Đừng Đùa Với Gái Hư

Chương 18



Không biết đã bác nào thấy chuyện nhàm nhàm chưa ??? Vì mình không có năng khiếu kể chuyện như thế này lắm, cũng không thích thêm gió máy... Chán thì các bác bảo thật lòng nhé, để mình gác phím. Cuộc vui nào cũng sẽ có lúc tàn mà.

Nói thật là mình sợ hàng nguyên tem. Cực sợ luôn. Mất công đào tạo, với lại mình nghĩ cái gì cũng phải thuận theo tự nhiên, lớn tướng rồi mà cứ giữ khư khư thì có khi ảnh hưởng đến phát triển tâm lý cũng nên. Đấy là suy nghĩ của mình thôi nhá, không bàn luận về vấn đề này. Ở em cho mình cái cảm giác vừa đủ! Lúc nào cũng là vừa đủ. Kỹ thuật vừa đủ, bạo dạn vừa đủ, e ấp vừa đủ … âm lượng cũng vừa đủ luôn

Lên mây bồng bềnh lắm các bác ạ, mình thì cứ lâng lâng cái là quên hết, chả còn nhớ gì để mà tả nữa, bác nào tò mò thì cầm dầu ăn tìm đến với nhau thử xem, biết đâu nó cũng có vài phút thăng hoa rồi thăng thiên đấy

Mình chỉ muốn ôm em ngủ thôi nhưng em kêu mệt, bảo không muốn bị động vào người nữa. Thế là nằm lăn sang 1 bên giường, không phải đứa con gái nào cũng mè nheo đòi nói chuyện khi đã … xong chuyện. Lúc ý mình lại thấy hơi tủi thân, cứ như kiểu mình là đồ chơi, chơi chán rồi bị người ta hắt hủi

Tiếng điện thoại rung trên mặt bàn è è phá bĩnh giấc ngủ hồi phục sức lực của mình Cả mình cả em lúc ý đều dùng ip4 màu đen không dán không ốp, cũng hay để rung giống nhau nên nhiều lúc không phân biệt được. Mắt nhắm mắt mở nhận ra là em đang nằm gọn trong tay mình, lại còn gối đầu lên vai mình ngủ ngon lành, chắc đêm lạnh. Mình với tay quơ cái điện thoại, thấy 1 dòng tin nhắn ngắn hiện luôn trên màn hình:

“Kể cả giờ e có ng khác a cũng ko bỏ cuộc”

Từ 1 thằng tên nó là “ex – Tây Sơn”, ặc … nhầm hàng rồi. Nhưng lúc ý máu từ chỗ khác đã chịu dồn lên não nên mình đoán chắc cũng còn vài thằng “ex – địa danh” nữa. Nhưng thôi kệ, chả liên quan gì đến mình.

Khi mình thích 1 cô gái thì mình không để ý mấy đến những chuyện tình sử trước đây của cô ấy. Nếu cô ấy có thể “quên” được quá khứ thì mình cũng sẽ “quên” quá khứ đấy dù là nó khốn nạn đến đâu đi nữa, còn nếu cô ấy không quên được những chuyện trước đây với thằng khác thì đơn giản thôi, mình quên cô ấy là xong. Chấp nhận được thì nắm tay nhau đi tiếp, không chịu được thì buông. Mình không đủ kiên nhẫn, và mình thừa nhận mình là 1 thằng ích kỷ. Con gái thông minh, ưa nhìn, điều kiện không thiếu, trong số những người đấy ít nhất cũng sẽ có vài người đủ để một thằng như mình nghĩ đến chuyện nghiêm túc.

Em ngọ nguậy với tay giật điện thoại trong tay mình, càu nhàu :

-Điện thoại em mà, trả đây!

-Người yêu cũ à ?

-Uhm.

Em trả lời, có vẻ miễn cưỡng, mình cũng không hỏi thêm. Nếu thích kể thì mình sẽ nghe chứ mình không hỏi. Em lại không phải loại người hay than thở nên chỉ cười, gác chân lên người mình đòi ngủ tiếp. Mình gạt ra, bảo :

-Thôi dậy, đi ăn sáng rồi anh đi làm.

-Mấy giờ rồi anh ?

-Hơn 7h rồi.

-Uhm, thế thôi dậy vậy. Em còn phải đi học nữa.

-Cần anh đưa đi học không ?

Em trèo lên người mình nằm, tay chân lại bắt đầu động đậy, cắn nhẹ vào tai mình, giọng ngọt như mía lùi :

-Cần anh dạy làm người lớn thôi.

Mình thích con gái ngoan ngoãn ngoài đường, nhưng trên giường thì xin đừng ôm chặt 2 từ đoan chính.

Mình lại phải nghỉ làm buổi sáng , đến trưa lại mò từ Gia Lâm về nội thành đưa em đi ăn bún sườn, rồi lại dẫn em đến ăn sữa chua nếp cẩm ở gần trường ĐH hồi trước mình học. Quán nhỏ lại trong ngõ ngạch loằng ngoằng, lúc ngồi ăn em cứ có vẻ ưu tư, ngậm thìa mãi mới chịu nói :

-Anh cũng chịu khó đi ăn vặt thế.

-Trước anh học gần đây thì biết.

-Thật à ?

Cái cách em nhìn mình như kiểu muốn nói “em biết là anh nói dối, nhưng thôi, ko sao”, mình đành chữa cháy :

-Thì hồi trước anh hay ra đây xem bóng đá với mấy thằng bạn …

Em vẫn nhìn mình như thế, lại còn cười cười ra chiều đi guốc trong bụng mình nữa. Mình thở dài, chốt phát cuối :

-Thôi được rồi, anh yêu 1 con bé học trường này. Anh yêu nó lắm nên suốt ngày cõng nó ra đây ăn đấy.

Lúc đấy mới thấy em cười một cách hài lòng, em bảo :

-Biết ngay mà. Thế giờ sao rồi ?

-Ừ, giờ cứ phải trốn nó để đưa em đi ăn vụng, thế thôi.

Em cười toe toét, vui vẻ ăn liền tù tì 2 cốc sữa chua. Thật tình lúc ý chỉ rủ em song ca bài “cho vừa lòng em”

Tua qua những đoạn chả có gì nhé, mình chỉ kể những chuyện mà mình nhớ và thấy vui vui ấn tượng thôi. Mình với em cứ ỡm ờ như thế, không hứa hẹn, không chờ đợi, không rằng buộc cũng không phũ phàng … Thỉnh thoảng mới gặp nhau, mối quan hệ như thế kéo dài khoảng 2-3 tháng, trời chuyển mùa đông.

Mùa đông là mùa của đồ nướng, lẩu và rượu …

Mình đi bar cùng mấy thằng bạn, có dẫn gái theo, nhưng không phải là Mít. Vì không xác định gì với nhau nên gặp ít ít cho đỡ chán, còn đâu là mình đi với người khác nữa Hôm đấy thằng bạn mình giới thiệu cho mình 1 con bé, nhưng mình chả ưng cái kiểu vòi vĩnh của nó. Thà cứ ngoan với mình trước rồi mình sẽ tự giác “đền bù” chứ không thích kiểu bóc bánh trả tiền Thế mà mình bơ cmn luôn.

Mình gọi cho Mít, rủ đến uống rượu. Mít hôm đấy đi ăn với bạn ở gần chỗ ý nên nhờ bạn chở qua với mình. Lúc mình ra đón thì thấy Mít mặc áo da đen, quần bò bạc phếch, bốt đen, đứng cạnh con cbr cùng 1 thằng úp cái mũ như nồi cơm điện, cũng nguyên cây đen ngòm … Thấy nó với Mít ôm tạm biệt nhau rồi nó phóng đi, chả hiểu nghĩ sao mình lại quay vào trong, coi như không nhìn thấy cảnh đấy. Chắc là mình hơi ghen.

Cái trò gà sống đá gà chết thì ai cũng biết là nó bất công cỡ nào rồi, nhưng may mà tửu lượng của Mít cũng không bằng được mình nên còn đỡ chứ để con gái đèo về thì mất mặt quá. Mình đưa em về “nhà lao động”, nằm vật ra giường rồi mới thấy ngấm rượu. Mình bắt đầu nói nhảm, lúc ý bản tính muốn chiếm hữu của mình nổi lên, mình muốn em là của mình, không muốn em động chạm gì với thằng khác, dù là mình chưa thực sự yêu em. (Khốn nạn là tỉnh rượu vài hôm rồi mình nhớ ra toàn bộ những gì mình lè nhè lúc say, nên mình cực sợ say).

-Ngoài anh ra, em còn ngủ với bao nhiêu thằng nữa ?

-Hiện tại thì chỉ có 1 mình anh.

Em lúi húi cởi giày cởi tất cho mình, giọng nói đúng kiểu không chấp thằng say.

-À ừ … ngủ với anh rồi về với thằng khác chứ làm sao mà ngủ cùng lúc với nhiều thằng được.

Lúc nhớ ra những chuyện đấy mình vừa thấy mình đàn bà, hèn và … ngượng.

-Anh có hơn gì mà nói tôi!

-Em thì giỏi rồi, tôi có gì mà so sánh với em được.

-Anh thôi đi, lần sau thích thì gọi gái đến mà ngủ. Đi cùng anh tôi được cái gì mà phải nghe anh xỉa xói.

-Ngủ với tôi em không hài lòng à ?

Mình không nhớ khuôn mặt em lúc ý như thế nào, nhưng em bật cười, giọng cười đấy mình nhớ mãi, đầy chua chát và hình như còn hơi mặn mặn…

-Hay là em cầm tiền nhé? Cho đỡ …

Em cười nhạt, ngắt lời mình :

-Tiền à ? Anh nghĩ anh trả cho tôi bao nhiêu là đủ ???

Nước mắt em rơi trên ngực mình, mình không biết bao nhiêu tiền là đủ, nhưng mình biết là mình đã sai:

-Anh xin lỗi.

Mình kéo em nằm xuống bên cạnh, lau nước mắt cho em, thoáng vài suy nghĩ mông lung nhưng cả đêm chỉ ôm em ngủ.

Hình như lúc đấy em bắt đầu có tình cảm với mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.