Đừng Bỏ Lỡ Tình Yêu

Chương 2-2: Tuyệt vọng (2)



Đỗ Phương Phương đưa ra chân, dậm vào trên mu bàn tay của Tương Tư, nhìn có vẻ như không dùng sức lực, nhẹ nhàng siết mạnh một chút, nhưng đế giày quân nhân bền chắc khác thường, lực dẫm của Phương Phương lại khéo léo siết vừa phải. Tương Tư có cảm giác như xương của các ngón tay sắp bị vỡ nát, phát ra tiếng kêu lách cách. Cô muốn rút tay về, nhưng bị Phương Phương dẫm xuống cố định lại không thể động đậy nổi. Cô đau đến mức thần kinh cũng co rút cả lại, cô gục trên mặt đất cả người run rẩy dữ dội, run run nói: “Có gan thì cô cứ giết tôi đi, giết tôi đi!”

Tương Tư chợt ngẩng đầu lên, tia sáng trong ánh mắt nhìn của cô làm cho Đỗ Phương Phương cũng thoáng vẻ sững sờ. Cô gái kia thoạt nhìn mềm yếu tưởng như gió vừa thổi liền gục ngay, vậy mà lại có ánh mắt sắc bén như vậy. Cô vừa mới nhìn thấy ánh mắt của cô gái mang theo vẻ rét lạnh lẫn cô độc mà gan dạ đến quyết liệt, giống như một con thú bị dồn đến đường cùng kia, liền ngẩn ra. Tương Tư cũng đã rút được tay về.Cả bàn tay nhỏ nhắn gầy đã sưng đỏ, cô run rẩy không dám duỗi thẳng ta, tựa như hít thở thôi cũng đã đau nhức...

“Cô đừng cho là tôi không dám!” Đỗ Phương Phương không ngờ cô gái nhỏ kia lại dám khiêu khích mình, chiếc roi đang quấn ở trên tay lập tức vung lên, Tương Tư cắn răng một cái, dùng hết sức lực toàn thân lăn người một vòng trên mặt đất, rốt cuộc đã tránh được đòn của chiếc roi kia, chỉ có điều làn váy của cô bị chiếc roi quét qua, trong nháy mắt đã thành mảnh vụn...

Vết thương trên lưng khi cô lăn lộn ở trên đất đã bị đè mạnh lên, đau đến mức cô cắn đến gần nát đôi môi... diễn-đàn-lê-quý-đôn Có một vài giọt máu đã rỉ ra, từ từ chảy xuống nơi khóe miệng, nhìn tựa như những viên ngọc san hô nơi đáy biển sâu đen ngòm, trong suốt, đỏ thắm.

“Tôi đã sắp được gả cho Dĩ Kiệt, cô cho rằng, cô, một nhân tình không thể lộ ra ngoài ánh sáng sẽ quan trọng hơn, hay là tôi đây, một người vợ được cưới hỏi đàng hoàng sẽ quan trọng hơn? Vẫn còn chờ Dĩ Kiệt tới ra mặt giúp cô sao? Shit...”

Đỗ Phương Phương cắn môi cười lạnh, thu lại roi ngựa, cuộn từng vòng một thủ sẵn trong lòng bàn tay, chậm rãi dạo bước vòng quanh Tương Tư, trong tròng mắt lộ ra rõ vẻ trêu cợt, nói từng chữ từng câu rõ ràng: “Đừng có viển vông nằm mơ giữa ban ngày!”

Giữa lúc này Tương Tư chợt như mất đi toàn bộ sự phản kháng lẫn khả năng mưu cầu cuộc sống. Cô nằm ở trên mặt đất, đôi môi bị cô cắn chặt hơn, máu tươi lại chảy ra thêm một chút, dần dần ở cằm cô máu đã thành một đường đỏ sẫm, bò quanh co qua cổ, mang theo chút lạnh giá lạnh ướt dính, rất khó chịu... Nhưng cảm giác này vẫn chưa phải là đáng sợ nhất.

Thật sự Tương Tư dường như đã bị mất khả năng thính giác, mà dường như cũng đã bị mất cảm giác đau

Cảm giác đau rát của vết thương bởi ngọn roi gây nên lúc nãy, sự đau đớn của bàn tay, ngón tay vừa mới rồi, lúc này cũng chợt biến mất, bên tai cô là sự trống rỗng, ngay cả trước mắt cô cũng là một khoảng trống không.

Dường như tất cả mọi thứ chung quanh đều không nhìn rõ nữa, trong đầu cô chỉ lẩn quẩn mấy chữ đứt quãng... Tình nhân không thể lộ ra ngoài ánh sáng ... Người vợ cưới hỏi đàng hoàng...?

Đột nhiên Tương Tư chợt bật cười ha ha, là ai đã đưa cô từ cái thôn nhỏ đáng sợ ở Cam Túc về đây, lúc trở lại, đã ôm lấy cô nói nhắc đi nhắc lại rằng, Tương Tư à, anh sẽ đối xử tốt với em suốt cuộc đời sau này, anh sẽ không để cho em phải lo lắng hãi hùng nữa.

Là ai đã mấy lần khi cô nghĩ muốn tìm cái chết, cả đêm đã ngồi để coi chừng cô, đã nói vô cùng rõ ràng với cô từng chữ từng câu rằng, Tương Tư em đừng sợ, anh sẽ luôn luôn ở bên cạnh em, vẫn luôn ở bên cạnh em...

Cô thật là ngu, rất ngu, cho nên, cô đã tin anh, nhưng sau khi cô tin thì đã nhận được cái gì đây?

Anh sắp kết hôn, cô dâu không phải là cô, hơn nữa anh còn gạt cô, giống như người phụ nữ kia đã nói, anh muốn cô làm một tình nhân không thể lộ ra ngoài ánh sáng ư?

Tại sao anh lại có thể làm những chuyện hèn hạ vô sỉ như vậy chứ? Tại sao anh lại có thể lừa gạt cô hết lần này tới lần khác như vậy? Rốt cuộc anh coi cô là cái gì? Một thứ đồ chơi, hay chỉ là một con chim được anh nuôi nhốt trong chiếc lồng vàng?

Không... Cái mà cô muốn là tình yêu, tuyệt đối không phải như đóa hoa chỉ biết nở trong đêm đen vắng vẻ không người.

“Tư Tư của chúng ta ngoan nhất, xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất... Tư Tư của chúng ta sau này khi lớn lên sẽ có một người đàn ông rất tốt, cực kỳ tốt tới yêu thương ...”

“Tư Tư của chúng ta là người tỉnh táo nhất, sẽ không bao giờ rơi xuống cuộc sống sa đọa, càn quấy, quan hệ bừa bãi với đàn ông giống như những người con gái ở bên ngoài,. . .”

“ Tư Tư của chúng ta sau này khi lớn lên chỉ có một bạn trai là Quảng Nguyên, chỉ gả cho một mình Quảng Nguyên, cả đời trong sạch. Cái gì là quan trọng đối với phụ nữ nhỉ? Chẳng phải là được một người đàn ông tốt yêu thương mình, có một một gia đình tốt đẹp, có danh tiếng tốt đó sao?”

Những lời ngày xưa của mẹ vẫn còn vang vọng rõ ràng bên tai Tương Tư, cô vẫn còn nhớ rất rõ. Cô cũng từng cho là, đường nhiên cuộc sống của mình phải là như vậy, nhưng giờ phút này, đột nhiên cô nhận ra, mình đã sớm chối bỏ tâm nguyện của mẹ, đã sớm biến thành một cô gái vô cùng bẩn thỉu, chẳng những thân thể của cô bẩn, ngay cả linh hồn cũng dơ bẩn!

Cô yêu Hà Dĩ Kiệt, yêu một người đàn ông đã hành hạ mình như vậy, mà kết cục của ngày hôm nay cũng chính tự cô đã tìm đến!

Phải rời bỏ đi cũng là chuyện tốt.

Tiếng cười của Tương Tư làm cho Đỗ Phương Phương thoáng sững sờ, nhưng chợt có chút thẹn quá thành giận. Cô cũng không phải là một người phụ nữ có bụng dạ gì, khi làm việc lại càng muốn dùng cách gọn gàng dứt khoát hơn. Vì vậy, hiện tại khi tiếng cười kia của Tương Tư lọt vào trong tai của cô, lại giống như trở thành tiếng cười giễu cợt.

Mà Đỗ Phương Phương cô, là nhân vật có thân phận thế nào chứ? Đồ kỹ nữ kia còn muốn cười nhạo cô chăng, còn không bằng dứt khoát cho cô ta một đao gọn gàng là xong!

Lửa giận nhất thời dâng trào, cô khom lưng túm lấy mái tóc của Tương Tư kéo đầu lên, đang định vung tay cho Tương Tư một bạt tai thì không ngờ thuộc hạ đang chờ ở ngoài cửa có chút hốt hoảng chạy vào, hắn hơi cúi người, nói: “Tiểu thư, Hà tiên sinh đang ở bên ngoài.”

Tay của Đỗ Phương Phương đang giơ lên, liền cứng ngắc lại ở giữa không trung.

Tại sao đột nhiên Hà Dĩ Kiệt lại tới nơi này? Cô ở thành phố A ở một tuần, tám giờ tối hôm nay cô đã nói cho anh biết, cô phải về nhà một chuyến, sau đó ở sau lưng anh, cô đã tìm đến nơi ở của Văn Tương, thế nào mà chân trước cô vừa mới rời đi, anh đã tới tìm tình nhân bé nhỏ của mình rồi?

Đỗ Phương Phương bất giác cười lạnh một tiếng, cúi đầu liếc nhìn thấy trong con ngươi Tương Tư đang dấy lên chút xíu hi vọng, trong lòng cô lại thầm hận. Đỗ Phương Phương lại mạnh mẽ túm lấy cằm của Tương Tư nhấc lên như cũ. Cô, Đỗ Phương Phương này, đang muốn nhìn thật kỹ, Hà Dĩ Kiệt sẽ xử sự thế nào. Người cô động đến chính là người con gái mà anh yêu mến, nhưng cô nhất định phải giống như cát, không thể nhào nặn được!

Nếu như anh dám có một chút xíu không bằng lòng, cô, Đỗ Phương Phương này thề rằng, nhất định phải đùa giỡn cô gái Văn Tương Tư kia cho đến chết!

Suy nghĩ xong, bàn tay đang lôi tóc của Tương Tư liền hơi nới lỏng ra, cô nhấc chân nhảy qua người Tương Tư, chậm rãi dạo bước ra phía ngoài cửa ra vào, hỏi thuộc hạ một câu: “Ở chỗ nào?”

“Các anh em ở bên ngoài vẫn đang ngăn cản tiên sinh, không có chỉ thị của tiểu thư ngài, chúng tôi không dám để cho Hà tiên sinh đi vào. . .”

Thuộc hạ nói khúm núm nói, lông mày của Đỗ Phương Phương chợt dựng lên, vung ra một bạt tai, “Hỗn láo! Hà tiên sinh là ai? Là vị hôn phu của tôi, là chồng tương lai của tôi, mấy người các cậu còn dám ngăn cản cả anh ấy sao?”

Người thuộc hạ kia cũng không tránh né, cứng rắn chịu một bạt tai của cô, vẫn giữ bộ dạng cúi đầu vẻ phục tùng như cũ: “Vâng, tiểu thư dạy rất phải .”

Đỗ Phương Phương thấy dáng vẻ của anh ta vẫn như một cây cọc gỗ, bất giác thấy có chút không vui mà, tay đập chỉ ra bên ngoài: “Còn không mau đi ra!”

Thuộc hạ vội vã tuân lệnh, bước nhanh ra khỏi căn phòng.

Hà Dĩ Kiệt đứng ở cạnh cánh cửa bị vỡ thành mấy mảnh, mi tâm thoáng nhíu lại không dễ nhìn ra, nhưng anh cũng không dừng bước dù chỉ một giây đồng hồ, bước chân vẫn vững vàng như cũ đường hoàng bước vào trong gian phòng.

Đỗ Phương Phương đứng ở trước cửa sổ phòng khách quay lưng về phía Tương Tư. Ánh mắt của anh theo thói quen nhìn từ trên vai trái Phương Phương xuống dưới bàn tay trái của cô, quả nhiên cái roi kia vẫn đang quấn ở trên tay. Trái tim của anh không khỏi bị siết lại căng thẳng, khi bước đi ngang qua phòng ngủ của Tương Tư, anh thoáng hơi lưỡng lự, nhưng rồi vẫn cúi đầu, hơi cắn răng đi tới bên cạnh Đỗ Phương Phương.

“Phương Phương.” Anh cố đè thấp giọng mình xuống, nhưng lại mang theo âm hưởng trầm trầm đầy ngang ngược và chuyên chế của đàn ông. Xuyên qua khe cửa khép hờ, Tương Tư đã nghe được rất dễ dàng.

Cô hơi ngửa mặt lên, mắt nhắm lại, hai hàng nước mắt đã dâng lên từ lúc nào giờ đây trượt xuống. . .

Đỗ Phương Phương xoay người lại, trên mặt đã thấy nụ cười đáng yêu động lòng người. Cô đưa tay ôm lấy cổ Hà Dĩ Kiệt, trong đôi mắt tựa như thoáng hiện một chút dịu dàng: “Đã trễ thế này sao anh còn tới đây?”

Gì vậy?

Dĩ Kiệt giơ tay lên vòng vào hông của Phương Phương, khóe miệng nhếch lên vẻ khinh thường hơi cười cười, chỉ có điều nụ cười nhàn nhạt kia lại không hiện lên trong mắt.

“Chẳng phải là em nói đi Bắc Kinh sao?” Hà Dĩ Kiệt cũng không trả lời, chỉ nhẹ nhàng hỏi ngược lại một câu. Khi nói chuyện, đồng thời anh giơ tay lên phẩy nhẹ một cái vào trán của cô, động tác nho nhỏ có chút mập mờ này, lập tức làm cho trái tim của Đỗ Phương Phương mềm mại xuống một chút, dường như đã quên ngay mất mấy câu đang muốn hỏi anh.

“Thế nào? Muốn em đi lắm phải không?” Đỗ Phương Phương nghiêng mặt khi anh khẽ đặt một chiếc hôn trên má. Đôi mắt dài hẹp hơi híp lại, ghé vào bên tai anh khẽ nói: “Em biết ngay là anh vẫn còn có phụ nữ khác bên ngoài, giờ thì em bắt được rồi nhé!”

Hà Dĩ Kiệt cười cười trầm trầm, ngón tay giơ cao nắm vào cằm của cô, đầu ngón tay hơi cọ xát một chút, đôi con ngươi đen như mực đầy hấp dẫn và thâm trầm khóa chặt trên khuôn mặt của cô. Anh hơi nâng lên cằm lên, đầy vẻ kiêu ngạo, chậm rãi nói: “Đàn ông mà, gặp dịp thì chơi thôi...”

Những lời này nói rất khẽ, nhưng bởi vì trong phòng quá yên tĩnh, Tương Tư chỉ nghe được đứt đoạn, nhưng lại nghe được trọn vẹn câu “gặp dịp thì chơi”, mặt của vùi vào trong tấm thảm mềm mại, nước mắt như đã nằm yên ở trong tuyến lệ. Cô xót xa cho số mệnh của mình, nhưng làm thế nào nước mắt cũng không sao rơi xuống nổi. Ngón tay của cô níu lấy phía dưới thảm, thân thể gầy guộc lại bắt đầu run rẩy... Giữa lúc này tất cả sự đau đớn chợt giữa ập tới, chèn ép lên cô khiến cô gần như không thể chịu đựng nổi nữa, cô sắp sụp đổ mất.

Đỗ Phương Phương rất muốn biết, rốt cuộc tiếp theo Hà Dĩ Kiệt có thể làm gì với cô khi đã cô là gây ra chuyện kia. Hơn nữa cô còn muốn biết, tối nay anh sẽ giải quyết thế nào đối với cô, giải quyết thế nào đối với việc cô đã ngáng đường của cô tình nhân đang nằm ở dưới đất kia. . .

“Chỉ là gặp dịp thì chơi thật chứ?” Đột nhiên Đỗ Phương Phương hơi nghiêng nghiêng đầu cười cười, cô là người luôn luôn lanh lẹ cay cú, chợt trở nên giống như một cô gái nhỏ xinh xắn nũng nịu. Dường như Hà Dĩ Kiệt rất là thích bộ dạng giờ phút này của cô, anh cúi đầu hôn lên trên đôi môi đỏ mọng của cô: “Anh lại còn lừa em sao?”

Đỗ Phương Phương cười khanh khách, hai cánh tay cũng ôm sát vào anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh.

Hai người hôn nhau tựa như không phân được thắng bại, một lúc lâu, vẫn là Đỗ Phương Phương gần như không sao thở nổi nữa, lúc ấy cô liền nhẹ nhàng đẩy đẩy. Tác phong của cô tuy luôn luôn lớn mật, nhưng cũng có một chút xấu hổ, gương mặt hồng hào được ánh sáng rực rỡ của anh đền chiếu vào, quả nhiên là một cô gái đẹp, Hà Dĩ Kiệt nhìn bộ dạng giờ phút này của Phương Phương, trong lòng cũng vẫn yên lặng giống như đầm sâu, nhưng trên mặt lại không hề để lộ ra một chút nào, thậm chí anh còn hết sức quan tâm vuốt ve nước đọng trên đôi môi của cô, khàn khàn hỏi sơ lược một câu: “Việc này không được sao?”

Đỗ Phương Phương hiếu thắng, nghe vậy lập tức cau mày lại: “ Việc này anh không được!”

Nếp nhăn trên mặt Hà Dĩ Kiệt khi cười trở nên sâu hơn, trong giọng nói có một chút mập mờ: “Hôm nào thử một chút xem, chẳng phải sẽ biết anh có được hay không ngay ấy mà!”

Đỗ Phương Phương đang muốn trở về, con ngươi chợt xoay chuyển, cô đưa tay đâm một cái vào ngực của anh, nhưng bộ dáng lại có chút thẹn thùng mở miệng nói: “Anh còn nói. . . Ngày đó lần đầu tiên của người ta, anh cũng không biết dịu dàng một chút. . .”

Hà Dĩ Kiệt cười ha ha, lại giơ tay ôm cô vào trong ngực, tì trán mình lên cái trán của cô: “Ai bảo em lại mê người như vậy chứ? Thật không hổ là đóa hoa hồng gai nổi tiếng khắp vùng Bắc Kinh, em không biết ngày hôm đó suýt nữa em đã cắn anh chết rồi đấy! Thực đúng một con mèo nhỏ hoang dã, đã cào thân người anh mấy vệt máu...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.