Đừng Đùa Với Gái Hư

Chương 16



Về cái chuyện thông tin thì mình lúc nào cũng muốn giữ kín, vì 4 năm đại học dính nhiều phốt liên quan đến gái rồi nên nhỡ có nằm vùng thì vớ vẩn lần sau mình với Mít nắm tay nhau du lịch suốt vàng bằng vé tàu 6 ván 1 chiều cũng nên. Thành ra các bác chúc phúc mình xin nhận kèm lời cảm ơn chân thành nhất

Lan man thế thôi, quay trở về sự nghiệp ăn chơi lông bông của mình hồi ý

Mình với Mít có online hay nhắn tin toàn nói mấy cái chuyện linh tinh trêu nhau, chả đâu vào đâu nhưng thấy cũng vui. Thỉnh thoảng chém tí gió cho mùa hè bớt nóng. Mít không phải gu của mình, cảm giác hơi khó dò, vớ vẩn lại chả biết đứa nào chăn đứa nào thì mệt. Mà cơ bản mình hồi đấy chỉ có thiếu tiền chứ không thiếu gái. Bác nào đi làm rồi thì biết, thà không kiếm ra được xu nào, làm sinh viên tiêu tiền của bố mẹ thì thôi không nói, tháng được 1tr hay 5tr cũng thấy bình thường, chứ ra ở riêng 1 tháng lương 4-5 tr thì lúc nào cũng cảm thấy túng bấn.

Nhưng sau cái hôm để em cầm 2 cái thẻ rượu thì mình cảm giác là em cũng cầm luôn 1 phần hồn của mình theo đấy. Mình như bị tan chảy vì khóe miệng đầy ý tứ của em lúc đấy. Không hiểu là do bản tính thằng đàn ông thích chinh phục hay là nụ cười thực sự có sức mạnh đến mê muội như thế

Nghĩ cũng thấy lạ, em bảo em chưa có người yêu mà 4h sáng điện thoại lại bận. Chắc là phải có vấn đền gì mờ ám. Mình là người đa nghi. Nhưng thôi, kệ. Cứ biết thế đã. Bạn thì bạn, rau thì rau, miễn sao mau mau … là được

Lần thứ 3 gặp nhau, là hôm mình đi hát với mấy thằng bạn. Chả hiểu nghĩ cái gì mà mới ngồi 1 lúc đã thấy chán, nhớ ra chỗ đấy gần nhà em, thế là gọi điện rủ em đi hóng gió. Sau 1 hồi nhạc chờ dài lê thê em mới chịu bắt máy :

-Em nghe anh ?

-Tự nhiên muốn gặp em ghê.

-Anh qua đây với em đi.

Em đi ăn với 6-7 người bạn, có trai có gái, trên bàn để 3-4 chai men’s rỗng. Mình vừa vào đã được bạn em ưu ái rót cho 3 chén đầy ứ ự.

- Mít lùn giới thiệu bạn đi.

Mít nhà mình tuy không cao nhưng cũng được gần 1m6 thì đâu đến nỗi gì lắm (mình cũng chỉ trên 1m7 có tí nên không thích cặp chân nào dài quá).

Mít lùn ???

Đừng bác nào comment bậy bạ nhá, thấy buồn cười thì cứ cười thôi Nhưng mà lúc ý mình phải cố làm mặt lạnh

-Anh ý tên là Long, bạn tao.

-Chỉ thế thôi ?

-Đại khái là thế đã.

Mình không nhớ lúc đấy em mặc gì, vì hình như cũng chẳng có gì khác so với những lần trước. Ngồi có 1 lúc mà để ý thấy điện thoại của em chứ thỉnh thoảng lại có tin nhắn với người gọi đến nhưng tuyệt nhiên không thấy em trả lời. Mình cũng hơi nghĩ ngợi, chắc chỉ toàn zai gọi chứ gì đâu, em để ý thấy thế thì bảo với bạn :

-Thôi, đong 14 chén đi. Cho bọn tao về trước có tí việc riêng.

Cầm cái cốc uống bia đựng toàn rượu, mình uống hộ cho cả 2 rồi đưa em về. Bạn em cũng xuề xòa cười thoải mái. Ngoài đường gió mát, còn má em nóng hổi áp lên lưng mình.

-Nãy anh đi với bạn rồi mới qua chỗ em à ?

-Ừ, anh đi hát.

-Không vui sao ?

-Toàn mấy thằng đực rựa …

-Sao không à ơi em nào đến ?

-Thì đến với em đây còn gì.

-Thế giờ bọn mình đi đâu ?

-Em muốn đi đâu ?

-Đi uống nốt rượu hôm trước.

Nghĩ cũng buồn cười, bỏ sức khỏe ra kiếm tiền, rồi lại dùng tiền uống rượu tàn phá sức khỏe.

Em ngồi cạnh rót rượu cho mình, cả 2 đứa cứ im lặng ngồi cạnh nhau hồi lâu. Thỉnh thoảng em lại mỉm cười dịu dàng, nhịp tay theo điệu nhạc, mình cũng thế, ngôn ngữ duy nhất của 2 đứa lúc ý là tiếng chạm cốc. Mỗi người đều theo đuổi 1 dòng suy nghĩ riêng thì phải.

Tự nhiên em ngả đầu vào vai mình, hơi thở nồng mùi rượu, mình hôn nhẹ lên trán em. Em ngước mắt lên nhìn mình, đắm đuối, bờ môi khép hờ… Mình thở dài, bảo :

-Em đừng bắt tội anh nữa.

-Em thích anh, thật đấy.

-Em biết gì về anh đâu ?

-Biết nhiều hơn anh tưởng đấy!

Em mỉm cười, nhún vai chỉ tay vào 2 cốc rượu trên bàn ý muốn mình cầm lên uống giao bôi. Về sau mình mới biết là info mình em điều tra hết ngay từ hôm b52 về. Cũng chẳng có gì to tát ngoài cái thông tin cờ bạc với gái gú ngày trước.

-Biết rồi mà vẫn thích á ?

-Biết thì mới thích chứ!

- Sở thích của em cũng khác người nhỉ ?

-Vì anh chả phải là người tốt, nên sau này có thế nào thì em cũng không thấy dằn vặt.

Em nói thản nhiên như không ý. Người ta chỉ bảo đàn ông quất ngựa truy phong chứ ai đời đàn bà con gái mà cũng nghĩ thế.

Còn mình thì lại thấy hơi thất vọng chút. Mình cứ nghĩ em với mình có thể làm bạn thêm 1 thời gian nữa, hóa ra em cũng chả khác gì những đứa con gái khác. Đơn giản, dễ dãi và vội vàng. Cứ mỗi khi có người con gái nào bước chân vào cuộc đời mình, mình lại hy vọng …nhưng đều tan thành mây khói cả. Gái khó với mình thì cũng khó với thằng khác, dễ với mình thì cũng dễ với thằng khác…

-Em đang cưa anh hay cưa bomb thế ?

-Cưa anh rồi em mới có bomb chứ.

Lúc ý mình vừa châm điếu thuốc, em nháy mắt, khóe môi hơi nhếch lên thành nụ cười đầy khiêu khích. Mình hít 1 hơi dài, giữ khói trong miệng quay sang hôn em. Em càng cố vùng ra khỏi tay mình thì mình càng giữ chặt, đến khi thấy khói từ mũi em nhả ra mình mới buông lỏng tay thả em ra. Em gục đầu vào ngực mình ho sặc, rồi lại quàng tay qua cổ mình, cười nhẹ :

-One more ?

Nụ hôn thứ 2 không có khói, không có rượu nhưng ướt đẫm đam mê. Lẫn trong tiếng nhạc như muốn đè bẹp cả lồng ngực, mình nghe thấy từ miệng em một âm thanh đầy ma mị như muốn kéo người ta lạc vào coi u mê …

“Just … do it”

Mình không có ý định tả cảnh nóng nên bác nào chờ đợi cảnh nóng thì nhọc công rồi

Mình vòng tay đỡ lưng em, cả đoạn eo phía sau gần như nằm gọn trong bàn tay, mỏng manh đến mức tưởng như siết tay chặt hơn là xương xẩu sẽ vỡ vụn ra mất... Suýt tí nữa mình quên mất là mình và em đang ở quán bar, rượu vào nó hư ảo thế đấy. Vẫn ghì chặt em trong tay, mình bật cười, em cũng cười. 2 đứa đứng dậy đi về.

Trời thật chẳng chiều lòng người tí nào. Mưa rào rào.

Mình với em đứng trên hiên nhìn mưa rơi xối xả ngoài đường. Em phải dựa cả vào người mình để đứng cho vững. Thôi thì đành để xe lại gọi taxi về chứ biết làm sao, mình có mang áo mưa đâu. Mà em cũng ngà ngà rồi, dính nước mưa nhỡ làm sao thì mệt.

Mình không hiểu sao từ lúc sinh ra đến giờ, cứ đi cùng gái (dù là chân dài hay lascote) mình đều có cảm giác phải che trở cho họ vô điều kiện, như là nó thuộc về bản năng vậy.

Lúc taxi đến, em ngước mắt nhìn mình, lại còn giật giật gấu áo ra vẻ cầu cứu.

-Em sao thế ?

-Chân em … mềm nhũn.

Nhìn cái mặt như con cún con, mình nhờ thằng nhân viên che dù cho rồi đỡ em cẩn thận lên xe. Em nép người sát vào mình, mắt hướng ra ngoài trời ngắm mưa, tay với lên ô cửa kính, mình nhớ lúc đó lắm. Những ngón tay trắng muốt hơi tái vì lạnh rờ rẫm như muốn chạm vào mưa qua lớp kính …Mình áp tay lên tay em, đan những ngón tay lại với nhau, cùng lúc em quay lại hôn phớt lên má mình.

Chúng tôi không yêu nhau! Và lúc đó cũng không ai nghĩ là sẽ có 1 tình yêu nảy nở.

Thằng nhân viên nhà nghỉ cầm dù chạy ra đón khách. Dạo này dịch vụ chăm sóc khách hàng tốt thật

-Phòng 606!

Mặt mình thuỗn ra như cái bơm . Mít nhăn nhó :

-Không còn phòng nào thấp hơn à ?

-Không chị ạ.

-Leo thang bộ á ?

-Thang máy đằng kia.

Mít thở phào trong khi người vuốt mồ hôi là mình. Đi thang bộ vớ vẩn mình phải cõng em nữa thì sức đâu mà thức.

-Có trà gừng không ?

-Dạ có chị ạ.

-Tí mang lên phòng hộ nhé.

Vừa thò chân vào thang máy thì điện thoại em phát ra tiếng rung è è … Chẳng đặng đừng em mới móc ra nghe, giọng có vẻ khó chịu.

-Gọi gì ?

Không nghe rõ người bên kia nói gì, nhưng là giọng con trai. Em thở dài, vẫn giữ giọng nói nhẹ nhàng:

-Sao anh cứ phải khổ thế ? Em cảm thấy không thoải mái tí nào. Hoặc là bạn, hoặc em không gặp anh nữa. Có thế thôi! Không phải nói nhiều.

Em tắt máy. Phũ vãi! Rồi lại mỉm cười với mình. Giải thích 1 câu gọn lỏn :

-Em sợ để người khác tưởng là em đang cho người ta cơ hội, trong khi em ko hề nghĩ thế!

Mình mở cửa phòng, cũng hơi suy tư.. Lờ mờ đoán ra được phần nào. Em không muốn gieo rắc thương nhớ, sợ phải chịu trách nhiệm về tình cảm của người khác. Ngày nào mình còn bơ được em thì ngày đó em còn ở bên cạnh mình. Và ngược lại, nếu mình xoắn em như cái thằng kia thì chắc mình cũng chôn chung với nó 1 hố quá.

Lại 1 sự thật phũ phàng, những thằng tốt với gái thường bị phũ, còn những thằng chả ra gì như mình lại vớ bẫm. Mình đoán đến 90% là thằng kia chưa xơ mú được gì.

Vừa khép cửa lại, em treo túi xách lên móc, cởi áo vứt xuống sàn, đi thẳng vào nhà tắm. Lúc mình bật điện lên thì chỉ kịp nhìn thấy cánh cửa nhà tắm đóng lại một cách lạnh lùng

Nhân viên mang lên 2 cốc trà gừng nóng hổi lúc mình đang xem yantv. Cũng phải uống cho tỉnh chứ hôm đó uống hơi nhiều. Nghe tiếng nước róc rách lẫn trong tiếng mưa … tự nhiên đầu óc mình trong sáng lạ thường. Thề luôn.

-Anh ơi ?

-Gì thế em ?

-Anh có đi tắm không ?

-Có.

-Anh để áo ở ngoài nhé, tí em mượn mặc đi ngủ.

-Ừ.

Em quấn khăn tắm đi ra. Đập vào mắt mình là hình xăm kỳ lân tống tử ngay phía dưới xương đòn bên trái . Lúc ý đầu tranh tư tưởng dữ lắm, nửa muốn nửa … run, nhỡ chẳng may có gì bất trắc thì ốm đòn. Cởi áo đưa cho em mặc rồi mình cũng vào nhà tắm. Nước lạnh làm nguội đi những cái nóng trong người.

Em nằm sấp sát bên mép giường, cả người trốn trong chăn, tay buông thõng xuống sàn. Hình như là ngủ rồi. Cốc trà gừng của em vơi hơn nửa … Mình vừa kéo em nằm hẳn hoi trên giường thì em gượng dậy ôm ghì lấy mình.

-Em lạnh …

Người em đúng là mát đến giật cả mình, đừng bảo dính nước mưa có tí mà đã ốm chứ! Đầu ngón tay thì nhắn nheo hết cả lại. Mình ôm em, kéo chăn trùm kín mít, cố gắng ủ ấm cho em. Mình cũng không phải đói khát đến mức nhìn thấy hình xăm trên người em mà vẫn cố sống cố chết lao vào. Với lại, làm thằng đàn ông dễ dãi chẳng khoái tí nào hết.

Mặt trời chiếu vào làm mình chói mắt tỉnh dậy, đêm qua 2 đứa ôm nhau ngủ 1 mạch đến sáng, tay mình tê cứng vì cả đêm làm gối cho em. Nhẹ nhàng đỡ em nằm xuống gối, mình dậy kéo rèm. Nhìn đồng hồ thấy gần 11h trưa. Ôi vãi. Lại nghỉ làm 1 buổi nữa rồi T_T

Đang rót cốc nước uống thì em lại gần nhẹ nhàng ôm mình từ đằng sau:

-Em thích con trai mặc jeans cởi trần …

-Thích rồi sao ?

-Đôi khi là muốn chiếm hữu.

Mình cực ghét cái nụ cười chỉ đọng trên khóe môi của em, vì nó làm mình mất kiểm soát dễ sợ...

Căn phòng tranh tối tranh sáng, em nhỏ nhắn trong cái áo sơ mi rộng cài cúc lệch, xộc xệch một cách có chủ ý, mái tóc hơi rối dài đến ngang lưng … Mình thấy như thế còn hấp dẫn và ngọt ngào hơn tỉ lần nude hay bikini nữa.

-Em uống nước không ?

-Mớm cho em cơ.

-Muốn hôn thì tí nữa, anh đi đánh răng.

Mình cũng muốn chiều em lắm chứ, được gái (miễn gái không đến nỗi lắm là đc) làm nũng thì ai mà chả mềm lòng. Nhưng tự nhiên trong đầu hiện lên cái viễn cảnh mình gọi và em bơ hoặc như hôm qua em nói chuyện với thằng kia thì … ớn thấy mồ.

Mình không rành tâm lý con gái, thề luôn. Mình chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình, còn lại cư xử với người ta không đến mức trái luân thường đạo lý là được. Gần 4 năm đại học xác định là không yêu đương nghiêm túc gì được nên tuyệt nhiên không dây dưa gì với gái ngoan, ngoan thì làm em gái thỉnh thoảng anh em cà phê cà pháo, chỉ có hư thì mới đùa thôi.

Mình để ý thấy rất nhiều đứa có 1 cái cố tật là nếu nó phát hiện ra trai tốt với nó vì trai thích nó thì nó sẽ nghĩ rằng người ta tốt với nó là có mục đích, như thế cái sĩ diện tự ái của nó sẽ bị đẩy lên cao khiến quá trình chinh phục trở nên khó khăn hơn. Nhưng hầu như đứa con gái nào cũng thích được quan tâm, được cưng nựng … thế nên mình cứ tốt và tốt một cách vô tư không vụ lợi thì mình lại là được nhận rất nhiều.

Một trong những hình ảnh mình ấn tượng nhất về em là vào đúng buổi trưa hôm đấy. Lúc mình oánh răng rửa mặt tắm táp qua loa rồi đi ra, thấy em đang đứng mặc áo. Quần côn, eo thon, tóc buông xõa che gần trọn tấm lưng trần … Mình thấy rất đẹp, quyến rũ không vướng chút gì thô thiển.

Mình kéo em lại, rất thích ôm em từ phía sau, vén tóc sang một bên vai, hôn hững hờ lên cổ. Mùi người em mình không biết diễn tả như nào, thấy nó dịu dịu mát mát, ngọt ngọt như mùi cỏ ngọt người ta hay đun nước uống ý, cứ mỗi lần nghĩ đến mùi của em thì trong đầu mình liên tưởng như màu xanh rêu, mà chả hiểu tại sao

-Em định đi đâu à ?

-Thì mặc quần áo chuẩn bị về chứ gì nữa ?!

-Ai cho về mà về!

-Áo của anh trên giường kìa.

-Kệ đi!

Ẵm ngửa em đặt lên giường … Nhẹ tênh, không bằng bao xi măng.

-Em không đùa đâu, anh mặc áo vào rồi về thôi!

-Anh cũng không đùa.

Nói không đùa nhưng tay chân thì loạn cả lên rồi.

-Anh định làm gì ?

Giọng em nghe bình tĩnh và lạnh lùng. Mình cũng thản nhiên bảo :

-Hiếp dâm! Anh đang nghĩ thế!

Em bật cười khanh khách, thả lỏng người, bàn tay mềm mại vuốt lên má mình :

-Em tự nguyện mà, như thế không gọi là hấp diêm đc!

-Thế gọi là gì ?

-Em không biết … anh biết thì chỉ cho em đi …

Máu mình không dồn lên não nữa mà dồn xuống chỗ khác cmnr. Tiếng em nhẹ như hơi thở nhưng đượm đầy ma lực. Khác hẳn giọng nói vui vẻ hay lạnh lùng lúc bình thường.

Ọc ọc ọc … Tiếng bụng kêu đói. Bụng em chứ không phải mình. Em che miệng cười, mình cũng thấy may vì suýt tí nữa thì mất kiểm soát.

Trả phòng xong 2 đứa lững thững đi bộ ra Hàng Mành ăn bún chả rồi mua hộp ô mai cho em lên ngồi xe điện lượn lờ quanh phố cổ 1 vòng mới quay lại bar lấy xe. Ngắm phố cổ lúc đi xe máy khác hoàn toàn so với ngồi xe điện, vui phết các bác ạ.

Trên đường về nhà, mình nắm tay em, bảo :

-Lần sau đừng uống nhiều như thế.

-Anh có bắt nạt gì em đâu.

-Không phải thằng nào cũng đứng đắn như thế

Em véo má mình, cười khì khì :

-Niềm tin tạo nên trách nhiệm. Với lại, em có mắt nhìn người lắm.

-Chấm anh rồi à ?

-Mình hiểu nhau mà anh.

Mình gọi điện cho chú bảo là làm xong cái đề tài rồi, xin phép buổi sáng nghỉ, chiều mới đi làm, vừa gặp mình, ông ý thấy áo mình nhăn nheo, râu lún phún thì lại còn vỗ vai mình cười rõ đểu, ra chiều “chú hiểu”

Thế mới biết không phải lúc nào trong đầu thằng đàn ông cũng chỉ có xiếc và ếch. Đôi khi những việc tưởng chừng như chả có gì thú vị lại thú vị đến không ngờ

Mình vào fb em.

Lần đầu tiên thấy tò mò về một người con gái. Đúng hơn thì đến lúc đấy mình vẫn chỉ nghĩ em có thể là 1 người bạn, bạn hoặc em gái, hoặc như kiểu “friend with benefits” thôi. Mình ngồi dán mắt vào màn hình soi wall em. Đọc tất tần tật note, status, thậm chí là từng cái conmmet luôn.

Kết luận đầu tiên về em là nhà điều kiện và có văn hóa. Không thấy ảnh ọt vớ vẩn kiểu các em xì tin, cũng không thấy văng tục, cả comment lẫn stt em viết đều rất lịch sự, nghĩa ẩn nghĩa hiện thâm thúy. Cũng có mấy thằng trồng cây si stt nào của em chúng nó cũng like, cũng comment nhiệt tình … Ờ thì con gái như thế chả nhẽ lại không có đến vài cái đuôi.

Đại khái là trước em có yêu 1 thằng ku cùng trường, về sau chia tay. Trống vắng quá nên vơ bừa 1 thằng để làm chỗ dựa, nhưng lại thấy không có cảm xúc, thế là bỏ, thằng đấy thì lại thật lòng nên là em thấy dằn vặt và tội lỗi … Rồi từ đấy em biết phũ, và cả biết đùa! Mình vào cả fb mấy thằng ku đấy soi mói chán chê … Nói chung là chuyện tình cảm của em cũng không có gì đặc biệt, em cũng tử tế chán so với cái bọn huấn luyện chó kiêm đào tạo osin chuyên nghiệp

Mình cũng thấy vững tâm, cô bé này khá tỉnh, không phải hư, không phải ngoan, mà có lòng tự trọng nên dù có đi quá giới hạn không sợ bị đeo bám nếu 1 ngày nào đấy mình muốn dứt áo ra đi

Mới gặp nhau lần thứ 3 thôi đấy, cũng có thể coi đấy như là hẹn hò lần 2 rồi ý nhỉ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.