Đừng Để Sói Ăn Thịt

Chương 10: Phan Nguyên đòi thăng chức




Chuyện là như thế này. Khi tình cảm của chúng tôi đang đến độ mặn nồng không đỡ được thì Phan Nguyên nói nhẹ nhàng:

- Anh muốn được làm trưởng phòng nghiệp vụ.

Tôi nheo mắt nhìn anh. Vẫn cái vẻ đẹp trai này khiến tôi không rời mắt được. Làm trưởng phòng làm gì hả chồng yêu, làm phu quân của em có phải sướng hơn không? Rồi tôi hôn nhẹ vào môi anh như lấy lòng và nói:

- Em có giúp được gì không?

Mắt Phan Nguyên sáng rực lên kì lạ. Hay lắm! tôi thích đôi mắt này.

- Tất nhiên là có rồi. Nhìn em thân với tổng giám đốc cho nên có thể....

Phan Nguyên chưa nói hết câu thì tôi đã dựng đứng cả lên:

- Không được! Em không đời nào đi cầu xin tên biến thái ấy.

- Em thật là. Coi như vì anh không được sao?

Bà nó chứ! Tôi lại sắp mủi lòng rồi. Phan Nguyên đáng ghét. Sao anh ta lại thâm thế chứ? Nói ra câu này thì tôi có thể từ chối được sao?

- Em sẽ thử!

Chỉ cần có thế anh đã ôm chầm lấy tôi vào lòng và hôn tôi. Thật sự là vui đến vậy sao? Ở bên tôi chưa bao giờ anh vui như thế này? Mẹ kiếp, tôi không bằng cái chức trưởng phòng đáng ghét kia sao? Tôi chổng mông vào nó, tôi phỉ nhổ, phỉ nhổ... Nhưng cuối cùng tôi lại phải đi xin cho bạn trai mình cái chức đó. Chết tiệt!!

****************

Cái vẻ ngập ngừng của tôi khiến Tường Quân không rời mắt. Đồ biến thái đáng ghét này sao anh ta không hỏi tôi luôn đi mà cứ nhìn tôi làm gì? Nhất định phải bắt tôi mở lời trước sao? Tôi bước đến phía bàn làm việc của Tường Quân, cúi mặt xuống. Ôi! tôi không dám ngẩng mặt lên lúc này, tôi mà cũng có ngày phải cầu xin anh ta sao?

- Anh...Tôi...

Nhìn cái vẻ mặt thích thú của Tường Quân kìa. Con mẹ nhà nó! sinh nhật anh tôi nhất định mua cho anh cái mặt nạ để anh ốp vào cái bản mặt này.

- Sao thế thư kí Trinh?

- Tôi... Tôi có chuyện muốn nhờ anh.

Như chỉ đợi có thế anh ta liền nắm lấy bàn tay tôi đưa sát lên mặt. Ánh mắt liếc nhìn tôi dò xét rồi hôn chụt một cái vào tay khiến tôi muốn rửa mặt cho anh ta bằng dịch vị.

- Nếu đủ khả năng của tôi.

Tôi rụt tay lại và ấp úng:

- Phan Nguyên bạn trai tôi - Phải nói rõ ra cho anh ta biết - anh ấy rất có thực lực.

Thấy vẻ vòng vo của tôi Tường Quân cũng hiểu được ít nhiều thì phải. Môi anh ta khẽ nhếch lên theo khóe mắt:

- Thì sao? Muốn nói giúp bạn trai cô à?

- Anh hiểu được là tốt. - Tôi thấy nhẹ nhõm khi anh ta đã hiểu mà tôi không cần phải nói ra.

- Nhưng tôi cũng muốn cô hiểu, tôi không thể giúp.

Con bà nhà anh!~ nói một câu "không" là được rồi, tại sao lại phải dở trò chơi chữ ra làm gì? Bày đặt. Ôi! Có phải thường ngày tôi và anh ta hay chiến tranh nên anh ta không giúp không? Đồ nhỏ nhen,có cái thù nhỏ bẳng cái đít con vi trùng mà cũng tính. Nhỏ mọn, xấu tính, biến thái, vô lại...

Như biết được ý nghĩ của tôi Tường Quân đưa mắt về phía màn hình gõ lách cách lên bàn phím rồi nói:

- Không phải là tôi không muốn giúp cô nhưng thật sự ngoài anh ta ra còn rất nhiều người giỏi hơn. Vả lại, đây là một công ti có tính độc lập cao, tôi muốn mọi người tự phấn đấu để đạt được chứ không phải dùng một cái cửa thần kì nào đấy.

Ai có thể giỏi hơn Phan Nguyên của tôi chứ? Nếu có thì đi chết đi. Công ti độc lập? Nghe hoành tráng quá nhỉ? Độc lập cái mốc khô gì cơ chứ? Ở công ti nào mà chả có chuyện xin xỏ, lại còn bày đặt ta đây chính trực. Buồn nôn quá, muốn ói quá...

Tất nhiên là Phan Nguyên của tôi sẽ thất vọng tràn trề. Nói thực là tôi cũng đã cố hết sức rồi. Có trách thì chỉ trách cái tính thù dai của ai kia mà thôi. Tôi ôm Nguyên vào lòng nói lí nhí:

- Em xin lỗi! Đã làm anh thất vọng rồi.

Phan Nguyên nhẹ cười. Anh ta sao lại có điệu cười tỏa nắng mùa thu này chứ? Khiến tim tôi cứ tung ta tung tăng không chịu được. Híc! Tôi xin chịu thua. Rồi anh vuốt nhẹ mái tóc của tôi nói rất trìu mến:

- Không sao? Thời gian còn dài anh sẽ cố gắng để được thăng chức.

Tôi rất hài lòng vội ngoác miệng ra cười.

Rồi Nguyên đưa tôi về nhà. Khi đến cổng tôi đã thấy mẹ già và anh trai tôi đứng đợi ở đó. Hay lắm! Tiện thể hãy nhìn luôn đi, nhìn con cá lớn mà con gái mẹ bắt được. Khi tôi vừa mở cửa xe ra thì anh trai tôi đã kéo khuỷu tay tôi lại nói:

- Thằng đó là thằng nào?

Khi tôi chưa kịp trả lời thì Phan Nguyên đã xuống xe tự lúc nào bước đến trước mặt mẹ tôi cúi người xuống:

- Cháu chào bác ạ! - Rồi ngẩng lên nhìn anh trai tôi - Chào anh!

Mẹ tôi khoanh tay vào vênh mặt lên nhìn rất đáng ghét. Tại sao tôi lại có một người mẹ đành hanh thế này cơ chứ? Anh trai à! Nếu anh không muốn để mẹ hành hạ vợ anh thì anh đừng lấy vợ nữa.

- Cậu là ai?

- Cháu là bạn trai của Tuyết Trinh.

Tôi cười thầm rồi huých tay mẹ:

- Mẹ! Nhìn thấy chưa?

Mẹ tôi quay lại lườm cho tôi một phát rồi làm tôi tắt ngúm nụ cười. Bà hết nhìn người rồi lại nhìn xe. Hứ! Biết ngay mà. Mẹ tôi hừ một cái rõ to:

- Cậu còn cái xe nào khác không? - Mẹ tôi bắt đầu giở trò rồi.

Phan Nguyên tuy rất ngạc nhiên về câu hỏi này nhưng vẫn trả lời:

- Dạ không ạ!

Mẹ tôi vẫn không buông tha:

- Thật chứ? Chỉ có mỗi cái Vios này thôi sao?

OMG!! Tôi biết có chuyện chẳng lành xảy ra rồi. Phải ngăn chặn:

- Mẹ à! Vào nhà thôi cho người ta còn về. Muộn rồi.

Mẹ tôi không cần lên tiếng thì anh trai tôi đã giữ tay tôi lại nói giọng đùa cợt:

- Em vội gì chứ? Chẳng phải rất muốn ở gần nhau sao? Tạo cơ hội cho em này.

Chết tiệt. Tôi không cần cái cơ hội này. Nam mô A di đà Phật!! Tôi khẽ lẩm bẩm trong miệng. Nhưng có lẽ Phật tổ chưa nghe thấy lời khẩn cầu của tôi thì đã nghe thấy lời của mẹ tôi át đi mất rồi:

- Cậu là giám đốc công ti nào?

Phan Nguyên như ngại ngùng. Anh hơi ấp úng, ôi Phan Nguyên tội nghiệp của em, hôm nay anh chết chắc với mẹ em rồi:

- Cháu... Cháu làm ở phòng nghiệp vụ cùng công ti với Trinh.

Mẹ tôi khẽ quay ra lườm tôi một cái rõ đau. Quả thật là ngay cả cái lườm của mẹ tôi cũng như một quả đấm của người bình thường. Đau quá. Rồi bà kéo tay tôi vào nhà không quên vứt lại cho Phan Nguyên một câu nói:

- Cố gắng lên nhé! Tôi rất thích tiền.

Ôi! Mẹ già đáng ghét, nói thế có khác nào bảo anh: Anh còn lâu mới yêu được Trinh nhà tôi. Trừ khi anh có tiền.

Tôi bị anh trai kéo xềnh xệch vào nhà. Tôi đánh mắt nhìn sang cầu cứu bố khỏi sự tra tấn sắp tới của hai người. Nhưng bố tôi đã vội nhảy ra khỏi ghế:

- Tôi đi sắp cơm. Khi nào mọi người xong thì xuống ăn nhé?

Rồi bố chuồn thẳng xuống bếp.

Trời ơi!! Tôi muốn lao ra đấm vào mặt bố tôi. Nhưng chưa kịp thực hiện ý định thì mẹ tôi đã lao lên đạp tôi một phát chí mạng. Anh tôi cũng lao đến thụi cho tôi một cái vào lưng. Thôi chết rồi, chắc chắc là không đi guốc cao gót được nữa rồi. Cột sống của tôi. Tôi rên là thảm thiết:

- A!! Lưng con.

Mẹ tôi lại lao đến túm tóc tôi quát:

- Con dám không nghe lời mẹ.

Tôi phản kháng:

- Có mà. Con nghe lời mẹ mà.

Anh trai tôi tấn công từ phía sau khiến tôi lại chịu khổ:

- Nghe lời này. Em dám bỏ anh chàng lamborghini của cả nhà.

À há! Tôi nhìn thấy nhiều sao chưa kìa.

- Con bảo mẹ không đau lòng sao được. Nhìn thấy con mụ hàng xóm ngày nào cũng shopping... còn mẹ thì sao?

Mẹ kiếp. Con gái của mẹ cúng còn chưa biết shopping là gì nữa là. Có ai khổ như tôi không? Có một bà mẹ và một ông anh quái thai. Tổ tiên của tôi đã thiết kế ra loại Gen gì thế này? Cũng may là tôi còn bình thường.

- Con không muốn yêu cái loại biến thái kia đâu?

- Thế nào là biến thái?

- Anh ta... anh ta có nhiều bạn gái lắm, lại hay giở trò với con.

Tưởng mẹ tôi sẽ lao đến mà ôm tôi vào lòng, ai ngờ bà ngửa mặt lên trời cười khoái chí:

- Haha. Mẹ biết nó có chí khí mà.

Tôi đi chết đây. Tôi không chịu nổi nữa rồi. Mẹ biến thái, anh trai cũng biến thái, xung quanh tôi toàn người biến thái. Tôi có biến thái không?

- Con gái! Lập tức bám đuôi.

- Vâng vâng!!

Tôi chỉ biết giơ tay lên đầu hàng. Phan Nguyên ơi!! Em nhất định sẽ bảo vệ tình yêu của chúng ta. Quyết đấu tranh đến cùng với những con thú đột biến Gen xung quanh chúng ta.