Đừng Đùa Với Gái Hư

Chương 13



Mình quay sang Mít, thấy đang ngồi phệt dưới đất phủi bụi trên áo. Đoán là Mít không sao nên mình đi nhặt cái điện thoại của em nó văng cách đấy vài mét. Tranh thủ rút điện thoại gọi cứu hộ, không hy vọng nổ máy được con xe thân yêu nữa. Cái đkm, lúc đấy uất nghẹn tận cổ. Chú 4s của Mít bọc ốp kín mít mà cũng vỡ màn hình (không vỡ hơi phí). Mình nhét điện thoại của Mít vào túi, ngồi xuống cạnh Mít bảo :

-Mai anh đi sửa điện thoại cho. Em có làm sao không ?

Mít ngước mắt nhìn mình, mặt xanh lét, môi tái nhợt, mắt ầng ậng nước nhưng chưa khóc :

-Em bị gãy tay rồi.

Mình ngớ cả người. Lúc đấy Mít ôm mình, ngã thì người mình đè hết cả lên tay Mít. Vớ vẩn gãy thật. Đêm khuya nhưng chỗ đấy gần ga nên có mấy người dừng xe lại xem bọn mình có làm sao không. Thấy Mít mặt cắt không còn giọt máu thì mình cũng hoảng, có người gọi taxi hộ, mình bồng Mít lên luôn. Kệ mẹ con xe bọn cứu hộ đến hốt thì hốt, mà mất thì mất (Nói thế chứ vẫn chạy ra xe mở cốp lấy túi cho Mít với rút chìa khóa)

Móc ví lấy 500k đưa cho thằng lái xe bảo nó chở đến viện Bạch Mai càng nhanh càng tốt. Mít tá hỏa nói vội :

-Em không đau đâu, cứ đi từ từ thôi.

Mít lấy tờ khăn ướt trong túi lau mồ hôi cho mình, mặc dù là trời rét. Mình ôm Mít, vỗ vai an ủi. Lúc đấy Mít mới bắt đầu khóc lóc, vừa khóc vừa nói:

-Em không đau, nhưng mà em tức… Anh ơi, tức lắm … Em mà biết nó là thằng chó nào … hay con đĩ nào …

Mít không phải là người hay nói bậy đâu. Quen nhau bao nhiêu lâu mà cũng mới chỉ thấy nói mỗi câu đấy là tục thôi. Nhưng thôi cũng kệ, vào hoàn cảnh đấy thì lại chả điên. Khỏi cần Mít làm gì, mình cũng muốn xiên cho cái thằng lái xe vài phát. Thù hằn gì với mình thì chờ lúc mình đi 1 mình giải quyết cũng được, đằng này … Nhưng cũng ngờ ngợ một vài gương mặt khả nghi rồi. Đầu trò dễ là em Trang lắm.

Đêm hôm, Mít không muốn gọi người nhà. Mình cũng thế. Mà bố Mít thì đừng hỏi luôn, ông nhạc mà biết thì chắc nửa đêm cũng lôi họ hàng từ Quảng Ninh cày nát vườn hoa cải rồi lên Hà Nội tìm cái thằng đi Nissan luôn quá.

Vào viện chụp chiếu xong thì bó bột luôn. May mà Mít thuận tay trái nên gãy tay phải cũng không đến mức “liệt”. Mít sau vài phút mất kiềm chế giờ lại nín, không nói gì nhưng nhìn cái mặt là mình biết đang suy nghĩ ghê gớm lắm.

Về đến nhà Mít, mình pha 2 cốc café. Đêm dài quá. Mít mở cái CD Moden Talking. Cười hiền ơi là hiền với mình :

-Anh có muốn nói gì với em không ?

Cái lợi duy nhất của việc có người yêu thông minh là không phải nói nhiều, không phải giải thích nhiều, cũng không phải mất công động não nói dối.

-Anh cũng không biết thế nào … Nhưng mà chắc là em đoán đúng rồi đấy.

Mít lại cười, ngả đầu vào ngực mình bảo :

-Chỉ cần anh không sao là tốt rồi.

Nghe mà xót hết cả ruột

Công nhận chắc là mình tốt số, bố mẹ ông bà tích đức nhiều lắm trời mới thương mình như thế.

Thực sự là khó xử.

Nếu Mít không sao, còn mình bó bột hay nằm viện thì còn đỡ. Mình sai thì mình phải chịu là đương nhiên rồi, đằng này Mít bị như thế đâm ra phức tạp. Mình im thì Mít sẽ thấy tủi thân, mình làm căng thì … chẹp, chả nhẽ mình lại đi tìm Trang tính sổ ?

Mình thở dài. Mít lại cười khì khì, nhấp ngụm café.

-Em biết anh nghĩ gì, anh không phải lo. Em tự giải quyết được.

Má ơi … Ở bên cạnh Mít mình thấy không còn ra dáng thằng đàn ông nữa.

-Mẹ em ngày xưa yêu bố còn bị đánh ghen ghê hơn thế cơ.

Mít nói thêm để vỗ về mình. Cầm tay Mít, bó bột từ cổ tay đến khuỷu tay, áp bàn tay vào má mình :

-Anh yêu em!

Mít khóc, khóc y như cái hôm noel mình và Mít gặp lại nhau, nước mắt lăn dài trên má.

-Lần đầu tiên anh nói anh yêu em.

Lần đầu tiên mình nói thế thật. Chưa đầy 1 tháng quay lại, mình không nghĩ là lại nhiều chuyện phiền phức như thế. Nhưng phải thế mới biết vẫn còn có 1 người con gái đủ khiến mình mê muội.

Mít được confirm là Trang đứng sau cái vụ con Nissan điên. Mình chép miệng, con xe yêu dấu sửa chữa xong xuôi, điện thoại thay màn hình cẩn thận rồi… thôi thế cũng tạm ổn. Coi như mình trả nợ xong phần mình.

Mít nhà mình không hiền đâu ạ. Nếu phải so sánh thì Mít giống ngân hàng. Vay thì sẽ phải trả lại, gửi thì sẽ nhận được lại, kiểu người như thế đấy.

Mít nhờ người bóng gió đánh tiếng với Trang là Mít biết hết về Trang rồi. Chỉ có mỗi thế thôi, Mít không làm gì khác cả. Rồi chả hiểu thế nào Trang lại hẹn gặp Mít để nói chuyện. Giáp tết rồi mà tay Mít vẫn chưa được tháo bột. Ông nhạc thì chỉ biết là Mít đi chơi không cẩn thận mới ngã xe thôi.

Mình lái xe đưa Mít đến quán café, Mít đến trước, mình ngồi trong xe chờ ở ngoài. 1 lúc sau thì thấy Trang đến cùng 1 đứa bạn là con gái. Mình cũng hơi lo, nhưng mà chủ quán này cũng quen nên chắc Trang không dám làm gì manh động đâu. Thấy Mít cười hiền lắm. Đại khái là cuộc trò chuyện như thế này :

Mít (tỉnh bơ) : Chị hẹn em đến đây có chuyện gì không ?

Trang : Mình muốn xin lỗi bạn …

Mít (nói một lèo) : À … Thực ra thì người có lỗi là em. Em định tìm chị để xin lỗi mà ngại cái tay đau nên chưa có thời gian. (Thở dài). Chuyện này người có tội to nhất là em. Tại em ăn ở với anh ý (là mình) không ra gì, để đến mức anh ý làm khổ chị như thế này. Em trách em đầu tiên, rồi trách anh ý, em không trách gì chị hết.

Trang : Lúc đó mình giận quá, mình không nghĩ …

Thựa ra là em Trang không nghĩ Mít lại “cứng” nên mới dám động vào, chứ biết là nhà Mít toàn ô to dù rộng thì chắc cũng im re.

Mít : Em với anh Long chưa cưới nhau, em cũng chỉ là người yêu của anh ý thôi. Em không bao giờ nghĩ đến chuyện cấm cản người yêu em kết bạn với con gái, kể cả đến khi là chồng thì em cũng không làm thế. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó chị ạ. Em nghĩ là chị hiểu ý em … Đừng để đến lúc mình không đủ kiên nhẫn ngồi nói chuyện với nhau thì phiền phức lắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.