Đừng Đùa Với Gái Hư

Chương 19



Sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy mình không nhớ nổi đêm qua như thế nào. Em ngủ khì khì bên cạnh mình, mà lúc ý người mình như trên mây, chân tay mỏi rã rời, phải mấy phút sau mới“ngóc đầu” dậy được.

Thấy mình dậy thì em cũng mò dậy theo. Thái độ em lạ lạ, mình cũng không dám ôm ấp gì. Lựa lời hỏi :

-Đêm qua anh có làm gì sai không ?

-Không.

Em dán mắt vào điện thoại, lơ đãng trả lời mình. Mình thì lại nghĩ hay do mình say, ngủ li bì bơ em nên em dỗi. Thế là định bù đắp. Ai ngờ em nhẹ nhàng gạt mình ra, lạnh lùng bảo :

-Về thôi, sáng nay em có việc.

Mình chắc chắn là mình đã sai cái gì rồi, hoặc là đêm qua bắt nạt em, hoặc là lỡ lời nói gì đấy, dự là khả năng thứ 2... Nhưng không nhớ ra được cái gì. Em đi giày tất, mặc áo khoác, quàng khăn gọn gàng ngồi vắt chân trên ghế chờ mình. Vừa xuống đến cầu thang, nhìn ngoài cửa lại thấy con cbr đen với cái thằng đội mũ nồi cơm điện.

Em đợi mình trả phòng, lấy xe đến ngoài mới bảo :

-Em đi với bạn. Anh về cẩn thận. Rảnh alo sau.

Không thèm đợi mình nói gì, em leo lên xe, thằng đấy nổ máy sẵn, phóng đi luôn. Mình chỉ còn nước cười khan.

Hồi đấy mình lạnh lùng với bất cần, có gì đâu mà phải xoắn xít vì 1 đứa con gái. Em đã như thế thì mình coi như là thay cho lời từ biệt. Kể ra cũng hơi chạnh lòng, nhưng thôi, coi như đi là đi ngang qua đời nhau.

Mình với em bình thường vốn là không nhắn tin hay nói chuyện gì với nhau. Chỉ khi nào mình rủ đi chơi và ba chấm thì mới gọi nhau thôi. Mình cứ mặc kệ. Phải gần 1 tuần sau, tự nhiên trước khi đi ngủ mình nhớ lại tất cả những gì mình nói ngày hôm đấy với em. Chột dạ, thấy tội lỗi kinh khủng. Ừ thì buổi sáng sau hôm đấy em quăng quả bơ vào mặt mình thật nhưng cũng tại mình sai. Mà sai thì phải xin lỗi thôi.

Mình nhắn tin xin lỗi. Em không trả lời.

Mình gọi điện. Em không bắt máy.

Tự nhiên thấy ít nhiều hụt hẫng. Nhưng thôi, em muốn thế thì mình cũng không chèo kéo làm gì. Xin lỗi rồi chứ cũng có phải là không đâu. Tại mình say mà…

Bẵng đi gần 1 tháng, mùa đông rét căm căm, lạnh tê tái. Nhiều lúc thời tiết ảnh hưởng đến tâm trạng con người, mình thấy cô đơn. Bao nhiêu người con gái cứ đến rồi đi mà chẳng có ai ở lại … Ai nhìn vào cũng nghĩ mình ngon lành, tốt đẹp rồi gato chứ thực tình nhiều lúc chính vì những cái đấy khiến mình khó tìm được một tình yêu thuần túy.

Mình không tìm được cảm giác bình yên giống như khi bên cạnh em ở những người con gái khác. Cũng chỉ duy nhất một mình em cho mình cái hứng thú khám phá và muốn níu giữ. Dĩ nhiên, trong mắt mình thì em chỉ là 1 ẩn số thú vị, mình không yêu em, hoặc là mình đang tự lừa dối bản thân như vậy.

Mình online fb, vô tình đọc được status của em hẹn hò bạn bè tối đi bar. Trong đầu mình tự nhiên nảy ra cái suy nghĩ muốn gặp em.

Bar phố cố lúc nào cũng nhỏ, muốn tìm người không có gì là khó. Mình nhìn thấy em ngồi cùng mấy người bạn qua làn khói shisha. Hồi đấy shisha chưa bị thất sủng như bây giờ thì phải. Em ngồi lặng lẽ, tay xoay xoay cái điện thoại, khuôn mặt lạnh lùng và khóe miệng chỉ thỉnh thoảng nhích lên một cách nặng nề.

Mình gọi 4 ly B52 như cái hôm mình với em đi uống lần trước, bảo nhân viên mang ra bàn cho em kèm mảnh giấy “Anh xin lỗi chuyện hôm trước”. Mặt sau tờ giấy mình ghi biển số xe mình. Nếu chỉ có mỗi cái câu xin lỗi ngu xuẩn đấy thì chắc chắn em bơ luôn, nên phải thêm cái biển số xe vào để em nhận ra đấy là mình.

Em nhận rượu, đọc giấy. Không như mình tưởng tượng, em cười ruồi. Thằng nhân viên chỉ chỗ mình cho em, em đến bên cạnh mình, kéo ghế ngồi, gọi 1 chai Jim Beam rồi bảo mình:

-Cùng uống nào anh! Uống hết thì coi như mình xí xóa.

Mình nhớ em quá. Nhớ nụ cười đấy của em. Nhớ bàn tay nhỏ bé trắng muốt mềm mại hay vân vê cốc rượu …

-Anh tưởng không còn được nói chuyện với em nữa chứ.

-Em phải xa anh mấy hôm chứ không thì em sợ em yêu anh mất.

Em vừa nói vừa cười làm mình không biết đấy là thật hay là giả. Nhưng mình nghĩ nhiều khả năng là thời gian vừa rồi em cặp kè với thằng khác chứ yêu thương gì mình. Khổ thế đấy, chính vì bản thân mình lăng nhăng nên mình thấy em như thế là nghi ngờ. Rồi 2 đứa cứ làm khổ nhau suốt 1 thời gian dài.

Mình vuốt má em, ngón tay đặt hờ lên môi em. Em nhoẻn miệng cười, đưa lưỡi liếm nhẹ đầu ngón tay mình một cách kín đáo, ánh mắt ấm áp làm mình như muốn tan cả ra như đá trong cốc rượu …

-Thì cùng lắm là em yêu anh, có làm sao đâu nào ?

-Nhiều sao ý chứ … yêu đương phiền phức chết đi được

-Thế mình yêu kiểu khác nhé ?

Mình vén tóc em sang bên mang tai, kề môi sát môi em, chờ em trả lời.

-Kiểu khác là kiểu gì ?

-Nhiều lắm … mình thử từng kiểu một nhé ?

Em cắn khẽ lên môi mình, mỉm cười :

-Em sẽ đếm nữa đấy.

Đêm lạnh tê tái, mình không quen lái xe đeo găng tay. Em thấy thế cũng để tay trần ôm mình. Thỉnh thoảng còn vươn tay lên úp lên tay mình như kiểu che cho mình đỡ lạnh . Trời khuya đã lạnh thì chớ lại còn đổ mưa. Mà đã mưa thì thôi, xe lại còn tự nhiên lăn ra chết máy.

Mưa vẫn mưa, xe hỏng bỏ làm sao được. Mình dắt xe, mồ hôi mồ kê nhễ nhại lẫn vào nước mưa, con xe thì nhẹ nhõm gì cho cam. 2 đứa vừa ướt vừa lạnh. Mít tháo cả giày cao gót, mình cũng cởi giày buộc túm tụm lại treo lên tay lái, rồi 1 đứa dắt 1 đứa đẩy đến nhà chờ xe bus trú mưa.

Thê thảm!!!

Mít đứng nép sát vào mình, răng đánh lập cập, lạnh thâm tím cả môi, tay tê cứng lại.

-Anh kể chuyện đi.

-Chuyện gì ?

-Chuyện cười … hay là chuyện gì cũng được.

-À … chuyện anh đi xin việc nhé. Hôm đấy anh đến phỏng vấn, cái chị phòng nhân sự nhìn xinh quá, anh cứ đờ cả người ra ngắm chị ý. Xong chị ý hỏi anh “sao lại có ý định xin vào đây” thì anh bảo chú anh khoe có mấy chị phòng nhân sự xinh lắm … Chị ý lại hỏi chú anh lại ai, anh bảo chú anh là sếp tổng. Thế là hôm sau đi làm

Kể toàn chuyện linh tinh vớ vẩn cho Mít nghe trong lúc trời mưa thế thôi, toàn chuyện mình bịa ra.

Ngớt mưa. Mình lại dắt xe đi đập cửa hàng sửa xe năn nỉ người ta chọc ngoáy hộ. Sửa xe xong nhìn ví thấy còn có 70k. Chả nhẽ vào nhà nghỉ lại để con gái trả tiền ?! Suy nghĩ chán chê xong mình quyết định đưa Mít về nhà mình.

Lần đầu tiên mình đưa con gái về nhà đấy ngủ, chứ bình thường sống chết gì cũng ra nhà nghỉ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.