nhẹ nhàng như vậy, anh thấy khó chịu chết đi được.

Dung Ân đã tìm thấy chỗ ngồi của hai người, cô vội vàng đi đến: "Tại sao anh lại ở đây?"

Nam Dạ Tước tức giận đến mức lồng ngực như muốn nổ tung, anh cố nén giận, khóe miệng cong lên, cố tình cười mờ ám: "Tất nhiên là em sẽ không hy vọng tôi xuất hiện ở đây, tối qua ngủ ngon không?"

Dung Ân nghe thấy câu nói đầy ẩn ý của anh nhưng cô không trả lời. Nam Dạ Tước đứng lên, lúc đi qua người Dung Ân, đột nhiên anh giơ tay vỗ vai cô: "Ân Ân, đúng là em giao dịch rất sòng phẳng, lần sau nếu còn có chuyện tốt như vậy thì có thể đến tìm tôi nữa." Sau khi nói xong anh liền bày ra vẻ mặt thỏa mãn rồi nghênh ngang rời đi.

"Việt, tại sao em gọi cho anh, điện thoại lại báo không liên lạc được?" Dung Ân không để ý đến những lời nói của Nam Dạ Tước, cô ngồi xuống chỗ của anh vừa nãy.

Diêm Việt lấy điện thoại di động ra, khởi động máy: "Buổi chiều điện thoại bị quấy rầy liên tục nên anh tắt máy."

"Cục cảnh sát đã lập hồ sơ vụ án, công ty của anh chắc phải chịu áp lực không nhỏ đúng không?"

Diêm Việt nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái, lấy tay gạt túi tài liệu đến trước mặt cô.

"Đây là cái gì?"

"Chắc là cái đĩa đó."

"Cái đĩa nào?" Dung Ân giật mình, cô vội vàng xé túi tài liệu rồi lấy thứ ở trong đó ra. Là chiếc đĩa ngày hôm qua, cô nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Chiếc đĩa này, không phải đang ở trong tay cảnh sát sao?"

Diêm Việt lạnh mặt, đôi mắt màu hổ phách sắp không khống chế nổi tức giận: "Ân Ân, anh đã nói, cho dù có như thế nào cũng không được đáp ứng yêu cầu của Nam Dạ Tước."

Dung Ân nhíu mày: "Em không đáp ứng chuyện gì hết."

"Nếu không đáp ứng, tại sao Nam Dạ Tước lại mang cái đĩa này đến đây? Nếu em không đáp ứng yêu cầu của hắn ta, tại sao hắn ta lại phải lao tâm khổ tứ làm việc này?" Diêm Việt không thể không chế cao giọng chất vấn.

Cuối cùng cô cũng biết được ẩn ý bên trong lời nói của Nam Dạ Tước, cũng hiểu được ý tứ trong câu nói của Diêm Việt. Chợt Dung Ân cảm thấy lạnh lẽo từ đầu đến chân: "Cho nên, anh nghĩ rằng em đã đáp ứng yêu cầu của anh ta nên anh ta mới làm như vậy?"

Yêu cầu kia không cần nói cũng biết, đó chính là lên giường.

Qua một cái bàn, anh ta nhìn xoáy vào Dung Ân, ánh mắt đó khiến cô bị tổn thương, Dung Ân ngồi đối diện, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Thì ra chỉ cần một ánh mắt không tin tưởng của Diêm Việt thôi, cũng đủ khiến trái tim cô lạnh giá hơn rất nhiều so với việc Nam Dạ Tước hết lần này đến lần khác sỉ nhục cô.

Có thể thấy bây giờ Diêm Việt đang nổi nóng, đột nhiên chuông điện thoại vang lên giải tỏa không khí căng thẳng lúc này. Diêm Việt nghe điện thoại.

"A lô? Tôi không sao. Ừm, tôi đang ở bên ngoài."

Có lẽ Diêm Việt cho rằng, cô có lần đầu tiên nên ẳn hẳn sẽ có lần thứ hai, Dung Ân cầm túi xách lên, cho dù tình cảm trước đây có sâu sắc đến mức nào, nhưng dựa vào cái gì cô có thể khẳng định Diêm Việt có thể chấp nhận được chuyện đó? Cô cứ nghĩ đó là điều đương nhiên.

Lúc Dung Ân đứng dậy Diêm Việt chỉ nhìn cô một cái, anh ta cũng không ngăn cô lại, thái độ hờ hững như vậy khiến lòng Dung Ân càng lúc càng lạnh. Cô ra khỏi quán cà phê ‘Số Ba’ gió lạnh quất vào mặt, chút dư âm của mùa thu mãi quyến luyến không chịu rời đi nên mùa đông mới có thể đến muộn như vậy.

Cô kéo cao cổ áo đi về phía quảng trường, trên đường người đến người đi qua lại vội vàng, Dung Ân ở phần đường dành cho người đi bộ, đột nhiên cô không biết phải đi về hướng nào.