Đừng Gọi Là Chú Nữa Vì... Anh Yêu Em

Chương 12: Một chút xa nhau, một chút nhớ



Hai người cứ đấu khẩu nhau như vậy, họ sẽ chẳng thể nào nhận ra tình cảm mình dành cho nhau nếu như không có ngày xa nhau. Họ không nhận ra tình yêu dành cho nhau hoặc ngộ nhận họ như vậy thì không thể yêu nhau được cho đến khi họ rời xa nhau một thời gian.

Tập đoàn anh có chi nhánh ở nước ngoài đang phải làm một dự án lớn nên anh phải ra nước ngoài công tác trong nửa tháng. Nó nhận được thông báo tư trước rồi nhưng không thấy có gì cả bởi trước khi gặp anh thì nó cũng ở một mình có sao đâu nên nó vẫn cứ vô tư như thế. Anh nghĩ rời xa nó một thời gian như thế sẽ giúp cho anh và nó có khoảng thời gian yên tĩnh mà suy nghĩ về tình cảm của mình.

Tối trước ngày lên đường.

- mai tôi đi rồi, cô có gì muốn nói không vậy?- anh từ dưới đất hỏi nó

- chú đi rồi về có gì đâu mà phải nói ạ?- nó vừa làm bài vừa trả lời.

- cô có muốn gì không để tôi mua?- anh hỏi nó. Thực ra anh muốn hỏi nó liệu khi anh đi nó có buồn không, nó có muốn đi cùng anh không nhưng anh không mở miệng được.

- cháu còn thiếu gì nữa đâu ạ. Chú đi cẩn thận nhé- nó nhẹ nhàng ở câu dặn dò.

- Biết rồi. cô ở nhà cũng phải cẩn thận đấy- anh tắt điện. thấy nó lo lắng cho mình anh cũng thấy vui vui. Anh đi ngủ sớm để mai ra sang đó sớm.

Sáng hôm sau anh dậy rất sớm, sắp xếp xong giấy tờ và dặn dò xong người làm chú ý về cuộc sống của nó anh trở lại phòng lấy đồ định đi.

- anh đi nhé- anh thơm lên mái tóc nó nhỏ nhẹ. xa em anh sẽ buồn lắm đấy nhưng anh sẽ nhanh về thôi.- nói xong anh bước ra khỏi phòng, đóng cửa phòng.

Cửa phòng vừa đóng lại, nó mở mắt ra. Thực ra hôm nay nó dậy rất sớm định tiễn anh nhưng nó không biết phải nói gì với anh vì mọi hôm nó cứ lắm mồm vậy thôi chứ những lúc chia tay thế này nó chẳng biết phải làm gì cả, thế là nó cứ năm im trên giường đợi anh đi thì ra nhìn tạm biệt. thật không ngở anh lại thơm nó khiến nó tí nữa thì ngồi bật dậy.

Nó đứng từ cửa sổ nhìn xuống sân lúc trời vẫn còn mịt mù. Chiếc xe của anh từ từ lon ra cổng, ánh mắt nó cứ dõi theo đến khi không còn nhìn thấy chiếc xe mới thôi

- chú về nhanh nhé, không có chú cháu cũng sẽ buồn lắm- nó thì thầm như muốn gió đem theo lời nó đến cho anh.

Trong lớp học nó thấy lòng mình buồn hơn, không hiểu sao nữa.

- sao vậy chị dâu? Anh hai vừa đi chị đã nhớ rồi hả- thiên thanh thấy cô không vui nên trêu trọc

- ai…nhớ…ai chứ?- nó giật mình không kịp phản ứng trước câu đùa của thiên thanh.

- Trông cái mặt chị buồn thiu từ sáng đến giờ, lại thêm phản ứng vừa rồi thì chắc đền 99,99% là nhớ anh rồi

- Tiếc là nó rơi vào 0,01% còn lại- nó cố chống chế

- * tít tít…tít tít*- chuông báo tin nhắn của nó. “ tôi đến nơi rồi không phải lo đâu”- tin nhắn của anh. Nó nhìn tin nhắn mỉm cười

- Ai lo cho chú chứ?- nó nhắn lại

- Tôi cũng gửi nhầm chứ?- anh nhắn lại cho nó

- Hứ. vật thì xin lỗi nhé- nó vừa cười vừa nhắn lại.

- Anh phải không?- thiên thanh ngó điện thoại hỏi nó

- ừ - cô cười tươi

- đúng là tình yêu thật phi thường, nó khiến một người vừa nãy như bông hoa tàn giờ lại tươi như vùa nở. thật khâm phục thứ gọi là tình yêu- thiên thanh lắc đầu như bác học phán.

- Chị đã tàn đâu- nó cố cãi

- Thôi, yêu anh thì cứ nhận sao phải xoắn- thiên thanh nói rồi vọt ra cửa để mình nó ngơ ngác. Chẳng lẽ mình yêu thật sao?- nó tự nghĩ.

Reng reng reng- tiếng chuông vào lớp cắt dòng suy nghĩ của nó. nếu không không biết nó còn nghĩ đến bao giờ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.